Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mi Ngôn

Chương 8: Tâm tĩnh thì tay vững

« Chương TrướcChương Tiếp »
Dù gì thì đằng sau vẫn còn rất nhiều người đang đợi nên tôi không dừng lại quá lâu mà đi tiếp về trước.

Cửa ra và cửa vào là hai cửa khác nhau, vào bằng cổng lớn đằng trước, ra bằng cổng nhỏ đằng sau. Lối ra bên ngoài là một con đường mòn dài, quanh co, ngoằn ngoèo thông xuống dưới núi.

Tán cây sừng sững che khuất trên đỉnh đầu, sương lạnh sáng sớm ngày đông đọng lại thành từng mảng băng óng ánh trên cành cây, vừa hay có nắng hắt vào khiến nó tỏa sáng lấp lánh khắp con đường núi.

Tôi vừa ăn cháo vừa chậm rãi đi xuống dưới núi, thỉnh thoảng ven đường lại đặt một cái túi lớn cho mọi người vứt rác, cũng chu đáo thật đấy.

Đợi đến khi ăn no uống đủ rồi thì tôi mới lấy điện thoại ra gọi cho Nghiêm Sơ Văn hỏi bọn họ đang ở đâu.

Nghiêm Sơ Văn và Quách Thù đã xuống núi từ sớm, lúc này đang đứng bên khoảng đất trống bên thôn Tây xem thi bắn cung.

"... Để tớ hỏi thử xem, cậu đợi một chút..." Âm thanh xung quanh ồn ào một chốc, không biết Nghiêm Sơ Văn đang nói chuyện với ai rồi đột nhiên hỏi tôi: "À đúng rồi Bách Dận này, hồi đại học có phải cậu đã từng tham gia câu lạc bộ bắn cung không?"

Tôi ngây ra: "Cũng có tham gia một khoảng thời gian..."

Nói chuẩn hơn thì là một học kì.

"Là thế này, sắp phải xếp đội thi đấu rồi nhưng mà trong đội đại diện cho Bằng Cát có một tuyển thủ tham gia bất cẩn làm tay bị thương trong lúc lúc vận chuyển dụng cụ, không thi được nữa. Bây giờ cậu qua đây thay cho cậu ấy một chút được không?"

"Thay..."

Tôi còn chưa kịp nói cái gì thì đầu dây bên kia đã đổi người nghe máy rồi.

"Cậu em này giúp đỡ chút đi, giúp chút đi!" Giọng nói của Niết Bằng đầy vẻ lo lắng: "Chỗ tôi bên này thực sự không tìm được ai nữa rồi, tụi tôi cũng không yêu cầu thứ hạng gì nên cậu cứ giúp thay một chút đi, hôm nào tôi mời cậu ăn một bữa!"

Nói tới nước này rồi, đường đường là trưởng thôn mà còn phải tự mình xuống nước năn nỉ nên tôi cũng không thể nào từ chối được nữa.

"Được, anh đợi một chút, tôi qua ngay đây."

Cúp điện thoại xong thì tôi đi vội qua đám đông, con đường vốn dĩ cần đi mất hai mươi phút mà tôi chỉ cần dùng một nửa thời gian thôi đã đến rồi.

Còn chưa kịp thở lấy hơi thì Niết Bằng đã chen qua đây, đeo một cái vòng hoa giả màu xanh lam lên trên cổ tôi. Xong rồi hắn vỗ vỗ vai tôi rồi đẩy tôi và ba người thanh niên khác cùng đi lên sân thi đấu.

Bảo là ngày lễ lớn mỗi năm một lần nhưng dù sao cũng không phải là giải chuyên nghiệp gì nên sân bắn trông có vẻ hơi thô sơ, không có khán đài nên mọi người chỉ tự động vây xung quanh thành nửa vòng tròn, để cho đám tuyển thủ đứng chính giữa.

Trên đất dùng phấn thạch cao vạch ra vạch trắng, tuyển thủ đứng cách bia bắn tầm khoảng ba mươi mét, là một khoảng cách khá thích hợp.

Tôi tới cũng vừa kịp lúc, mấy đội đại diện cho thôn khác cũng vừa bắn xong đội đầu tiên, tiếp theo vừa hay tới lượt của đội Bằng Cát.

Ba người kia lên trước, tôi ở lại cuối cùng để làm quen với cây cung trong tay.

Hồi học đại học thật ra tôi không phải tham gia "Câu lạc bộ bắn cung" mà là "Câu lạc bộ săn bắn".

Mấy cuộc thi bắn cung trên tivi bây giờ đa số đều dùng loại "Cung phản khúc dành cho thi đấu", thân cung làm bằng kim loại, có lỗ ngắm và khung nâng tên, dây cung được móc bằng ba ngón. Nhưng mà săn bắn truyền thống thì thân cung bình thường là dùng gỗ cây Túc hoặc là gỗ cây Tang chế ra, không có lỗ ngắm và khung nâng tên, dùng ngón cái để móc dây cung.

Kéo thử dây cung, độ mềm dẻo của cây cung trong tay cũng khá được, cảm giác bình thường được bảo dưỡng khá tỉ mỉ.

Cũng tại cái tên Nghiêm Sơ Văn này mèo mù vớ phải cá rán, cái tôi học là săn bắn truyền thống mà, nếu mà năm đó tôi học cung phản khúc dành cho thi đấu thật thì... hôm nay kiểu gì cũng toang mà thôi.

"Cố lên cố lên, đừng căng thẳng!"

"Anh Dận anh làm được mà, tin tưởng vào bản thân mình đi!"

Nghiêm Sơ Văn và Quách Thù đứng bên cạnh cổ vũ động viên tinh thần cho tôi, trông có vẻ còn căng thẳng hơn cả tôi.

Mỗi đội được tám mũi tên, mỗi người bắn hai mũi, dựa theo thứ hạng thì đội đầu tiên đã bắn được bốn mũi tên, đến lượt của đội thứ hai cứ bắn lần lượt thế này theo vòng tất cả mọi người, bắn xong thì là xong một vòng. Cuộc thi này tổng cộng có hai vòng, đội nào được nhiều điểm nhất thì sẽ đạt được giải quán quân cuối cùng.

Ba người khác của đội Bằng Cát đã nhanh chóng bắn xong phần của mình, đến lượt tôi ra sân rồi.

"Trời ạ, Niết Bằng, sao mấy người lại phải một tên người Hạ ra sân vậy? Bằng Cát của mấy người không còn ai khác nữa rồi à?"

Một gã đàn ông da đen đứng bên cạnh sân, miệng đang ngậm một cây tăm, giọng tiếng Hạ khẩu âm đặc sệt nửa đùa nửa thật chế nhạo Niết Bằng.

"Cái gì mà người Hạ với cả không người Hạ, cả hai tộc đều là người một nhà, đây là thằng em của tôi!" Niết Bằng khoanh hai tay lại, mặt không đổi sắc nói.

Tâm lý cạnh tranh đứng trên hội vận động cũng có không ít rồi, không ngờ tới hội vận động trong thôn cũng có thế này.

Tôi đứng ngay vạch bắn cung, căng cung, kéo dây, nhắm chuẩn, mặc kệ có nhắm chuẩn hay không thì khí thế vẫn phải làm cho đủ trước đã.

Mặc kệ tất cả những tạp âm xung quanh, thả nhẹ hơi thở, khoảnh khắc đầu ngón tay vừa thả ra thì mũi tên kia hệt như một ngôi sao băng lao vụt xé ngang đường chân trời, bay thẳng về phía bia bắn.

Tiếc quá, vì hơi lạ tay với trước đó chưa từng luyện tập, suýt chút nữa đã trúng tâm rồi, chỉ bắn được tới vòng số sáu. Cau cau mày, tôi thấy hơi buồn phiền.

"Được lắm, được lắm!" Nhưng dù có như thế thì Nghiêm Sơ Văn và Quách Thù vẫn vỗ tay nhiệt tình nhất cho tôi.

"Tốt lắm, cậu em này, giữ vững phong độ!" Niết Bằng bắt mạnh lấy bả vai tôi, kéo tôi vào trong khu vực nghỉ ngơi: "Cứ tiếp tục theo cái nhịp độ này thì chúng ta vẫn có hi vọng đoạt được giải quán quân rồi."

Lúc đến vòng thứ hai thì tôi mới phát hiện ở đằng sau cái bia cách ba mươi mét kia còn có thêm một cái bia ngắm nhỏ màu đen.

"Đó là cái gì vậy?" Tôi hỏi Niết Bằng.

Hắn nhìn thử một cái rồi bảo đó là "Bia đầu quỷ", bắn trúng cái đó có thể đạt được 20 điểm.

Bắn trúng hồng tâm cũng chỉ được có 10 điểm, vậy mà bắn trúng bia đầu quỷ được tận 20 điểm á?

Nhưng mà bia đầu quỷ vừa nhỏ vừa xa, bắn không vững thì sẽ bị chệch hướng, tới lúc đó ngay cả một điểm cũng không có, không được gì mà còn lỗ nhiều hơn.

Tôi nghĩ đây chắc cũng là ý nghĩa lên sân của nó. Một là mạo hiểm đánh cược một phen, không thì cứ lấy an toàn lên trên hết, toàn bộ đều xem vào sự lựa chọn của bản thân.

Lại đổi thành đội thứ nhất ra sân, tôi thấy vẫn còn một chút thời gian nên tranh thủ cầm cung đi qua khu luyện tập bên cạnh lặng lẽ tập.

Dựa theo tính cách của tôi thì mới đầu sẽ không có hứng thú tham gia mấy câu lạc bộ trên đại học gì đó, càng đừng nói tới một loại vận động mà mình hoàn toàn không hiểu biết chút nào.

Tôi tham gia vào câu lạc bộ săn bắn thì một phần cũng là nhờ công của người yêu khi đó.

Vừa mới khai giảng vào năm nhất không lâu thì mấy đàn anh, đàn chị trong câu lạc bộ săn bắn đã bắt đầu đến từng khoa tuyên truyền kéo thêm người. Mặt em bé bị bọn họ thuyết phục, bản thân muốn tham gia nhưng lại không muốn tham gia một mình, thế là bèn kéo tôi vào theo luôn.

Tôi cũng không đến đều đặn, trong hai tháng mà chỉ đến được tầm ba, bốn lần, đều là bị mặt em bé kéo mãi, hết cách nên mới phải miễn cưỡng đến thôi. Sau đó không lâu thì cậu ấy đòi chia tay với tôi, bảo tôi chỉ được cái mặt chứ chả có chút tình cảm nào, hoàn toàn không cảm nhận được sự yêu thích của tôi dành cho cậu ấy. Cậu ấy hỏi tôi nếu đã không muốn yêu đương thì tại sao khi đó lại chấp nhận cậu ấy làm gì.

Rõ ràng là chính cậu ấy bảo thử quen xem sao, vậy mà thất bại rồi lại hình như đều là lỗi của tôi.

"Tại vì chán quá." Vừa mới bất cẩn một chút đã lỡ nói thật.

"Bốp!"

Chuyện hiển nhiên, bị đánh rồi. Tôi khốn nạn, tôi đáng chết, thế nên cũng không thấy giận gì lắm.

"Đừng để tôi gặp lại anh thêm lần nào nữa!" Đối phương nói xong thì mặt tái xanh rời đi, để lại mình tôi đứng trong rừng cây.

Tôi xoa xoa xương cằm đau nhói, đứng đợi tại chỗ một lúc rồi mới đi ra ngoài từ bên kia.

Cái rừng cây nhỏ gần thư viện này lá rụng rất nhiều vào mùa thu, mấy loại côn trùng linh tinh cũng nhiều, đèn đường thì tối nên thường sau tám giờ tối thì rất ít khi có người đến đây. Bởi vậy nên khi tôi và Ma Xuyên không hẹn mà gặp nhau dưới bóng đèn đường mờ mờ thì cả hai đều hơi ngạc nhiên.

"Trùng hợp quá." Tôi ngây ra, hơi mất tự nhiên chào một tiếng.

Trên người Ma Xuyên chỉ mặc mỗi một cái áo len màu xanh đen, trong tay còn cầm sổ ghi chép và hai quyển sách, trông chắc là vừa rời khỏi phòng tự học.

Tầm mắt của hắn thoáng qua rừng cây nhỏ nơi tôi vừa đi ra, sau đó lại rơi trên mặt tôi, nói cho đúng thì là nửa bên mặt trái vẫn còn nóng rát của tôi. Nhưng hắn lại không hỏi gì cũng không nói gì, dường như chẳng cảm thấy kì lạ chút nào, chỉ hơi gật đầu nhẹ một cái rồi lướt qua người tôi rời đi.

Rõ ràng là không muốn nói gì nhiều thêm.

Nói thực thì thái độ của hắn thế này cũng không có vấn đề gì, tôi cũng không thể ép buộc mỗi người tôi gặp trên đường đều phải châp snhận tính hướng của tôi được. Nhưng chắc là do tâm trạng bị ăn đánh hôm đó vốn đã không tốt rồi, thế là sự xa cách của hắn nháy mắt đã làm ngọn lửa giận trong lòng tôi cháy bừng lên.

"Đợi đã!" Nghiến nghiến răng, cuối cùng tôi vẫn gọi hắn lại.

Hai tay tôi nhét trong túi quần, xoay người qua, nhìn nhau với hắn cách một cái đèn đường: "Cậu có biết trong tâm lý học có một hiện tượng gọi là "Tâm lý ngược" hay không?"

Hắn đứng ở đó, hơi nghiêng nghiêng người qua nhìn về phía tôi, trên mặt vẫn là cái vẻ không liên quan đến mình khiến người khác buồn nôn kia.

"Không rõ lắm."

Tôi cười lạnh nói: "Có nghĩa là, có đôi lúc một loại cảm xúc trong lòng và biểu hiện ra bên ngoài của con người hoàn toàn là hai mặt trái ngược nhau. Sợ hãi không phải là vì thấy chán ghét thật sự mà là vì lo lắng cho dụ.c vọng của bản thân. Ví dụ như một số người thấy sợ đồng tính luyến ái, bề ngoài có vẻ là suy nghĩ phiến diện nhưng trên thực tế thì lại đang cố gắng che giấu dụ.c vọng khó kìm nén được trong lòng mình mà thôi."

1

Hắn gật gật đầu, ra vẻ "đã hiểu": "Vậy à."

Phản ứng của hắn có thể gọi là bình thản, một đấm chuẩn bị kĩ càng này của tôi lại như vừa đấm vào trong đống bông, vừa khó chịu vừa nhạt nhẽo.

Dám làm mà không dám nhận.

Phụt cười một tiếng, tôi không nói gì thêm nữa mà chỉ xoay người rời đi.

Còn tưởng là chỉ cần không qua bên Nghiêm Sơ Văn thì cả đời này tôi và hắn chắc cũng không còn gặp lại nhau nữa, vậy mà mấy hôm sau lúc tham gia hoạt động của câu lạc bộ săn bắn vậy mà lại gặp được hắn nữa.

Nguyên nhân là do đàn chị gọi điện thoại cho tôi, hỏi là tối đó có qua tham gia hoạt động của câu lạc bộ được không. Chị ấy còn bảo tình hình chiêu mộ tân sinh viên năm nay không khả quan lắm, nếu mà còn không còn ai tham gia buổi luyện tập thường ngày nữa thì chắc là năm sau câu lạc bộ săn bắn không thể tiếp tục duy trì được nữa rồi.

Chị ấy thở dài một hơi, trong giọng điệu toàn là vẻ sầu khổ khiến cho tôi mềm lòng nên đành đồng ý.

Tới tối tôi đến đúng giờ đã hẹn, vốn dĩ còn đang sợ gặp lại mặt em bé thấy ngượng, vậy mà đàn chị lại bảo đối phương đã rời câu lạc bộ mấy ngày trước rồi.

"Em không biết à? Chị còn tưởng quan hệ của hai đứa tốt như vậy thì em ấy sẽ nói với em chứ." Đàn chị ngạc nhiên nói.

Tôi vừa siết chặt dụng cụ bảo hộ trên tay vừa nói: "Tụi em chia tay rồi."

Đàn chị cũng không ngờ tôi thẳng thắn như vậy, yên lặng một chốc rồi xấu hổ thấy rõ.

Tôi cũng không để ý đến chị ấy nữa mà cầm cung trên kệ xuống tự mình bắt đầu tập luyện.

Tập được chừng nửa tiếng thì đằng sau vang lên tiếng vỗ tay: "Mọi người dừng lại một chút đã, nhìn qua đây này."

Tôi buông cung xuống, quay đầu nhìn về phía âm thanh.

"Hôm nay giới thiệu một thành viên mới cho mọi người..." Người đứng bên cạnh đàn chị rất cao, trông vóc người cực kì rắn chắc. Đối phương nghiêng mặt, đang nói gì đó với đàn anh bên cạnh, cái áo len màu đen làm tôn lên làn da trắng muốt kia của hắn, còn trắng hơn đàn chị đứng bên cạnh rất nhiều.

Chắc là do mới đi từ ngoài vào nên tai hắn bị lạnh tới đỏ bừng, trên vành tai có đeo một cái khuyên tai bằng ngọc lưu ly cực kì bắt mắt.

Không phải chứ? Mới vừa nghĩ như thế thì đã thấy người kia quay đầu qua, vừa hay nhìn thẳng vào mặt tôi trong đám người.

"Vị này là Ma Xuyên của khoa dân tộc(?), là người của tộc Tằng Lộc. Đừng chỉ thấy em ấy mới học năm nhất thôi chứ người ta đã luyện bắn cung truyền thống từ nhỏ rồi, còn giỏi hơn cả tôi và phó hội trưởng rất nhiều. Mọi người có thể xem em ấy như là giảng viên của câu lạc bộ chúng ta, có gì không hiểu đều có thể tới hỏi em ấy."

Xung quanh vang lên tiếng nói chuyện xì xào.

"Wow, cậu ấy đẹp trai quá, trông cứ như con lai ấy."

"Dân tộc thiểu số mà, được lợi thế huyết thống..."

"Tân sinh viên năm nhất của năm nay đều chất lượng cao vậy à? Trong câu lạc bộ của chúng ta chẳng phải còn có một cậu đẹp trai trông cực kì giàu có nữa đó sao?"

"À, thiên tài đó đấy à, tôi có nghe nói rồi, học bên ngành nghệ thuật ấy, không thích con gái đâu..."

"Suỵt, cậu ấy ngay sau lưng cậu kìa!"

Ma Xuyên chỉ nhìn tôi lúc đầu một cái rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt lại. Hắn bị chen đứng ở chính giữa, được mọi người xung quanh ngưỡng mộ đặt ra đủ thứ câu hỏi tò mò, khen ngợi khoa trương.

Hắn ứng đối cũng hợp tình, dường như trời sinh đã quen với mấy trường hợp thế này rồi.

Giả vờ giả vịt.

Tôi khinh khỉnh trong lòng một tiếng rồi về lại vị trí của mình, tiếp tục kéo cung luyện tập.

Mặc dù bia bắn cho người mới tập chỉ cách có mười mét nhưng tư thế bắn cung thì lại không hề thay đổi vì khoảng cách. Luyện được ba vòng rồi thì cánh tay tôi bắt đầu ê ẩm, trước đó còn bắn trung tâm vòng số tám liên tục, nhưng bây giờ vì mệt rồi nên độ chính xác cũng giảm xuống, không những không trúng được hồng tâm mà đôi khi còn chẳng trúng nổi bia.

Tôi cắn cắn răng, kéo cung ra bắn thêm một mũi tên nữa. Kết quả là không những tên bắn lệch mà dây cung bắn về còn đập vào trên tay tôi, trên khuỷu tay tôi hằn ra một vết đỏ rõ ràng.

Mím chặt môi, lòng hiếu thắng khiến tôi lại rút thêm một mũi tên ra lắp lên cung.

Trong lúc nhắm thì cánh tay cầm cung kia đột nhiên bị một người đằng sau nhẹ nhàng giữ lấy.

"Tư thế sai rồi. Cánh tay duỗi thẳng rồi sau đó mới di chuyển khuỷu tay." Một mùi đàn hương nhàn nhạt thường ngửi được trong mấy ngôi chùa miếu xộc vào trong mũi tôi.

Cả người tôi run lên nghiêng đầu qua nhìn, Ma Xuyên đang nhìn chằm chằm lên tay tôi chứ không hề nhìn tôi.

Hắn điều chỉnh tư thế của tôi, kéo khuỷu tay nằm ngang của tôi thẳng ra để cho cánh tay duỗi ra một đường thẳng tắp, một tay khác thì giữ chặt lấy cổ tay tôi rồi kéo tôi ra đằng sau.

"Khuỷu tay nhấc lên trên, đừng nhún vai, sau khi nhắm chuẩn rồi thì buông thả ra."

Tới lúc này thì tôi mới phát hiện ra, vậy mà hắn còn cao hơn tôi một chút nữa, chắc là cỡ 188 hay 189 gì đó.

Đằng sau hơi truyền tới nhiệt độ từ cơ thể của một người khác khiến tôi thấy hơi khó chịu, nhưng sau khi bực bội rồi thì trong lòng lại nổi dậy một chút quật cường không chịu thua.

Bình tĩnh một chút, tự nhiên một chút, một tên sợ đồng tính như hắn còn không để ý thì tại sao tôi lại phải để ý chứ?

"Bắn." Giọng nói hơi có chút lạnh nhạt lướt qua bên tai, ngón tay của tôi vô thức buông lỏng ra, mũi tên vụt một phát bắn chuẩn vào hồng tâm.

Tôi ngơ ngác nhìn về phía mũi tên kia, lúc sự tỉnh lại thì người đằng sau đã lùi lại rồi.

Cố nhớ lại một vài điểm quan trọng trong trí nhớ, tôi không dám luyện tập nhiều, sợ lát nữa lúc lên sân thì không đủ thể lực. Thấy hòm hòm rồi thì bèn quay về hàng ngũ.

Ba người khác của đội Bằng Cát đang đứng tính điểm trên trận đấu, cuối cùng thì tính ra được tụi tôi cần phải đạt được bốn mươi điểm mới có hi vọng giành quán quân. Cũng có nghĩa là mỗi người đều phải bắn trúng tâm mười.

Đây dường như là chuyện không thể nào xảy ra.

"Không sao, quan trọng là tham gia thôi, năm nay không được thì sang năm lại thi!" Niết Bằng vỗ vỗ vai tôi, bảo tôi cứ việc ra trận đi, đừng lo lắng gì cả.

Mấy người của đội Bằng Cát cũng ầm ĩ hùa theo.

"Phải đó, có thể tham gia thi đã là tốt lắm rồi, có đạt được hạng nhất hay không cũng có sao đâu."

"Năm sau tụi mình tập kĩ rồi lại thi tiếp nữa!"

"Thi tiếp nữa!"

Chắc là do trạng thái tốt, cơ thể thả lỏng nên lại nảy sinh ra khí thế không ai địch lại, tuy là không trúng hết vòng số mười nhưng ba người kia của đội Bằng Cát cũng đã bắn được thành tích khá tốt là hai mười bảy điểm ở vòng thứ hai rồi.

Một tên cuối cùng dù cho tôi có bắn trúng vòng số mười thì đội Bằng Cát cũng không thể nào thắng được.

Nếu đã thế rồi thì sao không thử liều một phen?

Nhìn về cái bia bắn đằng xa, tôi nhắm mắt lại, lòng bình tĩnh, yên lặng, tiếng đám người ồn ào, huyên náo cũng cách ra xa. Làn da bị làn gió phất nhẹ qua, không khí xung quanh tôi dường như bị nhiễm phải một chút hương Phật như có như không.

"Tâm tĩnh thì tay vững." Giọng nói êm dịu lại vang bên tai tôi.

Chầm chậm mở mắt ra, tôi lắp tên lên, nâng cung dậy, trong tầm mắt chỉ còn lại cái bia đầu quỷ cách xa năm mươi mét kia.

"Nhắm chuẩn rồi thì không cần phải do dự, chần chừ." Giọng nói kia lại vang lên lần nữa, truyền từ bên tai lên thẳng đại não, khống chế hết mọi suy nghĩ của tôi, khiến tôi chỉ có thể hành động theo chỉ thị của hắn.

"Bắn."

Kéo cung, nhắm chuẩn, động tác bắn tên và âm thanh "bắn" trong đầu kia dường như là vang lên cùng lúc. Một chốc sau, âm thanh cách xa rốt cuộc cũng quay về lại, bốn phía vang lên tiếng reo hò ầm ĩ.

Mũi tên kia của tôi đã nhắm đúng chuẩn vào bia đầu quỷ. Vòng thứ hai đội Bằng Cát đã giành được bốn mươi bảy điểm, làm một màn lội ngược dòng hoàn hảo.
« Chương TrướcChương Tiếp »