Chương 10: Dự tiệc

Thứ bảy

Haizz!

Tôi thở dài đầy mệt mỏi, hôm nay tôi được Boss miễn đi làm, nghe thì có vẻ hạnh phúc mà thật sự thì không phải vậy. Được miễn đi làm nhưng lại bị bắt đi make up rồi làm vật thí nghiệm cho sếp. Boss đưa tôi đến một cửa hàng quần áo nổi tiếng và bây giờ tôi đang đứng ở đây.

Tôi bước ra khỏi phòng thay đồ, nhanh chóng đi đến trước mặt boss để được nhận xét. Nhưng mặt ai đó nhăn nheo tức giận nhưng mặt có vài vệt hồng nhìn tôi vẻ khó chịu phán câu xanh rờn hết cả lỗ tai.

-''cô muốn quyến rũ trai à! Không cần phải ăn mặc vậy chứ''

Tôi cứng họng. Câu này đáng lẽ phải tôi nói chứ nị, quần áo gì mà hở trên hở dưới, rách ngang rách dọc tùm lum hết lên. Sếp ngại ngại cái gì, đây là cơ thể tôi cơ mà có phải của sếp đâu. Chẳng phải bộ đồ này là do sếp chọn à, giờ lại trách tôi.

Thật sự tôi muốn tuôn cho Boss một tràng luôn nhưng thôi, tất cả là vì công việc. phù phù! Uất ức, hai má tôi phồng lên căng tròn nhìn sếp.

-''E hèm! Thử bộ này coi''- Như nhận ra mình bị lố, Sếp nhanh chóng chỉnh lại mặt vẫn còn ửng hồng

Lần thứ hai thử đồ, Boss nhìn tôi không chớp mắt, nhìn rồi lại nhìn cứ như tôi là sinh vật ngoài hành tinh.

-''Được rồi! Đi thôi''- Boss nói

.....

.....

.....

_Tại nhà hàng Ý nổi tiếng_

Chiếc BMW sang trọng dừng lại, người con trai cực đẹp mang trên người bộ vest lịch lãm làm tôn lên khí chất cao quý bước ra. Theo sau bên cậu là cô gái với mái tóc đen tuyền được thả xuống rũ hay bên vai trông rất quyến rũ, cô mặc váy trắng dài bó sát người lộ hai mảnh vai nhỏ trắng tuốt bên ngoài. Tất cả đều khiến mọi người ngỡ ngàng

.....

Nhìn những thứ sang trọng trước mặt tôi cảm thấy hơi run sợ

-''Tổng giám đốc!tôi...''-

-''Không cần lo lắng''-

Boss nói làm tôi hơi dịu đi một chút, tôi bám vào khuỷu tay Boss, bước vào trong.

Ở đây mà nói ngoại trừ một số người như tôi còn đại đa số đều là những người trên thương trường tài giỏi cùng một số người nổi tiếng đến dự sinh nhật của con gái chủ tịch Hồng.

Boss cùng tôi nhanh chóng đến nói chuyện với ông chủ lớn ở đây. Chủ tịch Hồng trông cũng đã lớn tuồi, khuôn mặt ông đã nhiều dấu tích của thời gian nhưng lại không mất đi vẻ sắc bén trên thương trường của ông.

-''Chủ tịch Hồng, đã lâu không gặp''- Boss

-''Chẳng phải con trai của Hà chủ tịch sao? ''- chủ tịch Hồng nhìn Phong Mạc Tử nói

-''Phải! ''- Boss

-''Không ngờ đã lớn tới vậy, càng lớn lại càng thấy tài giỏi giống ba cậu''-Chủ tịch Hồng liếc sang bên cạnh Boss rồi nhìn tôi

-''Đây là....

-''Dạ! Tôi là thư ký của Tổng giám đốc Phong, cứ gọi là được''- tôi nhanh miệng nói

-''Ừm! Lúc đầu ta tưởng là cô tiểu thư nhà quyền quý nào đó, quả thực rất xinh đẹp''- Chủ tịch Hồng cười hiền

-''Chủ tịch Hồng không cần quá khen, chắc rằng con gái ngài hẳn phải rất đáng yêu''- tôi nói

Vừa dứt lời một cô gái mặc chiếc đầm xòe màu đỏ từ trên cầu thang bước xuống Với nước da trắng hồng, đôi môi nhỏ đỏ và mái tóc dài được búi cao, cô thu hút mọi ánh nhìn của mọi người

-''Ba!''- Cô gái đáng yêu này đi đến chỗ chúng tôi còn gọi chủ tịch Hồng là ba thì có lẽ bữa tiệc hoành tráng này cô chính là chủ.

-''Con gái! Chúc mừng sinh nhật''-

-''Cảm ơn ba!''

-''Giới thiệu với giám đốc Phong, đây là con gái ta''-

-''Chào cô! Hồng Yên''- Boss

-''À! Xin chào giám đốc Phong''- Hồng yen lên tiếng

-''Phải rồi! giám đốc Phong này, ta có việc cần bàn, chúng ta lên sảnh chính một chút. Yên Yên! Con ở đây tiếp bạn nhé!''- Nói xong chủ tịch Hồng liền bỏ đi trước

-''An An! Cô muốn ăn gì thì ăn, đứng đây đợi tôi''-

-''ừm!''-

.....

.....

-''cô là thư ký của tổng giám đốc Phong à? ''- Hồng yên nhìn tôi vẻ tò mò rồi hỏi

-''Phải! Cứ gọi tôi là An An''- tôi trả lời

-''Được! Còn tôi.....

-''Tiểu Yên! Cậu lại dám lừa mình''

Hồng yên còn chưa kịp nói xong với tôi thì bên kia phát ra giọng nói cực kì quen thuộc đối với tôi. Đó chẳng phải Lân sao!

-''Haha! Đáng đời cậu''- Hồng Yên nhận ra Lân bèn cười thích chí

-'' An! Sao cậu lại ở đây ''- Lân nhìn thấy tôi liền ngạc nhiên hỏi

-''hai người có quen biết nhau sao?''- Hồng Yên hỏi

-''ừm! Là bạn thời cấp ba''- tôi trả lời

-''sao cậu bảo có việc hôm nay''- Lân

-''Cũng không biết giải thích cho Lân sao nữa! cứ coi như An và Lân trùng hợp gặp nhau vậy đi''- tôi cười nói

-''Nếu có quen biết thì tốt rồi, vậy chúng ta nhập tiệc đi''- Hồng Yên vui vẻ nói rồi kéo chúng tôi đến bàn tiệc cùng mọi người cắt bánh kem

---------------------

( cho các mem ngắm váy của An An nhà mình nè)

Sau một hồi bị Hồng Yên dày vò đủ mọi chuyện, nào là bắn pháo rồi bôi kem cuối cùng tôi cũng được thoát. Cũng phải công nhận Hồng Yên thực dễ thương lại hoạt bát nữa, ừm nói sao nhỉ, đúng là mẫu con gái lí tưởng của Lân, lại không hề có tính cách kiêu ngạo của tiểu thư.

-''Này!''- Lân đưa khăn khăn tay đến trước mặt tôi

-''Cảm ơn!''- tôi nhận lấy

-''Tiểu Yên rất đáng yêu phải không?''- tôi hỏi Lân với ánh mắt mang theo nét buồn

-''ừm! Cô ấy xinh đẹp và.....rất bá đạo trên từng hột gạo''- Lân cầm ly nước trên tay uống một ngụm rồi trả lời tôi

-''Phì! Haha. Không sợ cô ấy biết cậu nói xấu cô ấy kết quả sẽ như thế nào à!''- tôi bật cười trước câu nói của Lân

-''Có chứ!''- Lân

-''LÂN ĐIÊN! Lại đây giúp mình cái này, nhanh lên''- Hồng Yên từ đâu chạy tới lôi Lân đi

-''An cứu mình với!''- Lân nhìn tôi với ánh mắt cầu xin rồi bị lôi vào trong xóm quậy phá nào đó của Hồng Yên

Tôi mỉm cười rồi nhẹ nhàng đi ra ban công hóng gió, luồng gió lạnh cứ thế thổi qua tôi, có lẽ nên chấm dứt mối tương tư với Lân thôi, dù gì cũng đã thấy người con gái ấy. Nhìn theo cái cách Hồng Yên đối xử với Lân và theo trực giác của con gái cô biết rằng Hồng Yên thật sự thích Lân.

Bỗng từ đâu một chiếc áo được vất lên đầu cô

-''A!''-

-''Cô muốn bị đuổi việc hay sao mà không nghe lời tôi. Đã nói là đợi tôi chẳng phải sao''-

Là Phong Mạc Tử!

Thì ra là Boss Phong cởϊ áσ khoác ngoài rồi ném lên người tôi, nhìn Boss là tôi đã biết đã uống rượu rồi.

-''lâu quá!''- đôi lông mi dài của tôi rũ xuống

-''hửm?''

-''tôi nói Boss đi lâu quá!''- bực mình tôi liền hét lên

Vừa nói xong, tôi bị một bàn tay rắn chắc kéo vào người, sau đó môi đỏ nhỏ bị bao phủ bởi môi mỏng lạnh lẽo.

Boss hôn tôi!

-----------------------------