Quyển 1 - Chương 14: Nạp Tháp Tạp tộc

Ban đêm, một con cú mèo xẹt qua bầu trời yên tĩnh, phi vào Mộ gia trang, đậu lên cửa sổ một căn phòng, đôi mắt giống như mắt mèo nhìn chằm chằm người trong phòng, lẳng lặng chờ đợi.

Tựa hồ cảm giác được thanh âm kì quái, người đáng lý đang ngủ say trên giường nhảy dựng lên, đi tới bên cửa sổ, cẩn thận kiểm tra bốn phía, xác định không có ai, mới gỡ lấy ống trúc buộc trên chân cú mèo, hướng ống trúc ra phía ánh trăng, nhìn một chút ấn kí trên ống trúc, kiểm tra xem có bị ai mở qua chưa, sau đó hắn vỗ vỗ đầu cú mèo, con cú tự giác bay đi.

Người vừa tới cầm ống trúc trở lại bên giường, mở ra kiểm tra, xem xong thì cẩn thận thiêu hủy, chỉ để lại một ít tro tàn, xử lý kĩ, cẩn thận từng điểm nhỏ nhất, rất sợ lưu lại một tia kẽ hở. Đem tất cả xử lý tốt rồi mới chầm chậm nằm lại lên giường, tiếp tục ngủ, mọi thứ tựa như chưa từng phát sinh, đêm vẫn hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có âm thanh gió thổi qua lá cây sàn sạt....

Sáng sớm hôm sau.

"Chủ tử —"

Thanh âm Lãnh Phong cắt đứt hăng hái bừng bừng của hai người đang múa kiếm, học tập mấy ngày nay, Mộ Ti Vũ đã đem Chiếu ảnh kiếm pháp của Mộ Tịch Thịnh học được tám, chín phần mười, tư thế múa kiếm đã bắt đầu có hình có dạng, qua một thời gian nữa nhất định có thể đạt được tiêu chuẩn của Mộ Tịch Thịnh.

"Có chuyện gì sao?"

Mộ Tịch Thịnh có chút không hài lòng, sáng sớm mỗi ngày là thời gian hắn vui sướиɠ cùng Mộ Ti Vũ ở chung lại bị người cắt đứt, bảo hắn làm sao không bốc hỏa.

Mặc dù biết hành vi của mình sẽ làm chủ tử mất hứng nhưng sự tình chủ tử lệnh mình tra có tiến triển, cho nên bất luận thế nào cũng

muốn đi gặp chủ tử hồi báo.

"Việc chủ tử lệnh thuộc hạ tra có manh mối mới!"

"Vậy sao? Ngươi trước tới thư phòng chờ ta, ta lập tức đến."

"Vâng."

Lãnh Phong lĩnh mệnh lui ra.

"Phù Liễu, ngươi đưa tiểu chủ tử về ăn điểm tâm."

Mộ Tịch Thịnh xoay người phân phó Phù Liễu, sau đó lại ôm lấy Mộ Ti Vũ có chút mất hứng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hôn mạnh một cái.

"Vũ nhi, trước trở về ăn điểm tâm, cha đi xử lý một ít chuyện lập tức sẽ trở lại, ngoan, nghe lời!"

Nói xong, lại ở trên làn môi hồng đang bĩu lên hôn một cái. Phù Liễu từ lâu đối với việc hai người diễn trò giữa ban ngày hoàn toàn miễn dịch, mắt coi như không nhìn thấy, chỉ chuyên tâm đứng một bên.

"Ân, cha phải nhanh trở về một chút, Vũ nhi chờ cha!"

Mộ Ti Vũ hôn trả lại Mộ Tịch Thịnh, tâm không cam lòng không nguyện đi theo Phù Liễu, còn vừa đi vừa không ngừng quay đầu lại, chờ đến khi không còn nhìn thấy thân ảnh Mộ Ti Vũ, Mộ Tịch Thịnh mới đứng dậy đi qua thư phòng.

...

"Thế nào, tra được cái gì?"

"Chủ tử, qua mấy ngày giám thị, chúng ta tra được hai người kia đến từ Nạp Tháp Tạp tộc."

"Nạp Tháp Tạp tộc."

"Đúng vậy, thuộc hạ phái người đi theo bồ câu đưa tin của bọn họ, tìm được nơi bộ tộc kia dừng chân, là một ngọn núi ở phía bắc, cách chúng ta hai trăm dặm đường. Nhưng kỳ quái chính là bất kể bọn thuộc hạ có nỗ lực thế nào, dùng hết các loại phương pháp cũng không thể tiến nhập ngọn núi kia. Trên núi hình như có bày trận pháp, cực kì bí mật. Sau đó thuộc hạ phái người tới chỗ cư dân ở phụ cận tìm hiểu, mới biết được đó là Nạp Tháp Tạp tộc, một bộ tộc rất thần bí."

Mộ Tịch Thịnh lẳng lặng nghe, vừa nghe vừa tự hỏi, Nạp Tháp Tạp, Linh lạc, tiểu ly... Tựa hồ những thứ này có liên quan chặt chẽ với nhau, nhưng mà tỉ mỉ nghĩ mãi cũng không có chút manh mối.

"Nạp Tháp Tạp, Linh lạc, tiểu ly, cư nhiên là ——"

Mộ Tịch Thịnh kì quái thì thào tự nói, đột nhiên hắn nói một câu kì quái làm cho Lãnh Phong đang chuyên chú lắng nghe không hiểu ra sao, không biết chủ tử rốt cuộc nhớ ra cái gì.

"Lãnh Phong, bộ tộc kia không cần điều tra nữa, đem những người đã phái đi rút về, còn đôi nam nữ kia vẫn tiếp tục giám thị, nhất cử nhất động của bọn họ đều phải hướng ta báo lại, được rồi, ngươi đi làm đi!"

Tuy rằng không hiểu tại sao Mộ Tịch Thịnh quyết định như vậy nhưng Lãnh Phong cũng không có lời nào dị nghị, cung kính hành lễ, đi làm chuyện của mình,

trong mắt Mộ Tịch Thịnh không cần những thuộc hạ lắm mồm vô dụng, chỉ cần người trung thành, làm việc lưu loát.

"Xem ra ngày trôi qua rất buồn chán, cư nhiên nhanh như vậy lại có thú tiêu khiển mới!"

Không biết tại sao, Mộ Tịch Thịnh lại nở nụ cười tà mị, phối trên khuôn mặt tuấn tú, tạo ra loại cảm giác không nói nên lời.

...

Phụ tử Mộ gia đang hưởng thụ thế giới vui sướиɠ của hai người, đột nhiên bị tiếng động lớn bên ngoài làm phiền.

"Phù Liễu, ngươi đi ra xem, là ai mà ồn ào vậy?"

Mộ Tịch Thịnh không hài lòng nhăn mày. Vừa thấy cha phân tâm, Mộ Ti Vũ vội vã phun ra đồ ăn nhét đầy trong miệng, nó có chút ai oán nghĩ, cha cái gì cũng tốt, chỉ là bắt nó ăn quá nhiều, nói là muốn đem nó nuôi cho mập, ai——

Phù Liễu rất nhanh quay lại, phía sau đi theo một người, chính là Lâm thị.

"Nhũ mẫu —"

Vừa thấy là nhũ mẫu của mình, Mộ Ti Vũ vội vã ngọt ngào kêu một tiếng, làm người đang ôm nó lông mày nhíu càng sâu.

"Chủ tử, Lâm mụ mụ nói là nhớ tiểu chủ tử, cho nên nô tì tự chủ trương cho nàng đi vào."

Không đợi Mộ Tịch Thịnh mở miệng hỏi, Phù Liễu đã chủ động bẩm báo, nàng vừa đi ra thì thấy Lâm thị cùng người hầu canh giữ ngoài Tịch các tranh chấp, hóa ra là Lâm thị nghĩ muốn gặp Mộ Ti Vũ, nhưng người hầu ngăn không cho nàng đi vào, Phù Liễu thấy nàng tình chân ý thành, nhất thời mềm lòng cho nàng tiến vào.

Lâm thị vừa tiến đến liền dùng sức nhìn chằm chằm Mộ Ti Vũ làm cho Mộ Tịch Thịnh cảm thấy chướng mắt, nếu như không phải để ý cảm thụ của Mộ Ti Vũ, dựa vào tính tình của hắn đã sớm đem nữ nhân phiền phức này đuổi đi.

"Được rồi, Lâm mụ mụ, ngươi đã gặp Vũ nhi rồi, nếu như không có việc gì thì về được rồi đó."

Mộ Tịch Thịnh cưỡng chế lửa giận, hạ lệnh đuổi khách.

Vừa nghe lời này, Lâm thị đang nhìn Mộ Ti Vũ đột nhiên quỳ xuống, làm cho Mộ Tịch Thịnh một trận đau đầu, trên trán nổi gân xanh. Này làm cho Mộ Ti Vũ sợ hãi, không biết nói cái gì.

"Nhũ mẫu —"

"Chủ tử, van cầu ngài đáp ứng nô tì, để nô tì tiếp tục hầu hạ bên người tiểu chủ tử, tiểu chủ tử mười năm qua là do một tay nô tì nuôi lớn, nô tì đã không thể ly khai, nô tì biết mình vô lễ, nhưng xin chủ tử nể tình nô tì một lòng trung thành, đáp ứng nô tì ——"

Lâm thị một bên không ngừng dập đầu, một bên khóc lóc kể lể thỉnh cầu của bản thân, kia tình kia cảnh, làm người không khỏi động dung, bất quá nàng lại gặp phải một chủ tử thủ đoạn ngoan tuyệt, căn bản bất vi sở động.

"Cha, người đáp ứng đi, Vũ nhi cũng rất muốn có nhũ mẫu chiếu cố bên người!"

Mộ Ti Vũ thực sự nhìn không được, viền mắt tràn đầy nước mắt, nhưng vừa nghĩ tới cha không thích mình khóc liền lập tức nhịn xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cầu xin Mộ Tịch Thịnh.

"Được rồi, ngươi sau này ở sát vách phòng Vũ nhi, chiếu cố hắn!"

Chịu không nổi Mộ Ti Vũ đau khổ cầu xin, Mộ Tịch Thịnh cuối cùng thỏa hiệp, quyết định cho Lâm thị lưu lại, nhưng trong đầu đã ghi nợ cho nữ nhân chết tiệt kia một mối hận, âm thầm quyết định sau này nhất định phải đem bảo bối của mình cách nàng càng xa càng tốt.

"Cảm tạ chủ tử thành toàn, cảm tạ chủ tử —"

Lâm thị thấy mục đích của mình đã đạt thành, không ngừng dập đầu biểu thị lòng biết ơn, Phù Liễu vừa thấy lập tức tiến đến đỡ nàng dậy.

"Được rồi, Lâm mụ mụ, chúng ta ra ngoài trước thôi! Chủ tử cùng tiểu chủ tử còn đang dùng bữa!"

"Đúng vậy a, coi ta kìa —"

Vừa nghe, Lâm thị lập tức cùng Phù Liễu lui ra.

"Được rồi, Vũ nhi, tới, há miệng ——"

Vừa thấy người đáng ghét kia cuối cùng đi ra, Mộ Tịch Thịnh lại tiếp tục công việc đút thức ăn. Vốn tưởng rằng đã thoát được một kiếp, Mộ Ti Vũ không khỏi đem khuôn mặt

nhỏ nhắn nhăn lại triệt để, y như cái bánh bao.

"Được rồi, được rồi, nếu không ăn được thì không ăn nữa!"

Mộ Tịch Thịnh không còn cách nào khác, đành phải buông bát cháo, xem ra con đường vỗ béo cho bảo bối còn rất dài a!