Quyển 1 - Chương 2: Bất ngờ ngoài ý muốn

Ngày mùng 7 tháng 7, ngày Ngưu Lang – Chức Nữ, ngày đôi tình nhân mỗi năm một lần trùng phùng, cũng là sinh nhật 15 tuổi của Mộ Tịch Thịnh.

Sinh ra vào ngày này, Mộ Tịch Thịnh cảm thấy có điểm châm chọc, nhìn những đôi tình nhân lượn qua lượn lại xung quanh mình, tâm lý thị huyết của hắn lại nổi lên, không sao kiềm lại được, vì thế hằng năm vào ngày này hắn đều không xuất môn, một mình lẳng lặng nằm trên giả sơn ở hoa viên ngắm mặt trời chiều cả ngày, bởi vì đã từng có vết xe đổ cho nên cũng không có ai dám quấy rầy hắn.



Ngày hôm nay, Mộ gia trang phá lệ náo nhiệt, bởi vì hôm nay là lễ thành niên của tiểu chủ tử của bọn hắn. Từ khi tiểu chủ tử sinh ra đến nay, ngoại trừ ngày lễ đầy tháng chọn đồ vật đoán tương lai kia, đã lâu không có náo nhiệt như thế. Cho nên toàn bộ hạ nhân trong trang đều bận rộn túi bụi, muốn đem việc trọng đại khó có được này chuẩn bị cho thật tốt.

Từ buổi sáng đến chạng vạng, Mộ Tịch Thịnh chỉ lẳng lặng nằm một chỗ, con mắt không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào vầng thái dương từ từ chuyển từ ánh bình mình thành mặt trời chiều

(ta tự hỏi tại sao hắn nhìn thẳng vào mặt trời mà không sợ mù, cũng không bị chói mắt?)

, mọi người xung quanh bận rộn đi tới đi lui đều không có bất luận quan hệ gì với hắn, hắn tự nhủ, đợi qua ngày hôm nay thôi là hắn có thể rời đi, đi tìm hạnh phúc thuộc về chính hắn.

“Biểu ca, biểu ca, ngươi ở trên đó làm gì vậy?”

Đột nhiên, một thanh âm thanh thúy vang lên cắt đứt tâm tư của Mộ Tịch Thịnh, thì ra là một thiếu nữ y phục hồng nhạt, khuôn mặt đào hoa khả ái, mới khoảng 13, 14 tuổi nhưng đã có thể nhìn thấy nét đẹp không tầm thường, lớn lên nhất định là một giai nhân khuynh quốc khuynh thành.

Nghe được thanh âm, Mộ Tịch Thịnh không hài lòng nhíu mày, không hề để ý, vẫn chuyên chú nhìn mặt trời chiều.

Mắt thấy Mộ Tịch Thịnh không để ý tới mình, đến một cử động cũng không có, vốn là châu bảo được mọi người phụng trong lòng bàn tay, có bao giờ phải trải qua loại uất ức này, tiểu cô nương bất mãn chà chà chân, không chịu thua tiếp tục kêu lên, “Biểu ca, ta là Hiểu Hiểu a, mau quay lại nhìn ta đi!”

Ngữ khí thiếu nữ mang vẻ không cam lòng khi bị bỏ qua, đồng thời cũng hàm xúc nhè nhẹ cảm tình không nói rõ. Từ nhỏ đã thích biểu ca tính tình lạnh lùng tàn bạo này, tuy rằng không nói ra nhưng bất luận hắn ở phương diện nào, làm cái gì đều có một cỗ cảm giác nói không nên lời, tràn ngập lực hấp dẫn trí mạng, tiểu cô nương nho nhỏ cứ như vậy bị cuốn hút, từ nay về sau không thể tự kiềm chế, đã thề khi lớn lên nhất định phải trở thành tân nương của vị biểu ca đẹp trai này.

Tiêu – Mộ hai nhà là quan hệ thông gia, phu nhân Mộ Tuyệt Thiên là người Tiêu gia, mà Tiêu Hiểu chính là nhi nữ của ca ca Mộ phu nhân. Mộ phu nhân không có nhi nữ, chỉ có một đứa con trai duy nhất là Mộ Tịch Thịnh, cho nên từ khi Tiêu Hiểu còn nhỏ đã thập phần yêu thương đứa cháu gái này, điểm tâm tư thầm kín ấy của tiểu cô nương, mọi người hai nhà đều biết, cũng không có ý phản đối, trái lại có điểm nhạc gặp kì thành

(*), ý tứ muốn hai nhà đã thân càng thêm thân.

Cuối cùng, có điểm không chịu được thiếu nữ ầm ĩ làm phiền, Mộ Tịch Thịnh mới chậm rãi ngồi dậy, nằm đến quá ngọ, thân thể sớm đã có chút cứng ngắc, hắn hơi giật giật người, quay đầu lạnh lùng nhìn thiếu nữ vẫn đang đứng đó.

Không phải nói ánh mắt Mộ Tịch Thịnh không có lực sát thương, mà là Tiêu Hiểu cũng đã quen rồi nên chẳng hề lo lắng, còn cảm thấy ánh mắt ấy phi thường tàn bạo hấp dẫn, so với dáng vẻ này, vị ca ca ở nhà suốt ngày cười cười của mình thật giống như một kẻ ngu ngốc.

“Biểu ca, yến hội muốn bắt đầu rồi, dượng bảo ta đi gọi ngươi tới.”

Tuy Mộ Tịch Thịnh vốn không hề để ý đến chuyện này, nhưng bị ánh mắt hàm đầy yêu thương đó nhìn kĩ hắn cũng có cảm giác không được tự nhiên, nghe được lời nói của Tiêu Hiểu, hẵn cũng không phản bác, dù sao cũng là yến hội lớn, ít ra cũng phải cấp cho Mộ gia chút mặt mũi, rất nhanh liền nhảy từ giả sơn xuống.

“Oa, biểu ca khinh công thật lợi hại, lần sau ngươi dạy ta được không?”

Kia tư thế phiêu dật, động tác ưu nhã, đem thiếu nữ mê hoặc triệt để, ánh mắt sùng bái nhìn người trong lòng mình, quyết tâm được gả cho hắn càng nặng thêm vài phần.

“Ngươi thật phiền!”

Cuối cùng Mộ Tịch Thịnh cũng chịu không nổi, hắn căn bản cũng không để ý Tiêu Hiểu đứng phía sau, bước thật nhanh rời khỏi.

“Biểu ca, chờ ta một chút a!”

Tiêu Hiểu thấy Mộ Tịch Thịnh ly khai trước, lập tức đuổi theo, chính là nàng càng đuổi, Mộ Tịch Thịnh càng đi nhanh, Tiêu Hiểu chạy nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng, từng ngụm từng ngụm thở phì phò, một bộ thương cảm ai oán, làm cho hạ nhân bên cạnh nhìn thấy đau lòng không ngớt, thầm trách thiếu gia không biết thương hương tiếc ngọc.

Đi tới phòng khách, bên trong khách nhân đã tới đầy đủ, cảnh tượng phi thường náo nhiệt. Mọi người đều ngồi ở vị trí của mình, chờ đợi nhân vật chính tới, sự xuất hiện của Mộ Tịch Thịnh cũng là đem yến hội mở màn.

Ngày hôm nay, Mộ Tuyệt Thiên vẻ mặt hồng quang, Mộ phu nhân cũng trang điểm thật đẹp, khuôn mặt bọn họ đều là phi thường cao hứng, dù sao cũng là lễ thành niên của con trai mình a!

“Cảm tạ các vị đã nể mặt Mộ mỗ, tới tham gia lễ thành niên của tiểu nhi. Kỳ thực ngày hôm nay không chỉ là sinh nhật 15 tuổi của tiểu nhi, Mộ mỗ còn muốn ở đây tuyên bố một việc vui, hy vọng mọi người có thể cùng ăn mừng!”

“Rốt cuộc là có chuyện gì vui, Mộ trang chủ nhanh nói a, làm cho chúng ta ở đây cũng đều cao hứng.” Bên dưới lập tức có người phụ họa.

“Đó chính là, tại hạ đã cùng gia đình thương lượng, quyết định đem Tiêu Hiểu gả cho tiểu nhi, ngày hôm nay cũng chính là lễ đính hôn của tiểu nhi.”

Mọi người vừa nghe, tất cả đều nói ~ "Chúc mừng ", cái gì "Song hỷ lâm môn ", "Mộ trang chủ thực sự là hảo phúc khí" các loại.

Tiêu Hiểu vừa nghe, oán khí vừa rồi biểu ca không chờ mình lập tức tiêu thất, tim nàng lúc này đập đặc biệt nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ đỏ bừng, cuối cùng bản thân sẽ thành tân nương của biểu ca sao? Nàng không thể tin vào tai mình, rất sợ là mình đang nằm mơ.

Biểu hiện ngu ngốc của nàng lập tức rước lấy một trận cười khinh bỉ của người ngồi cạng, tiểu muội muội của mình thế nào lại phải lòng tảng băng đó. Tuy nhiên hắn cũng rất hiếu kì, muội muội chưa từng ngại ngùng của mình hôm nay lại biết xấu hổ, cũng làm cho hắn được mở rộng tầm mắt nha.

Chính là bầu không khí hoan hỉ còn chưa hoãn xuống, một thanh âm lạnh lùng đã đem tâm tình vui vẻ của tất cả mọi người đánh xuống đáy vực.

“Ai nói ta sẽ lấy nàng? Việc hôn nhân này ta không đồng ý!”

Mộ Tịch Thịnh tức giận, tuy rằng bọn họ là phụ mấu hẵn, nhưng mà họ căn bản không có tư cách can dự vào bất kì chuyện gì của hắn.

Vừa nghe lời này, đoàn người òa lên như muốn nổ tung, khuôn mặt Tiêu Hiểu lập tức trắng bệch, òa khóc chạy ra ngoài, phu phụ Mộ Tuyệt Thiên cũng xấu hổ đứng nguyên tại chỗ, không biết phải phản ứng như thế nào.

“Mộ Tịch Thịch, ngươi không cần quá phận!”

Mắt thấy tiểu muội yêu quý của mình bị từ hôn trước mặt mọi người, Tiêu Kích tức chết đi được, liếc mắt trừng Mộ Tịch Thịnh, vội chạy ra ngoài đuổi theo Tiêu Hiểu, rất sợ muội muội nhà mình xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

“Khả năng chuyện này đối với Tịch Thịnh là quá bất ngờ, hơn nữa Tịch Thịnh còn nhỏ tuổi, việc hôn nhân cũng không cần cấp bách, chuyện này để sau từ từ nói, mọi người mau dùng bữa trước đã kẻo thức ăn để lâu lại nguội mất!”

Vì sợ tràng diện để nữa sẽ càng nháo đến không thể vãn hồi, Mộ Tuyệt Thiên vội lên tiếng giảng hòa, chính là Mộ Tịch Thịnh cũng không nể tình, lập tức quay đầu bỏ đi, mặc cho Mộ phu nhân có gọi như thế nào cũng không thèm trả lời lấy một tiếng.

Một hồi khôi hài cứ như vậy kết thúc. Chuyện Tiêu tiểu thư bị Thiếu trang chủ Mộ gia trang từ hôn ngay trước mặt mọi người chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp giang hồ, Tiêu tiểu thư cũng cứ như vậy trở thành trò cười cho thiên hạ!