Quyển 1 - Chương 40: Ẩn cư sinh hoạt

"Cha, chúng ta làm như vậy có được không?"

Mộ Ti Vũ khó hiểu ngẩng đầu, đôi mắt hắc sắc to tròn bình tĩnh nhìn Mộ Tịch Thịnh.

Mộ Tịch Thịnh không để ý vỗ vỗ đầu nó, "Có cái gì không tốt? Lẽ nào Vũ nhi không muốn cùng cha ở chung như thế này sao?""Không phải, nhưng mà..."

Mộ Ti Vũ tuy rằng nguyện ý, chính là đáy lòng vẫn còn áy náy. Suy nghĩ một lúc lâu, nó cũng không tiếp tục truy vấn, chỉ tựa đầu cẩn thận tựa lên đùi Mộ Tịch Thịnh, bình yên hưởng thụ đối đãi ôn nhu này.

Nơi này là một tiểu sơn thôn rất ít người, chỉ có vài hộ gia đình, đều là nông dân giản dị. Ngày hai người rời khỏi Nạp Tháp Tạp tộc cũng không trở về Nhạn thành, chỉ cho bồ câu đưa tin tới Lãnh Phong, sau đó lang thang không mục đích đi tới nơi này.

Thư báo về lệnh Lãnh Phong dẫn người tự quay về trang, về phần sự vụ cao thấp trong sơn trang thì để hắn tự xử lý, bọn họ tạm thời đi du ngoạn một chuyến, nói là đi du ngoạn nhưng lại không nói rõ lúc nào sẽ trở về, không minh bạch như vậy làm cho Lãnh Phong một trận đau đầu, nghĩ đến chủ nhân tùy hứng của mình lại không thể tránh được.

Thôn này rất an tĩnh, ba mặt có núi vây quanh, một mặt là nước, quả thực là một nơi ẩn cư tốt. Do giao thương khó khăn nên nơi đây cũng rất ít người. Khi hai người đến lập tức được thôn dân nhiệt tình đối đãi, dù sao bọn hắn cũng là một trong số ít khách ngoại lai tới làng trong mười mấy năm qua.

Cho dù là người luôn lạnh nhạt với người khác như Mộ Tịch Thịnh cũng bị loại nhiệt tình đơn thuần này lây nhiễm, quyết định mang theo Mộ Ti Vũ ở lại, một lần ở chính là mấy tháng.

Chỉ là như thế này bình thản qua ngày, an nhàn rảnh rỗi, hai người ôm nhau nằm ngoài sân phơi nắng, có lúc đi tới dòng suối nhỏ phía tây câu cá, nhàn nhã leo núi, ngày trôi qua rất thích ý.

Mộ Tịch Thịnh lần đầu tiên thấy thỏa mãn, thế này thực sự tốt, chỉ có hắn cùng Vũ nhi hai người, không có người ngoài phiền nhiễu, cứ như vậy gắn bó với nhau, hạnh phúc cho tới lúc già đi.

...

"Mộ gia công tử, Mộ gia công tử —"

Đột nhiên một tiếng kêu sang sảng phá vỡ giờ khắc yên tĩnh, ngẩng đầu nhìn lại hóa ra là lão Vương làm nghề săn bắn ở đầu thôn đông.

"Vương thúc thúc, ngươi tới rồi! Lại mang thứ gì tốt cho Vũ nhi sao?"

Mộ Ti Vũ vừa thấy lập tức vui vẻ chạy tới. Lão Vương này mỗi lần vào núi săn thú đều săn được vài thứ tốt. Hắn sống lẻ loi một mình, không khỏi có chút cô đơn, cho nên Mộ Ti Vũ đến làm hắn rất thích. Mỗi lần đi ra ngoài săn thú, hắn đều để ý bắt sống vài động vật nhỏ cho Mộ Ti Vũ chơi, bởi vậy, Mộ Ti Vũ cũng đặc biệt thích Vương thúc thúc mặt râu quai nón này.

"Tiểu Vũ a, ngày hôm nay Vương thúc thúc lại mang thứ tốt về cho ngươi!"

Tuy gọi là Mộ gia công tử, chính là lão Vương muốn gặp nhất vẫn là Mộ Ti Vũ. Lần đầu thấy, Mộ Ti Vũ lớn lên da thịt tuyết trắng, đôi môi đỏ mọng, không phải kiểu mà bọn hài tử lỗ mãng trong núi có thể sánh bằng, cho nên tất cả mọi người đều thích hài tử tựa như tiểu tiên đồng này, nhất là lão Vương.

"Là cái gì?"

Mộ Ti Vũ khẩn cấp muốn nhìn, lần trước là thỏ, trước nữa là sóc... Mỗi một con nó đều rất thích, chuyện này còn làm cho Viễn Viễn sinh khí thật lớn, nói trắng ra là ghen tị.

"Ngươi xem ——"

Lão Vương từ trong cái túi cũ móc ra một cục lông trắng, Mộ Ti Vũ tập trung nhìn vào, hóa ra là một con mèo con.

"Oa, mèo con thật đáng yêu, ta thích! Cảm ơn Vương thúc thúc!"

Mộ Ti Vũ vui vẻ nhận lấy, cũng không quên cảm tạ ý tốt của người ta.

"Hắc hắc, không có gì, chỉ cần tiểu Vũ thích là tốt rồi!"

Nhìn dáng vẻ đứa bé hồn nhiên tươi cười, lão Vương cũng thật thà cười cười, không được tự nhiên dùng bàn tay ngăm đen vò vò mái tóc có chút mất trật tự.

Mộ Ti Vũ có thứ mới mẻ, không khỏi hướng Mộ Tịch Thịnh chạy tới, "Cha — Cha, người xem, mèo con thật đáng yêu a!"

Nó tựa như hiến vật quý giơ cao mèo con màu trắng trong tay, vả mặt hạnh phúc thỏa mãn.

"Vũ nhi thích là tốt rồi!"

Mộ Tịch Thịnh cũng không nói thêm cái gì, chỉ là ý vị thâm trường liếc mắt nhìn lão Vương, lão Vương bị nhãn thần kia làm sửng sốt, tiếp theo tựa hồ nghĩ đến điều gì.

"Cái kia, Mộ gia công tử, ta về trước đây!"

"Vương thúc thúc, ngươi phải đi a, tái kiến!"

Mộ Ti Vũ đơn thuần quơ quơ cánh tay nhỏ bé, sau một khắc, lực chú ý lại bị tiểu bạch miêu hấp dẫn. Mộ Tịch Thịnh thủy chung chưa từng mở miệng cùng lão Vương kia nói cái gì, đó là tính cách vốn có của hắn, chính là lại tựa hồ có ý tứ khác hàm xúc bên trong.

"Làm sao vậy? Cha không thích ta cùng Vương thúc thúc thân cận sao?"

Mộ Ti Vũ mẫn cảm phát hiện Mộ Tịch Thịnh âm trầm, có chút khó hiểu mở miệng.

"Không phải, Vũ nhi có thể làm bất cứ việc gì bản thân muốn!"

"Vậy sao? Kia cha không phải sẽ mất hứng!"

"Được, cha không có mất hứng! Vũ nhi, người có biết trên tay ngươi là cái gì không?"

Mộ Tịch Thịnh thản nhiên dời đi trọng tâm câu chuyện, lập tức khiến cho Mộ Ti Vũ hăng hái.

"Đương nhiên là mèo a, cha xem, tiểu bạch miêu thật khả ái, đại khái là vừa sinh ra thôi!"

"Đồ ngốc, đây không phải là tiểu bạch miêu, đây là một con cọp!"

Sủng nịch nhéo nhéo mũi Mộ Ti Vũ, Mộ Tịch Thịnh nói ra. Chuẩn xác mà nói đây là một tiểu bạch hổ mới sinh hạ không bao lâu. Bạch hổ là loài rất hiếm, có thể gặp được đã là hiếm thấy, huống chi là bắt được một con hổ con mới sinh, chỉ là hổ con mất đi hổ mẹ che chở, có thể sống được bao lâu đây?

Mộ Tịch Thịnh hiện tại không muốn nói việc này, hắn không rõ ràng lắm dụng tâm của lão Vương, nếu như Vũ nhi hiện tại đang vui vẻ thì cứ để nó vui đi!

Cùng lắm thì lại dùng cái cớ đó thôi. Lần trước là thỏ, trước nữa là sóc... chỉ cần nói với Vũ nhi để cho bọn chúng trở về tìm cha mẹ, như vậy Vũ nhi sẽ không quá thương tâm. Tuy rằng đây là một lời nói dối vụng về ngay cả tiểu hài tử cũng không lừa được nhưng mà Mộ Ti Vũ hết lần này đến lần khác đều không nghi ngờ tin tưởng, bởi vì đây là do Mộ Tịch Thịnh nói.

(Tịch Thịnh, bây giờ em mới biết là anh xấu tính như vậy = =")

"Vương Thiên Mạch, ngươi rốt cuộc đang muốn chơi trò gì? Bất luận là cái gì, nếu như ngươi dám thương tổn Vũ nhi, ta sẽ làm ngươi phải hối hận đã sống trên cõi đời này!"

Mộ Tịch Thịnh vô thức nắm chặt tay phải, thậm chí móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay cũng không cảm giác được đau đớn. Hắn nghĩ mà sợ, nếu như không phải mình nhất thời hiếu kì xem qua tư liệu của người kia, như vậy đến tận bây giờ hắn cũng sẽ không biết đường đề phòng.

Nhưng điều Mộ Tịch Thịnh nghĩ mãi mà cũng không hiểu nổi chính là Vương Thiên Mạch, giáo chủ tà giáo Nguyệt Đàn vì sao lại trốn ở chỗ này? Có đúng hay không hắn đã nhận ra thân phận của mình, hắn rốt cuộc có mưu đồ gì?

Xem ra ngày yên ổn trầm tĩnh đã qua không nổi nữa rồi. Quả nhiên, bọn họ muốn an ổn ẩn cư, không bị người khác quấy rối cũng không được a.

...

"Ngươi a, kêu Tiểu Bạch! Từ hôm nay trở đi chính là thành viên trong gia đình chúng ta!"

Mộ Ti Vũ cao hứng nói chuyện với tiểu bạch hổ, Viễn Viễn nhu thuận nằm úp sấp nghỉ ngơi trong góc vẻ mặt xem thường xem xét tiểu sinh mệnh mỏng manh vừa gầy vừa nhỏ kia. Đáy lòng nghĩ, nó sợ rằng không bao lâu nữa cũng sẽ chết đi, bé con đáng thương.

Hồn nhiên không biết tất cả hành động của nó đều bị Mộ Tịch Thịnh nhìn thấy, cho nên bị hung hăng nhìn chằm chằm.

"Viễn Viễn, tới ——"

Nghe chủ tử nhà mình gọi, Viễn Viễn lập tức lấy lại tinh thần chạy tới, khéo léo dùng đầu cọ cọ lên ngực Mộ Ti Vũ, ý tứ làm nũng biểu thị công khai không cần nói cũng biết.

"Viễn Viễn, đây là Tiểu Bạch, sau này ngươi phải chiếu cố nó cho tốt, đừng nó bỏ mặc như với con thỏ nhỏ kia!"

"Vâng —"

Không tình nguyện đáp ứng, tâm lý bằng mặt nhưng không bằng lòng, dù sao tiểu bạch hổ này sớm muộn cũng chết, hiện tại bản thân giả bộ một chút cũng chẳng sao.

Ban đêm.

"Viễn Viễn, ngươi đi tới nhà lão Vương thợ săn tra xét một chút!"

Đợi Mộ Ti Vũ ngủ xong, Mộ Tịch Thịnh không chút nào thương tiếc đem Viễn Viễn đang ngủ say lay tỉnh, phân phó nhiệm vụ đi dò xét ban đêm cho nó.

Tuy nói không tình nguyện nhưng mà vừa nghĩ tới lão Vương thợ săn kia có thể đối chủ tử bất lợi, nó cũng cố nén buồn ngủ chạy ra ngoài, ngoan ngoãn tiếp nhận nhiệm vụ.

Nhà lão Vương ở đầu thôn đông, rất dễ tìm ra. Bởi vì cho dù ở trong bóng đêm thâm trầm, cũng chỉ có phòng của hắn còn phát sinh ra ánh đèn yếu ớt hôn ám. Vào ban đêm yên tĩnh, ngược lại có chút âm trầm kinh khủng, giống như là một đốm ma trơi.

Đêm rất tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua lá cây phát sinh thanh âm xào xạc, mà ngay cả tiếng lao xao cũng thập phần thưa thớt. Tuy nói là đã vào thu, nhưng mà như thế này cũng có vẻ rất không bình thường.

Viễn Viễn rất thuận lợi đi tới nhà lão Vương, thân thể khéo léo dễ dàng tiến vào, hơn nữa nó còn tận lực dùng pháp thuật ẩn thân, cho nên đừng nói là lão Vương, cho dù là Mộ Tịch Thịnh cũng không nhất định có thể phát hiện ra nó.

...

*Tám nhảm*: Ta đã phì cười với tên của anh Vương Thiên Mạch, tên của anh dịch ra là Vương... bờ ruộng dọc ngang:v Chữ Vương trong tiếng Hán là



,đúng "bờ ruộng dọc ngang" luôn:))