Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mở Đầu Nữ Đế Làm Chính Cung

Chương 43: Hệ thống ta khuyên ngươi đừng tìm chết

« Chương TrướcChương Tiếp »
Điện Đại Viêm, thượng triều tiếp tục.

Mọi thứ dường như cũng như thường ngày, đều đâu vào đấy, không có gì khác nhau.

Chỉ là thỉnh thoảng xuất hiện âm thanh lật sách, vẫn sẽ để cho người không tự chủ được, lén lút nhìn đến nam nhân trên ghế thái sư kia.

Nếu phải dùng một chữ để hình dung tình trạng hôm nay, chính là...

Kỳ!

Tất cả mọi người đều không nghĩ thông, thậm chí là thừa tướng Lưu Ngạo Thiên, đều hiếm thấy có chút thất thần.

Tiêu Thiên vì sao nhìn cổ tịch truyền thừa như không có gì?

Chẳng lẽ nói, người bình thường không có tu vi, sẽ không bị cổ tịch ảnh hưởng!

Bát!

Âm thanh gấp sách trong trẻo lại vang lên lần nữa, khiến mọi người nhìn đến phía Tiêu Thiên.

Chỉ thấy đối phương lại một lần nữa đóng sách lại, thân thể nghiêng về trước, một tay cầm sách, một tay khác nắm lấy sống mũi, dường như đọc sách nhìn mệt mỏi.

- Xem ra, không có tu vi, làm người bình thường vẫn có chỗ tốt.

Tử Nhược Yên nhìn thấy Tiêu Thiên lần nữa cắt đứt đọc sách, vẫn như không có chuyện gì, hoàn toàn nhẹ nhõm.

Khóe miệng phẩy một cái, dường như có hơi kiêu ngạo nhìn về phía Lưu Ngạo Thiên, như là tuyên cáo thắng lợi của mình.

Tâm tình, cũng rất tốt.

- Nhìn thấy chưa, phu quân trẫm, dù là người bình thường, cũng khác biệt, rất bất phàm.

Mà Tiêu Thiên đang vuốt sống mũi, rất nhức đầu.

Đây là cái đồ chơi chó má gì, chữ như là gà bới, xác định là đồ vật người viết ra? Tiêu Thiên cảm thụ được bên trong quyển sách truyền tới lực lượng, tê tê dại dại, lần nữa xoa bóp toàn thân.

- Vượng Tài, lực lượng bên trong sách này, rốt cuộc là cái gì, có thể dùng sao?

Trong tâm hỏi thăm đối với hệ thống, Tiêu Thiên cầm lấy sách lúc mở lúc đóng, không ngừng cảm thụ được lực lượng trong sách trùng kích về hướng mình.

Rất thoải mái, rất tốt cho việc vận động gân cốt.

- Chủ nhân tôn kính, căn cứ vào ta tra xét, sách này là cổ tịch truyền thừa của tộc Cổ Thần, bảo hộ uy lực của cấm chế, có thể xóa bỏ tồn tại thực lực Thánh Cảnh cấp mười.

- Nhưng thân thể của ngài quá mạnh mẽ, nên lực lượng này chỉ có thể xoa bóp cho ngươi.

- Cổ tịch truyền thừa tộc Cổ Thần? Đồ chơi này, thật đúng là không phải người viết!

Tiêu Thiên chặc lưỡi lần nữa lật một cái.

- Xem ra cái thế giới này, có chút thú vị a, còn có đồ vật không phải là người.

- Giúp ta phiên dịch một hồi.

- Phiên dịch cổ tịch truyền thừa tộc Cổ Thần này, cần ba ngàn nhiệm vụ điểm, mà hoàn thành nhiệm vụ hệ thống ban bố, có thể được điểm nhiệm vụ.

- Có thể trực tiếp giúp ta phiên dịch hay không? Tiêu Thiên vuốt vuốt cổ tịch truyền thừa trong tay, hỏi.

- Hết sức xin lỗi chủ nhân, dựa theo hệ thống ta thiết lập, cần...

- Lời nói ta đã thả ra, nếu như hại ta mất thể diện, ta trực tiếp gϊếŧ chết ngươi.

Tiêu Thiên khẽ nghiêng trên ghế bành, trong tâm nói với hệ thống.

- Cái gì hệ thống thiết lập, nhiệm vụ gì, bản thân ngươi nhìn đến xử lý.



- ...

Chỉ chốc lát sau, âm thanh bên trong bộ não Tiêu Thiên lại vang lên lần nữa.

- Nhiệm vụ đã ban bố, nội dung nhiệm vụ: Chủ nhân bên trên ghế bành nghỉ ngơi một giây đồng hồ, hoàn thành nhiệm vụ, thu được chín mươi chín triệu chín trăm chín mươi chín ngàn chín trăm chín mươi chín điểm nhiệm vụ.

- Chúc mừng chủ nhân, nhiệm vụ của ngài đã hoàn thành, thu được điểm nhiệm vụ là chín mươi chín triệu chín trăm chín mươi chín ngàn chín trăm chín mươi chín điểm.

- Cổ tịch truyền thừa tộc Cổ Thần, hiện đang được dịch.

Tiêu Thiên nằm ở trên ghế thái sư, để lộ ra nụ cười: - Vấn đề chẳng phải giải quyết xong sao, không cho ngươi chút áp lực, cũng không biết phải làm thế nào thích nghi.

- Ở chỗ này của ta, ngươi chính là hệ thống trí năng giọng nói, hoàn toàn không hiểu tình hình.

Tiêu Thiên hết sức hài lòng:

- Đương nhiên, chỉ cần thái độ ngươi đoan chính, làm việc tốt, ta cũng không phải người không nói phải trái và sẽ không làm gì ngươi.

- Xin lỗi chủ nhân, ta sẽ tiếp tục cải tiến.

Sau đó, chỉ cần chờ đợi hệ thống phiên dịch kết thúc là được, Tiêu Thiên nhàn rỗi nhàm chán nên cầm cổ tịch truyền thừa tộc Cổ Thần, lặp đi lặp lại khép mở.

Chỉ sợ ban đầu người chế tạo ra quyển sách này, cũng không nghĩ đến, tương lai sẽ có một ngày.

Có người dùng cổ tịch truyền thừa tộc bọn họ, thành đồ xoa bóp.

Thượng triều chuẩn bị kết thúc.

Sắc mặt Lưu Ngạo Thiên, đã âm u đến cực hạn.

Không vì cái gì khác, cũng vì Tiêu Thiên hôm nay ngồi trên ghế thái sư cử động, để cho hắn căn bản là không có cách tiếp nhận.

Cầm lấy cổ tịch kia, khép khép mở mở.

Có ý gì?

Mọi người đều biết cổ tịch đây không đánh chết ngươi, tất yếu ở ngay trước mặt hắn, làm không ngừng sao?

Quả thực là không chút nào che giấu trào phúng!

- Tiêu Thân vương!

Cuối cùng, triều đình nghị sự kết thúc, Lưu Ngạo Thiên đã không nhịn được mở miệng quát khẽ.

- Cổ tịch này đối với một người bình thường như ngươi không có hiệu quả không sai, nhưng không phải để ngươi chơi như vậy đi.

- Ước định giữa ngươi và ta là nhìn hiểu bản thư tịch này.

Nói đến đây, Lưu Ngạo Thiên ngưng mắt nhìn Tiêu Thiên, muốn lấy thế đè người.

- Chẳng lẽ là Tiêu Thân vương hôm nay muốn chơi xấu? Ngươi cũng không nên kiếm cớ từ chối, nói cái gì đây đoán chừng là giả hoặc mượn cớ nực cười khác.

Trên ngự đài, Tiêu Thiên không có lên tiếng, chỉ giễu cợt hai tiếng.

- Bản vương, còn khinh thường đùa với ngươi loại mánh khóe nhỏ này.

Tiêu Thiên cầm lấy sách, đứng dậy.

Trước mặt hắn, độ tiến triển phiên dịch bên trên bảng hệ thống, đã đạt đến chín mươi chín phần trăm...

Một trăm phần trăm.

Ong ong!

Âm thanh rung động, bỗng nhiên truyền ra từ cổ tịch trong tay Tiêu Thiên, kim quang chói mắt, lan tràn ra từ bên trên quyển sách.

Kim quang lưu chuyển, hóa thành phù lục, cuối cùng không ngừng thành hình trước mặt Tiêu Thiên.



Cuối cùng cuốn sách linh khí vàng kim lơ lửng trước mặt hắn.

- Sách vàng truyền thừa!!

Trong điện Đại Viêm, Chung Dương Minh kinh hỉ muôn phần, lập tức lớn tiếng hò hét.

Trong di tích cổ tịch truyền thừa, phàm là đọc một lượt hiểu ra, đạt được truyền thừa đều sẽ ngưng tụ ra sách truyền thừa.

- Trắng, lam, tím, kim, đỏ, Thân vương đại nhân dĩ nhiên là đã nhận được sách vàng truyền thừa, thật đúng là phải cám ơn lễ dầy của Lưu thừa tướng a.

Chung Dương Minh xem như hãnh diện, âm thanh rất lớn, vang vọng bên trong đại điện.

Hắn nhìn mặt đen của Lưu Ngạo Thiên, trong lòng chỉ có mười một chữ đơn giản!

Không thể nào thoải mái và hạnh phúc hơn được nữa.

Ngự trên đài, Tử Nhược Yên cũng đứng dậy, đôi mắt sáng nhìn chằm chằm Tiêu Thiên.

Sau đó, nàng cũng lộ nụ cười, nhìn về phía Lưu Ngạo Thiên dưới đài:

- Cổ tịch truyền thừa gϊếŧ chết hơn mười người, hôm nay được Thân vương đại nhân tháo gỡ, tài năng bậc này, mới có thể vào thừa tướng mắt đi?

Lưu Ngạo Thiên không có lên tiếng, vẫn nói:

- Sách vàng truyền thừa xuất hiện không sai, nhưng Tiêu Thân vương còn chưa nhận truyền thừa.

- Ai có thể bảo đảm, không phải Thân vương qua loa chuyển động sách, kích phát bí mật cấm chế gì, để cho sách vàng truyền thừa tự mình nổi lên?

Bạch!

Lưu Ngạo Thiên vừa dứt lời, cuốn sách vàng truyền thừa hóa thành một luồng ánh sáng, biến mất trong lông mày của Tiêu Thiên.

Bên trong điện mọi người vừa nhìn, biểu tình đều đặc sắc.

Thân vương, đạt được truyền thừa.

Mà lúc này, Tiêu Thiên cũng chậm rãi từ trên ngự đài đi xuống, đến trước mặt Lưu Ngạo Thiên.

Hắn một cái tay xách bản cổ tịch không có truyền thừa, giơ lên trước mặt đối phương, nhẹ buông tay.

Bát!

Cổ tịch tàn thư đã thành phế vật, nặng nề đập vào phía trước gót chân Lưu Ngạo Thiên.

- Lưu thừa tướng, hiện ngươi có lời gì để nói?

Tiêu Thiên hài hước nhìn Lưu Ngạo Thiên, trêu chọc lên tiếng.

- Chẳng lẽ là Lưu thừa tướng hôm nay muốn chơi xấu? Ngươi cũng không nên kiếm cớ từ chối, nói cái gì đây đoán chừng là giả và mượn cớ nực cười.

Lời khi trước của Lưu Ngạo Thiên, bị Tiêu Thiên trả lại y nguyên.

Điện Đại Viêm, ánh mắt tất cả mọi người, đều tập trung ở trên thân Lưu Ngạo Thiên.

- Chuyện này, là ta xem kém mắt, không biết... Thân vương đại tài!

Lưu Ngạo Thiên sậm mặt lại, âm thanh trầm thấp mở miệng.

Tiêu Thiên hài lòng gật đầu:

- Sáu trăm vạn linh thạch, ngươi cũng đừng giựt nợ.

Nói xong, Tiêu Thiên chính là đưa tay giật lấy mặt dây chuyền ngọc bích đối phương cầm trên tay.

- Lấy ra cho ngươi!
« Chương TrướcChương Tiếp »