Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mỗi Lần Ghi Bàn Đều Vì Em

Chương 20

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Vy Ngôn

Beta: Dâu Tây
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ


_________

Bên kia, Oleguer lải nhải dài dòng xen lẫn oán giận vì Carlos không trượng nghĩa, còn bên này cậu bé tóc vàng đã làm nóng người xong, các thành viên đội Vàng và đội Đỏ vây quanh sân, lắng nghe huấn luyện viên dặn dò.

Nói không quan tâm là giả, Tô Thanh Gia rướn cao cổ nhìn xung quanh.

Ngoài dự liệu của Tô Thanh Gia, tất cả thành viên đội Vàng đều hô vang cố lên. Mười một cầu thủ và Bernar Jess cùng giơ tay hô khẩu hiệu, tiếng hô “vamous” (cố lên) đồng loạt vang lên khi những bàn tay được hất lên trời.

“Này, cứ như vậy em sẽ biến thành hươu cao cổ đó, mau rụt lại đi.” Oleguer ghét bỏ nói.

Tô Thanh Gia liếc cậu một cái: “Rụt gì mà rụt, cổ dài cũng là cổ trên người em, anh quản được ư?” Cuối cùng đã tập hợp xong, các cầu thủ đi vào sân bóng, Carlos nhìn về phía khán đài, mỉm cười nhàn nhạt.

Tô Thanh Gia lơ đãng nhìn chằm chằm đôi mắt xanh xám quyến rũ của cậu, mặt cô hơi nóng lên, cố gắng thu hồi tầm mắt nhưng không may lại bị Oleguer xấu xa bắt được, cô tức giận nói: “Cổ em mỏi rồi, nghỉ một lát đây. Ngồi xem như vậy cũng được, khá vừa tầm mắt.”

Càng giải thích càng loạn, Tô Thanh Gia cố tình xem nhẹ tiếng cười của Oleguer, khuôn mặt nóng ran, hậm hực rất lâu, vừa mới bắt đầu một lúc mà bà dì quái dị như cô đã bị một cậu nhóc vị thành niên làm cho đỏ mặt, thật sự quá tội lỗi.

Nhưng mà đôi mắt đó thật sự rất đẹp, muốn gào khóc quá! Mái tóc vàng càng làm nổi bật vẻ ngoài điển trai! Khuôn mặt quá tinh xảo, muốn gào khóc thêm lần nữa!

Chỗ Tô Thanh Gia đang xảy ra cuộc đấu tranh đầy tội lỗi trong tâm trí, còn trên sân tiếng còi đã được thổi lên, trận đấu bắt đầu.

Nửa hiệp 1 hai đội ngang tài ngang sức, dò xét lẫn nhau, không hẹn mà đều áp dụng lối chơi phòng ngự phản công, Carlos chỉ hoạt động ở phạm vi nhỏ là khu vực trung tâm. Tới nửa hiệp 2, đột nhiên thế trận biến hóa, sau khi dưỡng sức Carlos bắt đầu hoạt động liên tục, tạo ra những tình huống bứt phá đầy hiệu quả, dựa vào tốc độ và sức bật, Carlos dẫn đầu đội Vàng bắt đầu tấn công quyết liệt.

Tốc độ của Carlos vô cùng nhanh, nháy mắt dã xẹt qua hàng tiền đạo đội Đỏ, khi bóng đến vùng cấm cậu như báo săn mồi, chuẩn xác và tinh ranh đến đáng sợ!

So với nhóm cầu thủ U14, Carlos đủ cao nhưng không đủ khỏe. Carlos hết sức thông minh và tinh quái, lợi dụng sự linh động, nhỏ bé của mình để luồn lách lấy bóng, quan sát hướng bóng và hướng di chuyển của đồng đội, không hề va chạm trực tiếp với đội Đỏ, sau đó tăng tốc chạy về phía khung thành đội bạn.

Tốc độ dắt bóng của cậu có thể so sánh với tia chớp, tóc vàng trên trán bị thổi bay, thiếu niên này cho các thành viên trên sân và khán giả được thưởng thức một màn biểu diễn kỹ thuật xuất sắc, lưu loát.

Cùng lúc đó, hậu vệ đội Đỏ lao đến chặn lại, cậu ta dùng lực mạnh, nhanh chóng sóng vai với Carlos. Carlos không hề do dự, dùng động tác đạp xe đạp hóa giải đòn vươn chân phá bóng của hậu vệ đối phương.

Trong lúc hai người kẻ truy người đuổi, những thành viên khác trong đội Vàng bắt đầu triển khai thế trận, tạo nên ba tuyến tấn công, nhưng Carlos không hề chuyền bóng cho đồng đội.

Nỗi lo trong lòng Tô Thanh Gia dâng tới cổ họng, chuyền đi, mau chuyền đi! Carlos, anh mau chuyền bóng đi!

Carlos đang chạy vội trên sân bóng sao có thể nghe được tiếng lòng của cô. Trung vệ đội Đỏ nỗ lực cướp bóng, Carlos phải hứng chịu trở ngại lớn, thế nhưng khi trung vệ chuẩn bị cướp được bóng, Carlos lại dùng chân trái chài bóng! Chiêu này đã giúp Carlos dễ dàng vượt qua cậu ta, tiếp tục chạy nhanh về phía trước!

Khoảnh khắc đó dường như tất cả mọi người đều đứng dậy vỗ tay cho cậu, những biểu hiện của thiếu niên này có thể nói là quá xa hoa lộng lẫy!

Thủ môn đội Đỏ cũng bị cậu thanh niên này làm cho chấn động, dáng người cao to duỗi đôi tay dài, mồ hôi trên trán to bằng hạt đậu thi nhau rơi xuống, cậu ta hơi hốt hoảng.

Lúc này Carlos đang dẫn bóng, thủ môn dùng hết sức lực tập trung phán đoán góc độ cậu sút, nhưng mà ngoài dự đoán, bóng lại được chuyền tới chân Garcia.

Cầu thủ trẻ tuổi này từ bỏ cơ hội ghi bàn, bắn mũi tên mê hoặc lòng người, chuyền bóng đến cho đội trưởng Garcia, người luôn đợi sẵn ở bên phần sân đội Đỏ!

Không thể phủ nhận chiêu này rất độc, nếu vừa rồi sút thì khả năng ghi bàn rất lớn. Tuy nhiên chạy trên sân một thời gian dài có thể khiến cậu phán đoán sai lầm, vì vậy cậu quyết định chuyền cho đồng đội đang ở vị trí tốt. Đó không chỉ khẳng định sự thành thục, biết phán đoán và lựa chọn của một cầu thủ, mà còn thể hiện được cậu là một tiền vệ có tầm nhìn tuyệt vời. Cậu chỉ mất vài giây phán đoán để chuyền bóng cho đồng đội có năng lực nhất. Phải là một người có đầu óc tinh tế và tầm nhìn tốt thì mới nắm chắc được vị trí của các đồng đội.

Garcia, người nhận được đường chuyền không làm Carlos cùng các đồng đội thất vọng. Ngay sau đó, đội trưởng chọn góc và sút mạnh. Vàooooooo!

Garcia chạy đến ôm chặt Carlos, các cầu thủ khác của đội Vàng cũng vui mừng chạy tới, mười một người vây quanh nhau.

Bọn họ làm động tác chụm tay lại, tiếng hô “vamous” (cố lên) làm cho mắt Tô Thanh Gia ươn ướt.

Hai tháng trước, trong lúc thi đấu Carlos còn phải chịu xa lánh, dường như một mình đơn thương độc mã chọi với 21 người, vậy mà giờ đây, thiếu niên tóc vàng đang lộ ra nụ cười sáng lạn trong vòng ôm của đồng đội.

Trận đấu kết thúc, đội vàng đánh bại đội đỏ với tỉ số 1:0, lần trước thi đấu chưa phân thắng bại, và lần này cuối cùng cũng có kết quả.

Carlos đi về phía khán đài, vươn hai tay làm động tác ôm. Cậu nhìn Tô Thanh Gia mỉm cười, má lúm đồng tiền trên gương mặt như chứa đựng đôi mắt màu hổ phách.

Tô Thanh Gia nuốt nước mắt vẫy tay, nhìn về phía cậu nở nụ cười thật tươi. Hai tháng qua đi, mây đen che kín tâm trạng tựa như đã biến thành tro bụi, chôn vùi đồng cỏ, hóa thành dinh dưỡng cho đất đai.

Ánh mắt trong veo của Carlos phản chiếu bầu trời ngày hè quang đãng, xanh thẳm tựa ngọc bích.

Ngoài phòng thay đồ, Bernar Jess tặng Carlos một cái ôm, ông ôm chặt đến nỗi Carlos không thở nổi: “Làm tốt lắm Carlos, thầy biết em sẽ không làm mọi người thất vọng! Thầy rút lại lời nói lần trước, Carlos, em rất phù hợp với bóng đá, em sẽ sáng tạo ra một lối đá, một quan niệm thuộc về riêng em!” Đáy mắt ông toát ra ý cười, nếp nhăn ở khoé mắt hiện rõ: “Còn nữa, Carlos, xin lỗi nhé.”

Carlos nắm chặt tay phải, đấm nhẹ vào l*иg ngực huấn luyện viên: “Huấn luyện viên, cảm ơn thầy!” Lúc rút tay lại, cậu nói thêm: “À với cả, huấn luyện viên, thầy rèn luyện cơ thể rất tốt.”

“Ha ha, thằng nhóc này.” Bernar Jess dở khóc dở cười, kéo khóa áo khoác lên: “Đã lợi dụng lại còn khoe mẽ.”

Garcia cũng đấm nhẹ một cái vào ngực huấn luyện viên: “Dáng người của huấn luyện viên chuẩn như vậy, tại sao thầy không cởϊ áσ ăn mừng?”

Thấy dáng vẻ tôn thờ trinh tiết, thề sống thề chết bảo vệ ngực của Bernar Jess, các thành viên đội Vàng ôm bụng cười to.

Oleguer và Tô Thanh Gia đi tới, Oleguer nhảy nhót từ xa rồi gào lên: “Ơ, huấn luyện viên, thầy vẫn chưa nói rốt cuộc nhóc tóc vàng có được gia nhập U14 hay không!”

Tiếng cười ngừng lại, Bernar Jess nhìn các thành viên đội Vàng một lượt. Ông đặt tay lên vai Carlos, giúp cậu chỉnh lại bộ đồ thể thao hơi xộc xệch: “Chúc mừng em, Carlos, em đã thành công, thầy rất mong chờ vào sự bùng nổ của em”. Nói xong lập tức vỗ vai Carlos một cách nặng nề: “Mấy người trẻ tuổi các em nói chuyện đi, thầy đi chuẩn bị thủ tục gia nhập cho em.”

Garcia bước đến trước mặt Carlos, cậu nhìn thiếu niên có chiều cao tương đương mình, cởi đồng phục ra: “Đến đây đi ông vua bóng đá của cô nhi viện, chúng ta đổi áo.” Giọng nói của cậu mang theo ý cười, không khí căng thẳng trước đây không còn nữa.

Carlos ngây ra một lúc, sau đó nhanh chóng cởϊ áσ của mình ra: “Giúp đỡ nhau nhé, đội trưởng U14.”

Quần áo đá bóng màu Vàng được hai người trao đổi và mặc lên người đối phương.

Đổi áo là một cách thể hiện tình hữu nghị giữa các cầu thủ trong đội, đôi khi là để kỷ niệm, nhiều lúc đơn giản chỉ để thưởng thức, không mang theo bất kì ý đồ nào khác.

Mặc quần áo đẫm mùi mồ hôi của đối phương biểu hiện sự tôn kính đối với đối thủ.

Garcia nhún vai: “Carlos, xem ra các huấn luyện viên phải điều chỉnh thực đơn dinh dưỡng cho cậu. Còn có…”

Garcia nắm giơ tay phải lên, Carlos nhướng mày giơ theo. Các thành viên khác cũng lần lượt cụng tay với Carlos.

“Gặp lại sau, bọn tôi về tắm trước, toàn mùi mồ hôi, ngộp chết mất.” Garcia thở ra một hơi, nhìn về phía Tô Thanh Gia: “Hô hô, không quấy rầy cậu và bạn nhỏ. À, cô gái Trung Quốc, xin lỗi vì đã bắt em nhặt bóng. Lần sau bọn tôi sẽ mời em ăn kem.”

“Muốn mời cũng là tôi mời.” Carlos đẩy cậu ra: “Đi thì đi đi, lải nhải nhiều quá.”

Carlos vội vàng tiễn đồng đội, kìm nén hành động vò đầu, tai phải ngọ nguậy, mặt cũng đỏ bừng.

Tô Thanh Gia im lặng đứng đó, mắt chớp liên tục.

“Hai đứa làm gì thế, chưa làm hòa sao?” Oleguer đúng là kiểu người hoàng thượng không vội mà thái giám đã gấp, nghĩ sao nói vậy, “Carlos, em đó, lúc nào cũng mong mỏi cô bé tới, giờ đứng đó lại còn ngại ngùng, mau qua xin lỗi đi.”

Mặt Carlos càng đỏ hơn, giống hệt một chú tôm luộc, đã vậy còn âm thầm rụt cổ. Cậu từ từ ngước mắt nhìn Tô Thanh Gia nhưng vẫn không dám nhúc nhích.

Một lát sau, Tô Thanh Gia đi qua, chặn cái miệng vẫn đang huyên thuyên của Oleguer lại: “Anh im đi, không phải chuyện của anh. Anh không đi ra em sẽ mách huấn luyện viên việc hai hôm nay anh trốn ra ngoài.”

Oleguer trừng mắt: “Anh…… anh đâu có, em đừng đổ oan cho người tốt!”

“Vậy ai là người nói với em chuyện có đàn em mới tới từ Tấn Thành?” Tô Thanh Gia nghiêng đầu nhìn cậu ấy: “Cẩn thận em nói hết bí mật đen tối của anh ra đấy.”

Khóe miệng Oleguer khẽ giật, nhanh chóng nhảy ra, cách Tô Thanh Gia ba mét: “Trời ạ, không thể ngờ được tâm địa của em lại xấu xa như vậy, giống hệt bạn trai nhỏ. Tóm lại, tóm lại, không là người một nhà thì không vào cùng một cửa. Cuối cùng anh cũng hiểu rõ đạo lý này.”

Thấy Carlos đang ngây ngốc, Oleguer oán giận nói: “Carlos, em là đồ trọng sắc khinh bạn, xem như chúng ta tuyệt giao! Hừ!”

Cậu ngẩng đầu hừ hừ mấy tiếng rồi nhìn về phía Tô Thanh Gia: “Tuyệt giao, tuyệt giao, tuyệt giao!!!”

Tô Thanh Gia:……

Carlos:……
« Chương TrướcChương Tiếp »