Chương 3

Lớp A -5 năm 2 đã trở thành một truyền thuyết trong trường.

Một phần là do nơi này là tập hợp của những thành phần mà trường học không quản được mà cũng không dám quản.

Giáo viên của lớp này có tiếng là những giáo viên giỏi nhưng thật ra đều miệng cọp gan thỏ, chỉ biết khua môi múa mép, cưỡi ngựa xem hoa. Dù sao thì các thành phần trong lớp tương lai không cần lo đường ra, vô dụng nhất thì cũng có thể về kế thừa sản nghiệp gia tộc mình.

Bạch Bảo Đình chính là như vậy, chẳng sợ y có nằm trên giường cả đời thì cũng chẳng thể đói chết được.

Còn nữa, phàm là những nhà có chút của cải, muốn cho con em mình tích cực tiến tới thì lúc phân lớp sẽ tránh đi lớp 5 này.

Đây là một tổ ong vò vẽ, ai thọc vào thì người đó xui xẻo.

Mà thành tích của Cảnh Nhã Diễm thì chỉ ở mức khá, tính tình không nóng không lạnh, trong nhà lại không có nhân mạch gì, tất nhiên là bị đẩy vào lớp 5 để bổ sung sĩ số rồi.

Cảnh Nhã Diễm đeo cặp sách trên lưng, tay cầm lấy chiếc bình giữ nhiệt đã dùng nhiều năm, đạm thanh nói:

🌸Tôi không có việc gì đi chọc y làm gì chứ.

Văn Nghệ Tâm dùng ánh mắt thương hại nhìn cô thở dài:

🌸Tóm lại, mình thấy với tính cách của cậu thì phân hóa thành Alpha không phải là chuyện tốt.

Từ nhỏ tới lớn Cảnh Nhã Diễm vẫn luôn sống dưới ánh sáng của Cảnh Tư Tịnh, không được người coi trọng.

Cô học tập không tồi, có thể dùng chính thực lực của mình thi đỗ được vào trường điểm của Thùy Thư này, nhưng thành tích của Cảnh Tư Tịnh càng tốt hơn, tất nhiên vì vậy mà không ai khen ngợi cô.

TruyenHD

Bề ngoài cô cũng coi như xuất sắc, thanh tú, trắng nõn, với đôi mắt thanh triệt sáng ngời, với diện mạo này là hotgirl của lớp cũng là dư giả.

Nhưng Cảnh Tư Tịnh lại giống ba hơn, càng nhu mỳ kinh diễm, hai người bọn họ lại luôn ở bên nhau, cho nên hotgirl của lớp hay hotgirl của trường đều bị một mình Cảnh Tư Tịnh ôm hết.

Hơn nữa từ khi ra đời Cảnh Nhã Diễm khỏe mạnh hơn Cảnh Tư Tịnh rất nhiều.

Mỗi lần tới dịch cúm hay gì đó đảm bảo Cảnh Tư Tịnh không thể trốn thoát, bệnh vặt không ngừng, hồi tiểu học trong giờ thể dục còn đột nhiên ngất xỉu mấy lần, khám đi khám lại, kiểm tra nhiều lần chỉ nói là do dinh dưỡng không đủ.

Làm cho cha mẹ nhà họ Cảnh lo lắng đề phòng ngày đêm, thời thời khắc khắc sợ Cảnh Tư Tịnh bị bệnh nặng gì. Do đó tất nhiên tinh lực để quan Cảnh Nhã Diễm cũng ít đi rất nhiều.

Nhưng tính tình Cảnh Nhã Diễm vốn rộng lượng, không mấy so đo việc này. Cô cũng không cảm thấy tủi thân, hoặc có khúc mắc gì với chị gái cả

Phụ nữ vốn phải dựa vào bản lĩnh để nói chuyện, còn những thứ khác đều có thể bỏ qua. Nhưng do quá kiên định, chính trực cho nên có thói theo yên lặng làm việc, bạn bè cũng ít, vì vậy mà cô dung nhập vào hoàn cảnh mới cũng khá chậm.

Văn Nghệ Tâm cảm thấy, không phải tính tình Cảnh Nhã Diễm quá tốt thì chỉ sợ đã sớm nghẹn khuất mà chết.

Lúc gần đi Cảnh Nhã Diễm vỗ vỗ vai y, trịnh trọng nói:

🌸Mình sẽ rất nhớ cậu đó.

Văn Nghệ Tâm lưu luyến không muốn rời nói:

🌸Tan học mình sẽ đi tìm cậu cùng chơi nha, để đám Alpha kia nhìn, cậu cũng có người che chở.

Cảnh Nhã Diễm bất đắc dĩ nói:

🌸Đám Alpha gì chứ, tôi cũng là Alpha mà.

Văn Nghệ Tâm thè lưỡi:

🌸Fuc*, tôi quên mất, chất lượng của thuốc ức chế thật tốt quá, mình không hề ngửi ngửi thấy chút tin tức tố nào của cậu cả.

Cảnh Nhã Diễm nhíu mày nói:

🌸Có thể là vừa mới phân hóa không lâu, hương vị quá nhạt.

Thật ra cô cũng không rõ chuyện này như thế nào nữa, ngay cả Cảnh Tư Tịnh cũng nói, đứng bên người cô cũng không có chút ảnh hưởng nào.

Cô kéo kéo cổ áo, cúi đầu ngửi.

Trên người chỉ có mùi tùng bách nhàn nhạt.

Đó là hương vị của thuốc ức chế.

Cô tận lực không quấy rầy người khác, chỉ yên lặng rời đi lớp cũ, dẫm lên bậc thang ướt dầm dề vừa được học sinh trực nhật lau dọn để lên tầng.

Nhưng còn chưa tới cửa lớp A5, đã nghe thấy được những tiếng đùa giỡn quát tháo không hề có kỷ luật bên trong.

Cảnh Nhã Diễm cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay.

7 giờ 10, rõ ràng là đang trong thời gian tự học buổi sáng, nhưng lớp này ngay cả giáo viên cũng không có, cửa lớp bị gõ bang bang bang, cách từ rất xa vẫn còn nghe thấy.

Hoàn cảnh này, còn học tập như thế nào hả.

Cô thở dài, trước tiên là đi lướt qua cửa lớp, tới văn phòng giáo viên ở chỗ ngoặt, gõ gõ cửa.

🌸Xin hỏi thầy Chu Quang Kiệt có ở trong không ạ?

Cảnh Nhã Diễm lễ phép nói.

Văn phòng ở tầng 6 này rất lớn, bên trong có khoảng 12 bộ bàn ghế làm việc, được kê xếp đối xứng giữa hai bên.

Nhưng hiện tại bên trong không có mấy người, bởi vì phần lớn các thầy cô giáo chủ nhiệm đã đi tới lớp của mình quản giờ tự học rồi.

Chỉ còn lại một cô giáo đang tìm kiếm bài thi, trên mặt bàn là một đống lộn xộn, còn có hai trồng vở bài tập về nhà xếp cao cao.

Cô giáo nghe thấy thanh âm của cô thì đẩy đẩy mắt kính ngẩng đầu:

🌸Tìm thầy giáo Chu Quang Kiệt đúng không, thầy ấy còn chưa có tới, có chuyện gì sao?

Làm giáo viên chủ nhiệm mà 7 giờ 10 còn chưa tới trường học. Cảnh Nhã Diễm có chút vô ngữ.

🌸Em là học sinh vừa chuyển tới từ lớp thường, muốn báo danh ạ.

Cô giáo gãi gãi tóc nói:

🌸Ồ, vậy em đi về lớp trước đi, tìm bàn mà ngồi, giáo viên lớp em chắc hẳn sắp tới rồi.

Nói xong, cô lại cong eo tiếp tục tìm kiếm gì đó trong đống giấy tờ.

Rốt cuộc Cảnh Nhã Diễm nhịn không được mà trợn trắng mắt. Cô cho rằng, mình là người mới, giáo viên chủ nhiệm hẳn là nên giới thiệu trước lớp một chút mới đúng chứ.

Hiện tại, xem ra cô suy nghĩ nhiều đi, thầy chủ nhiệm Chu Quang Kiệt chỉ sợ còn không nhận biết hết học sinh trong lớp mình đâu.

Cảnh Nhã Diễm chỉ có thể nhận mệnh đi về lớp A5.

Cô còn chưa đẩy cửa vào thì cửa lớp đã bị một người đá văng ra.

Hai Alpha cao cao tráng tráng vừa đánh nhau vừa đùa nghịch chạy ra.

🌸Cút đi, đừng chạm vào tao, mẹ mày không có hứng thú với A, trừ phi là A Đình tỷ nhé.

🌸Lưu Viên Hoa kia, mày thật không biết xấu hổ, Tiểu Đình thích O nhỏ nhắn, chân dài, lại mềm mại, mày có cái be*p

🌸Cùi bắp, những thứ kia đều là từ 1000 năm trước rồi, mày không nghe sao, Cảnh Tư Tịnh ở lớp bình thường đã phân hóa thành Omega đó?

🌸Ai cơ, là tình nhân trong mộng của Alpha toàn trường à?

🌸Tuyệt sắc như vậy, tất nhiên Đình tỷ của chúng ta có thể dễ dàng đoạt được như chơi vậy.

Cảnh Nhã Diễm cười lạnh: "Ha."

Chị gái của bà đây là người mấy người có thể Mơ ƯỚC Ư?