Chương 51

Editor: Muscat

Di động bị đặt dưới đất, ánh đèn vẫn đang sáng.

Lưu Huyên ngồi xổm xuống, soi lại thêm một lần nữa, vui sướиɠ mà há miệng. cô thật sự không nhìn nhầm, khuôn mặt đã khôi phục lại bình thường.

Cô tiến đến bên cạnh Ninh Mông: “Đàn chị, mặt em không sao nữa rồi! Mặt nạ màu đen trên mặt không thấy nữa rồi!”

Nghe vậy, Ninh Mông nhặt di động lên, cũng nhìn thử xem sao, quả thực nhìn khuôn mặt không còn bao trùm khí đen nồng dày đặc nữa, tuy rằng khí sắc vẫn rất kém.

Cô an ủi nói: “Vậy là tốt rồi, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi.”

Lưu Huyên gật đầu: “Dạ.”

Lúc hai người đi ra bên ngoài, đúng lúc Thời Thích từ bên trong tấm bia đá đi ra, trên mặt đất bột phấn màu vàng phát ra ánh sáng, vẽ ra hoa văn kỳ quái.

Ninh Mông đoán rằng đó hẳn là bùa chú gì đó.

Những khí đen đó dần dần tán loạn, mà linh hồn màu đen uốn éo cơ thể từ phía dưới tấm bia đá bò ra, lại chầm chậm rơi vào bên trong.

Cho đến gần một giờ sau, nơi này cuối cùng cũng trở lại bình yên.

Thời Thích quay đầu: “Có thể đi rồi.”

Ninh Mông nhanh chóng đi theo bên cạnh cậu, vội vã rời khỏi nơi quỷ dị này.

Từ trên núi đi xuống, dọc theo đường đi không thấy bất cứ cái gì, thật sự yên tĩnh, ngay cả những người dân đều không thấy tung tích.

Cô vẫn hoài nghi trong một lúc, theo lý mà nói thì nhất định không sống được lâu đâu, chết trên đường là chuyện rất đỗi bình thường, nhưng dọc theo đường đi ngay cả một cái thi thể cũng không có.

Lúc trở lại cầu đá, trời đã tờ mờ sáng.

Lưu Huyên quả thực vui vẻ tới mức muốn mọc cánh bay lên trời, hiện tại trên mặt hoàn toàn không có mặt nạ, chứng tỏ cô đã khôi phục bình thường.

Ninh Mông nhìn mặt của cô ấy, khí đen đã biến mất không thấy dấu vết.

Thời Thích dọc đường đi không nói gì, Lưu Huyên cũng không dám nói chuyện, cô kỳ thật muốn tìm cơ hội, nhưng cứ nghĩ tới chuyện tiếp cận đàn anh liền không có dũng khí.

Vẫn là đi theo bên cạnh đàn chị tương đối tốt hơn.

Trong thôn trang có tiếng gà gáy, từ trong rừng cây đi qua, mặt trời ló dạng từ phương xa, ở cuối thôn có hai người mặc áo đen đang đứng chờ.

Nhìn thấy Thời Thích xuất hiện, bước lên thấp giọng nói: “Cậu chủ Thích, người trong thôn sau hừng đông tất cả đều đã trở lại.”

Buổi tối bọn họ tận mắt nhìn thấy đám người đó đi ra ngoài, được Thời Thích dặn dò ở lại bên này, kết quả sau hừng đông, những người đó bình yên vô sự trở lại.

Lưu Huyên che miệng, ánh mắt kinh ngạc.

Ninh Mông cũng có chút không tin, nhỏ giọng nói: “Khuôn mặt của bọn họ đều bị như vậy… Làm sao còn có thể sống sót?”

Thời Thích gật đầu với bọn họ.

Ba người trở về căn nhà xi măng, Lưu Huyên cả đêm không ngủ, cơ thể sắp chịu đựng không nổi, trực tiếp vào phòng ngủ liền mê mang bất tỉnh, căn bản không thể suy nghĩ thêm được cái gì.

Thời Thích ngồi ở bên cửa sổ, Ninh Mông đi qua đó lấy dao găm ra: “Cậu muốn cái này hay không? Tôi lấy từ cái mặt nạ kia ra đó.”

Cô tiện tay lấy mặt nạ Lưu Huyên nhặt lại đặt trước mặt cậu.

Ngẫm nghĩ nên làm như vậy thì tốt hơn, dù sao cô cũng không sống được lâu nữa, chi bằng đưa cho Thời Thích, còn có thể phát huy công dụng lớn nhất.

Thời Thích chỉ nhìn thoáng qua, không thèm để ý mà nói: “Cậu cầm lấy đi.”

Ninh Mông ánh mắt nghi hoặc mà nhìn cậu: “Cậu thật sự không cần sao? Sau này đừng hối hận đó.”

Con dao găm cũ này tìm được trên mặt đất, tuy rằng dao găm chỉ còn lại có một nửa, nhưng vẫn có chút hữu dụng.

Nét mặt Thời Thích không thay đổi: “Cái này thì có gì phải hối hận chứ.”

Con dao găm này thật là thứ tốt, cô giữ lại có thể dùng để phòng thân, cậu ấy bây giờ cũng không thiếu mấy món đồ này.

Ninh Mông cười vui mừng, không cần thì thôi vậy.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến âm thanh: “Rầm rầm rầm.”

Cô từ vui sướиɠ hoàn hồn, nuốt nước miếng, khẳng định không phải là người mặc áo đen, bọn họ hiện tại đang ở phía sau nhà, sẽ trực tiếp từ cửa sổ tiến vào.

Lưu Huyên bị bừng tỉnh, từ phòng ngủ chạy ra, luống cuống hỏi: “Ai đó?”

Ngoài cửa có giọng nói trả lời: “Là chú, chú Lý.”

Chính xác là giọng nói của ông ta, nhưng giờ khắc này lại làm hai người nhát gan trong phòng lập tức run rẩy.

Ninh Mông nhỏ bé đứng bên cạnh Thời Thích, nói: “Người này vẫn là người bình thường có phải không?”

Lưu Huyên khuôn mặt trắng bệch, chỉ có thể trưng cầu ý kiến: “Đàn anh, đàn chị, có nên mở cửa không…”

Thời Thích khuôn mặt vô cảm: “Mở đi.”

Chỉ là cậu vừa mới nói xong hai chữ này, cánh cửa lập tức mở toang.

Lúc bọn họ trở về cũng không có khóa cửa, chỉ khẽ đóng lại, hiện tại dĩ nhiên bên ngoài có thể đẩy vào dễ dàng rồi.

Người đàn ông trung niên mặc bộ quần áo cũ kĩ tiến vào, còn đang nói chuyện: “Chú thấy mấy đứa không có khoá cửa, mà không ai trả lời, nên lập tức đẩy cửa vào xem sao.”

Lưu Huyên đứng gần nhất, đã nhịn không được mà lùi dần lưng dựa hẳn vào bức tường phía sau, run rẩy nói không ra lời, bị cảnh tượng trước mắt doạ muốn khóc.

Nếu nói cảnh tượng tối hôm qua làm cô cảm thấy khủng bố, thì lần này là kinh hoàng.

Bất kỳ da mặt người nào sau khi bị xé xuống, không thể bình yên vô sự còn sống, càng đừng nói đến hiện tại còn có thể đứng ở đây, một chút cũng không giống bộ dạng xảy ra chuyện tối hôm qua.

Lưu Huyên nhìn về phía đàn anh bên kia.

Thời Thích lạnh nhạt mở miệng: “Lát nữa chúng cháu sẽ rời đi.”

Chú Lý kinh ngạc nói: “Giờ mới vừa hừng đông mà? Sớm như vậy liền đi sao? Không ở lại ăn bữa cơm à? Các cháu hôm qua tìm được mặt nạ rồi sao?”

Không đề cập tới mặt nạ còn đỡ, nhắc tới liền nhớ đến cảnh tượng ông ta tự xé da mặt của mình xuống.

Lưu Huyên sắc mặt trắng bệch, lắp bắp trả lời: “… Chú Lý có thể là cháu nhớ nhầm, ngày mai chúng cháu còn phải đi học, nên phải đi về.”

Chú Lý cũng không phát hiện có gì bất thường, gật đầu: “Vậy được rồi. Hoan nghênh lần sau lại đến nữa, chúng ta đang chuẩn bị cơm sáng, mấy đứa muốn ăn không?”

Lưu Huyên nào dám đồng ý, nói thẳng: “… Chúng cháu hiện tại còn chưa đói bụng, cảm ơn chú Lý, vất vả cho chú quá.”

Cô từ chối thẳng thừng đến như vậy, biểu cảm trên mặt cũng có chút kỳ quái.

Chú Lý dường như không nhận ra có gì bất thường, chỉ cười cười, xoay người rời khỏi căn nhà xi măng.

Sau khi ông ta rời đi, Lưu Huyên nhanh chóng đóng cửa lại.

Ninh Mông đi đến bên cửa sổ, kéo màn, ánh sáng chiếu vào, làm cô thấy được cảnh tượng bên ngoài.

Người trong thôn đều đang làm công chuyện của mình, đối diện xéo căn nhà có một người còn đang ngồi xổm ngoài cửa đánh răng, mấy đứa bé cãi nhau với mẹ…

Lưu Huyên cảm thấy không thể tin được: “Đàn chị, chị nói xem chuyện đêm qua chúng ta nhìn thấy có phải là sự thật hay không? Làm sao mà em vừa tỉnh giấc liền biến thành như vậy?”

Hay là tất cả chuyện tối hôm qua trải qua là một giấc mộng?

Cô cảm thấy có chút không đúng, nhưng vừa xoay đầu vẫn nhìn thấy mặt nạ từ trong núi tối hôm qua mang về.

Lưu Huyên nhịn không được lấy gương nhỏ ra, nhanh chóng soi gương mặt mình.

Nhìn thấy khuôn mặt khôi phục như lúc ban đầu, cho dù có tàn nhang và mụn tuổi dậy thì, cô cũng cảm thấy vô cùng tốt, một chút cũng không chê.

Một tháng nay, cô thậm chí đã quên khuôn mặt của mình là như thế nào, hiện tại cuối cùng có thể nhìn thấy, cảm giác giống như bừng tỉnh sau cơn ác mộng.

Cuối cùng cũng thật sự thoát khỏi mặt nạ.

Cô lại nói: “Chị nói xem có phải người ở đây đều… không phải người hay không? Cho nên tối hôm qua xảy ra chuyện như vậy vẫn có thể sống sót?”

Lưu Huyên lẩm bẩm nói với chính mình: “Vậy ngày hôm qua mình ăn chẳng phải là cơm quỷ… Trước kia mình còn cùng bạn học tới cắm trại dã ngoại nơi này nữa…”

Cô càng nghĩ càng cảm thấy hoảng sợ, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

Ninh Mông suy nghĩ một lát, thấp giọng nói: “Chuyện xảy ra tối hôm qua hẳn là thật, nhưng là tình huống hiện tại lại có chút không bình thường, chị cũng không thể nói được là do nguyên nhân gì.”

Rốt cuộc mấy chuyện này cô cũng ít khi gặp qua.

Trong tiểu thuyết vốn dĩ không có miêu tả đến thôn trang này, càng đừng nói đến trong đó xảy ra chuyện gì, ngay cả người kia cũng không có giới thiệu qua, dĩ nhiên càng không nói người kia làm sao mà lấy được con dao găm.

Nhưng hiện tại dao găm ở trên tay cô, cuối cùng cũng có chút an ủi.

Hiện tại cô đã biết thôn trang này rõ ràng không bình thường.

Cô vốn tưởng rằng sau khi xảy ra chuyện đêm qua, những người này sẽ chết mới đúng, kết quả lại không như vậy, ngược lại khuôn mặt nguyên vẹn hoàn hảo giống như sáng hôm qua.

Cứ như đêm qua là ảo giác.

Nhưng Ninh Mông rõ ràng, căn bản không phải ảo giác, trên tay cô còn có vết thương, cảm giác đau đớn lúc đó cũng không phải là giả.

Thôn trang này thật sự không phải là kỳ lạ bình thường đâu.

Thời Thích bỗng nhiên nói: “Chúng ta có thể đi rồi.”

Ninh Mông xoay người, nhanh chóng trả lời: “Được. Nhanh đi thôi.”

Tránh việc trễ một chút lại xảy ra chuyện gì.

Lúc đi ra gặp phải mấy đứa nhóc trong thị trấn, đều tò mò nhìn bọn họ, còn từng bước đi theo phía sau.

Cho đến cửa thôn, gặp phải chú Lý cùng trưởng thôn từ bên ngoài trở về.

Trưởng thôn nhìn bọn họ, cười tủm tỉm nói: “Phải đi sao? Hoan nghênh lần sau lại đến.”

Chú Lý cũng nói tiếp: “Nhóc con nhà chú rất thích bọn con, nếu có cơ hội lại đến chơi nha.”

Bọn họ nói chuyện rất bình thường, giống như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thời Thích nói: “Dạ.”

Còn Lưu Huyên mặt ngoài cười nhưng trong lòng sợ hãi mà đáp: “Cảm ơn chú Lý lần này đã giúp đỡ chúng cháu, nếu sau này có cơ hội nhất định bọn cháu sẽ tới.”

Chú Lý mỉm cười, nhìn theo bọn họ rời đi.

Mãi đến khi đi vào con đường mòn nhỏ, Ninh Mông rốt cuộc nhịn không được quay đầu nhìn thử.

Thôn trang vẫn như cũ nghi ngút khói bếp, ngoài ruộng có người dân đang đi cấy, còn có những đứa trẻ chơi đùa ngoài đồng, thật thanh bình và yên ả.

Chú Lý và mấy người đàn ông trung niên đứng ở cửa thôn nhìn bọn họ, nhìn thấy cô quay đầu lại, còn cười vẫy vẫy tay.

Ninh Mông vội vàng quay đầu không nhìn nữa.

Chỉ là cô xoay đầu đi trong nháy mắt, liền nhìn thấy mấy người đàn ông kia thu tay lại, khuôn mặt mỉm cười sờ tay lên mặt.

Vài người nhỏ giọng mà than thở nói: “Đau quá.”

Chỉ tiếc, tất cả không ai có thể nghe thấy.

Ninh Mông chỉ nhìn thấy hành động đó, sau lưng sởn tóc gáy, thiếu chút nữa vấp chân té ngã ở bên cạnh, may mà có Thời Thích đỡ mới đứng vững.

Cậu hỏi: “Làm sao vậy?”

Ninh Mông lắc đầu: “… Không sao, không cẩn thận bước hụt.”

Thời Thích không hoài nghi, đi bên cạnh cô, Ninh Mông nhịn không được hỏi hệ thống: “Bọn họ có phải vừa mới nói gì đó không?”

Hệ thống nói: “Cô nhìn thấy sao? Bọn họ nói là: “Đau quá”.”

Ngữ khí rất bình thường, nhưng lại làm Ninh Mông nghe được nổi da gà, nhanh chóng chui vào trong xe, không dám nhìn bên ngoài.

Cô cho rằng những người đó đều không có ký ức, hoặc là căn bản không biết những việc này, cũng hoặc là những người đó chỉ là những cái bóng, trời ạ rối loạn cả lên…

Nhưng hiện tại rõ ràng sự thật ở ngay trước mắt.

Những người đó trải qua chuyện tối hôm qua, còn nhớ rõ chuyện xảy ra hôm qua, sao lại còn có thể sống chứ.

Vậy lúc mấy người bọn cô nhìn thấy bọn họ xé da mặt ra và chảy máu rốt cuộc là thật hay giả?

Ninh Mông nghĩ lại, càng ngày càng cảm thấy đáng sợ.

Tài xế và người mặc áo đen đều đang ở trên xe.

Trên đường từ đồng ruộng đi tới, Ninh Mông cuối cùng cũng phát hiện ra chỗ không đúng, ngày hôm qua có cày cuốc ngoài đồng, nhưng ngoài ruộng không hề có chút thay đổi nào.

Căn bản không giống như có người từng làm qua vậy.

Cô đè nén hiện tượng kỳ quái này trong lòng, chờ ra đường quốc lộ thì mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Trên xe còn có hạt dưa, không suy nghĩ chuyện đó nữa lấy nó ra ăn.

Lưu Huyên dọc theo đường đi đều soi gương mặt mình, thật là yêu thích không buông tay, cô hiện tại thoát khỏi mặt nạ, chỉ cảm thấy bản thân đẹp không ai sánh bằng.

Xe tiến vào trong thành phố, các tòa nhà cao tầng phồn hoa, dòng người tấp nập trên phố, làm sương mù trong lòng tan đi không ít.

Lần đầu tiên Ninh Mông cảm thấy cảnh tượng bên ngoài thật là đẹp.

Trước kia còn cảm thấy phong cảnh ở nông thôn xinh đẹp, có thể dưỡng lão, sau khi trải qua sự việc lần này, cô quyết định về sau đánh chết cũng sẽ không dám suy nghĩ đến chuyện về nông thôn nữa.

Tài xế đột nhiên mở miệng nói: “Cậu Thích, cậu Cả ở bên ngoài.”

Thời Thích ánh mắt hạ xuống, nhẹ nhàng nói: “Vậy qua đó đi.”

Ninh Mông đã lâu không gặp Thời Thiện Cẩn, tò mò hỏi: “Chúng tôi cũng phải đi qua đó hay sao? Có làm phiền không?”

Thời Thích đột nhiên cảm thấy buồn cười.

Cậu mím môi, ánh mắt dừng ở hạt dưa trên tay cô, hỏi lại: “Cậu cảm thấy sẽ làm phiền sao?”

Ninh Mông cảm thấy giọng điệu của cậu có chút không đúng, nhưng vẫn trả lời: “Đương nhiên, chúng tôi đâu có quen biết nhau đâu.”

Vừa dứt lời, cô liền nghe được Thời Thích hừ nhẹ, sắc mặt không vui.

Ninh Mông lén lút hỏi hệ thống: “Ta có chỗ nào đắc tội cậu ấy sao? Đứa trẻ này sao lại trở nên mẫn cảm như vậy?”

Hệ thống nói: “Ai da, chắc là đang trong thời kỳ phản nghịch, một câu có thể lý giải ra thật nhiều ý, phải dỗ dành mới được.”

Nói cũng có lý.

Ninh Mông ngữ khí nhẹ nhàng một chút: “Được, được, được, cùng đi gặp đi.”

Thời Thích nhìn lướt qua mặt cô đang nhỏ giọng nói thầm cái gì, trong lòng đột nhiên có chút bực bội, khi ngũ quan mơ hồ nhìn không rõ, càng thêm phiền.

Xe cuối cùng dừng ở trước biệt thự.

Lưu Huyên lần đầu tiên tới nơi như vậy, trực giác nói cho cô nơi này không phải chỗ cô nên đến, trong lòng có chút bồn chồn, không biết nên cùng đi hay không.

Thật lâu sau, Thời Thiện Cẩn xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Thời Thích gọi: “Bác Cả.”

Lưu Huyên nhìn thấy ông ấy cũng không quen biết, còn tưởng rằng là ba của Thời Thích, nhưng nghe thấy cậu gọi “bác Cả” thì mới rõ ràng quan hệ giữa hai người.

Có bác Cả khí chất xuất chúng như vậy, đàn anh đẹp trai như vậy cũng không lạ.

Cô tự biết bản thân không có lý do gì ở nơi này, cười nói: “Đàn anh, đàn chị, em về nhà trước nha, lần này thật sự rất cảm ơn hai người.”

Ninh Mông trả lời: “Lần sau không được chạm vào mấy món đồ lung tung nhé.”

Lưu Huyên gật đầu: “Em biết rồi, lần sau chắc chắn sẽ không dám chạm lung tung nữa, lần này làm em sợ chết khϊếp.”

Cô lén nhìn người đang nói chuyện với Thời Thích, có chút bùi ngùi mà rời nơi này, cô với đàn anh rõ ràng không phải cùng một thế giới.

Chờ cô đi rồi, bên này còn lại ba người.

Thời Thiện Cẩn tầm mắt đính ở trên người Ninh Mông, trong mắt xẹt qua một chút bất ngờ, cảm thấy suy nghĩ Thời Thích có chút kỳ quái.

Nhưng giữa bạn bè giao lưu là cần thiết, bạn học cũng không sao cả.

Vẻmặt của ông không lộ ra vẻ bất ngờ, nói: “Muốn hỏi thì hỏi đi.”

Thời Thích kể lại tất cả mọi chuyện xảy ra tối hôm qua, cuối cùng mới hỏi: “Những người đó đến cuối cùng là sống hay chết?”

Nghe thấy vấn đề này, Thời Thiện Cẩn hơi mỉm cười, ngữ khí nói chuyện chậm rãi từ tốn: “Thôn trang này vốn dĩ không tồn tại.”

Ninh Mông lắp bắp kinh hãi.

Không tồn tại là có ý gì, nếu đã không tồn tại vậy bọn họ làm sao còn ở trong thôn một đêm, còn giao lưu nói chuyện với những người đó?

Thời Thích suy tư một lát, nói: “Con biết rồi.”

Thời Thiện Cẩn gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là dặn dò cậu lần sau không được hành động liều lĩnh, sau đó liền rời đi.

Chờ ông đi rồi, Ninh Mông tiến lại gần hỏi: “Cậu nói đã biết cái gì cơ?”

Cô nghe không hiểu hai người đó đang nói gì, là nội dung quá cao thâm sâu sắc, hay là đầu óc cô căn bản không đủ dùng…

Ánh mắt Thời Thích sâu thẳm chăm chú nhìn cô, mở miệng nói: “Cái thôn kia đã bị hủy diệt từ lâu, những gì chúng ta nhìn thấy chỉ là ảo giác.”

Ninh Mông cái hiểu cái không: “Vậy tay tôi sao lại bị đau?”

Thời Thích nói: “Những người đó mãi không siêu thoát, có phương pháp đặc thù lưu lại hình ảnh, tất cả những gì trải qua đều là đã từng xảy ra, theo mỗi chu kỳ… Trong thời gian đặc thù sẽ lặp lại hành động đó.”

Ninh Mông nghe thấy, lại nghĩ tới những động tác của mấy người đó trước khi rời đi.

Hệ thống đột nhiên hiện ra: “Có chút giống với tin tức hiện tại, có người phát hiện ở một số hẻm núi, mỗi khi trên bầu trời sấm sét ầm ầm, có thể nhìn thấy cảnh tượng chiến tranh cổ đại.”

Lúc này rốt cuộc cô đã hiểu.

Nhưng chuyện bọn họ trải qua hiển nhiên phức tạp hơn so với cái này, bởi vì con người còn có thể giao lưu, còn có ký ức, rõ ràng không giống với cái kia.

Hệ thống lại nói: “Những người đó là thật, cũng là giả, thật thật giả giả không thể nói rõ, nhưng những gì các cô nhìn thấy chính là khi đó bọn họ thật sự đã làm qua.”

Ninh Mông cảm thấy có chút tàn nhẫn.

Nếu như vậy thì, những người đó năm đó là thật sự trực tiếp xé da mặt và mặt nạ của mình xuống.

Có khả năng người đứng sau hạ độc thủ chính là quỷ vật bị trấn áp, cho nên mới muốn nhiều người như vậy… chôn cùng với nhau.

Cái chùa kia rất có thể chính là người trong thôn bị ép buộc xây lên, sau đó lại bị lợi dụng đeo mặt nạ, cuối cùng tử vong.

Toàn bộ thôn trang cứ như vậy bị chôn vùi.

Thật là vừa tàn nhẫn vừa máu me, nếu không phải có cao nhân tồn tại, không biết còn sẽ xuất hiện cái gì nữa.

Thời Thích đột nhiên nói: “Trường hợp này phải đặc biệt mới có thể để lại như vậy, bình thường sẽ không gặp được, lần này tôi không có điều tra rõ.”

Không điều tra rõ cũng vẫn sống sót, cũng không xảy ra chuyện gì.

Ninh Mông bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình cứ chiếm tiện nghi ôm đùi to của cháu trai, cứ như cô không sống qua được tập một nên phải ôm chặt cậu.

“Nhưng nơi đó không thể dừng lại lâu, âm khí quá nặng.” Thời Thích nhẹ nhàng bâng quơ mà bồi thêm một câu.

Ninh Mông cũng biết, lúc ấy cô cảm giác rất lạnh.

Nhưng hiện tại tất cả mọi chuyện đều đã giải quyết, những chuyện còn lại không có liên quan đến cô, nên cho qua đi.

Cô được đưa về cổng trường.

Sau khi từ trong thôn trở về, hiếm thấy được trải qua hai tháng bình thường.

Sự kiện kỳ quái giống như là biến mất hẳn, Ninh Mông nghi ngờ nguyên nhân là do dao găm, ngày thường đều mang theo bên người, quần áo mặc cũng khá dày nên nhìn không ra.

Những tâm tư của cô toàn bộ đều đặt vào việc học tập, lỡ như cô có thời gian đi thi đại học, vẫn là cố gắng học tập cho tốt mới thỏa đáng.

Hơn nữa cũng không được sụp đổ, làm người khác phát giác có chỗ bất thường.

Căn nhà bọn họ sắp chuyển về cuối cùng cũng ổn định, chẳng qua còn chưa xây xong, còn phải đợi năm tiếp theo mới dọn vào, bây giờ cô cùng Lương Phượng Mai ở cửa tiệm bên cạnh trường học, ngày ngày trải qua vô cùng bình thường, không có gì không quen cả.

Nhưng thật ra chủ nhiệm đã tới không ít lần.

Phán đoán của cô lúc trước không sai mà, chủ nhiệm rõ ràng có tình cảm với Lương Phượng Mai, sắp đến cuối kỳ, cô thậm chí nhìn thấy hai người cùng nhau đi ra ngoài hẹn hò.

Tuy rằng hẹn hò thật ra chỉ là cùng nhau đi ra ngoài mua đồ mà thôi.

Nhưng Ninh Mông rất vui khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, chủ nhiệm thoạt nhìn không tồi, hơn nữa vừa là đồng hương và cũng hiểu rõ Lương Phượng Mai.

Chờ lúc cô rời đi, tốt xấu gì có người chống đỡ.

Điều duy nhất làm cô không vui chính là mùa đông vừa mới đến, Ninh Mông liền cảm thấy bản thân giống như rơi vào hầm băng.

Toàn bộ thân thể rét run cầm cập.

Ban đầu chỉ là một chút nhưng dường như Lương Phượng Mai thấy bất thường.

Buổi sáng bà đi vào gọi Ninh Mông dậy, kết quả phát hiện nhiệt độ điều hòa trong phòng chỉnh rất cao, vậy mà Minh Mông còn rúc mình ở trong chăn.

Lương Phượng Mai lật chăn: “Điều hòa cao như vậy, sao còn cứ rúc mình trong chăn, không phải là mùa đông thôi sao, trước kia cũng không như thế này.”

Ninh Mông run như cầy sấy: “Con lạnh.”

Lương Phượng Mai đắp chăn lên cho cô, sờ trán: “Không có sốt, có chỗ nào không thoải mái sao? Hay là chỉ cảm thấy lạnh thôi?”

Ninh Mông nói: “Chỉ cảm giác lạnh.”

Lạnh từ trong xương cốt.

Cuối cùng hai người chỉ có thể đi bệnh viện khám thử, sau khi lấy số thứ tự xong Ninh Mông vẫn cứ run lẩy bẩy không ngừng, đã quên mang túi chườm nóng trong nhà rồi.

Chờ đi vào trong phòng có điều hòa thì khá hơn nhiều.

Bác sĩ quan sát hồi lâu cũng không thấy có chỗ nào không ổn, đành phải nói: “Khả năng là do thể chất kém, chỉ có thể từ từ bồi bổ, chú ý thức ăn là được.”

Hai người đều cảm thấy kỳ quái.

Sau khi trở về Ninh Mông lập tức ôm túi chườm nóng không buông tay, có nguồn nhiệt cả người thoải mái hơn rất nhiều, có thể đi học.

Khi đi ở bên ngoài, cô cứ cúi đầu, trùm kín mũ và khăn quàng cổ.

Trong phòng học có điều hòa, sau khi bước vào cả người thoải mái rất nhiều.

Khâu Khả Khả nhìn thấy bộ dạng này, nhịn không được nói: “Ninh Ninh, như thế này mà cậu cũng sợ lạnh sao, sao lại biến thành quả cầu rồi?”

Ninh Mông tủi thân nói: “Lạnh.”

Khâu Khả Khả sờ đầu cô: “Trong phòng học có mở điều hòa, đâu còn lạnh nữa, có phải thân thể quá kém hay không, cậu phải bồi bổ cho thật tốt bản thân đó.”

Cô cảm thấy Ninh Ninh thật sự quá mỏng manh, hiện tại thân thể còn không tốt, mùa đông bọc thành quả cầu đáng yêu, thật muốn cưng nựng.

Nhưng thấy cô đáng thương như vậy, vẫn là nhịn lại.

Ninh Mông gật đầu, đến chỗ của mình ngồi xuống.

Thời Thích nghiêng mặt, nhìn thấy cô mặc quá nhiều quần áo, thấp giọng hỏi: “Thật sự rất lạnh sao?”

Nếu cậu nhớ không lầm, hôm nay mới là trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.

Ninh Mông ngoan ngoãn gật đầu.

Hai ngày trước nghỉ ở nhà, cô chỉ có thể mỗi ngày mang theo túi chườm nóng, mỗi ngày đều nhét vào trong quần áo, đổi đi đổi lại ôm cả ngày, mới không đến nỗi bị đông lạnh chết.

Chưa từng trải nghiệm qua, thời gian lâu, liền cảm thấy bất thường.

Ninh Mông chỉ có thể hỏi hệ thống làm sao vậy.

Hệ thống tra xét hồi lâu nói: “Có thể là âm khí nhập thể.”

Minh Mông hỏi: “Chuyện khi nào? Ta gần đây không tiếp xúc với âm khí? Chẳng lẽ là ta lại đυ.ng phải quỷ?”

Hệ thống giải thích nói: “Cô còn nhớ rõ lúc trước ở thôn trang kia không? Dao găm trấn áp quỷ vật trăm năm, bên cạnh là mặt nạ, là đồ vật thuộc âm. Tay của cô bị dao găm cắt qua, hẳn là chuyện lúc đó rồi.”

Chỉ là bởi vì không rõ ràng, cho nên vẫn luôn không phát hiện ra.

Thời gian lâu rồi, hơn nữa đúng lúc mùa đông đến, tất cả mọi chuyện đều lộ ra.

Ninh Mông nhìn chằm chằm tay mình, miệng vết thương đã sớm khép lại, cô nhìn cũng không thấy nó ở đâu: “Âm khí nhập thể có gì nguy hiểm không? Trừ việc cảm thấy lạnh ra.”

Hệ thống thật lâu mới trả lời: “Khả năng thân thể này sẽ hỏng sớm, đến lúc đó cô phải rời đi trước…”

Lời nói rất đơn giản, ý nghĩa trong đó cũng rất đơn giản.

Thân thể này vốn dĩ chính là đã chết, cô có thể bám vào người cũng là do hệ thống, âm khí nhập thể không có gì tốt.

Nói cách khác, khả năng lớn cô sẽ chết trước.

Ninh Mông sau khi nghe xong cả người rất bình tĩnh, không biết vì cái gì.

Thấy cô gật đầu, Thời Thích mím môi, trừng đôi mắt màu xanh mê người nhìn cô, không biết suy nghĩ cái gì.

Đúng lúc chuông vào học vang lên, hai người không nói nữa.

Hai tiết toán học buổi sáng qua đi, Ninh Mông thích ứng không ít, điều duy nhất không tốt chính là hai tiết sau đều là tiếng Anh.

Giáo viên tiếng Anh là giáo viên nước ngoài, đến từ nước ngoài, không sợ lạnh, không thích mở điều hòa, thường lui tới mở cửa sổ ra.

Giáo viên tiếng Anh này tính tình rất tốt, còn thích đùa giỡn, bình thường không thể cùng giáo viên khác nói đùa nhưng có thể nói đùa cùng anh ta, cho nên mọi người đều thực sự thích anh ta.

Bởi vì anh ta cảm thấy mở điều hòa lâu, mùi trong phòng học sẽ không dễ ngửi, cho nên cho dù các bạn học có phản đối, cũng sẽ không đồng ý.

Tiết này dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.

Quả nhiên, anh ta vừa tiến đến liền mở cửa sổ ra.

Mới đẩy cửa sổ ra, khí lạnh liền thổi vào, Ninh Mông lập tức run rẩy, đầu rụt xuống, nửa khuôn mặt bọc trong khăn quàng cổ.

Thời Thích không mở cửa sổ, nhưng giáo viên tiếng Anh đã nhìn về phía bên này, chỉ có thể giơ tay đẩy ra.

Ninh Mông có chút không muốn mở, chỉ còn một cái cửa sổ có lẽ không mở cũng không sao, vươn tay giữ tay cậu lại: “… Đừng mở.”

Một giây khi chạm vào tay cậu, hơi ấm nóng rực theo tay chạy thẳng lên bụng và đầu.

Ninh Mông dĩ nhiên không muốn buông tay, mẹ ơi, thật sự quá sung sướиɠ, giống y chang bếp lò vậy, thật sự thoải mái quá.

Nhưng nhiều người nhìn như vậy, vẫn nên rụt trở về, rúc trong khăn quàng cổ.

Cô nhìn thử chung quanh, nhỏ giọng nói: “Thời Thích, tay cậu sao mà ấm áp như vậy chứ?”

Thời Thích động tay, không rõ cô có ý gì, cậu cảm giác nhiệt độ cơ thể của mình rất bình thường, không có gì đặc biệt.

Đặt bàn tay trắng bệch ở trên đùi.

Ninh Mông nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng màu xanh lục kia.

Nhìn thấy giáo viên tiếng Anh đã quay đi bắt đầu viết bảng, cô thật sự nhịn không được, ngượng ngùng hỏi: “Thời Thích à, chúng ta ngồi cùng bàn lâu như vậy…”

Thời Thích dùng bút gõ bàn: “Có chuyện gì nói thẳng.”

Ninh Mông liếʍ môi, lén lút mà đưa tay cọ qua chỗ cậu: “Cậu xem, tôi sắp bị lạnh chết tới nơi rồi, cậu che chở cho tôi đi?”

Đúng là túi sưởi di động mà.

Thời Thích còn chưa nói gì thì bàn tay trắng nõn đã sáp vào.

******

Lạnh như vậy thật sao?

Xem cậu đáng thương như vậy.

Miễn cưỡng vậy…