Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Một Đời Nắm Tay

Chương 5: Đáp ứng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Chanh

Trong phòng yến hội đèn sáng trưng, mỗi góc đều lộ ra sự hào hoa xa xỉ. Trì Tĩnh cầm ly rượu đứng trên ban công nhẹ giọng nói chuyện với cô gái bên cạnh.

"Còn không biết cô về nước." Lương Phinh Đình nhìn cô, bên môi treo nụ cười nhợt nhạt.

"Mới về mấy ngày, vốn định một thời gian nữa liên hệ với cô."

Lời này của Trì Tĩnh không phải là lời khách sáo.

Công ty Dật Hương cô nhắc trước đó chính là thuộc sở hữu của Lương gia, mà Lương Phinh Đình trước mắt chính là người phụ trách. Lương Phinh Đình không đến ba mươi tuổi, cũng đã là nữ thương nhân không thể khinh thường trong thương giới.

"Tính đến việc liên hệ tôi, chắc hẳn Trì tiểu thư đã có quyết định?"

Gió nhẹ khẽ lướt qua, mang theo cảm giác mát mẻ nhè nhẹ. Trì Tĩnh nắm chặt ly rượu, im lặng trong vài giây.

Cô không thể không thừa nhận rằng Văn Mạc Sơn rất hiểu mình. Lúc ấy cô xoắn xuýt nói muốn đi Dật Hương, nhưng đáy lòng lại không cam tâm.

Cho nên, câu trả lời đã rõ.

"Xin lỗi, tôi không thể tới nhậm chức ở công ty cô."

Lương Phinh Đình cũng không có gì không vui. Cô nàng một bộ biểu tình đã sớm ngờ tới: "Thật ra thấy cô tới tiệc rượu cùng Thư tổng tôi đã đoán được đại khái đáp án rồi."

Không phải tự coi nhẹ mình, nhưng nếu so sánh với Thư thị, Dật Hương đúng là chưa đủ nhìn. Không chỉ như vậy, Dật Hương cũng dựa hơi Thư thị mượn khách hàng khá nhiều.

Trì Tĩnh chọn tới Thư thị hẳn không phải vì nguyên nhân đơn giản này, cô cũng không có ý định giải thích.

"Thụy Tư sợ là phải thất vọng." Lương Phinh Đình ý nghĩa sâu xa nói.

Trì Tĩnh cười cười, không nói tiếp.

Cô cùng Lương Phinh Đình không tính là thân quen, hai người chỉ gặp qua vài lần ở Pháp. Lúc tiếp xúc mới phát hiện nghề nghiệp của hai người thế mà có liên quan, vậy nên trò chuyện nhiều thêm mấy câu.

Cô gái người Lương gia cho Trì Tĩnh cảm giác dịu dàng, từng lời nói cử chỉ đều mang theo một cỗ khí chất làm người ta cảm thấy thoải mái.

Trên thực tế cảm giác của Lương Phinh Đình đối với Trì Tĩnh cũng không sai biệt lắm.

Lúc mới tiếp xúc sơ sơ, Trì Tĩnh cũng không thân thiện, thậm chí có chút lạnh lùng. Sau đó mới phát hiện cô ấy tuổi còn trẻ mà lại hết sức có thiên phú, vốn là có cơ sở để kiêu ngạo.

Đặc biệt lúc nói đến chuyện liên quan đến ngành nghề của mình, cả người cô như phát sáng.

Khi đó Lương Phinh Đình đã nghĩ, nếu như có thể kéo Trì Tĩnh vào công ty, không biết Dật Hương có cơ hội thay đổi gì không.

Bây giờ sợ là không được biết rồi.

"Tôi đi vào trước, có cơ hội chúng ta gặp lại."

Lương Phinh Đình hướng Trì Tĩnh nâng ly, sau đó rời đi. Mặc kệ kết quả thế nào, ý cười bên môi vẫn như cũ không giảm.

...

Thư Luật nói chuyện mấy câu với một người đàn ông đứng tuổi, sau khi thoát thân nhìn quanh sảnh lớn không thấy thân ảnh Trì Tĩnh. Anh đi tới bên cửa sổ, liền thấy một thân xanh nhạt sáng mắt đứng nơi ban công.

Những người tham gia tiệc rượu đều bận xã giao mở rộng mối quan hệ, nơi ban công không có ai. Thư Luật đẩy cửa kính, đập vào mắt là góc nghiêng xinh đẹp của cô.

Gương mặt chỉ lớn bằng bàn tay, sống mũi thẳng tắp cùng chiếc cằm đầy đặn.

Ba năm, có thể khiến cho một cô gái trở nên thành thục không ít.

Trì Tĩnh nghe thấy tiếng bước chân nghiêng đầu nhìn sang. Lần này cô không né tránh ánh mắt mà bình tĩnh đối diện với Thư Luật.

"Sao anh lại đáp ứng điều kiện của thầy tôi?"

Những chuyện khác Trì Tĩnh không rõ lắm, nhưng cô biết lúc trước Văn Mạc Sơn đưa ra điều kiện tương đối hà khắc, phòng làm việc là Thư thị xây, Văn Mạc Sơn là nhà điều chế nước hoa chuyên dụng của Thư thị, mối quan hệ bao hàm nhưng không có giới hạn.

Cũng có thể nói Văn Mạc Sơn có thể một bên làm việc vì Thư thị, một bên đảm nhận công việc của riêng mình. Tất nhiên, công việc riêng chỉ có thể được thực hiện cho cá nhân, không bao gồm công ty.

Mà hôm nay nhìn lại, điều kiện Mạc Văn Sơn đưa ra hiển nhiên không chỉ có những thứ ấy.

Cho nên Trì Tĩnh hơi nghi ngờ. Với danh tiếng của Thư thị, muốn mời ai mà người ta không đến? Hà tất gì phải ký "bá vương điều khoản" này.

Thư Luật dựa vào lan can, từ trên cao nhìn xuống cô.

"Năm đó người thương lượng hợp đồng với ngài Văn không phải tôi. Về phần tại sao phải như vậy, tôi chỉ có thể nói hẳn là ông ấy may mắn hơn."

Bởi vì ngoại trừ ông, không ai có thể kéo dài sâu sắc phong cách của Mai Phương Hoa, người sáng lập nên Zing.

Trì Tĩnh ngồi trên ghế sofa ngẩng đầu nhìn anh: "Đổi lại là anh, anh có đáp ứng điều kiện của ông ấy không?"

Hoàng hôn đã buông.

Từ tầng hai mươi tám nhìn xuống, toàn bộ thành phố giống như những tinh hà rực rỡ.

Anh đứng ở đó, tư thái nhàn tản, lộ ra khí chất tự tin cùng trầm ổn.

Khóe môi Thư Luật cong lên, nụ cười kia nhạt đến mức cơ hồ nhìn không ra.

"Tôi sẽ không nhận người không có giá trị."

Tính cách của người này rất khó thay đổi, giống như không có chuyện gì có thể khiến bước chân anh loạn nhịp. Lúc làm việc, Thư Luật lý trí đến mức vô tình.

Mặc dù đoán được đáp án của anh, nhưng Trì Tĩnh vẫn không nhịn được trong lòng khẽ đau nhói. Cô đứng lên, làn váy theo bước chân cô hơi phiêu dật.

"Quả nhiên là tác phong của Thư tổng."

Cô đột nhiên không muốn ở đây lâu thêm nữa. Nói xong câu đó, liền xoay người lại chuẩn bị rời đi.

Cánh tay bỗng nhiên bị Thư Luật níu lại.

"Cô trở về, không phải vì muốn để tôi nhìn thấy giá trị của cô sao?"

Cô mím môi giãy tay ra một cái.

"Không phải?"

Trì Tĩnh có chút nổi giận: "Thư tổng là muốn ở đây lôi qua kéo lại với tôi?"

Một giây sau, Thư Luật vòng tay ôm lấy hông cô.

Cách một tầng vải mỏng, Trì Tĩnh rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể ấm áp của anh. Tay anh dán nơi lưng dưới của cô, vẫn là cái ôm giống như trước đây đã từng.

Nhịp tim Trì Tĩnh hơi loạn.

Đầu óc còn đang thất thần, bên tai đã truyền đến thanh âm trầm thấp của anh:"Cô nên biết, dù đã xảy ra chuyện gì, người mất thể diện cũng không phải là tôi."

Đây là lời nói thật, cũng là lời uy hϊếp.

Dù bọn họ làm ra động tĩnh gì, mặc kệ chân tướng như thế nào, phiên bản được truyền ra luôn nghiêng hướng có lợi về phía Thư Luật.

Cho nên mới nói, phần lớn thương nhân đều vừa vinh quang lại hèn hạ.

Trì Tĩnh bỗng nhiên bật cười.

"Làm một người không quen biết, Thư tổng nghĩ thế nào về giá trị của tôi thật sự không quan trọng." Cô dùng đầu ngón tay vuốt ve chiếc cằm của anh, nụ cười vừa quyến rũ vừa giả tạo, "Câu trả lời này, ngài hài lòng không?"

Thư Luật cúi đầu, Trì Tĩnh bị chiếc bóng của anh bao phủ. Cách lớp cửa kính mơ hồ truyền đến thanh âm ồn ào, gió nhẹ vẫn khẽ thổi.

Sau một giây, nhiệt độ bên hông Trì Tĩnh chợt biến mất. Thư Luật đẩy cô ra, xoay người rời đi.

- -

Nếu như nói trên đường đi là Bắc Cực, vậy thì đường trở về chính là mưa đá rơi trên Bắc Cực.

Thư ký Hồng nhìn thẳng đường phía trước, biểu tình thập phần kiên quyết – Cho dù bị đông chết anh ta nhất định cũng không mở mồm nói một câu.

Bầu không khí vẫn lạnh như vậy đến khi Trì Tĩnh xuống xe.

Trời đã tối, cô không trực tiếp về nhà mà tìm một khách sạn qua đêm, ngày mai tìm Văn Mạc Sơn để ông ấy trả.

Sau khi tắm rửa xong xuôi, Trì Tĩnh yên tĩnh nhìn bóng đêm.

Trước đây bọn họ chưa từng gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây như vậy. Mấy năm kia là thời gian khó khăn nhất của Thư Luật, sâu mọt trong công ty quá nhiều, anh phải vội vàng nhổ cỏ tận gốc.

Trì Tĩnh cảm giác mình hẳn là nên thông cảm, nghe lời anh một chút, nhưng cuối cùng nhìn lại.

Giữa bọn họ cách nhau sáu tuổi, Thư Luật đối với cô nhiều hơn là sủng ái cùng bao dung, cô hưởng thụ đã quen.

Chỉ là sau đó mới ngộ ra: Người bạn đời của anh hẳn phải là một người phụ nữ độc lập có chủ kiến, chỉ nghe lời cùng thông cảm là không đủ.

Sáng sớm hôm sau, Trì Tĩnh trở về trấn, nhìn thấy Văn Mạc Sơn điều đầu tiên là ném phiếu trong tay cho ông.

"Tiền phòng hôm qua ngài trả giúp con."

Văn Mạc Sơn thấy bộ dáng học trò không có gì thay đổi lập tức mặt mày rạng rỡ, mở ví lấy tiền đưa cho cô.

"Con mau chuyển đi, hai ngày này cũng có thời gian tìm được nhà rồi."

"Ông đuổi con vội vã như vậy?"

Cô mới chỉ ở nhà hai buổi tối, rời đi ba năm mà cũng không níu kéo thêm được mấy ngày?

Văn Mạc Sơn hùng hồn nói: "Con không đi làm việc, chẳng nhẽ suốt ngày ở nhà ăn không ngồi rồi?"

Trì Tĩnh bị á khẩu không trả lời được, dẫm chân bành bạch trở về phòng.

Nằm ở trên giường, cô thở dài, cầm điện thoại gọi cho Hà Nhuế.

"Hai ngày này mày rảnh không? Tao bị ông Văn đuổi ra khỏi nhà rồi, theo tao xem nhà đi."

Trong lúc đó, Thư Luật vừa kết thúc hội nghị.

Thư ký Hồng đi theo sau, không nhịn được lại bắt đầu châm chọc.

"Phân chia cổ phần rạch ròi chờ cuối năm chia hoa hồng không được sao? Lúc nào cũng phải tìm cảm giác tồn tại."

Con trai cả của Thư Nhược Chu, cũng là anh trai của bố Thư Luật, Thư Ninh Khải, giữ ba phần trăm cổ phần Thư thị.

Mỗi lần họp đều bới lông tìm vết, nhưng gương mặt luôn tươi cười rạng rỡ, quả thực muốn cho người đạp bay ông ta đi.

Thư Luật thấy bộ dáng căm phẫn của anh ta, hiếm khi cười khẽ, nhưng thư ký Hồng lại buồn bực.

"Đại thiếu gia, cậu không tức sao?"

Thư Luật ngồi xuống ghế, nới lỏng cà vạt, cởi hai nút áo trên cùng, lời ít ý nhiều: "Không có thời gian."

Nói đơn giản là không đem người kia đặt vào trong mắt.

"Cậu rất nhàn?" Anh mở tài liệu, ra hiệu thư ký Hồng đừng ở chỗ này nhiều chuyện.

Thư ký Hồng một mặt ủy khuất, trước khi đi còn nhiều miệng hỏi một câu: " Trì tiểu thư thực sự sẽ đến?"

Sau đó liền nhận được một ánh mắt ngụ ý "hỏi thừa".

Thư ký Hồng vừa rời đi không lâu, trong phòng lại có người tới.

Trần Cách Phỉ hôm nay mặc một thân xanh nhạt, bộ quần áo vừa vặn không chỉ tôn lên dáng người mà còn rất hợp với màu da.

Cô ta đưa tài liệu cho Thư Luật ký tên, nhìn chữ ký rồng bay phượng múa, chợt thấp giọng mở miệng.

"Ngài Văn thực sự chuẩn bị về hưu sao?"

"Ừ."

"Hôm qua... cô gái đi cùng anh tới tiệc rượu là học trò của ông ấy? Nhìn còn rất trẻ, có khi nào kinh nghiệm còn chưa đủ không?"

Thư Luật ký xong khép tài liệu lại, ngước mắt nhìn cô ta, có chút ý vị xem kỹ.

Trần Cách Phỉ bị anh nhìn như vậy trong lòng hơi nhảy dựng, cô ta chỉnh chỉnh người, xem nhẹ chút không được tự nhiên kia.

"Trì Tĩnh ở cùng Văn Mạc Sơn hai mươi mấy năm, từ lúc năm tuổi đã bắt đầu tiếp xúc với việc điều chế hương, những người khác cũng chưa chắc đã nhiều kinh nghiệm hơn cô ấy. Cô lo thừa rồi."

"Hóa ra là vậy, tôi còn nói với tính cách của anh hẳn sẽ không tùy tiện tìm người qua đây." Biểu tình cô ta nhẹ nhõm không ít, "Đúng rồi, ông của tôi có gửi cho chủ tịch vài thứ, chúng ta cùng nhau về?"

Chủ tịch trong miệng Trần Cách Phỉ đương nhiên là Thư Nhược Chu, Trần gia và Thư gia có chút quan hệ giao tình, cô ta hỏi Thư Luật như vậy là bởi vì Thư gia đã có văn bản quy định rõ ràng, mỗi tháng gia tộc tụ họp một lần.

Hôm nay chính là ngày đấy.

"Tôi còn có việc, lát nữa trở lại."

Trần Cách Phỉ mím môi: "Vậy tôi xin phép trước."

Thư Luật gật đầu, thấy cô ta khi đứng dậy vô thức vuốt nếp nhăn trên váy, hơi nhíu mày.

"Bộ đồ rất đẹp."

Trần Cách Phỉ sửng sốt, tới bây giờ Thư Luật chưa bao giờ đánh giá về trang phục hay lớp trang điểm của cô.

Trong lòng nhất thời vui vẻ.

Khóe môi vừa mới cong lên lại nghe anh nói thêm một câu: "Chỉ là màu này không hợp với cô."

*Editor có lời muốn nói: Màu này chỉ hợp với vợ anh thôi =))))))

- -----------

Truyện chỉ được đăng tại truyenhdt.com tiemnhakeo

Mỗi cuốn đang edit tớ sẽ đăng nhá hàng trên page "Tiệm Nhà Kẹo" trước rồi sẽ up đầy đủ lên truyenhdt.com sau, mọi người tìm page qua đường link trên tường nhà nhé ~

Mong mọi người ủng hộ ~
« Chương TrướcChương Tiếp »