Chương 9

Cảnh Nhã Diễm bị tia nắng đầu tiên xuyên qua ô cửa kính chiếu vào làm bừng tỉnh.

Bức rèm kéo không hết còn một cái khe nhỏ lớn bằng bàn tay, bởi vì đêm qua vội vàng đi ngủ, cô chỉ kéo lung tung mặc kệ có kín hay không rồi cứ như vậy nằm xuống ngủ mất. Kết quả nắng sớm xuyên qua khe hở xông thẳng vào phòng tạo thành một bức tường ánh sáng thẳng tắp để lại ấn ký màu cam hồng trên mặt Cảnh Nhã Diễm.

Cô xoa xoa đôi mắt, gian nan trở mình.

Nhưng sau khi xoay người cơn buồn ngủ dần dần biến mất.

Cô mở to mắt, đáy mắt mơ hồ có chút chua xót, đây là biểu hiện của việc ngủ không đủ. Lại một ngày mới bắt đầu, chốc lát nữa phải ngồi dậy, ăn sáng rồi đi học.

Trong lòng cô hiện tại có chút bài xích với hai từ 'trường học'.

Điều này có chút đáng sợ.

Nếu ngay từ đầu đã lùi bước, cô sợ rằng mình sẽ giống như thầy Chu Quang Kiệt nói, xuất hiện vấn đề về tâm lý.

Bạch Bảo Đình là Alpha, cô cũng là Alpha, thật ra tất cả mọi việc về y, cô hoàn toàn chỉ nghe từ trong miệng người khác, từ khi tiếp xúc tới giờ Bạch Bảo Đình chưa làm gì cô cả.

Nếu mới như vậy đã sợ hãi thì cô cũng quá yếu kém đi.

Cảnh Nhã Diễm nâng thân ngồi dậy, ngoài cửa đã truyền đến tiếng bát đũa leng keng lạch cạch va chạm vào nhau.

Ông Trác Hạc Hòa xoa xoa tay vào tạp dề, nhúng nồi vào trong chậu rửa, vừa rửa nồi vừa hướng về phía phòng ngủ hô lên:

🌸Rời giường thôi! Tư Tịnh, Nhã Diễm!

Cảnh Nhã Diễm nhanh chóng nhảy xuống giường, hung hàng xoa xoa mặt một cái, cùng với đầu tóc rối bời, vọt vào buồng vệ sinh.

Cô nhanh chóng đánh răng rửa mặt, phun thuốc ức chế, sau đó Cảnh Tư Tịnh mới mệt mỏi lê bước từ trong phòng ra, thoạt nhìn rất uể oải, ỉu xìu. Chị ngáp một cái, đi vào phòng WC.

Còn Cảnh Nhã Diễm thì vào phòng sắp xếp lại cặp sách rồi mới đi tới phòng bếp. Trên bàn có hai gói xôi với gà hơi nóng còn chậm rì rì bốc lên.

Cảnh Nhã Diễm im lặng không lên tiếng đi tới bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống.

Ông Trác Hạc Hòa vừa rửa xoong nồi vừa liếc mắt nhìn cô một cái, hỏi:

🌸Chị con đâu?

Cảnh Nhã Diễm cầm đũa lên gắp một miếng xôi, hàm hố nói:

🌸Chị trong buồng vệ sinh ạ.

Tổng Miên thở dài:

🌸Dậy muộn như vậy sao, hôm nay đơn vị ba có chút việc, phải đi sớm một chút, các con ăn cơm xong nhớ rửa bát sạch sẽ nhé.

Cảnh Nhã Diễm gật gật đầu:

🌸Mẹ con đâu ạ?

Trác Hạc Hòa nói:

TruyenHD

🌸Mẹ con đi công tác ngoại tỉnh rồi, phải 16 ngày sau mới về.

Cảnh Nhã Diễm rũ mắt, lại và một miếng cơm to, lùng bùng nói:

🌸Dạ.

Bà Cảnh Trân Mỹ là kế toán tài chính, mấy năm trước công việc cũng không tệ lắm, tiền lương rất cao, nhưng tới khi trung niên, công ty của bà tuyên bố phá sản, giải trừ toàn bộ hợp đồng lao động với công nhân. Mà bà không được bồi thường chút gì cả với số tuổi lớn như này, muốn tìm việc thực sự quá khó khăn.

Vốn dĩ bà đang là kế toán trưởng của công ty, nhưng vì công ty phá sản, căn bản bà không có khả năng tìm được một công ty với cương vị tương tự, hơn nữa ngành này thay đổi rất nhanh. Người mới có thể thức đêm, đầu óc cũng linh hoạt hơn, bà mất đi mọi ưu thế đang có vì vậy đã gặp phải trắc trở khắp nơi, chỉ có thể lựa chọn xin vào làm tại một công ty tư nhân nhỏ.

Hơn nữa không phải lãnh đạo mà chỉ là một nhân viên bình thường, giống như những người mới, phải tăng ca, hay phải đi công tác. Bà lâm vào giai đoạn xấu hổ nhất của đời người. Tuy là như vậy nhưng bà Cảnh cũng không dám bảo đảm, mấy năm sau, công việc này còn cần bà nữa hay không.

Ông Trác cũng không quá tốt, ông làm việc ở ủy ban, cũng được xem như là nhân viên công chức nhưng không có quyền lợi, lại nhiều thứ cần nhọc lòng. Mà tiền lương không cao, cũng không có nhiều cơ hội thăng chức, đặc biệt là sau khi sinh hai đứa nhỏ, tâm tư của ông đặt hết vào gia đình, hoàn toàn từ bỏ giao tranh trong sự nghiệp, dẫn tới việc mấy năm nay đồng nghiệp vào làm cùng thời gian với ông đã được lên chức cao hơn còn ông thì vẫn cứ đảo quanh tại chỗ.

Điều an ủi duy nhất trong lòng ông chính là vị đồng nghiệp được thăng chức kia mãi tới 32 tuổi mới có con, hơn nữa cũng không có thời gian quan tâm đến con cái cũng như việc học tập của nó, dẫn tới đứa nhỏ kia thi không đỗ trường sơ trung trọng điểm, hiện tại chỉ học ở một trường sơ trung bình thường.

Mà ông lại khác, hai đứa nhỏ học tập đều không tệ lắm, Sở Tỉnh Ninh học tốt hơn, dù gì thì cũng nằm trong top đầu của trường. Còn Cảnh Nhã Diễm thì kém hơn một chút nhưng cũng không tồi.

Ông rửa nồi niêu xong, tháo tạp dề ra, mặc thêm chiếc áo khoác màu xanh lam nhạt, đi đôi giày da cũ rồi hô lên một câu về phía phòng vệ sinh:

🌸Tư Tịnh, pa pa đi trước nhé!

Cảnh Tư Tịnh ở bên trong rầu rĩ đáp một tiếng, lúc này ông mới đẩy cửa rời đi.

Cảnh Nhã Diễm đã ăn xong xôi rồi mà Cảnh Tư Tịnh lúc này mới đánh răng xong.

Chị nhìn thoáng qua xôi gà trên bàn, hơi nhíu mi mắt lại:

🌸Thật khô khan, không muốn ăn gì cả

Cảnh Nhã Diễm giương mắt đánh giá sắc mặt của Cảnh Tư Tịnh:

🌸Chị sao vậy, uể oải ỉu xìu thế?

Cảnh Tư Tịnh lắc đầu, ngồi xuống ghế, cầm đũa đảo đảo gạt gạt gói xôi:

🌸Không có việc gì, chia cho em một chút này, chị ăn không hết.

Vừa rồi Cảnh Nhã Diễm chọn gói ít xôi hơn, cô ăn xong cũng chưa thấy no, đang tính trên đường tới trường vào siêu thị mua thêm cái bánh mì để lấp đầy bụng.

Cô do dự nói:

🌸Cũng không nhiều lắm mà, chị không ăn giữa trưa sẽ đói đấy.

Cảnh Tư Tịnh lắc đầu:

🌸Thật sự ăn không hết, cho em một chút đó.

Cảnh Nhã Diễm đành phải đẩy chiếc lá không qua.

Sở Tỉnh Ninh gạt hơn một nửa phần xôi trong lá của chị sang. Cảnh Nhã Diễm nhanh chóng cản tay chị, oán trách nói:

🌸Chị sao thế này, còn vài hạt như vậy để mèo ăn hay sao? Không được, trả lại cho chị.

Ngay lập tức Cảnh Tư Tịnh ôm lấy bát cơm không cho Cảnh Nhã Diễm gạt lại.

🌸Thật ăn không hết mà, chỉ như này chị cũng không muốn ăn rồi.

Cảnh Nhã Diễm đánh giá Cảnh Tư Tịnh, thấy đôi mắt hơi sưng, sắc môi có chút trắng bệch, trên khuôn mặt trắng nõn thanh tú vẫn còn lưu lại dấu hằn nhợt nhạt của gối đầu.

🌸Chị lại cảm thấy không thoải mái ở đâu sao?

Thân thể không khỏe là chuyện bình thường với Cảnh Tư Tịnh, tuy rằng càng lớn tình huống sức khỏe sẽ càng tốt hơn nhưng chị vẫn là mỹ nhân yếu đuối mong manh nhiều bệnh.

Cảnh Tư Tịnh gầy hai hạt cơm nói:

🌸Không, có lẽ là do không ngủ tốt, hôm qua ngủ mơ thấy ác mộng.

Cảnh Nhã Diễm liếʍ liếʍ môi, cẩn thận hỏi:

🌸Em nghe cha nói, ngày hôm qua lại có người quấn lấy chị thổ lộ à? Sớm biết vậy, em nên về cùng chị.

Sở Tỉnh Ninh mơ hồ nói:

🌸Không sao, may mắn....

🌸May mắn gì?

Cảnh Tư Tịnh định thần nói:

🌸May mắn có một đứa nhỏ học sơ trung tới giúp, ném bọn họ ra.

🌸Ồ, vậy ở lớp mới cảm giác thế nào ạ?

Cảnh Tư Tịnh mỉm cười, nuốt xuống vài hạt cơm trong miệng rồi buông đũa:

🌸Còn có thể thế nào được, không ít người ghen ghét chị có nhiều người theo đuổi, lại không biết trong lòng chị đây chỉ muốn xx bọn họ. Haizzzz, bị cả lớp Omega vây quanh, thật là khảo nghiệm định lực nha.

Cảnh Nhã Diễm thư thái nói:

🌸Chị không bị bắt nạt là được rồi.

Cô nhanh chóng gắp nốt xôi trong lá, ăn xong phần xôi Cảnh Tư Tịnh gạt cho cô, đã thấy no no rồi.

Cảnh Tư Tịnh hồ nghi đánh giá cô, lo lắng nói:

🌸Em không phải bị người ta bắt nạt đó chứ? vậy, có phải lão đại trong lớp kia không? Tên là Bạch Bảo Đình đúng không?

Cảnh Nhã Diễm khựng lại rồi nói:

🌸Chị cũng nghe nói về cô ta sao? Không có, không ai bắt nạt em hết, bọn họ còn không biết em tên là gì đâu.

Tại quán bán đồ ăn sáng ngoài trường học, Bạch Bảo Đình đang ngồi dựa tường, cắn bánh ướt và ăn char dò, trong miệng ấp úng nhắc tới:

🌸Cảnh Nhã Diễm?

Cô Mẫn Thảo gật gật đầu:

🌸Nghe nói đó là em gái của Cảnh Tư Tịnh người trong mộng của Alpha toàn trường đó, sớm biết rằng cô ta có quan hệ như vậy với Cảnh Tư Tịnh thì mẹ nó hôm qua em đã đánh cho Lưu Viên Hoa kia một trận rồi.

Lưu Viên Hoa trừng mắt nói:

🌸Cút đi, phế vật.

Cô Mẫn Thảo chẹp chẹp hai tiếng, nhấc chân đá nhẹ y:

🌸Nếu mày biết cô ta là em gái của Sở Tỉnh Ninh thì mày có chọc cô ta không?

Lưu Viên Hoa dừng một chút, cười hề hề nói:

🌸Tất nhiên là không rồi!

Cô Mẫn Thảo:

🌸Tao đã sớm nhìn rõ bản chất của mày rồi!

Lưu Viên Hoa vội vã nói:

🌸Tao cũng không phải vì mình nha, tao vì Đình tỷ, tao tính giúp Đình tỷ theo đuổi Cảnh Tư Tịnh, là O trong mộng của A toàn trường, nhất định phải là của Đình tỷ rồi!

Bạch Bảo Đình ghé mắt nhìn cô ta một cái, vô biểu tình nói:

🌸Cảnh Tư Tịnh là ai?

Lưu Viên Hoa bất đắc dĩ nói:

🌸Em nói này, Đình tỷ chị không phải thật sự động tâm với Tô Cảnh Đồng kia đó chứ, ngay cả Cảnh Tư Tịnh cũng không biết sao. Tuy rằng Tô Cảnh Đồng kiều kiều khí khí có chút đáng yêu nhưng cô ta như kỹ nam a, trộm ve vãn người khác, làm sao có thể so sánh với Cảnh Tư Tịnh được, người mà có mỹ mạo cấp thần 100 năm mới có đó.

Bạch Bảo Đình cười nhạt nói:

🌸Đẹp hơn Cảnh Nhã Diễm không?

Lưu Viên Hoa khựng lại nghĩ:

🌸Ha...

Bình tĩnh xem xét thì Cảnh Nhã Diễm cũng không tồi. Dù sao thì hai người cũng là song sinh, giá trị nhan sắc như thế nào cũng không thể quá kém được.

Nhưng Cảnh Nhã Diễm là Alpha, Lưu Viên Hoa chỉ muốn so sánh khí phách nữ tử với cô ấy, so sánh xem tin tức tố của ai có thể hấp dẫn sự chú ý của nhiều Omega hơn, căn bản không chú ý cô có đẹp hay không.

Nhưng Bạch Bảo Đình vừa nhắc tới, y mơ hồ cảm thấy có gì đó quái quái.

Tại sao lại so sánh Cảnh Nhã Diễm và Cảnh Tư Tịnh chứ.

Một là Alpha, một là Omega thì so kiểu gì.

Cô Mẫn Thảo cũng không hiểu nói:

🌸Đình tỷ, chị cảm thấy Cảnh Nhã Diễm đẹp à, không phải chị.....

Bạch Bảo Đình vỗ một cái vào đầu cô ta nói:

🌸Cút đi!

Cô Mẫn Thảo cợt nhả nói:

🌸Ai da, cũng đúng nha, ai nói Alpha thì không thể 'đè' đâu, Đình tỷ của chúng ta trâu bò như vậy, có coi trọng A thì làm sao chứ!

Thật ra y đang nói giỡn, bởi vì Omega có lực hấp dẫn chú định trời sinh với Alpha.

A không thích O mà đi thích A xác suất rất nhỏ, hơn nữa, tin tức tổ của A đều có tình chất xâm lược, đấu tranh với nhau, mà va chạm lẫn nhau, đẩy nhau thì làm sao có thể hài hòa được.

Bạch Bảo Đình lại cho cô ta một cái tát vào đầu, sau đó xoay người đi về hướng trường học, đạm thanh nói:

🌸Coi trọng

Cô Mẫn Thảo và Lưu Viên Hoa nhanh chóng đi theo sau:

🌸Đừng tức giận, Đình tỷ, em chỉ đùa một chút thôi mà.

Bạch Bảo Đình đi trước vài bước, nói với Lưu Viên Hoa ở phía sau:

🌸Chuyện của mày và Cảnh Nhã Diễm tự mình giải quyết đi, đừng tới phiền tạo nữa.

Lưu Viên Hoa bất mãn không thèm để ý:

🌸Còn gì để giải quyết chứ, chuyện đã qua thì cho qua đi, chỉ cần cô ta không chọc tới em, thì em đây sẽ thả cho cô ta một con ngựa.

Đột nhiên Bạch Bảo Đình dừng chân quay lại, mặt lạnh nhìn Lưu Viên Hoa.

Y nhớ tới vệt đỏ trên cổ của người kia, rất rõ ràng còn gồ lên trên làn da mỏng manh, nhảy lên theo từng mạch đập, yếu ớt lại quật cường.

Thật làm người đau lòng.

Lưu Viên Hoa bị Y nhìn đến nổi da gà, chớp chớp mắt nói:

🌸Làm sao ạ?

Bạch Bảo Đình nhếch khóe môi, dời mắt nói:

🌸Tao nói cho mày nên giải quyết thế nào nhé! Cô tiên xin lỗi sau đó đừng có chọc cậu ta nữa.