Chương 5: Vì sao ngươi phải nói dối?

"Nhạc Thanh Anh, ngươi thật to gan!"

Quát lớn một tiếng, Diêu Ánh Tuyết đi tới, giáng mạnh cái tát xuống khuôn mặt ta, trên má lập tức truyền tới trận nóng rát: "Ngọc công công đang ở đây, ngươi sao không biết giữ quy củ như thế!"

Cái tát làm ta ngẩn ra. Tuy ngày thường nàng ta luôn diễu võ dương oai, thường xuyên gây khó dễ ta nhưng trước mặt mọi người đánh ta, đây là lần đầu tiên. Một trận khuất nhục khó kể dâng tới, ta vừa định ngẩng đầu lý luận đã thấy Ngọc công công tiến lên, đành cắn răng nhịn xuống, cúi đầu: "Thỉnh công công, thỉnh cô cô tha tội."

Ngọc công công chậm rãi đi tới: "Ngươi là Nhạc Thanh Anh?"

"Dạ."

"Đêm qua ngươi nhìn thấy Tam điện hạ sao?"

Trái tim cứng lại, ta vội vàng lắc đầu: "Nô tỳ không có."

"Thế sao? Vậy đêm qua ngươi ở đâu? Làm gì?"

"Nô tỳ... Nô tỳ đêm qua không được giao việc, cho nên ở trong phòng nghỉ ngơi, không hề ra ngoài."

Lúc ta lắp bắp nói mấy câu này, Du Nhi đứng bên cạnh liếc nhìn ta một cái.

"Vậy sao?" Cặp mắt Ngọc công công nheo lại, lặng lẽ nhìn ta, qua một hồi mới nói: "Nếu ngươi không biết, vậy thì bỏ đi. Chuyện hôm nay coi như là ngươi vô ý, Diêu nữ quan, đừng phạt nàng ta nữa."

Cơn giận của Diêu Ánh Tuyết tựa hồ còn chưa nguôi ngoai, nhưng Ngọc công công đã lên tiếng, nàng ta cũng không thể bác bỏ, gay gắt nhìn ta: "Nếu Ngọc công công đã nói như vậy... Nhạc Thanh Anh, hôm nay ta tạm tha cho ngươi. Còn không tạ Ngọc công công?"

"Dạ vâng. Tạ Ngọc công công, tạ cô cô."

Hành lễ với bọn họ xong, ta liền luống cuống nhặt đồng tiền dưới đất, hoang mang lui xuống. Mà Ngọc công công đứng sau lại dùng cặp mắt thăm dò lặng lẽ nhìn ta, một hồi cũng không nói lời nào.

Bước chân đi vào trong Tàng các, tim ta lúc này mới bình tĩnh trở lại.

May là Ngọc công công không hỏi nhiều, nếu không... Ta không biết chính mình là đang sợ hãi, hay đau lòng, nhưng chỉ cần nhớ lại cơn ác một đó, nước mắt liền ngăn không được mà từng giọt rơi ra.

Một mình yên lặng ngồi khóc không biết bao lâu, ta nghe tiếng thấy tiếng đập cửa. Vội lau khô nước mắt, ta đi qua, chỉ thấy Du Nhi đứng bên ngoài. Vừa thấy ta, nàng liền lập tức mở to hai mắt, hỏi: "Thanh Anh, ngươi, khóc sao?"

"Ta, không có."

Ta xoa xoa đôi mắt, xoay người vào trong. Du Nhi vội đuổi theo: "Ngươi đừng giấu ta. Diêu Ánh Tuyết kia suốt ngày chèn ép khi dễ ngươi, hôm nay còn dám ra tay động thủ, chẳng qua là nhờ... Thanh Anh, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?"

"Ta không sao..." Ta thấp giọng đáp.

"Vậy vừa rồi, vì sao ngươi phải gạt Ngọc công công?" Du Nhi nhìn ta, "Đêm qua, ngươi rõ ràng không ở trong phòng."

Trái tim ta lập tức trầm xuống.

Bên trong Tàng các liền rơi vào yên lặng, thật lâu sau, ta mới lên tiếng đáp: "Du Nhi, ngươi đừng suy nghĩ lung tung, ta chỉ là không muốn rước lấy phiền toái. Đêm qua ta thật sự đã ra ngoài, nhưng ta đi đâu nhất định không thể nói cho Ngọc công công bọn họ."

Du Nhi mở to hai mắt nhìn ta: "Ngươi đi đâu?"