Chương 43: Tiệc đóng máy

Chiều hôm đó, sau khi Tô Tinh Dã trở về từ chỗ cô giáo Tần, dì Phùng nói với cô: "Tiểu thư Tinh Tinh, hôm nay tôi nhận giúp cô một kiện chuyển phát nhanh, đặt ở cửa phòng của cô."

Tô Tinh Dã vừa nghe đã biết là cái gì, ánh mắt sáng lên, thế là vừa cười vừa bước nhanh đi vào bên trong, "Vâng, cám ơn dì Phùng.”

Dì Phùng còn đang nhớ lại nụ cười vừa mới lộ ra của Tô Tinh Dã, chờ bà phản ứng lại, đã chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng cô bước vào đại sảnh, bước chân rất nhanh. Vì thế mà động tác tưới hoa của bà hơi dừng một chút, không khỏi lẩm bẩm nói: "Là mua món đồ yêu thích gì sao?”

Dương Vân đúng lúc trở về nghe được những lời này của dì Phùng, vì thế nghi hoặc hỏi, "Đồ yêu thích gì ạ?"

Dì Phùng cười nói với Dương Vân: "Vừa mới nói với tiểu thư nhận giúp cô ấy một kiện

chuyển phát nhanh, tiểu thư thoạt nhìn rất vui vẻ, đoán chừng là mua món đồ yêu thích gì đó.”

Dương Vân gật đầu, "Là vậy à, để cháu đi xem thử."

"Được, cháu đi đi."

Dương Vân lên lầu phát hiện cửa phòng ngủ của Tô Tinh Dã không đóng, cô ngồi trên sô pha đang bóc kiện chuyển phát nhanh.

Tô Tinh Dã nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, "Chị Vân?"

Dương Vân đi vào, hỏi: "Mua cái gì mà vui vẻ như vậy?”

Lúc này chuyển phát nhanh của Tô Tinh Dã đã tháo được hơn phân nửa, sau khi Dương Vân đi vào nhìn thoáng qua liền biết là cái gì, "Tai nghe B&o?”

Tô Tinh Dã ngẩng đầu nhìn chị một cái, kinh ngạc hỏi: "Làm sao chị biết? ”

Dương Vân ngồi xuống bên cạnh cô, bất đắc dĩ nói: "Không phải tên thương hiệu trên hộp đó sao?”

Tô Tinh Dã cúi đầu nhìn thoáng qua, lúc này mới phản ứng lại.

"Đổi một cái tai nghe thôi mà vui vẻ như vậy?" Dương Vân hỏi.

"Hả?" Tô Tinh Dã có hơi mơ màng.

"Chị vừa nghe dì Phùng nói, em nghe thấy chuyển phát nhanh đến thôi mà đã vui lắm."

"Có… có à? ”

Dương Vân cười, "Được rồi, em tự mình thu dọn trước đi, chị đi xem đầu bếp hôm nay làm món gì. ”

"Được ạ."

Dương Vân vừa đi, điện thoại di động Tô Tinh Dã đặt ở một bên rung lên, là Du Thư Yên. Cô trượt qua phím nghe, giọng nói của Du Thư Yên từ đầu bên kia truyền tới, "Tinh Dã.”

Tô Tinh Dã "ừm" một tiếng, "Tớ đây.”

"Cậu không lên WeChat sao?"

"Ừm, đúng vậy, có chuyện gì à?"

"Chẳng trách tớ gửi tin nhắn cho cậu mà cậu cũng không xem, vậy cậu hẳn là còn chưa nhìn thấy tin tức trong nhóm chúng ta rồi?"

"Tin tức gì thế?"

"Đạo diễn Khương thông báo ở trong nhóm, chủ nhật ngày 24 ở nhà hàng Vãn Phúc tổ chức tiệc đóng máy."

"Chủ nhật mấy giờ?"

"Lúc 7 giờ tối, chủ nhật này có thể gặp mặt cậu rồi, hạnh phúc quá!"

Tô Tinh Dã mím môi, "Ừ, tớ cũng rất vui.”

Bên này cô vừa dứt lời, Du Thư Yên bên kia "phụt" một tiếng bật cười, "Ôi mẹ ơi, Tiểu Tinh Dã sao cậu lại đáng yêu như vậy!”

Tô Tinh Dã: "???”

Du Thư Yên cười một lát rồi đột nhiên hỏi: "Đúng rồi, ngày 28 tháng này là sinh nhật Vọng Tân đấy, cậu biết không?”

Tô Tinh Dã cắn môi, "Ừ, tớ biết.”

Du Thư Yên chuẩn bị hỏi cô làm sao biết được, nhưng đột nhiên nghĩ đến chuyện tiếp ứng sinh nhật Của Thẩm Vọng Tân ở Bắc Kinh mấy ngày nay, muốn không biết cũng khó, vì thế cô ấy nói: "Bây giờ cậu đang ở Bắc Kinh, có phải nhìn thấy tiếp ứng sinh nhật của Vọng Tân rồi không?”

“······Ừ, có thấy.”

"Cũng không biết là fan thổ hào nào của Vọng Tân, thật sự là quá hào phóng, cậu biết làm một loạt sự kiện này cần bao nhiêu tiền không? Tớ nghe người đại diện nói ít nhất phải 10 triệu.”

"Là 9,4 triệu." Tô Tinh Dã vô thức thốt ra.

"Hả? Làm sao cậu biết? ”

Tô Tinh Dã thốt ra xong cũng đã nhận ra mình lỡ miệng, đôi mắt cô chớp chớp nghĩ ngợi, có chút che giấu giải thích: “… À, cái đó… Tớ cũng nghe người đại diện nói.”

"Ra là vậy, không phải 7,5 triệu cũng là 8 triệu tầm tầm đó, nói chung rất hào phóng là được rồi, đúng rồi, quà sinh nhật cậu mua xong chưa?"

Tô Tinh Dã nhìn thoáng qua bàn phím cơ của game thủ trên tấm thảm rồi nói: "Mua xong rồi, còn cậu thì sao? ”

"Tớ còn đang trên đường, bọn mình đều chuẩn bị đến ngày 24 trực tiếp mang đến cho anh ấy, nghe bọn Trì Hủ nói, ngày 25 anh Vọng Tân phải đi quay chương trình nhóm của bọn họ, đoán chừng sau đó cũng không có thời gian đâu."

"Chương trình nhóm? Chương trình nhóm gì vậy?” Tô Tinh Dã hỏi.

"Tôi nghe nói là chương trình tạp kỹ của nhóm YLQSL bọn họ, còn cậu thì sao, gần đây cậu có lịch trình mới nào không?"

"Không có, chính là đoàn múa huấn luyện rồi lại đến lớp học với giáo viên diễn xuất thôi, còn cậu thì sao?"

"Bây giờ vẫn còn ở Hạ Môn chụp tạp chí, ngày mai trở về."

Hai người tán gẫu hơn nửa tiếng đồng hồ, thẳng đến khi người đại diện bên Du Thư Yên thúc giục cô ấy đi nghỉ ngơi, lúc này hai người mới cúp điện thoại.

***

Lúc 6:30 tối ngày 24 tháng 10, A Uy đưa Tô Tinh Dã đến nhà để xe dưới tầng hầm của Khách sạn Vãn Phúc.

Tô Tinh Dã vừa mới vào đại sảnh liền có nhân viên phục vụ nghênh đón, “Hoan nghênh quý khách.”

Nếu như cẩn thận lắng nghe, hẳn là không khó nghe ra sự kích động mơ hồ trong câu nói của nhân viên phục vụ.

Tô Tinh Dã khẽ gật đầu với cô ấy.

Ánh mắt nhân viên phục vụ sáng ngời, dẫn Tô Tinh Dã vào thang máy. Ở bên trong thang máy, cô ấy nhịn không được từ cánh cửa sáng bóng mà nhìn Tô Tinh Dã đứng bên cạnh. Thần linh ơi! ! Giá trị nhan sắc của tiên nữ tỷ tỷ nhà mình quá cao! ! Người đẹp tự nhiên, không cần filter luôn á! !

Đúng vậy, vị phục vụ này chính là fan của Tô Tinh Dã, lại còn là nhan phấn*!

*Nhan phấn: fan yêu thích nhan sắc của nghệ sĩ

Sự nhạy cảm của Tô Tinh Dã vô cùng mạnh nên đã cảm nhận được ánh mắt của nhân viên phục vụ. Thế nên khi cô ấy lần thứ hai nhìn về phía cửa thang máy, cô cũng nhìn theo, thế là ánh mắt hai người tiếp xúc nhau trên cánh cửa thang máy sáng bóng.

Chạm mắt nhau như vậy, nhân viên phục vụ sửng sốt một chút, nhưng cô ấy nhịn không được nhìn thêm vài lần, làm sao biết được sẽ bị người ta bắt được chớ.

Tô Tinh Dã nhìn dáng vẻ xấu hổ của cô ấy, không khỏi cười cười một chút.

Bởi vì Tô Tinh Dã tươi cười, nhân viên phục vụ nhất thời có chút ngây ngẩn cả người, thẳng đến khi thang máy đến phát ra một tiếng "Đinh", lúc này cô ấy mới hoàn hồn lại, chời ơi đẹp ơi là đẹp luôn á !!!

Sau khi đến cửa phòng, Tô Tinh Dã lễ phép nói một tiếng cảm ơn với cô ấy, đang chuẩn bị gõ cửa thì nghe thấy tiếng người phục vụ ở phía sau có chút chần chờ vang lên, "Cái kia, Tô tiểu thư, Em... Em là fan hâm mộ của chị, chị có thể ký tên cho em không?”

Tô Tinh Dã xoay người lại, "Fan của tôi?”

Người phục vụ mạnh mẽ gật đầu, "Đúng vậy, đúng vậy." Nói xong, cô ấy lấy bưu thϊếp và bút đã chuẩn bị sẵn từ túi của mình, trông có hơi hồi hộp.

Tô Tinh Dã mỉm cười tiếp nhận, sau đó "vèo vèo" ký tên rồi đưa lại cho cô ấy, "Cám ơn bạn yêu thích nhé.”

Lúc nhân viên phục vụ nhận bưu thϊếp, nghe được những lời này của Tô Tinh Dã thì ngây ngẩn cả người.

Tô Tinh Dã thấy cô ấy không vươn tay đón lấy, cảm thấy có hơi kỳ quái.

Người phục vụ sửng sốt hai giây, sau đó cũng hoàn hồn lại, cô ấy vội vàng nhận lấy bưu thϊếp, nói một tiếng "Cám ơn.”

Tô Tinh Dã lắc đầu với cô ấy, lúc này mới gõ cửa đi vào phòng.

Sau khi đi vào, nhìn qua một lượt thì thấy đều là người quen cả. Mà trong một căn phòng đầy ắp người, cô liếc mắt một cái đã nhìn thấy Thẩm Vọng Tân. Anh mặc một chiếc áo lông màu đen đơn giản, đang ở bên cạnh Đạo diễn Khương nói chuyện gì đó, sau khi nghe được tiếng vang thì theo bản năng nhìn về phía này.

Mà lúc này Khương Nghị cũng nhìn thấy Tô Tinh Dã, ông vẫy vẫy tay với cô, hô một tiếng, "Tinh Dã.”

Tô Tinh Dã lúc này mới phản ứng lại, cô ổn định lại tinh thần, lập tức đi tới chỗ Khương Nghị.

"Ngồi đây đi." Khương Nghị nói với cô.

Thẩm Vọng Tân giúp cô kéo ghế ra, Tô Tinh Dã ngồi xuống, cô nhẹ giọng nói: "Cám ơn.”

Thẩm Vọng Tân cười lắc đầu, sau đó hỏi cô, "Muốn uống gì?”

"Hả?"

Thẩm Vọng Tân ra hiệu cho cô nhìn mấy bình nước trái cây ở một bên, lúc này Tô Tinh Dã mới phản ứng lại, cô nói: "Nước dừa.”

Thế là anh dùng nước ấm giúp cô làm sạch cốc rồi rót nước dừa cho cô.

***

Tô Tinh Dã nhấp một ngụm nước dừa, cô cảm giác được có một ánh mắt dừng trên người nên thuận mắt nhìn sang, là người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh Khương Nghị. Người đàn ông trung niên thấy cô nhìn về phía mình, cũng không né tránh, hào phóng gật đầu với cô rồi mỉm cười. Ánh mắt ông hiền lành, không có bất kỳ ác ý nào, vì thế nên cô cũng đáp lại ông bằng một nụ cười lễ phép.

Trước khi bữa cơm bắt đầu, Khương Nghị cầm ly rượu mở màn, "Mấy tháng nay thật sự rất cảm kích mọi người, cảm ơn mọi người nỗ lực và kiên trì nên của chúng ta mới có thể thuận lợi đóng máy, là đạo diễn tôi kính các vị một ly.”

Lúc chạm cốc, ánh mắt Tô Tinh Dã không tự chủ rơi trên ngón tay Thẩm Vọng Tân đang cầm ly rượu, ngón tay trắng nõn thon dài, từng khớp ngón tay rõ ràng. Cô cầm ly chạm nhẹ cái ly trong tay anh phát ra một tiếng vang thanh thúy, nước trái cây trong ly của cô cùng với rượu vang đỏ trong ly của anh đều khẽ nhấp nhô.

Sau khi uống xong rượu mở màn, lúc này Khương Nghị mới giới thiệu người đàn ông trung niên bên cạnh với mọi người, "Nhắc đến vị này, chắc là mọi người cũng đều đoán được nhỉ. Đúng vậy, vị này chính là nhà sản xuất mới của chúng ta, Nhà sản xuất Hạ, đến đây, chúng ta cùng nhau kính Nhà sản xuất Hạ một ly. ”

Sau khi bữa cơm chính thức bắt đầu, trong phòng lập tức náo nhiệt, tiếng ly rượu va chạm, tiếng nói tiếng cười không dứt bên tai.

Ở bàn chủ của bọn họ, Khương Nghị bảo mấy diễn viên chính kính một ly với Nhà sản xuất Hạ, đương nhiên Tô Tinh Dã ba người bọn họ vẫn là uống nước trái cây.

Nhà sản xuất Hạ là một người rất hiền lành, thân sĩ vừa phải, cũng không nhiễm thói hư tật xấu như một số nhà sản xuất khác. Vì vậy ấn tượng của họ về nhà sản xuất Hạ rất tốt, tất cả mọi người trò chuyện về một số điều thú vị gặp phải khi quay phim, nhà sản xuất Hạ cũng có thể dung hợp với họ, vì vậy bầu không khí của bàn bên này cũng rất hài hòa vui vẻ.

Qua nửa vòng rượu, Tô Tinh Dã đã ăn khá no rồi nên cầm ly nước dừa lên uống từng hớp nhỏ, yên lặng nghe Du Thư Yên bên cạnh nói chuyện với Triệu Tư Vu.

"Nhà sản xuất mới của bộ phim chúng ta dường như thực sự khác với các nhà sản xuất trước."

"Ừm, đúng vậy thật, làm cho người ta cảm giác rất hòa ái dễ gần."

“······”

Chuyện đoàn làm phim của bọn họ thay nhà sản xuất mới, trong lúc quay phim họ cũng đã biết rồi. Nhưng đạo diễn cũng không nói nhiều về chuyện này, cũng không để họ ăn cơm với các nhà sản xuất và nhà đầu tư, chỉ bảo họ quay phim thật tốt, sau đó còn nâng cấp bữa ăn cho họ, còn có xe tải cung cấp đồ uống nóng, cho nên đoàn làm phim của họ đối với nhà đầu tư mới và nhà sản xuất đều rất cảm kích và tôn trọng.

Có thể là do uống nước dừa hơi nhiều, Tô Tinh Dã buông cái ly xuống nói với Du Thư Yên bên cạnh: "Tớ đi nhà vệ sinh một chuyến.”

Du Thư Yên buông đũa trong tay xuống, "Tớ đi cùng cậu nhé?”

"Không có việc gì, tớ tự đi là được rồi, đi một lát là về."

Tô Tinh Dã sấy khô tay xong rồi mới đi ra. Trên đường trở về, ánh mắt của cô đột nhiên bị màn hình LED khổng lồ ở xa ngoài cửa sổ hành lang hấp dẫn. Bởi vì trên màn hình LED lúc này đang phát quảng cáo của Thẩm Vọng Tân, cô bước đến gần, nhìn gương mặt dịu dàng trên màn hình LED, khóe miệng không khỏi có hơi cong lên.

"Em đang nhìn gì đó?"