Chương 7-3: Thức dậy từ giấc mơ, anh vẫn ở đây (3)

3.

Kha Liệt vẫn theo cảnh sát đi dọc trên đường để truy bắt tội phạm do Tống Kỳ Uyên cầm đầu, Lệ Trạch Xuyên quyết định ở lại thị trấn Khúc Mã một đêm sáng mai lên đường trở về trạm bảo hộ Tác Nam.

Lúc Ôn Hạ đi lấy lời khai, Lệ Trạch Xuyên có liên lạc với Kha Liệt một lần, trong ống nghe điện thoại truyền đến tiếng gió gào thét, Kha Liệt nói: "Nghe nói một đứa trẻ bị gϊếŧ chết, mới sáu bảy tuổi?"

Lệ Trạch Xuyên ừ một tiếng nói: "Nhϊếp Khiếu Lâm có thói quen nhận nuôi trẻ mồ côi, tẩy não rồi huấn luyện chúng trở thành thuộc hạ trung thành. Ai ngoan biết nghe lời thì có cơm ăn, không nghe lời sẽ phải chết."

Kha Liệt giọng nói lạnh hơn gió, dứt khoát nói: "Cho tôi thêm chút thời gian, tôi nhất định sẽ tự mình bắt được đám cầm thú này!"

Kha Liệt cũng là một đứa trẻ mồ côi, anh ta lang thang đầu đường xó chợ một thời gian về sau được gửi đến trại trẻ mồ côi, vì vậy, anh ta biết cuộc sống của một đứa trẻ mồ côi khó khăn như thế nào. Cái gọi là đồng cảm là do chính mình đã từng sống trong hoàn cảnh đó.

Lệ Trạch Xuyên thở dài, dặn dò anh ta phải nhớ chú ý an toàn.

Sắc trời sắp tối, hai người bước vào một quán trọ nhỏ. Nhà trọ mang phong cách Tây Tạng, có thể nhìn thấy các bức thangka (*) cổ được chạm khắc ở khắp mọi nơi.

(*) Thangka (còn được viết là Tangka hay Thanka) là loại tranh vẽ (hay thêu) treo ở các tự viện hay nơi thờ Phật tại gia đình. Tranh Thangka Tây Tạng có thể xem là đỉnh cao của nghệ thuật tượng hình mà đề tài thường gặp là các bức vẽ về cuộc đời Phật Thích Ca Mâu Ni, Pháp luân, Phật Dược Sư, các tư thế tọa thiền, các vị hộ pháp và quỷ thần...

Bà chủ là một người phụ nữ trạc ba mươi, nắng gió trên cao nguyên làm cho làn da sần sùi, tay chân đều to rộng như đàn ông nhưng ánh mắt lại rất thân thiện.

Lệ Trạch Xuyên đưa thẻ căn cước của hai người nói: "Hai phòng, có..."

Không đợi anh nói xong, Ôn Hạ đã nhanh chóng nói: "Một phòng là đủ rồi."

Bà chủ liếc nhìn Ôn Hạ: "Có phòng một giường lớn và phòng hai giường tiêu chuẩn, hai người muốn phòng nào?"

Lần này Lệ Trạch Xuyên không nói gì, quay đầu nhìn Ôn Hạ, ra hiệu cho cô lựa chọn.

Ôn Hạ đỏ mặt, khịt mũi nói: "Giường lớn là được rồi." Nghĩ xong lại bịa ra một cái cớ vụng về: "Ừm, trời khá lạnh, ngủ vậy cho ấm."

Lệ Trạch Xuyên không nhịn được cười, cô thật là cũng có thể nghĩ ra mấy cái lý do vô nghĩa đấy được.

Hai người đều không có quần áo để thay, Lệ Trạch Xuyên bảo Ôn Hạ vào phòng đi tắm trước, anh đi tìm chỗ mua hai bộ quần áo.

Phòng ở trên lầu, Ôn Hạ bước lên cầu thang gỗ được hai bước, sau đó lùi lại, móc cổ Lệ Trạch Xuyên lại gần bên tai anh thầm thì: "Vòng ngực em cúp B, hông 86. Anh nhớ kỹ số đo đấy, đừng mua nhầm."

Lúc nói chuyện, hơi thở phả vào vành tai anh có chút nong nóng ngưa ngứa. Lệ Trạch Xuyên cố ý liếc nhìn ngực Ôn Hạ một cái, cười nói: "Nhỏ hơn một chút."

Ôn Hạ đỏ mặt, một chân đá văng Lệ Trạch Xuyên, xoay người bước lên lầu.

Lệ Trạch Xuyên bật cười, trong mắt vô thức mang theo ý nuông chiều.

Với kinh nghiệm chụp ảnh chân dung nhiều năm, mắt nhìn trang phục của Lệ Trạch Xuyên rất tốt, chỉ tiếc là trong thị trấn chỉ có một trung tâm mua sắm, phong cách vẫn tương đối đơn điệu, không có nhiều lựa chọn. Đồ của bản thân cũng không cần quá cầu kỳ lựa chọn chỉ cần lựa được bộ đồ mặc thoải mái là được, đến phiên chọn cho Ôn Hạ,

anh rất nghiêm túc. Anh nhìn thấy một nhân viên có hình dáng tựa tựa Ôn Hạ, kết hợp với ý kiến

của nhân viên đó, chọn một chiếc áo len, một chiếc áo khoác lông vũ khoác bên ngoài cùng một chiếc quần dài.

Lệ Trạch Xuyên vẻ ngoài ưa nhìn, dù có mặc một thân quần áo đầy phong trần cũng không giấu được nét anh tuấn.

Mắt một mí, lông mày có một đoạn bị đứt, sống mũi cao thẳng, tôn lên đường nét của toàn bộ khuôn mặt.

Rõ ràng đã đến giờ tan ca, nhưng cô nhân viên vẫn không vội vàng đi mà chủ động đến gần nói: "Anh nói dáng người của bạn anh giống với tôi, có cần tôi mặc thử để anh xem trước không ạ."

Lệ Trạch Xuyên ngẩng đầu nhìn cô nhân viên, cười nói: "Vậy phiền cô."

Ánh đèn trong khu trung tâm thương mại dịu nhẹ, khiến nụ cười đó đẹp lạ thường.

Đàn ông bản địa quanh năm tiếp xúc với gió cát, phần lớn đều cao to thô kệch, anh tuấn như Lệ Trạch Xuyên đúng là hiếm có.

Cô nhân viên không nhịn được lại nói thêm một câu: "Bạn gái của anh thật hạnh phúc, không cần tự mình đi mua quần áo."

Lệ Trạch Xuyên sửng sốt trong giây lát, lời phủ nhận trên môi, nhưng dù thế nào anh cũng không thể phun ra được, đành phải mỉm cười lấy lệ.

Lúc Lệ Trạch Xuyên mang theo hai bộ quần áo trở về phòng trọ, Ôn Hạ đã tắm xong đang đứng trước gương sấy tóc. Cô chỉ quấn chiếc khăn tắm màu trắng, để lộ bờ vai gầy cùng đôi chân thẳng, nước da trắng nõn, sáng như ngọc.

Lệ Trạch Xuyên không hiểu sao cảm thấy cổ họng khô khốc, anh từ phía sau vỗ vỗ bả vai Ôn Hạ: "Anh mua quần áo về rồi, em..."

Ôn Hạ hét lên một tiếng vội vàng nhảy ra, đập máy sấy tóc trong tay về phía Lệ Trạch Xuyên.

Lệ Trạch Xuyên theo bản năng né sang một bên, máy sấy tóc rơi xuống đất, "rầm" một tiếng, lớp vỏ nhựa màu hồng nứt ra.

Ôn Hạ sắc mặt trắng bệch, trong mắt hiện lên vẻ kinh sợ. Cô ôm vai run bần bật, một hồi lâu mới nói: "Thực sự xin lỗi, anh đột nhiên đi đến không có tiếng động làm em giật mình, em..."

"Không phải sợ, là rối loạn căng thẳng sau chấn thương - PTSD." Lệ Trạch Xuyên cầm máy sấy tóc lên, để túi quần áo trên bàn cạnh giường nhẹ giọng nói: "Anh biết em không muốn nghe điều này, nhưng anh vẫn muốn nói, em mau trở về nhà đi, chỗ này là nơi em không nên tới. Em mới ở trạm bảo hộ được vài ngày mà đã hai lần bước vào ranh giới của tử thần. Sinh mệnh rất đáng quý đừng hy sinh cho người không xứng đáng."

"Nếu anh biết em không thích nghe thì đừng nói những lời như vậy!" Ôn Hạ cơ hồ rống lên, nhắm mắt lại, nước mắt rơi xuống, giọng lạnh như băng hoà cùng tiếng khóc nghe có hơi mơ hồ: "Anh biết em thích anh nhưng anh không biết em thích anh đến mức nào. Lúc anh rời đi không nói lời từ biệt, em đã tìm kiếm tất cả những nơi anh có thể đến. Đường đua, câu lạc bộ bắn cung, trường học, bệnh viện... Em tìm đến tất cả những nơi anh có thể đến, đi cầu xin mọi người có thể biết tin tức của anh nhưng đều không tìm được. Có người nói Quan Phong có khả năng biết anh ở đâu, em còn đến cầu xin anh ta."

"Anh đã cảnh cáo em từ lâu bảo em tránh xa Quan Phong!" Vẻ mặt Lệ Trạch Xuyên thay đổi, nắm lấy cổ tay Ôn Hạ, gần như hung dữ nhìn cô: "Tên đó là kẻ mất trí, em tìm hắn ta làm gì?"

"Mất trí thì sao, chỉ cần có thể nghe được tin tức của anh, em cái gì cũng không sợ!"

Lệ Trạch Xuyên nhìn chằm chằm Ôn Hạ bằng ánh mắt nóng rực: "Quan Phong bắt nạt em đúng không?"

Ôn Hạ hai mắt rưng rưng,

đột nhiên nhào vào trong vòng tay của Lệ Trạch Xuyên khóc: "Đến cả tính mạng em còn không cần, anh còn đuổi em đi. Lệ Trạch Xuyên, anh thật vô lương tâm! Anh tại sao có thể vô lương tâm như vậy?!"

Lần đầu tiên Lệ Trạch Xuyên cảm thấy tư vị đau lòng như thế, gắt gao ôm Ôn Hạ, hai mắt đỏ hoe, nhỏ giọng nói: "Nói cho anh biết, Quan Phong làm gì em..."

Ôn Hạ bước vào Sparrow lần nữa vào một đêm mưa, trên người màn mưa giăng đầy nhưng trong mắt rất kiên định.

Thời gian vẫn còn sớm, trong quán bar không có khách, Quan Phong dựa vào quầy bar, giữa ngón tay cầm điếu xì gà, động tác cầm điếu thuốc rất ưu nhã.

Ôn Hạ đi thẳng đến trước mặt Quan Phong, Quan Phong híp mắt nhìn cô một cái, sau đó cười nói: "Tôi nhớ ra cô, Đại Xuyên vì cô mà đánh nhau trong quán tôi, ấn tượng khá sâu."

"Tôi tên Ôn Hạ, Ôn trong ấm áp, Hạ trong mùa hè." Ôn Hạ sửa sang lại mái tóc ướt đẫm của mình: "Anh Phong có thể chưa từng nghe qua tên tôi, nhưng anh nhất định sẽ biết anh trai tôi. Tên anh ấy là Ôn Nhĩ, là COO tập đoàn Viễn Dương (COO - Giám đốc điều hành)."

Lĩnh vực kinh doanh của Tập đoàn Viễn Dương bao gồm bất động sản thương mại và khách sạn cao cấp, có tiếng trong khu vực và là một trong hai doanh nghiệp lớn nhất.

Ôn Hạ nói tên Ôn Nhĩ cũng có ý răn đe, để Quan Phong không dám dễ dàng khinh dễ cô, dù sao Lệ Trạch Xuyên đã cảnh cáo cô rằng Quan Phong không phải là người tốt.

Quan Phong nhướng mày.

Không đợi anh ta lên tiếng, Ôn Hạ nói tiếp: "Đại Xuyên mà anh vừa nhắc tới, cũng chính là Lệ Trạch Xuyên, là bạn của tôi. Gần đây tôi không tìm được anh ấy. Tôi muốn hỏi anh có tin tức gì về anh ấy không."

"Cô Ôn thật sự không còn cách nào khác, mới đến chỗ của tôi tìm người." Quan Phong cười nhìn cô: "Nhưng tôi điều hành một quán bar, không phải văn phòng hỗ trợ tìm người mất tích. Cô nói xem nếu yêu cầu cần người giúp đỡ như vậy thì nên có bộ dáng thế nào"

Ôn Hạ mặt không biểu tình nói: "Tôi có chút ngu ngốc, anh Phong, anh đừng làm khó tôi. Anh cứ nói thẳng anh muốn thế nào mới có thể nói cho tôi biết tin tức của Lệ Trạch Xuyên."

Quan Phong cười cười: "Đến quán rượu đương nhiên phải uống rượu rồi. Không bằng cô Ôn uống một ly, có lẽ nhìn thấy cô uống rượu tôi lại nghĩ ra điều gì đó."

Anh ta bấm ngón tay nhẹ nhàng gõ vào quầy bar, nói với nhân viên pha chế: "Rót một ly rượu cho cô Ôn."

Thấy Ôn Hạ là một cô gái, người pha chế rượu vô thức chọn rượu hoa quả có nồng độ cồn thấp. Quan Phong cầm chiếc ly hất vào mặt người phục vụ mắng: "Đây là đại tiểu thư của tập đoàn Viễn Dương, cậu lại dám cho người ta uống thứ đồ này được sao?"

Người pha chế ngầm hiểu ý, ngay lập tức mở một chai vodka. Lần này ngay cả cái chén cũng vô dụng, Quan Phong trực tiếp nhét chai rượu vào trong tay Ôn Hạ, cười nói: "Mời cô Ôn, cho tôi xem thành ý của cô thế nào."

Rượu Vodka tiến vào miệng nóng như ngọn lửa, vừa cay vừa đắng còn rất dữ dội. Ôn Hạ một hơi uống hết nửa chai, hai mắt đỏ bừng vì sặc, lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt. Cô nhìn Quan Phong, mặt vẫn không có chút biểu cảm nói: "Anh Phong nghĩ thành ý này đã đủ chưa?"

Quan Phong kẹp điếu thuốc lại bấm vào bình rượu: "Không uống sạch sẽ không đủ thành ý."

Ôn Hạ nghiến răng nghiến lợi, ngẩng đầu uống nửa chai còn lại.

Trong quán không có nhiều người, tất cả đều quay sang nhìn cô gái trẻ nốc cả chai rượu mạnh như tự ngược đãi bản thân.

Rượu mạnh dồn hết vào trong bụng, cảm giác nóng rực giống như dòng máu len lỏi chạy loạn nóng hết toàn thân, Ôn Hạ ổn định thân hình tránh cho bản thân ngã xuống nói tiếp: "Bây giờ, anh Phong có thể nói cho tôi biết Lệ Trạch Xuyên đã đi đâu không?"

"Để tôi nghĩ lại xem." Quan Phong xoa xoa thái dương của mình như thể đang nhớ lại: "Mẹ cậu ta tự tử qua đời, tâm tình cậu ta rất không ổn, muốn tìm một nơi nào đó đi giải sầu. Trước kia cậu ta có nói tới một lần, tên nơi đó gọi là gì nhỉ?"

Quan Phong cố ý dừng lại, nhìn Ôn Hạ cười.

Ôn Hạ ra hiệu với người pha chế: "Vodka, một chai khác."

Sau khi uống hết chai vodka thứ hai, cảm giác trong bụng không thể miêu tả là cảm giác bốc hỏa nữa mà là cơn đau quặn thắt. Ôn Hạ ho đến suýt nữa ngất đi, cô miễn cưỡng ổn định hơi thở nói: "Anh Phong đã nhớ nơi đó tên gì chưa?"

Quan Phong cười xấu xa, chậm rì rì nói: "Xin lỗi, hình như tôi nhớ nhầm, Đại Xuyên chưa bao giờ nói cho tôi biết cậu ta sẽ đi đâu. Nhưng mà, không thể để cô Ôn đến đây một chuyến vô ích được. Tiền thanh toán ngày hôm nay coi như tôi mời khách."

Quần chúng vây xem xung quanh đồng loạt cười vang, quán bar ngay lập tức trở nên sôi động.

Ôn Hạ không nổi điên, cũng không tức giận, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn Quan Phong, lảo đảo đi về phía cửa quán bar.

Quan Phong bất ngờ gọi cô một tiếng nói: "Trước kia tôi từng sống trên lầu trong nhà của Lệ Trạch Xuyên, chuyện của cậu ta tôi biết không ít."

Ôn Hạ dừng lại, không quay đầu chỉ yên lặng nghe.

Quan Phong tiếp tục: "Mẹ cậu ta là một người điên, cha cậu ta có xu hướng bạo lực, Lệ Trạch Xuyên là con quái vật nhỏ được sinh ra từ hai con quái vật lớn. Đừng nhìn bộ dáng cậu ta hiện giờ, một ngày nào đó, cậu ta sẽ giống như cha mẹ của cậu ta. Sẽ trở thành kẻ mất trí không kiểm soát, tôi khuyên cô nên tránh xa cậu ta."

Ôn Hạ lắc lắc ngón tay, nhịn không được muốn tung nắm đấm, bình tĩnh nói: "Tôi không cần biết anh ấy có phải là kẻ mất trí hay không, tôi chỉ biết anh ấy chưa từng nói xấu người khác sau lưng, càng sẽ không tuỳ ý trêu đùa người khác. Ngay cả khi anh ấy là một người điên, cũng sẽ là người điên tốt. Từ góc độ này, Anh Phong có vẻ còn không bằng một người điên."

Ôn Hạ bước ra khỏi cửa Sparrow, trực tiếp gọi xe cấp cứu, hai chai rượu mạnh đã đốt cháy dạ dày của cô khiến cô phải nằm viện bảy ngày.

Editor: Vitamino