Chương 46

Tạ Hựu Địch đứng bên cạnh giường bệnh ôm bụng cười như điên những nửa tiếng đồng hồ, Trác Dụ đang truyền dịch từng chút một, quay đầu nhìn vào tường. Anh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày vì ăn quá nhiều đồ bổ mà phải nhập viện.

“Có nên nói cho Tiểu Khương biết không? Dù sao tối nay cậu cũng cần có người trông nom mà.” Tạ Hựu Địch vừa ngáp vừa cố ý hỏi.

Trác Dụ đỡ trán, bất lực bảo: “Cậu im miệng đi.”

“Người nên im miệng là cậu đấy, ăn bao nhiêu đồ bổ như thế, rất khó để không nghi ngờ động cơ của cậu đấy.”

“Cậu còn mặt mũi nói ra câu này à.” Trác Dụ không dám hồi tưởng lại dù chỉ một giây, bên dưới nổi lửa, bên trên cũng nổi lửa: “Ai bảo cậu gọi 120, cậu lái xe đến đón tôi thì chết mất à?”

Gọi xe cấp cứu gây nên động tĩnh lớn, toàn dân cư ở Bốn Mùa Genting đều ùa ra xem náo nhiệt. Anh đã từ chối đi theo xe y tá một lần: “Cảm ơn, tôi đi được, tôi không sao.”

Y tá làm hết bổn phận của mình, tưởng anh bất lực nhưng vẫn cậy mạnh, thế là dứt khoát tiêm cho anh một mũi thuốc an thần.

“Được, tối nay tôi ở với cậu, sáng mai tôi từ đây đến thẳng sân bay luôn.” Công việc của Tạ Hựu Địch có chuyến công tác đến Quảng Châu, song lúc quan trọng anh ấy vẫn rất đáng tin. Trong lòng Trác Dụ cảm thấy được an ủi đôi chút, sau đó lại nghe anh ấy bảo: “Tôi định tìm hộ lý cơ nhưng sợ cậu làm ra chuyện cầm thú nên tôi đành đích thân vượt qua hiểm nguy vậy.”

Tay không cắm kim của Trác Dụ cầm áo khoác lên ném về phía anh ấy, Tạ Hựu Địch khoa trương phe phẩy gió trước mũi: “Toàn mùi kỷ tử!”

… Cả đời này Trác Dụ không muốn nghe thấy hai chữ này nữa.

Tạ Hựu Địch đến chỗ y tá lấy một chiếc ghế nằm cho người ở lại chăm bệnh rồi nằm trên đó lật xem báo cáo kiểm tra của anh, tặc lưỡi khen ngợi: “Được đó nha ông chủ Trác, cái này có thể so sánh với chỉ số sức khỏe mẫu luôn đấy. Má ơi, TruyenHD nhỏ của cậu hoàn mỹ phết, bình thường không hề nhìn ra luôn đấy.”

“Thằng điên.” Trác Dụ cạn lời: “Khi không cậu nhìn chằm chằm cái đó của tôi làm gì.”

Tạ Hựu Địch cười nói: “Bây giờ tôi chỉ muốn khen ngợi thay cho ba vợ cậu thôi mà.”

Khương Uyển Phồn ngồi chuyến bay sớm nhất quay về.

Không ai mật báo cả, Trác Dụ tự thẳng thắn nói với cô.

Từ lần hai người cãi nhau sau vụ tai nạn xe trước, anh đã thề bất cứ có chuyện gì cũng sẽ không giấu giếm cô nữa.

Khi chạy đến nơi, Khương Uyển Phồn sững sờ đứng ngoài phòng bệnh mãi không dám vào. Bên tai vẫn văng vẳng lời nói của bác sĩ trưởng khoa: “À, cô là người nhà bệnh nhân sao. Thật ra các chỉ số phần cứng của bệnh nhân đã khá tốt rồi, cô nên khuyên nhủ chút đi, không cần theo đuổi sự hoàn mỹ đâu.”

Cô hoảng hốt nhìn Trác Dụ.

Trác Dụ cũng mờ mịt nhìn cô.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Cảnh tượng này ngưng đọng kéo dài tầm nửa phút, sau đó hai người đồng loạt bật cười thành tiếng.

Trác Dụ tủi thân nói: “Anh thật sự không cố ý nhập viện đâu, em đừng mắng anh.”

Khương Uyển Phồn dở khóc dở cười: “Bình thường em hung dữ với anh lắm sao?”

Trác Dụ lắc đầu không nói gì, tóc mềm mại rủ trước trán, nốt nhiệt bên khóe môi vẫn chưa xẹp, khóe mắt hơi ửng đỏ vì bị thuốc bổ làm nóng trong người, thoạt nhìn anh như một chú thỏ trắng lớn bị thương, đáng thương vô cùng.

Khương Uyển Phồn đi ra ngoài gọi điện thoại cho Hướng Giản Đan, giọng bất đắc dĩ: “Mẹ ơi, có phải tất cả dược liệu ở thị trấn đã bị ba với mẹ thầu hết rồi không?”



Vừa nghe tin Trác Dụ nhập viện, Kỳ Sương gấp không chịu được. Sau đó lại nghe đến nguyên nhân khác thường này thì tức khắc kêu la như sấm. Bà tức giận mắng con trai và con dâu mình không ngừng: “Hai đứa con đã bao lớn rồi hả, sao lại không có chừng mực như thế! Bác sĩ trung y người ta cũng phải thăm khám kỹ lưỡng rồi mới dám hốt thuốc đúng bệnh, hai đứa con thì hay rồi, thích làm lang băm lắm à, trong lòng không suy nghĩ à, xem cháu rể của mẹ là vật thí nghiệm!”

Hướng Giản Đan yếu ớt giãi bày: “Bọn, bọn con cũng vì muốn tốt cho Tiểu Trác thôi mà.”

“Tốt cái đầu con!” Thường ngày Kỳ Sương là một bà cụ vui vẻ thoải mái nhưng khi chạm vào giới hạn của bà thì thật sự rất khϊếp người: “Có tốt hay không là do hai đứa con quyết định sao? Phải Khương Khương nói mới tính chứ. Con bé chẳng nói gì mà hai đứa con ở đây mù quáng thêm dầu vào lửa.”

Hướng Giản Đan cũng thấy tủi thân lắm: “Bọn con chỉ có ý tốt thôi mà.”

“Ý tốt cái gì, đây là đã dốt đặc còn thêm ngu ngốc thì có!” Kỳ Sương vẫn còn nổi giận: “Cháu rể mẹ tốt biết bao, giúp hai đứa thuyết phục Khương Dực, sẵn sàng giữ Khương Dực bên cạnh để dạy dỗ dẫn dắt, tự mình mở câu lạc bộ, không hề mở miệng nhờ hai đứa giúp đỡ một xu nào. Một cậu bé luôn tiến lên như vậy dù có cụt tay thiếu chân thì vẫn là thanh niên tốt.”

Khương Vinh Diệu tung ta tung tăng tiến đến giảng hòa giúp người bạn già của mình, trưng khuôn mặt vui vẻ tươi cười nói: “Ây dà, cô ấy làm mẹ nên quan tâm con cái mà. Sau này phải có con cái, điều chỉnh sớm chút cũng tốt.”

“Con im miệng cho mẹ. Đừng tưởng mẹ không hiểu được tư tưởng bảo thủ của con nhé, có muốn sinh con hay không là chuyện của hai đứa nhỏ, không cần các con ra quyết định. Gấp gáp hối thúc con cái như vậy là xấu đấy.” Thái độ của Kỳ Sương rất cứng rắn, nói ngắn gọn: “Sau này ai còn ầm ĩ chuyện này lên nữa thì cây chổi cạnh chuồng chó ngoài cửa là cho người đấy nhé!”



Lần này Trác Dụ chịu thiệt thòi kha khá, nhưng cũng không gây ra tổn thương quá nghiêm trọng đối với cơ thể. Anh chỉ bị nóng trong người, khóe miệng liên tục nổi tầm ba năm nốt nhọt gì đó, cả người mất sức, thỉnh thoảng đứng lên thấy hơi choáng đầu. Anh nằm viện truyền nước hai ngày, lúc xuất viện được bác sĩ kê cho một đống thuốc làm mát hạ nhiệt.

Vừa vào cửa nhà, anh lập tức cau mày bịt mũi, rề rà không chịu vào: “Có mùi thuốc.”

“Chờ em!” Khương Uyển Phồn chạy vào phòng ngủ, lấy nước hoa ra xịt khắp nơi: “Được rồi.”

Khi này Trác Dụ mới chịu vào nhà, đến ghế sofa nằm bẹp xuống, dáng vẻ yếu ớt cô đơn đáng thương cực kỳ.

Khương Uyển Phồn không khỏi căng thẳng, bước đến sờ mặt anh: “Vẫn còn khó chịu à anh?”

Trác Dụ đáp tiếng “ừ”.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“Em đi lấy thuốc cho anh.” Khương Uyển Phồn chăm chỉ như nàng tiên ốc, vừa xoay người đã bị anh cầm tay kéo lại.

Trác Dụ bị bệnh uể oải bảo: “Vợ ơi, em ôm anh một cái là được rồi.”

Khương Uyển Phồn tức khắc nhìn thấu tâm tư của anh, chắc chắn không chỉ đơn giản là một cái ôm. Cô nhướn mày hỏi: “Đã như này rồi anh còn làm gì được nữa?”

“Em nói xem có thể làm gì?” Trác Dụ thể hiện thái độ vô tội “Anh chỉ thế này thôi, em xem mà làm”, ấy thế mà ánh mắt anh cứ đê mê đa tình. Chẳng hiểu sao Khương Uyển Phồn chợt nghĩ đến một cụm từ: Mỹ nam bị bệnh.

Tư thế này, ánh mắt này, cơ thể mất sức không thể phản kháng này… Khương Uyển Phồn chợt muốn làm một người hư hỏng.

Cô đưa tay với lấy điều khiển trong hộp đựng điều khiển từ xa, lớp voan mỏng của rèm cửa sổ chậm rãi đóng lại khiến sắc độ ánh sáng yếu đi, phù hợp với tình cảnh hơn. Ánh mắt Trác Dụ dần trở nên sâu thẳm nhưng giọng điệu vẫn vô tội: “Em đừng đến đây.”

Khương Uyển Phồn vô cùng vui vẻ.

Ghế sofa lớn, anh tự giác nhường ra một nửa, một tay ôm lấy eo cô vì sợ cô ngã xuống. Khương Uyển Phồn chống đầu bằng một tay, nhìn anh từ trên cao: “Vậy em đi nha?”

“Đến cũng đến rồi, không làm gì em có cam tâm không?” Tay ôm eo của Trác Dụ tăng thêm lực.

“Em cam tâm chứ.” Khương Uyển Phồn nằm cằm anh, nhìn xung quanh như đang tuyển phi tần, giả vờ bắt bẻ: “Ma bệnh, đồ kém cỏi, không muốn cũng được.”

“Muốn hay không muốn phải thử rồi mới quyết định được.” Trác Dụ ấn gáy cô xuống để bản thân “bị buộc” tiếp nhận nụ hôn. Khương Uyển Phồn hơi khó thở bởi nụ hôn mạnh bạo của anh, tựa như bão táp lẳng lặng mấy ngày cuối cùng đã nôn nóng đổ bộ vào đất liền.

Quần áo váy vóc lung tung trên sàn nhà, không đành lòng nhìn hai bóng người đang quấn quýt làm chuyện bậy bạ trên ghế sofa.

Trác Dụ chống vai người bên trên để giữ người cô thẳng tắp, giọng điệu vừa vô tội vừa lộ vẻ tủi thân: “Anh không có sức, anh mới ra viện, vợ ơi, em ngồi yên đi.”

Khương Uyển Phồn như đặt bản thân vào đầu ngọn sóng, buộc phải nhấp nhô theo.

Cô nhắm mắt, không cách nào nhìn vào cái chữ “ngồi” này nữa.

Mỹ nam bị bệnh gì chứ, đây là cố ý thì có.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Đón nhận ánh mắt tràn ngập vẻ hờn dỗi oán trách của cô, Trác Dụ đè đầu cô vào lòng mình, trầm giọng dỗ dành: “Do eo anh không ổn mà.”

Khương Uyển Phồn khịt mũi: “Anh thích nghi cũng nhanh phết nhỉ, còn nhiều thuốc bổ ngâm dược liệu thế mà, hay là anh uống hết đi đừng để lãng phí.”

Trác Dụ lắc đầu lia lịa: “Không được, không được.”

Khương Uyển Phồn cười yêu kiều hỏi: “Có phải tình yêu của ba vợ rất nặng nề không?”

“Thật ra cũng không nặng nề lắm.” Trác Dụ cố ý nhích lên một chút, dùng hành động chứng minh một lần nữa: “… Chỉ là hơi tốn lực eo thôi.”

Mạnh miệng thì mạnh miệng thế thôi nhưng suy cho cùng vẫn là người mới nhập viện, cuối cùng Trác Dụ ngủ ở ghế sofa.

Khương Uyển Phồn nắm một lúc, trên người nhớp nháp không thoải mái, cô sợ làm phiền anh nên đi đến phòng ngủ chính tắm rửa.

Căn nhà này của Trác Dụ trang trí rất đơn giản, phong cách hơi tăm tối, không có những món trang trí nào khác mà chỉ là các mặt tường xám và những món đồ nội thật màu sắc kim loại, vì không thiết kế đèn chính nên khiến căn nhà có phần lạnh lẽo hệt như nhà mẫu vậy. Phòng ngủ chính thì đỡ hơn đôi chút vì tuần trước Khương Uyển Phồn ở đây với bà nội, có để thêm một số mỹ phẩm dưỡng da và quần áo, có thêm đồ tăng thêm sự mềm mại ấm áp.

Khương Uyển Phồn không tìm được đồ ngủ của mình nên quyết định tạm thời mặc áo ngủ của Trác Dụ, cô tìm trong tủ quần áo.

Không nhắc đến cái khác, quả thật anh có rất nhiều quần áo.

Hồi còn làm việc ở Triệu Lâm cần mặc âu phục thẳng thớm, các loại sơ mi trắng và com lê có hơn 20 bộ, chưa kể đồ mặc bên trong, áo phông, thậm chí còn có kha khá bộ chưa tháo cả nhãn mác ra. Đây cũng là người đàn ông có nhiều quần áo nhất mà Khương Uyển Phồn từng gặp.

Theo thói quen nghề nghiệp, cô thuận tiện phân loại ra cho anh, theo màu sắc và theo mùa. Bên dưới tủ quần áo là hai ngăn tủ đựng đồ trang sức, đồng hồ đeo tay chiếm đa số, bên phải thì trưng bày đủ loại cà vạt. Khương Uyển Phồn mắc rối loạn ám ảnh cưỡng chế màu sắc nhẹ, quen với việc sắp xếp theo quy luật từ màu đậm đến màu nhạt. Cô ra tay dọn dẹp lại, lấy toàn bộ quần áo ra trước. Khương Uyển Phồn không kéo chiếc màu đen cuối cùng ở giữa ngăn kéo ra được nên cô đành rút tấm phân cách ra.

Dưới ô đựng đồ là một chồng giấy tờ kích thước lớn nhỏ không đồng nhất đập vào mắt.

Phía dưới cùng xuất hiện một phần của trang báo cũ.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“Nhật báo thành phố Thần”, ngày 4 tháng 12 năm 2015.

Khương Uyển Phồn từng nghe đến chỗ này nhưng chưa từng đến đây bao giờ. Cô lật thử một trang, không xem kỹ, mãi đến khi trông thấy một thứ khác: Thẻ căn cước của Trác Khâm Điển.

Cô bỗng hiểu ra, những thứ này là giấy tờ của ba Trác Dụ.

Khương Uyển Phồn kìm lòng tò mò lại, tiết chế đặt đồ về chỗ cũ. Trác Dụ nhét chúng xuống tận cùng chắc chắn là vì không muốn ai biết được, không có sự đồng ý của anh, Khương Uyển Phồn sẽ không tùy tiện xem.

“Không sao, em xem đi.” Trác Dụ đã đứng ngoài cửa một lúc chợt lên tiếng. Anh mới tỉnh ngủ lên tóc tai rối bời, mặc đại một chiếc quần, đi chân trần dưới sàn.

“Đây là đồ của ba à?” Khương Uyển Phồn hỏi.

Trác Dụ bước tới, thuận tay cầm một chiếc áo phông trắng mặc vào, đầu luồn vào áo, cách lớp vải nên giọng nói hơi ồm ồm: “Ừ, sau vụ tai nạn xe, đồ đạc của ông ấy hầu như được đốt hết, chỉ giữ lại mấy cái này.”

Sau khi người chết đi, cát bụi trở về với cát bụi, đất trở về với đất, đã bảy tám năm trôi qua rồi nên Trác Dụ đã có thể bình thản nói ra những lời này.

“Lão Trác là một người vô cùng nghiêm túc, thật ra ban đầu khi “Triệu Lâm” mới thành lập là do ông ấy và cô anh chung vốn. Ông ấy không đồng ý cho anh học trượt tuyết, giấu ván trượt của anh đi, anh tìm được lại giấu đi khiến anh không tìm ra. Trong ký ức của anh hồi cấp ba là đấu trí so can đảm với lão Trác giữa việc “giấu” và “tìm”.”

Khương Uyển Phồn cười: “Ba đối xử với anh cũng dịu dàng thật đó.”

Trác Dụ gật đầu: “Dù ông ấy có phản đối cách mấy cũng chưa từng đập ván trượt tuyết của anh. Có một lần tức giận nhất là lúc anh điền nguyện vọng thi đại học, nhất quyết chọn trường đại học thể thao. Ông ấy dọa muốn đoạn tuyệt quan hệ ba con với anh, ngay cả giấy đoạn tuyết cũng viết xong xuôi đâu ra đó. Khi ấy anh thiếu đòn lắm, còn đả kích ông ấy, bảo ông ấy cao tuổi rồi mà còn ấu trĩ trẻ con.”

“Anh không bị ba đánh chết, sống được đến bây giờ là nhờ ba có tình yêu bao la đấy.” Khương Uyển Phồn bảo.

Nụ cười trên môi Trác Dụ sâu hơn, ngẫm nghĩ: “Trước đây đúng là anh không có hiếu. Trong lòng lão Trác lại không đủ nhẫn tâm, không ra tay mạnh bạo với anh, để anh tự do thoải mái có cơ hội đi trên con đường này.”

“Không phải ông ấy không nhẫn tâm độc ác mà vì ông ấy không nỡ làm thế với anh.” Khương Uyển Phồn nhẹ nhàng sửa lời anh.

Trác Dụ nuốt nước bọt, ánh mắt nhìn cô dần trở nên sâu lắng và nặng nề: “Nếu như ông ấy vẫn còn sống thì chắc chắn sẽ rất thích em.”

“Em vốn khiến người ta yêu thích mà.” Khương Uyển Phồn hoạt bát chớp mắt.

Trác Khâm Điển là người cẩn trọng, nghiêm túc, nhưng trong mắt Trác Dụ, ông còn là một người ba vô cùng cố chấp. Làm chuyện gì cũng có bài có bản, thuở còn sống, gia quy là do ông viết tay, một xấp dày mấy chục điều, Trác Dụ mà không học thuộc lòng được sẽ bị đánh gậy tre vào lòng bàn tay. Trác Khâm Điển dựa vào làn sóng cải cách và mở cửa, làm giàu nhờ việc kinh doanh hải sản ở Thâm Quyến, tích lũy được khối tài sản khá lớn. Trác Dụ thời niên thiếu thường không thể tưởng tượng nổi, người cứng nhắc như lão Trác sao vẫn lăn lộn được trong ngành hải sản này chứ, chẳng phải nên bị đối thủ cạnh tranh ném xuống biển từ lâu rồi sao?

Không bị ném xuống biển mà trái lại người gây chuyện lại là mẹ của Trác Dụ.

Cách nhau hai nơi, chăn đơn gối chiếc, vì vậy mẹ anh đã chạy trốn cùng một người đàn ông khác, cắm sừng lão Trác. Khi ấy Trác Dụ vẫn còn nhỏ, trong ấn tượng của anh không hề nghe thấy tiếng cãi vả lớn tiếng của họ.

Chia tay thì chia tay thôi.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Lão Trác rầu rĩ uống rượu suốt cả đêm.

Vợ đi rồi, lão Trác nói với bên ngoài rằng bà ấy đến vùng duyên hải làm ăn. Đi làm những mấy năm không về, thật ra trong lòng mọi người đều hiểu rõ. Có người gây chuyện hóng hốt, cố ý hỏi Trác Di Hiểu: “Hiểu Hiểu, mẹ con đi đâu rồi?”

Trác Dụ mười mấy tuổi đầu, một chân dùng sức đạp ván trượt, ván trượt nảy lên và được anh giữ trong tay, giây tiếp theo anh lập tức đập vào đầu người kia một phát.

Ấy thế mà Trác Khâm Điển lại không trách mắng anh việc này.

Ông chỉ yên lặng ngồi thật lâu, cuối cùng chỉ nói: “Đừng để tao thấy cái ván trượt nát kia của mày nữa!”

Tình cảm ba con giữa anh và Trác Khâm Điển không có nhiều tương tác và sâu đậm. Nhưng sự cứng nhắc, tích cực và tinh thần nghiêm túc của lão Trác trái lại khiến Trác Dụ yên tâm hơn một cách khó hiểu. Anh cảm thấy lão Trác chính là kiểu người tuân theo sự cô đơn, nhẫn nại, có thể nhịn được người thường nhưng quyết không nhịn trước người ác.

Vậy nên lúc nghe tin lão Trác mất, điều đó như hệt một quả bom, trực tiếp nổ tung trái tim anh.

“Không phải anh không thể chấp nhận việc ông ấy qua đời.” Trác Dụ nhìn Khương Uyển Phồn, dẫu rằng đã nhiều năm nhưng trong đôi mắt anh vẫn ánh lên sự mê man và luống cuống: “Anh chỉ không thể chịu đựng được thôi. Ông ấy khăng khăng làm theo ý mình, lái xe trong tình trạng say rượu.”

“Cẩn thận dè dặt cả đời, yêu cầu anh hà khắc như vậy, cuối cùng lại dùng cách thức tự cao và ngu xuẩn nhất hại mình hại người. Em nói xem có phải rất buồn cười không?”

Trác Dụ thở hắt ra một hơi dài, cảm xúc cuộn trào, anh để một ngón tay trước mũi mình, nhắm mắt chờ qua những lời lẽ thất lễ này. Khương Uyển Phồn có thể hiểu được, song vào giờ phút này, trăm ngàn câu nói an ủi cũng không thể xoa dịu sự buồn phiền trong lòng anh nhiều năm qua.

“Đúng là cô rất thảm nhưng em thấy cô không thể cứ lấy chuyện này ra nói mãi được.” Khương Uyển Phồn vừa nói vừa dùng ngón tay vẽ vòng vòng trên đùi anh: “Thật sự không có ý nghĩa gì.”

“Nhưng dù gì bà ấy cũng bị lão Trác làm liên lụy. Theo như bà ấy bảo thì vẫn không thể xoay chuyển được nỗi đau đớn.” Trong lòng Trác Dụ vẫn còn áy náy, nguyên nhân là như vậy nên anh cũng càng để bụng việc ba mình không biết nặng nhẹ, xem thường sự quan trọng của sinh mạng.

Đã rất lâu rồi không bình tĩnh, chìm đắm và thản nhiên trò chuyện về ba mình như vậy rồi. Có hận, có oán, có tiếc nuối, có nhớ nhung, cũng có lưu luyến và bi ai.

Trác Dụ chợt trầm giọng bảo: “Sau khi qua đời, ông ấy chưa từng xuất hiện trong giấc mơ của anh.”

Trái tim Khương Uyển Phồn đau nhói, vươn tay nắm chặt tay anh.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“Ông ấy nên tới mới đúng.” Trác Dụ lẩm bẩm: “Anh phải lý luận đàng hoàng với ông ấy, năm ấy rốt cuộc đầu óc bị gì, chứ không tại sao lại tự tìm chỗ chết như vậy.”

Khương Uyển Phồn rút tờ “Nhật báo thành phố Thần” dưới cùng ra: “Thật ra anh vẫn nhớ ông ấy, nếu không sẽ không giữ mãi tờ báo về chuyện xảy ra hôm đó của ông ấy.”

Trác Dụ quay đầu đi, ánh mắt kiên nhẫn rưng rưng, bờ vai run lên nhè nhẹ.

Khương Uyển Phồn nắm bắt được cảm xúc của anh, cô không cho anh trốn tránh, dịu dàng nói: “Không sao cả, nhớ ba thì đến thắp cho ông ấy nén nhang.”

Cô quá dịu dàng.

Trước ánh mắt chăm chú của cô, đôi mắt Trác Dụ dần nhòe đi.



Núi Giang Dược.

Nghe nói có một cao nhân đã xây dựng đạo trường tại đây, phong thủy tốt, núi non kề sông nước, trời cao mây trắng.

Bia mộ của Trác Khâm Điển nằm ở góc Tây Nam, ảnh trên đó là ảnh trắng đen, hàng mày kiếm như sao, thần thái oai phong lẫm liệt. Khương Uyển Phồn dâng hoa lên, sao đó khẽ “wow” một tiếng: “Ba anh đẹp trai ghê nha.”

Trác Dụ không khỏi buồn cười, ngồi xổm dưới đất ngắt một cọng cỏ khô trên bia mộ ra. Sau đó anh nhìn Trác Khâm Điển: “Con dâu của ba am hiểu việc dỗ dành người khác nhất, đừng xem là thật nhé.”

Tấm ảnh đen trắng nghiêm túc tựa như đang lặng lẽ kháng nghị.

Trác Dụ cúi đầu, khóe môi cong cong hơi hạ xuống.

“Anh chỉ đến một lần vào tiết thanh minh thôi sao?” Khương Uyển Phồn hỏi.

“Không cố định.” Trác Dụ đáp: “Anh không chú trọng lắm, có lúc quên mất hoặc là bận rộn công việc.”

Giọng anh hời hợt như thể anh thật sự không quan tâm vậy. Dù đã ngăn cách hai thế giới nhưng khi đứng trước mặt lão Trác, anh vẫn cứng đầu, móc mỉa mấy câu mới thoải mái được.

Khương Uyển Phồn gập ngón tay, giả vờ gõ đầu anh một cái, sau đó cười tít mắt nói với Trác Khâm Điển: “Mạnh miệng, con đã đánh anh ấy giúp ba rồi!”

Trác Dụ kêu “ui da” một tiếng rồi hít mạnh, che đầu mãi một lúc lâu không nói gì.

Khương Uyển Phồn căng thẳng hỏi: “Sao vậy? Em đánh có nặng đâu.” Cô kéo tay anh ra kiểm tra tình hình. Trác Dụ giảo hoạt, quay đầu nói với bia mộ: “Nhìn này, cô ấy vẫn quan tâm con nhất.”

Khương Uyển Phồn: “…”

Ngây thơ!

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Thời gian một nén hương, cũng chẳng có gì nhiều để bày tỏ. Tình cảm Trác Dụ dành cho ba mình vừa phức tạp vừa mâu thuẫn, xen lẫn trong đó là đôi chút để tâm không thể phủi sạch đi. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ bia mộ và đặt hoa cúc ngay ngắn vào chỗ, Trác Dụ nắm tay Khương Uyển Phồn bảo: “Đi thôi, đưa em đến một nơi.”

Trên đỉnh núi Giang Dược có một ngôi chùa cổ, người đến đây không nhiều, thậm chí còn có kha khá người kiêng kỵ, chỉ có khoảng ba đến năm người giữ chùa.

Trác Dụ bước vào miếu thờ, bên trong không thờ nhiều tượng thần, vỏn vẹn chỉ một vị trông giống Bồ tát. Thùng công đức lặng lẽ đứng một bên, cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Hai người dâng hương, cung kính vái lạy. Một hòa thượng cao tuổi có quen biết Trác Dụ, ông bước đến trò chuyện thân thiết với anh.

Khương Uyển Phồn quan sát xung quanh, chỗ này không lớn lắm, đèn chong thờ thần chỉ thưa thớt vài chiếc. Tuy không khí thanh tịnh nhưng không hề qua loa cho có lệ, trên mỗi ngọn đèn đều được châm dầu dày và đậm màu, tim đèn to. Dưới mỗi chiếc đèn có gắn giấy đỏ, trên đó là viết tay họ tên người muốn được bảo vệ bằng bút lông.

Ngọn đèn thứ năm đề tên Trác Khâm Điển.

Trác Dụ dâng đèn vì ông ấy.

Mây trôi chim bay, hành tinh đổi dời, ngày tháng không trở lại, mỗi năm đều làm thế này.

Khương Uyển Phồn kìm lòng chẳng đặng nhìn về phía anh.

Có lẽ đã thương lượng ổn thỏa, hòa thượng bắt đầu cầm bút viết chữ, Trác Dụ đứng bên cạnh nhẹ giọng đọc gì đó.

Khương Uyển Phồn không làm phiền, đứng bên ngoài chùa chờ đợi. Khi Trác Dụ đến, cô mới hỏi: “Vừa nãy viết gì vậy anh?”

“Ước nguyện.” Trác Dụ không nói với cô, cười bảo: “Nói ra sẽ không linh.”

Khương Uyển Phồn không dằn được sự tò mò, nhân lúc đợi anh đi nghe điện thoại, cô vòng vào đại điện lần nữa.

Sổ công đức đặt ở bàn dài trên bục, hương Phật thoang thoảng lượn lờ, đường nét núi đồi ngoài điện mờ ảo, dung hòa làm một cùng biển mây trắng như sóng gợn lăn tăn trên bầu trời.

Cô mở cuốn sổ công đức ra, vết mức mới tinh tựa như nước chảy.

Khương Uyển Phồn thấy rõ chữ thì hơi sửng sốt, sau đó cười rộ lên.

Lãng lãng càn không, tự tự ánh lòng [1] —– Cùng Khương Khương của tôi, trăm năm hòa hợp.

[1] Sáng sủa và trong trẻo, càn khôn: Ban đầu là tên hai quẻ trong Chu Dịch, dùng để chỉ trời và đất, thế giới, v.v. Mô tả rằng rõ ràng chính trị và thế giới hòa bình. Có thể hiểu như là công bằng bình đẳng.