Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mở Đầu Nữ Đế Làm Chính Cung

Chương 22: Thật dễ nói chuyện vì sao không nghe

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chuyện khác thường nhất định có yêu, Tiêu Thiên làm như vậy, nhất định là có nguyên nhân của mình.

Chung Linh cũng không nhiều lời, chỉ yên lặng níu lại Lưu Diễm phẫn nộ muốn xông lên.

- Thiếu tướng quân, ngươi tại sao phải ngăn ta?

Lưu Diễm không hiểu, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Chung Linh, không nghĩ ra.

Tiêu Thiên hành động như vậy, rõ ràng là muốn phản bội bệ hạ.

- Lưu tỷ, không nên khinh cử vọng động, Thân vương làm như thế, đó là có suy tính của mình. Chung Linh thấp giọng mở miệng, tỏ ý Lưu Diễm bình tĩnh chớ nóng.

- Có một số việc, ta cũng không thể nói cho ngươi.

Lưu Diễm nhìn hung Linh, trong ánh mắt có chút tuyệt vọng, Thiếu tướng quân lúc nào thay đổi không lý trí như vậy rồi.

- Thú vị, bí mật của Nữ Đế.

Trên mặt Hướng Nguyên Bạch tươi cười, dường như thật cao hứng.

- Lão phu có thể đáp ứng ngươi, nếu bí mật này rất hữu dụng, có thể tha cho tính mạng các ngươi.

- Nói đi!

Hướng Nguyên Bạch vươn tay, tỏ ý Tiêu Thiên có thể lên tiếng.

Nhưng Tiêu Thiên lại khẽ gật đầu một cái:

- Độc Chiểu lão nhân, ta dù là người bình thường, nhưng không có đần như vậy, nếu như nói thẳng, ngươi đổi ý làm sao bây giờ?

Hướng Nguyên Bạch khẽ nở nụ cười, nhìn Tiêu Thiên:

- Tiểu bạch kiểm của Tử Nhược Yên, lão phu lần này đến, có mục đích khác.

- Bí mật trong miệng ngươi, đối với lão phu, chỉ là thu hoạch thêm, ngươi không có bao nhiêu lựa chọn, chỉ có thể cược.

Nói đến đây, giọng điệu Hướng Nguyên Bạch ngừng lại, ngưng mắt nhìn Tiêu Thiên tràn đầy khôi hài:

- Cược lão phu, sẽ tuân thủ hứa hẹn.

...

Tiêu Thiên trầm ngâm, dường như đang suy tính đến cái gì, thật lâu sau mới chỉ Chung Linh và Lưu Diễm.

- Như vậy đi, ngươi để hai người các nàng đi trước.

- Sau khi các nàng đi xa, ta lại nói ra điều bí mật này, dù ngươi đổi ý gϊếŧ chết ta, ít nhất còn có thể sống sót hai người.

Tiêu Thiên để cho Lưu Diễm có chút táo bạo sau lưng giật mình.

Nàng vốn tưởng rằng Tiêu Thiên là tham sống sợ chết, mới dùng bí mật của Nữ Đế bệ hạ đổi lấy sống tạm.

Nhưng trước mắt đây tính toán là cái gì?

Hít sâu một hơi, ánh mắt Lưu Diễm kiên nghị:

- Thân vương đại nhân, chức trách của ta chính là hộ vệ an toàn của ngươi.

- Không bằng ngươi nói bí mật cho ta, ta thay ngươi ở lại...

Nhưng Lưu Diễm vừa dứt lời, bị Tiêu Thiên thô bạo đánh gãy lời nói.

- Hồ nháo, ngươi coi vị Hướng lão tiền bối này đầu óc không dùng được sao?

Tiêu Thiên trợn mắt nhìn Lưu Diễm.

- Ta sợ chết, lưu lại là nói bí mật, ngươi không sợ chết, lưu lại ngươi có ích lợi gì?

Đương nhiên, đây chỉ là Tiêu Thiên diễn trò.

Hắn thật hận không được một cước đạp bay nữ nhân ngu xuẩn này, thành thật dựa theo kịch bản mình, đi theo Chung Linh chạy thoát thân là được.



Thay thế mình làm cái gì?

Đùa.

Ngươi lưu lại, lại không đánh chết hai tên này.

- Lưu tỷ, Thân vương đại nhân có hảo ý, chúng ta không nên phụ lòng hắn.

Lúc này, Chung Linh cũng biết ý đồ Tiêu Thiên, mở miệng khuyên bảo.

Rất hiển nhiên, Tiêu Thiên không muốn bại lộ thực lực cho Lưu tỷ, nên để hai người các nàng đi trước, hắn mới thuận tiện xuất thủ.

Tiêu Thiên lần nữa lên tiếng, hơn nữa trừng mắt nhìn Chung Linh:

- Đi nhanh lên!

Đối với Thân vương đại nhân ám thị, Chung Linh hiểu ý, đang nắm lấy Lưu Diễm muốn rời khỏi.

- Lão phu có đồng ý không?

Nhưng lúc này âm thanh Hướng Nguyên Bạch chợt vang dội, để cho bước chân Chung Linh nắm lấy Lưu Diễm cứng đờ.

Mà Tiêu Thiên, cũng nhíu mày.

Một lúc sau, Tiêu Thiên để lộ ra nụ cười, tiếp tục nhìn Hướng Nguyên Bạch:

- Hướng lão tiền bối, đề nghị này của ta có gì không ổn sao?

- Không có gì không ổn, chỉ là lúc trước lão phu nói, ngươi nói không tính.

Hướng Nguyên Bạch khẽ gật đầu một cái, giọng điệu dường như có hơi trêu chọc.

- Ngươi không có lựa chọn.

Tiêu Thiên trầm mặc chốc lát, tiếp tục nói:

Hướng lão tiền bối có chỗ không biết, bí mật lớn này, ta biết một tình báo, có quan hệ với điều Huyết Vân lâu tìm tòi nghiên cứu!

- Ân?

Ba chữ Huyết Vân lâu, để cho chân mày Hướng Nguyên Bạch nhẹ nhàng lay động.

Trong lòng của hắn cũng càng thêm tha thiết không ít, lẽ nào điều bí mật này, thật có chút liên hệ với tình báo Hắc Hồn Điện bọn hắn biết?

Tiêu Thiên nhìn Độc Chiểu lão nhân lén lút trước mặt, trong tâm biết rõ lời này của mình để hắn động tâm.

Tranh thủ cho kịp thời cơ, Tiêu Thiên theo sát mở miệng:

- Nên Hướng lão tiền bối, thả hai người các nàng rời khỏi, ta nhất định nói hết không giữ lại điều gì.

- Hơn nữa, sau khi ngài để cho hai người này đi, ta cũng càng tin chắc ngươi nguyện ý tha ta một mạng.

- Ta bên này, còn nắm giữ một ít bí ẩn đặc thù, hoàn toàn có thể cho biết, tỏ vẻ thành ý.

Lúc này, Lưu Diễm phía sau thần sắc rất bi phẫn.

Tiêu Thiên hôm nay có chút thấp kém, thậm chí là nịnh hót, hết thảy các thứ này cũng là vì tính mạng mình và Chung Linh.

Nàng biết rất rõ tác phong làm việc của Hắc Hồn Điện, nếu Tiêu Thiên thật nói ra bí mật, nhất định là không sống nổi.

Nàng tin tưởng, Tiêu Thiên cũng biết đạo lý này.

Nhưng hắn nguyện ý hi sinh chính mình, cứu nàng và Thiếu tướng quân.

Nàng vừa rồi vậy mà còn hoài nghi hắn, trách cứ hắn.

Thật chẳng ra gì.

- Tiêu Thiên, ngươi nói xác thực rất đẹp, nhưng rất đáng tiếc, ngươi dựa vào cái gì trả giá với lão phu? Hướng Nguyên Bạch vẫn lắc đầu, cự tuyệt đề nghị của Tiêu Thiên.

Tiêu Thiên rất bất ngờ, hắn ngẩng đầu lên, rất kinh ngạc.



- Lão phu là một trong Lục Hắc Hồn Điện tà, làm việc từ trước đến giờ là tùy tâm sở dục.

Hướng Nguyên Bạch giễu cợt nhìn Tiêu Thiên đờ đẫn, vuốt râu nói.

Kựa chọn đặt ở trước mặt ngươi, chỉ có một, nói ra mọi thứ ngươi biết.

- Nếu nội dung ngươi nói để cho lão phu cao hứng, lưu ngươi một mạng chó hầu hạ ở bên người, cũng chưa hẳn không thể.

Hướng Nguyên Bạch nói xong, bốn phía trong nháy mắt yên tĩnh lại.

Chung Linh vỗ trán một cái, nàng cảm thấy vị một trong Lục tà Hắc Hồn Điện này, đường đời này chấm dứt.

Về phần Lưu Diễm, căn bản không biết chân tướng, chính là phẫn nộ gầm thét:

- Hướng Nguyên Bạch, ngươi thật sự là khinh người quá đáng, ngươi...

Lưu Diễm gầm thét còn chưa nói hết lời, cũng cảm giác được tình huống chung quanh có cái gì không đúng.

Thật yên tĩnh...

An tĩnh thậm chí có chút quá đáng!

Lưu Diễm cúi đầu xuống, phát hiện rượu nhộn nhạo trong vò rượu vỡ nát, lúc này vậy mà dường như bị đọng lại.

Cực kỳ quỷ dị.

- Ha ha ha...

Tiếng cười, đột ngột vang dội, vang vọng cửa trấn trấn Thanh Viêm này.

Lưu Diễm ngẩng đầu nhìn về phía trước, nhìn thấy người bật cười, chính là Tiêu Thiên.

Tiêu Thiên vừa cười, vừa lắc đầu chỉ đối diện Hướng Nguyên Bạch:

- Lão bất tử ngươi, thật là khiến cho ta không còn lời nào để nói.

- Ngươi... Nghe thấy Tiêu Thiên vậy mà dám cả gan chửi mình, trong tâm Hướng Nguyên Bạch giận dữ, đang muốn xuất thủ dạy dỗ đối phương một chút.

Nhưng đột nhiên, hắn cảm giác khắp cả người mình băng hàn, toàn thân bắt đầu chảy ra mồ hôi lạnh.

Dường như là bị đại khủng bố để mắt tới, toàn bộ thân hình thoát ly khống chế của mình.

Uy áp đáng sợ, lấy Tiêu Thiên làm trung tâm, nghiền ép lên phía trước.

Hướng Nguyên Bạch bị dọa sợ toàn thân phát run, lảo đảo lùi về sau, không thể tin nhìn Tiêu Thiên trước mặt.

- Ngươi... Ngươi...

Hướng Nguyên Bạch run rẩy, cặp mắt trợn mắt nhìn Tiêu Thiên phía trước.

Trước mắt hắn, Thân vương Đại Viêm vốn là người hiền lành, lúc này lại dường như là Ma Chủ sát khí che khuất bầu trời, sắp mang theo hủy diệt vô cùng vô tận.

Khí tức của đối phương tràn ngập ra từ thể nội, thậm chí vặn vẹo không gian.

- Ta là thật không hiểu nổi, đám người các ngươi đầu óc có bệnh sao, thật dễ nói chuyện...

- Không muốn nghe sao??

Tiêu Thiên trong cơn giận dữ, đột nhiên dẫm một cước lên mặt đất.

Rắc rắc!

Đại địa nứt toác, bên trong vết nứt vỡ nát, bụi đất giống như suối phun bắn tung tóe m ra.

Lực đạo cực kỳ kinh khủng thuận theo vết nứt kéo dài ra, hai tòa đỉnh núi bao quanh hai bên trấn Thanh Viêm trực tiếp nứt ra từ trung tâm.

Vô số phi thú bị hoảng sợ bay lên.

Một cước, nứt ra hai ngọn núi.

Hướng Nguyên Bạch nhìn tê cả da đầu, hai chân cũng không nhịn được, đặt mông ngồi trên mặt đất.
« Chương TrướcChương Tiếp »