Chương 65: Phiên ngoại 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một Đêm Phiên ngoại 1.

Hướng Vinh có rất ít họ hàng ở Bắc Kinh, gia đình cậu mợ đã là người thân nhất. Nhân dịp Tết đến xuân về, y và Hướng Hân dẫn 'người nhà' đến chúc mừng năm mới.

Mợ đang gói bánh ú nhân đậu đỏ truyền thống phương Bắc. Hướng Vinh mang tới bánh ú nhân thịt và hai bình rượu gạo Thiệu Hưng. Y xông pha vào bếp nấu ăn cùng mợ. Những người còn lại hoặc là bày chén đũa lên bàn, hoặc là tán gẫu trong phòng khách.

Hiển nhiên chủ yếu là tiếng trò chuyện của cậu và cháu rể Dương Hi. Ông đã đến tuổi về hưu, sống và làm việc hơn nửa đời người trong cơ quan chính phủ, còn đạt đến chức vị phó cục trưởng. Về vấn đề đồng tính luyến ái của cháu trai ruột, thật lòng thì ông chẳng thể chấp nhận, song ván đã đóng thuyền còn có thể làm gì đây? Ông đành áp dụng chính sách lảng tránh không bàn đến Chu Thiếu Xuyên, nói vài câu khách sáo xã giao rồi thôi.

Trừ bỏ nguyên nhân này, ông và Chu Thiếu Xuyên hoàn toàn không có chủ đề chung. Chẳng bằng với Dương Hi, ít nhất ông có thể hỏi thăm công việc của đối phương trong bệnh viện, hay vấn đề liên quan đến đề bạt và đánh giá chức danh nghề nghiệp, tựu trung là những chủ đề quen thuộc với ông. Còn Chu Thiếu Xuyên thì sao? Bất kể là bất động sản hay tài chính, ông đều dốt đặc cán mai.

Hơn nữa sự nghiệp của người ta thăng tiến vèo vèo, không có chỗ cho ông đưa ra ý kiến. Ngoài ra trò chuyện với Dương Hi, ông còn có thể lên kế hoạch thay vợ chồng son khi nào nhận nuôi em bé. Với Chu Thiếu Xuyên thì... Vấn đề này làm sao mà bàn?!

Nhắc đến con cái, ông cũng rưng rưng khổ lòng lắm. Ông dòm Hướng Hân, rồi lại dòm Hướng Vinh đang xào rau trong bếp. Một cặp anh em ưa nhìn, chỉ số thông minh cao vυ"t. Đáng lẽ phải là gen tốt, nhưng bây giờ thì sao? Một người không thể sinh con vì tình trạng sức khoẻ, một người không thể có con vì khuynh hướng tính dục. Ông càng nghĩ càng khổ tâm, cảm thấy mình có lỗi với chị gái và anh rể quá chừng.

Ông thở dài não nề, đoạn kéo vợ chồng Dương Hi vào phòng đo huyết áp và đường huyết.

Chu Thiếu Xuyên đang nhàn nhã ngồi một mình trên sô pha. Vốn dĩ hắn muốn đứng dậy vào bếp phụ một tay, ngờ đâu con gái đầu gấu Dung Tiểu Phỉ nhà cậu mợ đã xuất hiện.

Dung Tiểu Phỉ bằng tuổi với Hướng Hân, xinh gái nhưng không biết phấn đấu. Khi còn đi học, cô mải miết theo đuổi thần tượng. Thành tích trong lớp ngày càng sa sút, vật vã lắm mới lấy được bằng tốt nghiệp cấp ba. Sau cùng, cô phải nhờ bố móc nối quan hệ mới có một chân trong đơn vị kinh doanh. Chỉ là tiền lương hàng tháng còn không đủ mua một chiếc túi xách, đến bây giờ cô vẫn phải ngửa tay xin tiền gia đình.

Thấy ánh mắt Chu Thiếu Xuyên hãy còn dán chặt lên người Hướng Vinh trong phòng bếp, Dung Tiểu Phỉ cười khẩy, vừa cạp quả táo vừa nói: "Em biết anh. Hồi đó anh họ đi, em thấy anh đứng dưới lầu. Em nhớ không sai chứ?"

Năm ấy Chu Thiếu Xuyên đã tìm tất cả những nơi Hướng Vinh có thể đến ở Bắc Kinh, hiển nhiên không bỏ sót nhà cậu mợ. Nhưng một mặt, hắn chỉ biết nhà cậu mợ ở khu nào, không biết cụ thể lô và tầng; mặt khác, hắn không phát rồ đến độ quên mất cậu mợ chưa biết Hướng Vinh là gay. Nếu hắn điên điên khùng khùng chạy đến hỏi Hướng Vinh đã đi đâu, không khéo doạ hai người ngất xỉu tại chỗ.

Huống chi dựa vào sự hiểu biết của hắn về Hướng Vinh, y chắc chắn không chừa lại bất kỳ manh mối nào. Phàm là những người hắn có thể tìm đến, Hướng Vinh hoặc là dặn họ không được tiết lộ, hoặc là không nói thật với họ.

Chẳng qua khi đó, hắn không màng đến logic. Miễn nơi nào có một phần vạn khả năng Hướng Vinh sẽ xuất hiện, hắn đều cắm cọc ở đó suốt mấy ngày. Và chỉ trong mấy ngày đó, đôi mắt chỉ biết nhìn trai đẹp của Dung Tiểu Phỉ đã tia trúng hắn.

"Em không hiểu nổi. Hồi đó anh Vinh đi một nước, anh nhất định phải tìm cho bằng được. Qua mấy năm trời, bây giờ còn muốn ở chung với ảnh. Nếu là em, đừng hòng em tha thứ. Em bạo lực lạnh cho ảnh chết luôn." Dung Tiểu Phỉ hừ giọng, "Chả biết anh Vinh có gì tốt, hay là ảnh bỏ bùa cho anh hả? Mắc gì anh mê mệt dữ vậy?"

Dạo gần đây, cô bị ám ảnh bởi mấy bộ phim ma Đông Nam Á. Cô luôn cho rằng nếu Chu Thiếu Xuyên không phải mất trí hay bị chơi ngải, thì chắc chắn không thể nào chung tình với anh họ cô.

Dung Tiểu Phỉ bất bình thay Chu Thiếu Xuyên, bởi cô chưa bao giờ cho rằng Hướng Vinh đẹp trai. Sở dĩ nhất quyết không thừa nhận hai người xứng đôi vừa lứa, chủ yếu vì thành kiến trong cô đã lấn át hết thảy. Dung Tiểu Phỉ nghĩ rằng Hướng Vinh ghét mình, lúc nào y cũng tỏ thái độ lạnh nhạt với mình. Hồi cấp ba, Hướng Vinh nhận lời kèm toán của bố mẹ cô. Nhưng khi thấy cô chuyên tâm sửa ảnh cho một ngôi sao Hàn Quốc mà lơ đãng bài vở, Hướng Vinh đã đổi giọng ngay. Và sau đó, y thường nhìn cô với ánh mắt như nhìn đứa trẻ thiểu năng.

Ánh mắt đó, suốt đời này cô cũng không quên! Thấy Hướng Vinh cặp kè với trai đẹp như Chu Thiếu Xuyên, cô khó chịu kinh khủng! Chợt, cô nghĩ tới một câu nói của người xưa —— Củ cải tốt đều bị heo ủi! [1]

[1] Củ cải tốt đều bị heo ủi (好白菜都让猪拱了): Ý chỉ người tốt đều bị kẻ xấu lừa đi mất.

"Nói thật đi, rốt cuộc anh thích ảnh ở chỗ nào?" Dung Tiểu Phỉ thắc mắc.

Nói đến chủ đề này, Chu Thiếu Xuyên có thể viết cho cô một bài tiểu luận ba ngàn chữ với tình cảm chân thành tuyệt đối.

Nhưng hắn không trả lời. Trước tiên, hắn ném ánh mắt ấm ức về người đàn ông đang cười nói trong phòng bếp. Sau đó hắn mới than trong lòng, lẽ ra câu hỏi này nên là trò chơi tình thú giữa các đôi tình nhân chứ! Tiếc rằng cái tánh của Hướng Vinh không thích nghe người khác khen mình. Đặc biệt là lời khen ngợi từ người yêu, bởi y cho rằng nó mang tính chất chủ quan. Vì thế mỗi khi Chu Thiếu Xuyên mới mở đầu một câu, Hướng Vinh đã nổi hết da gà. Y còn ngắt lời hắn bằng tốc độ siêu nhân. Ngày qua ngày, trong lòng hắn đã nghẹn một đống mà không biết xả đâu cho hết.

Người ta yêu nhau thì thích hỏi mấy câu kiểu này, nhưng họ thì đưa chúng trở thành chủ đề khó mở miệng nhất. Thậm chí còn khác người hơn, hằng ngày chỉ thích móc họng lẫn nhau.

Nhưng suy cho cùng, Hướng Vinh đã đánh giá thấp hắn. Chu Thiếu Xuyên không khen thì thôi, đã khen là không hề đơn giản như những người khác.

Chu Thiếu Xuyên từng nói với Hướng Vinh, trong suốt tám năm, không phải hắn chưa nghĩ tới việc từ bỏ. Dù sao xung quanh hắn có rất nhiều người đẹp trai hơn y, cũng nhiều tiền hơn y, thậm chí còn biết hưởng thụ cuộc sống và theo đuổi lãng mạn. Nhưng những người đó đều mang trong mình cái tôi ích kỷ, không ai 'ngốc' giống Hướng Vinh —— Trong lòng luôn bao dung người khác. Khi rơi vào cảnh bần cùng, y vẫn không so đo, không hận đời, còn dũng cảm đối mặt với cuộc sống ảm đạm. Miễn là không bị đánh sập, y luôn luôn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt lạc quan. Và tất cả những đặc biệt đó của Hướng Vinh đã chạm khẽ vào tim hắn —— Chạm tim hắn một giây thôi, là nhớ đến tận cuối đời.

Chỉ có điều những lời yêu thương chân thành ấy không nhất thiết phải kể với Dung Tiểu Phỉ. Chu Thiếu Xuyên cười nhạt, đoạn hỏi ngược lại: "Thích một người cũng cần lý do à?" [2]

Đây là lời thoại hắn vừa học lỏm từ trong phim của Châu Tinh Trì —— Đó cũng là do Hướng Vinh ban tặng. Dạo gần đây, hễ hai người ở nhà nhàn rỗi thì Hướng Vinh tìm đủ loại phim cổ cho hắn xem.

[2] "Thích một người cũng cần lý do à?": trích trong phim Đại thoại Tây Du 2: Tiên Lý Kỳ Duyên.

Hướng Vinh có vẻ như sợ hắn chán. Cách đây không lâu, hai người vừa trở về Giang Nam, sau đó còn đến Hoàng Sơn. Hai tháng sau chuyến đi, Hướng Vinh lại bắt đầu lên kế hoạch cho kỳ nghỉ tháng sáu tại Budapest, nơi mà cả hai chưa từng đến. Khách sạn, vé máy bay và hành trình du lịch đều do Hướng Vinh lo liệu. Còn Chu Thiếu Xuyên chỉ việc ăn no tận hưởng. [3]

[3] Hoàng Sơn: nằm ở phía đông của tỉnh An Huy, khu vực gần thành phố Thượng Hải (được mệnh danh là một trong "ngũ tuyệt" của Trung Quốc); Budapest là thành phố đông dân nhất Hungary và một trong những thành phố lớn nhất trong Liên minh Châu Âu.

Ngoài ra vào mỗi cuối tuần, y sẽ chủ động tổ chức tiệc. Chu Thiếu Xuyên có mấy người bạn cũ ở Trung Quốc, người nước ngoài thì thích ăn tiệc tại nhà. Mỗi khi có khách đến chơi, Hướng Vinh đều đích thân vào bếp nấu cả bàn tiệc, phối với rượu vang thế thì còn gì bằng.

Không những thế, Hướng Vinh còn chủ động quán xuyến việc nhà. Bản thân Chu Thiếu Xuyên vốn chẳng mặn mà chuyện quét dọn, cộng với người yêu thích nuông chiều. Cuối cùng sau một tháng, Chu Thiếu Xuyên trở về Chu Thiếu gia như ngày nào, ngay cả cửa phòng bếp ở đâu cũng suýt quên mất. Nhưng đôi khi lương tâm trỗi dậy, kẻ lười biếng giật lấy cây chổi lông gà trong tay Hướng Vinh quẹt tới quẹt lui khắp phòng. Hướng Vinh dung túng cho hắn chơi, song hầu hết là cười híp mắt bảo rằng "Cậu sợ tụi nó đau hả?", và rồi cướp về cây chổi lông gà —— Như thể giải thoát Chu Thiếu Xuyên khỏi lương tâm cắn rứt, cũng như thể thực hiện lời hứa bù đắp của y.

Nhưng bởi vậy, Hướng Vinh trở thành 'giỏi việc ngoài, đảm việc trong'. Ngoại trừ am hiểu kiếm tiền, Chu Thiếu Xuyên thật tình chẳng có sở trường nào khác. Giờ đây Hướng Vinh không thiếu tiền nữa, Chu Thiếu Xuyên tự khắc có cảm giác 'anh hùng thiếu đất dụng võ'.

Vì vậy thời gian gần đây, hắn vô cùng bức thiết muốn làm chút gì đó cho người yêu mình.

Đúng lúc bữa tiệc gia đình hôm nay đã tạo cơ hội cho hắn. Trong bữa tối, Hướng Hân nói rằng cô sắp luân chuyển sang chi nhánh mới cách xa nơi mình đang ở. Chu Thiếu Xuyên nghe thấy địa chỉ thì trong đầu như có sao băng xẹt ngang. Hôm ấy về nhà, hắn lục tung khắp phòng tìm cho ra chiếc chìa khoá, sau cùng dâng nó như dâng kho báu cho Hướng Vinh.

Hướng Vinh vừa nhìn thoáng qua đã sửng sốt. Chiếc chìa khoá kia tuy cũ, nhưng dù bao lâu chăng nữa y vẫn không quên. Đó là chìa khoá của 501.

Dù đã nhiều lần suy đoán 501 có lẽ do Chu Thiếu Xuyên mua lại, nhưng bây giờ khi đã chứng thực, y vẫn khó tránh khỏi ngổn ngang trăm mối bên lòng. Y vẫn nhớ ngày ký hợp đồng bán nhà, trong lòng y đã thề rằng, sau này kiếm đủ tiền nhất định phải mua lại căn nhà cũ. Ngờ đâu, Chu Thiếu Xuyên đã âm thầm giúp y hiện thực hoá ước nguyện mất rồi.

Hướng Vinh vuốt v3 xâu chìa khoá. Chốt lát sau, y cười hỏi: "Sao tự dưng nhớ tới vụ này?"

"Tôi muốn cho vợ chồng Hướng Hân ở bên đây. Chỗ này gần chi nhánh mới của con bé, đỡ cực." Chu Thiếu Xuyên nói, "Thật ra hồi đó tôi là người mua, cũng là tôi tìm anh Lý. Về sau sang tên không qua trung gian, nên cậu tìm không ra."

"Mấy năm trời mà cậu vẫn giữ bí mật được." Hướng Vinh bật cười.

"Chắc cậu cũng đoán được mà." Chu Thiếu Xuyên mỉm cười nhìn y, "Hồi mới mua, tôi không dám nói cậu nghe. Tiếp đến, không có cơ hội. Sau này nói hay không cũng không quan trọng, chủ yếu phải xem cậu thế nào thôi."

Người khác có thể nghe không hiểu, nhưng Hướng Vinh hiểu rõ hơn ai hết. Khi mới mua 501, hai người vẫn là mối quan hệ bạn bè. Mặc dù Chu Thiếu Xuyên không ngừng quan tâm và ngỏ ý muốn giúp đỡ y vượt qua khó khăn, song y đã từ chối hết lần này tới lần khác. Tiếp đến, hai người tiến tới quan hệ yêu đương nhưng vẫn độc lập tài chính. Thành thử Chu Thiếu Xuyên hiển nhiên không có cơ hội nói với y... Sau cùng, Chu Thiếu Xuyên trở về Trung Quốc muốn nối lại tình xưa. Chẳng qua nếu hai người có duyên không phận thì Chu Thiếu Xuyên sẽ rao bán 501, tìm cách cho nó vật quy nguyên chủ.

Nghĩ đoạn, Hướng Vinh nắm tay Chu Thiếu Xuyên. Trong lòng y cồn lên biết bao cảm xúc, nhưng cuối cùng tất cả chỉ hoá thành một câu "Cảm ơn" súc tích giản dị.

"Giữa hai mình không cần phải nói mấy lời khách sáo." Chu Thiếu Xuyên mỉm cười, dang tay ôm y vào lòng.

Bầu không khí ngọt ngào đến mức như đắm trong hũ mật, chỉ có điều Hướng Vinh đột nhiên vỗ đùi cái bốp: "Chậc, cậu nói sớm hơn thì được rồi! Lúc tảo mộ bố mẹ, tôi cũng nói với hai ông bà một tiếng."

"Tôi nói rồi." Chu Thiếu Xuyên vẫn mỉm cười nhìn y.

"??" Hướng Vinh ngơ ngác nhìn hắn. Hai người cùng đi tảo mộ, y nhớ hắn không hề nhắc tới chuyện này.

Chu Thiếu Xuyên vừa vỗ về tấm lưng của y, vừa nói chậm rãi: "Năm cậu đi, tôi có tới thăm cô chú. Tôi muốn nhờ cô chú phù hộ cho tôi tìm được cậu. Nói một hồi cũng nói luôn vụ này với họ."

Khoé miệng hắn cong cong, vừa như đắc ý vừa như khoe khoang.

Nhắc đến chuyện quá khứ, tuy hắn không giận không trách nhưng Hướng Vinh chẳng thể dửng dưng như không có gì. Chu Thiếu Xuyên tìm y khắp nơi, thậm chí còn đến nghĩa trang cầu xin bố mẹ... Vốn dĩ y tưởng rằng buổi họp lớp đã mang đến thông tin đủ chấn động, hoá ra theo dòng chảy thời gian, những mảnh vụn năm xưa dần dần hé lộ. Chúng như làn gió xuân vờn qua vùng đất chết chóc, tưới sức sống mới lên cành liễu rũ rượi khô héo, để rồi mỗi rặng liễu đều nhuốm sắc xanh mơn mởn khiến người rung động.

Chu Thiếu Xuyên nói rất đúng, giữa hai người họ không cần phải nói mấy lời khách sáo. Một câu "Cảm ơn" cũng không thể xứng với tình yêu và lòng bao dung của Chu Thiếu Xuyên.

Thấy y im lặng cả lúc lâu, Chu Thiếu Xuyên biết y lại 'bị chấn động'. Hắn thừa thắng xông lên, nắm cằm y: "Đang nghĩ bù đắp thế nào à? Nói thử xem, cậu nghĩ tới đâu rồi?"

"Hầy." Hướng Vinh giả vờ than ngắn thở dài, "Còn nghĩ cái gì được nữa. Làm việc nhà, cùng ăn, cùng nói, cùng chơi. Ba cái 'cùng' suốt đời còn chưa đủ hả?"

Ba cái 'cùng' dĩ nhiên đủ, nhưng nội dung cần phải thay đổi. Chu Thiếu Xuyên nhéo má y, thủ thỉ: "Cậu nói báo đáp mà, vậy lấy thân báo đáp đi."

Khoan đã, trời còn chưa tối! Hướng Vinh nhướng mày, toan chạy trốn vòng tay hắn.

Nhưng Hướng Vinh làm gì có cửa thoát khỏi Chu Thiếu Xuyên? Y vừa nhấc chân, hắn đã xông lên ôm lấy y từ phía sau. Lẽ ra Hướng Vinh cực kỳ không thích tư thế đánh lén này, theo bản năng muốn thúc cùi chỏ. Chẳng qua người phía sau là Chu Thiếu Xuyên nên đành nhịn, mặc cho người nọ ôm y về phòng ngủ.

Bẵng đi một lúc, toàn thân Hướng Vinh ướt đẫm mồ hôi. Y vừa mệt vừa lười, cảm thấy vòng eo suýt nữa thì toi. Mây mưa qua đi, y chỉ biết nằm vật ra giường để Chu Thiếu Xuyên muốn làm gì thì làm.

Nhưng cái miệng hãy còn sung lắm. Y chống cằm lên gối, dỗi hắn mấy câu: "Anh hai à, anh ba chục rồi mà còn khoẻ vậy? Sao tôi cứ có cảm giác sớm muộn gì cũng chết trong tay cậu."

"Biết tại sao không?" Chu Thiếu Xuyên cười khẽ bên tai y, nói một câu chặn họng, "Tại nghẹn."

Hướng Vinh quả nhiên cạn lời. Người ta đã đợi tám năm ròng rã, bây giờ muốn mây mưa ngày đêm với y cũng là điều dễ hiểu. Nhưng y chỉ là một người tầm thường, nào chịu nổi chứ!

"Shh... Nhẹ, nhột!" Chu Thiếu Xuyên vừa chạm vào nơi mẫn cảm, vòng eo thon chắc của Hướng Vinh đã run rẩy. Y bất giác ưỡn lưng lên, đường cong hút hồn triển lãm toàn bộ trước mắt Chu Thiếu Xuyên.

Không cho làm mà còn khıêυ khí©h! Chu Thiếu Xuyên không kiềm nén nổi ngọn lửa hừng hực trong ngực, đôi bàn tay lại bắt đầu trượt dài trên tấm lưng của y.

"Khoan... Cậu... Cậu cho tôi nghỉ một lát coi!... Ưʍ..."

Cầu xin rủ lòng thương xót cũng vô dụng, hễ Chu Thiếu Xuyên đã muốn thì chẳng ai có thể ngăn cản. Hướng Vinh không còn cách nào khác đành phải từ bỏ giãy giụa, vừa cam chịu nhận lấy, vừa trầm mê trong sóng tình.

[...]

Hướng Hân chính thức chuyển về 501. Đây không chỉ là niềm vui có nhà mới, mà còn là vinh quy bái tổ. Đồng thời có thêm một niềm vui khác, cô và Dương Hi đã nhận nuôi một bé trai. [4]

[4] Nhà mới (乔迁之喜): đại khái là vui vẻ có nhà mới, như bên mình hay gọi là ăn tân gia đó; Vinh quy bái tổ (荣归故里): trở về quê nhà sau khi đã đạt được thành công nhất định. Ngày xưa hay dùng câu này để ám chỉ những người đỗ đạt trong kỳ thi hương, thi hội, thi đình sau khi được vua sắc phong thì quay về thăm quê hương.

Vốn dĩ cả hai đã thống nhất nhận nuôi bé gái, cũng đã chọn được một bé mới ba tháng tuổi trông rất đáng yêu, nhưng không may bị một cặp vợ chồng người Mỹ chọn trước. Sau vài lần thương lượng, họ nói rằng rất thích bé gái ấy, thậm chí cho Hướng Hân và Dương Hi xem hình ảnh căn phòng đã trang bị nội thất đầy đủ, còn hứa bảo bọc cô bé suốt đời.

Hướng Hân vẫn tiêng tiếc, song Dương Hi an ủi cô nói rằng cháu ngoại giống cậu. Tuy Hướng Hân biết đây chỉ là câu nói đùa, nhưng sau khi nghĩ kỹ, cô thật lòng muốn nuôi dưỡng đứa trẻ theo khuôn mẫu của anh hai. Thế thì cuộc đời còn lại của cô và Dương Hi có thể an tâm rồi.

Trở về 501, bầu không khí gia đình hoà thuận vui vẻ. Hướng Hân không biết nên cảm ơn Chu Thiếu Xuyên như thế nào nên đành ăn hϊếp ông anh nhà mình, tống cổ Hướng Vinh vào bếp nấu cơm. Hướng Vinh ở nhà làm trâu làm ngựa, ra ngoài cũng làm ngựa làm trâu. Y than trời trách đất sao số phận mình hẩm hiu quá, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn vào bếp rửa rau nấu cơm.

May sao Dương Hi có thể phụ một tay. Bây giờ bên ngoài còn mỗi Hướng Hân và Chu Thiếu Xuyên đang chơi với đứa nhỏ. Cô đặt biệt danh cho đứa nhỏ là Bé Mập, hệt như cái tên thân thương của anh hai trong thời thơ ấu. Nghe từng tiếng gọi của cô, Hướng Vinh có ảo giác thời gian đã quay ngược trở lại, đồng thời cảm thấy thế giới chính là một bản hoan ca bất tận.

Giờ phút này, Hướng Hân không giấu được niềm hạnh phúc và mãn nguyện trên khuôn mặt. Ở nhà, cô không khác mấy so với Chu Thiếu Xuyên, chỉ cần ngồi một chỗ làm bà chủ, đã có chồng thay cô lo lắng hết thảy. Khi còn nhỏ thì có bố và anh hai chiều chuộng, sau này thì có chồng thương yêu săn sóc. Dù cô có ốm đau, nhưng vẫn xem như là một điều may mắn. Đôi khi Hướng Vinh nghĩ bụng, tuy nhà họ gặp phải không ít khó khăn nhưng trên con đường tình duyên có thể nói rằng thuận buồm xuôi gió.

Những giông bão buồn thương của quá khứ đã chấm hết, đón chờ họ chính là cầu vồng của hy vọng và hạnh phúc.

Hướng Vinh mất vỏn vẹn một giờ đồng hồ đã nấu xong bữa cơm gia đình đầy đủ sắc hương vị. Bấy giờ, y mới rảnh tay ôm cháu ngoại chơi một lúc. Hồi lâu sau y đặt Bé Mập lên xe đẩy, ngồi xuống bên cạnh đút nước cho cháu.

Đứa nhỏ trắng trẻo bụ bẫm, làn da láng mịn mềm mại. Thấy Bé Mập duỗi tay duỗi chân ngồi trong xe đẩy như cậu chủ nhỏ, Hướng Vinh bèn chọc nhẹ vào đôi má phúng phính của cháu. Nào ngờ, Bé Mập vươn tay chộp lấy đuôi tóc của y.

"Shh... Cục cưng buông tay nào, đừng kéo tóc cậu chứ."

"Ai biểu anh để tóc dài." Hướng Hân cười khoái trá. Cô gỡ bàn tay be bé đang nắm tóc Hướng Vinh ra, "Bé Mập thích chơi tóc lắm. Mỗi lần em ôm là phải cột tóc lên cao. Nhưng anh đó, lớn già đầu mà còn bày đặt để tóc dài, cắt đi."

Hướng Vinh không trả lời, dù sao cũng nuôi tóc dài hơn mười năm, không phải muốn cắt là cắt. Bỗng, Chu Thiếu Xuyên mỉm cười nhìn y: "Đừng cắt, tôi thấy cậu để tóc dài đẹp lắm."

Thấy anh Xuyên đã lên tiếng, Hướng Hân đành thôi ý kiến ý cò. Bé Mập không có tóc để chơi nên ngọ nguậy trong xe đẩy, bàn tay nhỏ quơ qua quơ lại trong không khí, cuối cùng giật mạnh cổ áo của Hướng Vinh xuống.

Ngoại trừ Chu Thiếu Xuyên, ba người ngồi xung quanh đều sững sờ. Hướng Hân thấy rõ mồn một từng vết đỏ lớn trên cổ anh hai. Chẳng trách trời mới vào thu mà Hướng Vinh đã mặc chiếc áo cổ lọ kín bưng!

Hoá ra... Đây chính là lý do đằng sau... Hai vợ chồng Hướng Hân nhìn nhau, cảm tưởng đêm nay có nguy cơ bị đau mắt hột.

Hướng Vinh 囧 囧 囧 quên mất phải chọc cười hay đánh trống lảng. Toàn bộ bãi chiến trường trên chiếc cổ đã phơi bày trước mặt em gái và em rể, bên cạnh còn có đứa bé chưa biết nói!

Nhưng cậu chủ nhỏ kiêm thủ phạm Bé Mập thì đang ngồi trong xe đẩy nở nụ cười vô cùng thuần khiết với y.

Hết phiên ngoại 1

Chú thích:Một Đêm

Bánh ú