Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mở Đầu Nữ Đế Làm Chính Cung

Chương 21: Tiêu Thiên đầu cơ kiếm lợi

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đối với lo âu của Lưu Diễm, Tiêu Thiên dời chuyển ánh mắt, dừng lại trên người lão già toàn thân khoác áo choàng đen.

- Vượng Tài, cảm giác thực lực lão đầu này.

Tiêu Thiên thầm nghĩ, phát hiệu lệnh cho hệ thống.

- Cảnh giới mục tiêu trên thực tế là Giác Tỉnh cảnh cấp bảy tầng tám đỉnh phong, linh khí thuộc tính là nước, độc hỗn hợp, có nghi ngờ sở trường Độc Công.

Hệ thống trong nháy mắt trả lời, giải đáp giải thích nghi vấn thay Tiêu Thiên.

- Thật là kỳ quái, làm sao bên trong cảm giác của ta, dù là nha đầu Chung Linh này, hay là Lưu Diễm, hay là lão đầu này, thực lực kém không nhiều a.

- Chủ nhân, vì ngài quá mạnh mẽ.

- Bọn hắn trước mặt ngài, chỉ là sinh mạng vừa yếu ớt đáng thương, khoảng cách cảnh giới đối với ngài, ý nghĩa không lớn.

- Hí...

Tiêu Thiên hít một hơi, sắc mặt có chút ngưng trọng.

Giác Tỉnh cảnh cấp bảy tầng tám đỉnh phong, với thực lực này, nha đầu Chung Linh Phá Không cảnh cấp năm tầng ba, khẳng định không thắng được.

Làm sao bây giờ?

Muốn giải quyết phiền toái, sợ rằng phải tự mình ra tay, nhưng Lưu Diễm cứ ở bên cạnh nhìn.

Nàng chính là lính cũ, thống lĩnh cấm vệ trong cung, nàng biết thực lực mình, có thể nói cho Nữ Đế không?

Nữ Đế biết rõ, có thể sai khiến mình giúp đỡ không?

Mình không đáp ứng, tiền xài vặt bị ngừng làm sao bây giờ.

Dù có tiền để dành, ăn mà không làm, chẳng lẽ lại phải đi ra ngoài làm sát thủ sống nuôi mình?

Đây vòng tới vòng lui, chẳng phải vòng trở về sao!

Sắc mặt Tiêu Thiên có chút khó coi, quay đầu nhìn Lưu Diễm, tâm tình thật không tốt.

- Thân vương, không cần sợ hãi, ta liều mạng cũng sẽ để ngươi rời khỏi.

Đối mặt biểu tình của Tiêu Thiên, Lưu Diễm rõ ràng là hiểu lầm.

Nàng lầm tưởng, Tiêu Thiên là bị Độc Chiểu lão nhân hù dọa, trong lòng sinh ra sợ hãi.

Nhưng trên thực tế, Tiêu Thiên thì không muốn một tát đập chết Độc Chiểu lão nhân này ở trước mặt nàng.

Tâm tình Tiêu Thiên có chút phiền muộn, tức giận dòm Lưu Diễm:

Vừa cho ngươi dùng đan dược chữa khỏi tổn thương, ngươi đã vội vã chịu chết làm gì?

- Ta...

Lưu Diễm vừa mở miệng, cũng là ngẩn ra, kinh ngạc phát hiện vết thương của mình thực sự đã khá hơn.

Hai tay tàn tật đã hồi phục ở mức độ nào đó, chỉ còn cảm giác khó chịu và đau nhẹ.

Vừa rồi đan dược mình nuốt, hẳn là đắt tiền?

Sợ rằng, đan dược này là bệ hạ ban cho, dùng để bảo toàn tánh mạng.

Nhưng Tiêu Thiên lại trực tiếp cho mình dùng, như thế xem ra, Thân vương này cũng không có kém cỏi như tưởng tượng

Trước mắt, không có thời gian để suy nghĩ về bất cứ điều gì.

Thiếu tướng quân Chung Linh ở phía trước đã thực sự đánh bại Xuyên Tâm Kiếm Cốc Hồng Mậu và chiếm thế thượng phong.

Không có cách nào giả vờ rằng Độc Chiểu lão nhân bên cạnh không tồn tại.

Hắn một khi xuất thủ, cục diện trong nháy mắt sẽ nghịch chuyển.

- Thân vương đại nhân, Thiếu tướng quân thiên tư ngang dọc, lại cho nàng một ít thời gian, nhất định trở thành trụ cột vững vàng của Hoàng triều Đại Viêm.

- Nàng không thể chết ở đây, ngươi cũng không thể chết ở chỗ này.

- Lại qua một hồi, ta sẽ liều mạng tranh thủ một ít thời gian, các ngươi mau trốn đi, báo cáo ra ngoài tình trạng nơi đây.

- Hoàng thành mở ra trận pháp, coi như là Độc Chiểu lão nhân, cũng không đánh vào được.

- Chỉ cần kéo dài tới bệ hạ trở về, nàng tất nhiên sẽ phục hận cho chúng ta.



Thái độ Lưu Diễm rất kiên quyết, nhặt lên chiến đao trên mặt đất, ngưng mắt nhìn phía trước.

Tiêu Thiên bên cạnh nhìn bộ dáng Lưu Diễm thấy chết không sờn, rất nhức đầu.

Vừa rồi hắn xuất thủ cứu người, đó là thừa dịp đối phương nhắm hai mắt không thấy được.

Nhìn Lưu Diễm hiện tại tinh thần gấp trăm lần, con mắt trừng giống như chuông đồng.

- Không hổ là đan dược của tổ chức sát thủ, hiệu quả chữa thương cũng quá được rồi.

Tiêu Thiên dòm Lưu Diễm từ trạng thái vừa sắp chết, bây giờ tinh thần run rẩy, đầu sọ đau.

Mà bên cạnh, Lưu Diễm chính là đưa mắt nhìn phía trước:

- Thiếu tướng quân, thay đổi mạnh hơn, đó là... Hình thức ban đầu của kiếm ý?

- A?

Tiêu Thiên quay đầu lại, nhìn kiếm vũ lạ mắt của Chung Linh, còn bốc lửa, mặt đầy kỳ quái.

- Cái gì hình thức ban đầu?

- Hình thức ban đầu của kiếm ý, một khi thành hình, ngưng tụ thành kiếm ý, tu hành giả cùng cảnh căn bản không phải đối thủ của Thiếu tướng quân.

Giọng điệu Lưu Diễm run rẩy.

Nàng trong chớp nhoáng này, càng thêm kiên định ý nghĩ, để cho Chung Linh mang theo Thân vương Tiêu Thiên, mau thoát đi.

Thiếu tướng quân chết ở chỗ này, quá đáng tiếc.

Lưu Diễm thầm nghĩ, nhìn Chung Linh vung kiếm nghiền ép Cốc Hồng Mậu, tràn đầy hâm mộ.

Ngược lại thì Tiêu Thiên nhìn đến đầu óc mơ hồ, trong mắt hắn, cũng không có cảm thấy kiếm này của Chung Linh có chỗ đặc thù gì.

Cảm thụ duy nhất, chính là tỏ ra rất đẹp.

Tiêu Thiên không có vấn đề, Lưu Diễm ở đó hâm mộ.

Cốc Hồng Mậu đối mặt với kiếm vũ lửa của Chung Linh, nội tâm chính là gào thét, gầm thét không ngừng:

- Đáng chết, vì sao, đây là vì cái gì?

Trong mắt hắn tràn đầy oán độc, ghen tỵ phát cuồng.

Chung Linh tuổi tác nhỏ hơn hắn, cảnh giới mạnh hơn hắn.

Hôm nay, còn lĩnh ngộ hình thức ban đầu của kiếm ý?

Hắn cũng dùng kiếm, hết sức rõ ràng trong này ý vị như thế nào.

Ghen tị để cho hắn có chút mất lý trí, kiếm trong tay, tự nhiên cũng chỉ loạn.

Ầm!

Linh khí bị chấn nát, trường kiếm trong tay Cốc Hồng Mậu rời khỏi tay, xoay tròn trên không trung, đâm vào trong đất.

- Ngươi mặt hàng này, còn dám tới Đại Viêm giương oai?

Giọng điệu Chung Linh kiêu ngạo, khẽ nâng cằm, để tay sau lưng chém một kiếm về phía cổ họng đối phương.

Sát chiêu sắc bén, liệt diễm trên thân kiếm phát ra một ngọn lửa.

Bộ áo choàng đỏ rực trên người nhảy múa và nở rộ như pháo hoa rực rỡ.

Đây mới là Thiếu tướng quân kiêu ngạo thiên chi kiêu nữ thế hệ trẻ Hoàng triều Đại Viêm,.

- Sẽ chết!

Cốc Hồng Mậu co rút đồng tử, lần đầu tiên cảm nhận được sợ hãi tử vong, toàn thân trong nháy mắt rịn ra mồ hôi lạnh, quần áo ướt nhẹp.

Ong ong!

Âm thanh rung động đột ngột vang dội, thanh trường kiếm vốn đang chém về phía cổ họng Cố Hồng Mậu đã chạm phải một mảnh linh khí màu tím đen.

Linh khí màu tím đen ngăn trở một kiếm này, lần nữa hóa thành tiểu xà, leo lên hướng về trên thân kiếm.

- Không tốt.



Chung Linh hô nhỏ một tiếng, vội vàng quăng trường kiếm trong tay ra ngoài, rút người ra rút lui, đi đến bên cạnh Tiêu Thiên.

Trường kiếm rơi xuống đất, phát ra tiếng xèo xèo.

Thân kiếm trong nháy mắt rỉ loang lổ, thậm chí hiện ra cái hố ăn mòn.

Cỏ trên mặt đất dưới thanh trường kiếm lập tức chết khô, ruộng đất đều thay đổi phát khô trắng bệch.

Kịch độc!

Chung Linh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nếu như nàng phản ứng chậm một chút, cái tay mình sợ rằng cũng hỏng rồi.

- Nhân ngoại hữu nhân, lần này có thể rõ ràng?

Độc Chiểu lão nhân Hướng Nguyên Bạch chậm rãi đi đến bên cạnh đồ đệ Cốc Hồng Mậu.

Cốc Hồng Mậu khom mình hành lễ:

- Lão sư, rõ ràng.

- Tiểu nha đầu, rất có dũng khí, trước mặt Độc Chiểu lão nhân ta, cư nhiên còn dám động kiếm không trốn.

Hướng Nguyên Bạch nhìn chằm chằm Chung Linh, khen ngợi có thừa.

Đồng thời, hắn càng quay đầu đi, nhìn về phía Tiêu Thiên:

- Thân vương Đại Viêm Tiêu Thiên, dù là một phế nhân tầm thường, nhưng cũng có một túi da tốt, lớn lên tuấn tú.

- Tử Nhược Yên là Nữ Đế một đời Đại Viêm, tìm cái mặt hàng như ngươi làm trượng phu, người khác không hiểu, nhưng lão phu xem ra, ngươi trong lòng hắn, nhất định hết sức đặc thù.

- Thật là một nơi hiếm có để sống!!

Nhưng Cốc Hồng Mậu bên cạnh, hình như cũng không đồng ý suy nghĩ của lão sư.

Chung Linh từ đầu tới cuối đều trợn mắt nhìn, căn bản không hề nhìn Tiêu Thiên.

Nhưng cặp mắt Tiêu Thiên, chính là có chút sáng lên, Độc Chiểu lão nhân Hướng Nguyên Bạch nói, để cho hắn có ý nghĩ.

- Ngu ngốc...

Chung Linh ở một bên nhìn hành động của hai thầy trò, thấp giọng chửi rủa.

Chung Linh đã rõ ràng, vừa rồi Tiêu Thiên xuất thủ cứu người, hai người này căn bản không thấy.

Hướng Nguyên Bạch vẫn nhìn chằm chằm vào trấn Thanh Viêm nên không thấy Thân vương đại nhân một chỉ đánh văng Cốc Hồng Mậu.

Mà Cốc Hồng Mậu?

Căn bản không có thấy rõ Thân vương đại nhân hành động, sau khi bị mình tấn công bức bách lùi về sau, chỉ sợ hắn cho rằng vừa rồi chính là mình làm văng ra một kiếm kia.

Hai người đáng thương, căn bản không biết Thân vương đại nhân khủng bố đến mức nào.

Chung Linh bĩu môi, tin tưởng một cách mù quáng vào Tiêu Thiên.

Nàng nhìn thấy Độc Chiểu lão nhân không trốn, cũng vì lật tẩy Tiêu Thiên.

Khi Chung Linh suy nghĩ, bỗng nhiên ngạc nhiên phát hiện, sắc mặt Tiêu Thiên trắng bệch, đầu đầy Dường như rất sợ hãi.

- Độc Chiểu lão nhân Hướng Nguyên Bạch, ta đã sớm nghe qua đại danh của ngươi, cũng biết hôm nay sợ rằng dữ nhiều lành ít.

- Nhưng...

- Nếu ngươi tha ta một mạng, ta có thể nói cho ngươi biết một bí mật lớn của Nữ Đế!

Tiêu Thiên mở miệng nói lời này, trong mắt Hướng Nguyên Bạch để lộ ra một vệt tinh quang.

Bên cạnh, Cốc Hồng Mậu đối với biểu hiện Tiêu Thiên tham sống sợ chết, vẻ khinh bỉ càng sâu.

- Tiêu Thiên, ngươi...

Phía sau, Lưu Diễm càng giận tím mặt, gọi thẳng tên huý Tiêu Thiên.

Duy chỉ có Chung Linh cử động chiếc mũi nhỏ xinh, bất lực nhìn bình rượu vỡ dưới chân Tiêu Thiên.

Trong tâm, không nhịn được nhổ nước bọt.

- Thân vương đại nhân, mồ hôi này của ngài vị rượu cũng quá nồng đi?

- Làm sao có thể bôi rượu lên mặt, giả vờ sợ hãi đến toát mồ hôi!!
« Chương TrướcChương Tiếp »