“Rầm”
Tổng giám đốc Hoắc ném người nào đó xuống giường.
“Ưʍ...” Bị ném bất ngờ, thiếu nữ cau mày lại.
Người đàn ông cúi đầu nhìn toàn thân mình ướt sũng, nhưng cô gái trên
giường vẫn mềm nhũn nằm trên giường, không động đậy chút nào. Bộ dáng
này khiến anh thực sự nổi giận.
“Đứng lên!” Đột nhiên, Hoắc Ảnh Quân tiến lên phía trước kéo tay cô, dựng
Vân Tử Lăng dậy.
“Cô nháo đủ chưa?”
Cô mê mang nhìn anh với đôi mắt mơ màng nói: “Anh, anh là ai?”
“Cô còn hỏi tôi là ai à?” Lực tay của người đàn ông rất lớn, anh nắm chặt lấy
tay thiếu nữ một cách không hề thương tiếc.
“Anh là... ông?” Cô ngoẹo đầu, thân thể hơi lung lay.
“Cái gì?”
“Ha ha ha, anh... anh là ông của tôi!” Cô nhếch miệng cười như một con
ngốc.
“Ai là ông cô?”
Thiếu nữ nghe thấy vậy thì bĩu môi nói: “Thế... Thế thì tôi là ông của anh có
được không?”
“Vân Tử Lăng!” Tay của anh bóp chặt hơn, Hoắc Ảnh Quân gào lên.
“Đau...” Thiếu nữ nhíu mày lại, đôi môi mềm mại run lên.
“Đau quá...”
“Vẫn biết đau à?”
“Đúng là hung dữ.” Cặp mắt của cô lập tức đỏ lên.
“Vì sao... Vì sao lại hung dữ với tôi... hu hu hu...”
Hoắc Ảnh Quân hơi sững người ra.
“Tôi ngoan... ngoan ngoãn là được chứ gì...” Đôi mắt Vân Tử Lăng vừa sưng
vừa đỏ, toàn bộ khuôn mặt đều đỏ lên, sau đó cô dựa vào l*иg ngực lành
lạnh của anh.
“Tôi ngoan mà... Đừng hung dữ với tôi...”
Thân thể của Hoắc Ảnh Quân cứng đờ. Giọng nói khàn khàn hàm chứa ý
cười lạnh lùng vang lên trên đỉnh đầu thiếu nữ: “Cô say thật hay là giả vờ
say?”
Hoắc Ảnh Quân vừa dứt lời, lập tức ôm lấy eo cô, thuận thế xoay người đè
lên thân thể của Vân Tử Lăng. Thiếu nữ ngã xuống giường, mái tóc đen
nhánh xõa tung trên chiếc giường đơn trắng noãn...
Vì ướt đẫm nên chiếc váy màu vàng nhạt trên người cô dính vào người,
đường viền của nội y bên trong như ẩn như hiện lộ ra...
Điều khiến người ta giật mình hơn là trong đôi mắt to của Vân Tử Lăng lộ ra
vẻ ngây thơ và mê mang. Khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông đột nhiên
trở nên nham hiểm. Anh dùng ngón tay nâng cằm cô lên, giọng nói lạnh lùng
truyền tới: “Không phải cô say sao? Thế thì cũng nên làm chuyện mà khi
uống say nên làm.”
Nói xong, môi của Hoắc Ảnh Quân chạm vào môi của cô mà không hề có
điềm báo trước. Nhưng anh không hề nhúc nhích. Hoắc Ảnh Quân ngừng
thở, chờ đợi sự phản kháng của cô. Nhưng hơi thở phả vào môi lại càng lúc
càng ổn định. Anh đứng dậy, không ngờ thiếu nữ nằm ở bên dưới đã ngủ từ
lúc nào.
Trong con ngươi màu mực sâu thẳm của Hoắc Ảnh Quân dần dần đọng lại
hình ảnh của cô. Da thịt của thiếu nữ trắng noãn. Dưới ánh trăng sáng tỏ,
khuôn mặt vô cùng bình thản, giống như một đứa trẻ đang ngủ say.
Hoắc Ảnh Quân không nói gì, cứ thế im lặng ngắm nhìn cô, không biết anh
đang suy nghĩ gì. Điều làm người ta cảm thấy bất ngờ là Hoắc Ảnh Quân lại
cởi đồ của Vân Tử Lăng ra. Bộ đồ đã ướt nhẹp dính vào người nên cũng
không dễ cởi.
Tuy nhiên, Hoắc Ảnh Quân luôn có cách, ngón tay thon dài từ từ di chuyển
trên làn da trắng nõn của cô. Khóa kéo được kéo xuống từng chút một, chiếc
áσ ɭóŧ mà Vân Tử Lăng mặc bên trong cũng lộ ra. Đây là nơi vốn không nên
dừng lại, nhưng anh lại cứ dừng lại, thậm chí còn cố ý kéo chậm lại.
Khi ngón tay của Hoắc Ảnh Quân chạm tới khóa của đồ lót, anh lập tức cúi
người xuống, lạnh lùng cười nhạo: “Lần sau muốn giả vờ, thân thể cũng
không phải phản ứng như vậy đâu.”
Đôi mắt đang nhắm nghiền của Vân Tử Lăng bỗng nhiên nhíu lại, sau đó cô
cắn chặt môi, âm thầm chửi rủa: "Ngu vừa thôi."
Quả nhiên, người đàn ông cách xa cô ra một chút, đôi mắt đen sâu thẳm của
anh ta nhìn cô chằm chằm, tận cùng trong đó chính sự căm ghét và lạnh lẽo
tận xương.
Chắc là lúc này, trong lòng anh, cô đã bị nhận định là người tìm mọi cách
quyến rũ anh, không chừa bất cứ thủ đoạn nào.
"Anh rể, thật là trùng hợp nha!" Cô gái trẻ cong môi, nụ cười sáng chói loá
mắt: "Chúng ta lại gặp nhau trên giường rồi!"
Ngón tay thon dài của người đàn ông nâng cằm cô lên, khoảng cách giữa hai
người quá gần, gần như xuất hiện ảo giác hai hơi thở quấn quít với nhau:
"Cô thật là hèn hạ!"
Cô nhìn vẻ chán ghét trong mắt người đàn ông rồi nhẹ nhàng mỉm cười, ý
cười trong đôi mắt lan ra như sóng biển, trong trẻo lấp lánh, vô ý che đi sự
giận dữ ẩn giữa hàng lông mày: "Anh rể, anh nói câu này oan uổng cho tôi
lắm luôn đó, anh nhìn đi, tôi không ép anh ôm tôi về, cũng không ép anh cởi
quần áo cho tôi, đúng không? " Nói xong, cô cắn môi nói:" Nhìn nè, bây giờ
tôi cũng có ép anh đè lên người tôi đâu?"
Thấy thế, biểu cảm của người đàn ông trở nên tăm tối, anh nghiêng người về
phía trước, một giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai cô: "Cô quên những gì tôi
nói rồi đúng không?"
Cổ tay cô vẫn luôn bị anh ra sức kềm chặt, Vân Tử Lăng có cảm giác như
anh có thể bẻ gãy cổ tay cô bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Nhưng cho dù đau đến ná thở, cô vẫn miễn cưỡng mỉm cười: "Anh rể nói
nhiều như vậy, làm sao tôi biết được anh có. . ."
Chưa kịp nói xong, người đàn ông đột nhiên chuyển từ không chế cổ tay
sang bóp chặt cổ cô.
"Anh rể định gϊếŧ tôi sao?" Cô không hề cử động, trong mắt không xuất hiện
một tia hoảng sợ nào.
Thật ra, đối với cô, cái chết không có gì ghê gớm.
Đáng sợ nhất, là chỉ có mình cô đơn độc sống sót.
"Vân Tử Lăng, mấy cái mưu hèn kế bẩn của cô không nên áp dụng lên một
vài người!" Người đàn ông không khỏi tăng lực đạo của bàn tay, ánh mắt
lạnh lẹo khiến người khác cảm thấy thêm rùng rợn.
Vân Tử Lăng đột nhiên cảm thấy khó thở, nhưng cô lại bật cười, hai tay bình
tĩnh đặt bên cạnh, đôi mắt lại càng toả ra ảnh sáng lấp lánh.
Cô biết rõ, nếu Hoắc Ảnh Quân thật sự gϊếŧ chết cô, anh ta sẽ không phải
ngồi tù, chứ chưa nói đến bất kỳ quả báo gì từ luật pháp.
Còn cô, cô cũng cảm thấy cái chết có thể là một sự giải thoát cho bản thân.
Nhưng cô nhớ mẹ...
Chậm rãi nhắm mắt lại.
Cuối cùng thì cô cũng không phải mệt mỏi như vậy sao?
Nhưng không ngờ, khi cô đang cảm thấy hô hấp càng lúc càng khó khăn thì
bỗng nhiên, sức ép đó dần được nới lỏng.
"Vân Tử Lăng, sáng mai cút về thành phố Nam Dương cho tôi!" Nói xong,
người đàn ông định bước xuống giường.
Cô gái trẻ nắm lấy cổ tay người đàn ông, rồi từ từ mở mắt ra, đôi gò má nhợt
nhạt, đôi mắt tối đen như mực vô cùng tĩnh lặng, cô nhìn anh chằm chằm,
nhẹ nhàng nói: "Anh không gϊếŧ tôi sao?"
Hoắc Ảnh Quân nhìn cô chằm chằm, không lên tiếng.
Đôi mắt đen láy của cô gái nhìn thẳng vào anh, lát sau, cô đột nhiên mỉm
cười: "Anh cũng đã biết, nếu đêm nay anh tha cho tôi thì đó sẽ là quyết định
sai lầm nhất trong cuộc đời anh!"
Hoắc Ảnh Quân nhíu mày, nhìn cô đầy kinh ngạc.
Đúng lúc này, đột nhiên có ai đó gõ cửa.
"Cộc, cộc cộc"
"Tử Lăng, em ngủ chưa?" Đây là giọng của Vân Tử Diễm.
"Vân Tử Lăng, anh mang thuốc giải rượu đây cho em đây." Là giọng của
Khúc Tịnh Quân.
Nghe vậy, Hoắc Ảnh Quân muốn xuống giường, mở cửa.
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc là Vân Tử Lăng chợt kéo cổ tay anh,
rồi bất ngờ xoay người, đè anh xuống dưới thân.
Hoắc Ảnh Quân:…
"Bây giờ anh đi ra ngoài mở cửa là muốn khiến bọn họ hiểu lầm phải
không?" Cô ngồi trên người anh, nhíu mày hỏi.
"Cút ngay!" Người đàn ông nhìn cô đang ngồi ở trên người mình, có vẻ rất
khó chịu.
“Anh không sợ Vân Tư Diễm nổi máu ghen, cũng không sợ em trai anh đố kị
hay sao? Anh đang ở cùng một phòng với bạn gái của em trai mình đấy!”
Vân Tư Lăng nhướng mày, tỏ ra khıêυ khí©h.
Người đàn ông cong môi nhìn cô, cười lạnh lùng: “Bọn họ sẽ tin sao, tôi với
cô, có thể có chuyện gì được chứ?”
“Không tin sao...” Vân Tử Lăng cắn môi, lập tức cởϊ qυầи áo trên người mình
ra, rồi cởi cúc áσ ɭóŧ sau đó ném sang một bên: “Anh nói xem, bọn họ có còn
cảm thấy như thế được nữa không?”
Thấy vậy, người đàn ông đưa tay ra sau gáy cô rồi kéo lại gần, nhìn chằm
chằm vào cô với ánh mắt nham hiểm: “Vừa rồi vẫn chưa học được cách cư
xử sao cho đúng nhỉ?”
Vân Tử Lăng cười khẩy, không có chút rụt rè: “Tôi đã nói rồi, vừa rồi anh
không gϊếŧ tôi chính là lựa chọn sai lầm nhất của cuộc đời anh đấy!”
“Uy hϊếp tôi đấy à?”
Vân Tử Lăng nhún vai bày tỏ ý rằng nếu anh đã cho là như vậy thì cô cũng
không có gì để nói.
“Tôi có thể bóp chết cô ngay bây giờ đấy!” Tay của người đàn ông đột nhiên
chạm vào cổ của cô.
Nhưng lần này, cô nhanh tay, nắm lấy cổ tay anh: “Anh rể à, một chiêu dùng
hai lần sẽ không có tác dụng đâu.” Cô nhướng mày “Hay là anh. nghĩ rằng tôi
không dám hét lên?”
Vừa dứt lời, cô đột nhiên hét lên: “Ai đang ở ngoài cửa vậy?”
“Tử Lăng vẫn chưa ngủ sao, là anh, Vân Tử Lăng là anh đây, Khúc Tịnh
Quân.”
“Tử Lăng à, là chị đây, em mở cửa ra đi!”
“Được, đến ngay đây, chờ một chút.” Cô tiếp tục hét lớn lên.
Quả nhiên, khuôn mặt của người đàn ông nằm dưới đã trở lên u ám.
“Cô muốn gì?”
Cuối cùng, tổng giám đốc Hoắc vẫn phải buông tay.
“Ha ha...” Đột nhiên cô cười lớn, âm thanh mang theo một tia lạnh lùng và
hài lòng: “Anh rể thực sự rất yêu chị gái tôi nhỉ, cực kỳ sợ chị ấy ghen đấy
chứ!”
Sau đó, cô xoay người đi xuống.
“Bao nhiêu tiền?” Người đàn ông nói một cách lạnh lùng: “Mười lăm tỷ đồng
đã đủ chưa?”
Cô bước đến tủ quần áo, mở tủ lấy ra một chiếc váy, quay đầu nhìn anh:
“Anh rể, tôi giống người yêu tiền lắm sao? Anh đừng lo, lần này tôi không
cần tiền của anh đâu, thứ tôi muốn chính là anh!”
Người đàn ông từng bước đi đến gần cô, đẩy cô vào tủ quần áo, giọng nói
khinh thường: “Cô xứng sao?”
Vân Tử Lăng ngẩng đầu nhìn anh, mím môi: “Tôi không định sẽ cưới anh,
cũng không mơ mộng được làm bà Hoắc đâu, anh rể nói chuyện như vậy...
làm người khác đau lòng lắm đó!”
“Đừng có mà giở trò với tôi!” Người đàn ông bóp cằm cô, vẻ mặt rất không
vui.
Vân Tử Lăng khẽ cau mày, không vui nói: “Sao anh cứ thích bóp cằm tôi vậy,
đau quá?”
“Tử Lăng mở cửa đi!”
“Vân Tử Lăng, nghe thấy không?”
Tiếng thúc giục ngoài cửa lại vang lên.
“Anh rể, tôi muốn anh làm người yêu của tôi trong vòng một tuần, chỉ là tạm
thời qua lại nhưng tuyệt đối không lên giường!” Cô nhìn anh chằm chằm,
cười nhạt nói.
Sắc mặt của người đàn ông trở lên u ám, cứng ngắc nói: “Cô, cô nói cái gì
cơ?”
“Ba ngày thôi cũng được. Trong ba ngày đó, anh không được lạnh nhạt với
tôi, không được châm chọc tôi, phải phối hợp với từng câu nói của tôi!”
Người đàn ông không nói gì, sự khinh thường trong mắt anh càng thêm sâu
sắc hơn, cảm giác chán ghét khiến anh như sắp bùng nổ ngay lập tức.
Vân Tử Lăng coi như không thấy nói: “Đây, tới ngay đây...”
Nói xong cô cúi người thoát khỏi anh, mặc váy vào: “Anh không định tìm chỗ
tránh đi sao?”
Nói xong cô bước về phía cửa.
Hoắc Ảnh Quân cũng không biết tại sao chuyện lại thành ra như vậy, đành
phải đi tìm chỗ trốn trước.
Vân Tử Lăng quay lại nhìn, thấy người đàn ông trốn sau tấm rèm cửa, không
khỏi mỉm cười vui vẻ...
Ha ha!
Vở kịch hay, đã được bắt đầu rồi!