Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mê Luyến Theo Bản Năng

Chương 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Sau khi học sinh bắt đầu phân hóa giới tính, bọn họ từ lớp thường sẽ phải chuyển tới lớp giới tính được chỉ định.

Cảnh Nhã Diễm bị phân tới lớp 5 với sĩ số học sinh khá ít.

Cô đang ở lớp cũ dọn dẹp lại sách vở thì nghe Văn Nghệ Tâm là một Beta nhắc nhở:

🌸Tới lớp 5 kia, cậu nhớ rõ phải trốn tránh Bạch Bảo Đình một chút nhé!

Động tác trong tay cô chợt khựng lại, có một chút

hốt hoảng.

Bạch Bảo Đình rất nổi danh tại trường Trung học số 1 thành phố Thùy Thư này, nổi với danh tiếng xấu, không tốt cho lắm.

Mẹ của Y mở một nhà máy sản xuất thuốc lớn nhất nước tại thành phố Thùy Thư, tổng tài sản lên đến hàng nghìn tỷ, là một trong mười công ty nổi tiếng nhất nước, tên công ty thường xuyên xuất hiện trong tin tức kinh tế tài chính.

Hai khu nhà dạy học trong trường Trung Học số 1 Thùy Thư này đều là do mẹ y bỏ tiền quyên tặng, cho nên mặc kệ trong trường Bạch Bảo Đình có cuồng vọng như thế nào thì không có giáo viên nào dám quản y cả.

Vì vậy mỗi người bị phân đến lớp Alpha số 5, đều sẽ được nhắc nhở một câu như này.

Một là làm sao để trở thành tiểu đệ của Bạch Bảo Đình hoặc là cách xa y ra càng xa càng tốt. Trước kia Cảnh Nhã Diễm chỉ thoáng nhìn thấy y một lần, ở một ngõ nhỏ ngoài trường học.

Cái ngõ nhỏ kia rất yên tĩnh, bình thường cũng ít người qua lại, vì vậy cư dân quanh đó nhét đầy những chiếc xe đẩy tay của dãy hàng quán bán đồ ăn sáng quanh trường. Vì dù sao ngõ nhỏ kia cách trường cũng gần, mỗi ngày lấy xe bày quán cũng thuận tiện.

Trường trung học số 1 Thùy Thư không có nhà để xe đạp, Cảnh Nhã Diễm và Cảnh Tư Tịnh thường xuyên đạp xe đi học, nên nơi đỗ xe đạp của hai người là ở ngay đầu hẻm, nơi đó có một đường ống máy sưởi đã hoang phế từ lâu, thật thích hợp móc khóa xe.

TruyenHD

Ngày hôm đó được tan học sớm, Sở Tinh Ninh lại bị người theo đuổi quấn lấy thổ lộ, Cảnh Nhã Diễm đi lấy xe thay chị.

Ai ngờ tới đầu hẻm, gặp được một đám người ở bên trong tụ tập làm gì đó. Cô nghe được những tiếng cầu xin:

🌸Đình tỷ, Đình tỷ em sai rồi!

🌸Đừng đánh...

🌸Em không phải cố ý, em không biết Omega kia là người của chị mà!

🌸Đình tỷ, tha cho em đi!

Cảnh Nhã Diễm nghe loáng thoáng thấy tên của Bạch Bảo Đình.

Xuất phát từ sự tò mò, cô duỗi cổ nhìn thoáng vào bên trong.

Ở góc nhỏ đen nhánh vung vãi đầy nhựa đường đọng trên mặt đất, mấy ả Alpha mặc đồng phục trường cô đang vây kín góc tường.

Một thiếu nữ đang co rúm lại bên trong, bị người chung quanh túm lấy quần áo lôi lôi kéo kéo, quần áo trên người y xộc xệch, bám đầy bụi bẩn nhưng không dám đánh trả.

Trong đám đó chỉ có một người không động thủ.

Người nọ lười biếng hơi cong sống lưng dựa vào ven tường, ánh mắt tùy ý quét qua mặt đất đen thùi lùi kia, vài sợi tóc rơi rụng che khuất tầm mắt.

Y kẹp điếu thuốc trong tay, điếu thuốc thong thả cháy, từng chút từng chút lan đến ngón tay dài.

Nghe thấy kẻ kia xin tha, y không để ý chỉ búng búng điếu thuốc làm tàn thuốc rơi xuống đất, sau đó một đôi giày thể thao màu trắng dẫm lên nghiền nát nó trên đống nhựa đường.

🌸Ồn ào quá.

Các tiểu đệ nhận được tín hiệu, bắt đầu tay đấm chân đá với thiếu nữ co rúm ở góc tường.

🌸Dám đoạt người của Đình ca sao, mày thật sự CMN trâu bò nha!

🌸Mày tìm chết đi!

🌸CMN

🌸Fuc*!!

Cảnh Nhã Diễm nhìn cảnh tượng đó có chút không thoải mái lắm.

Khi đó cô còn chưa phân hóa, nhưng cũng đã nghe nói, những Alpha vừa mới phân hóa rất dễ dàng bị xúc động, thiếu tự chủ, sẽ cùng Omega bên cạnh đυ.ng phải trái cấm.

Nhưng cô còn không ngốc tới nỗi nhảy vào lo chuyện bao đồng.

Cô chỉ muốn nhanh chóng lấy hai chiếc xe đạp ra rồi tìm Sở Tinh Ninh.

Nhưng khi mở khóa xe sẽ gây ra động tĩnh dù ít hay nhiều, nếu Bạch Bảo Đình đã lựa chọn ngõ nhỏ này để dạy dỗ người khác thì đương nhiên không muốn bị người dưng nhìn thấy. Cảnh Nhã Diễm không muốn gặp rủi ro, cô đang nghĩ ngợi không biết nên phải làm như thế nào.

Đột nhiên Bạch Bảo Đình như phát hiện ra gì đó, quay đầu lại, y nâng tầm mắt đảo về phía Cảnh Nhã Diễm.

Ánh mắt của y rất lạnh nhạt, mang theo sự sắc bén và không chút kiên nhẫn, nhìn chằm chằm làm sống lưng Cảnh Nhã Diễm căng chặt.

Bạch Bảo Đình huýt sáo một cái, ném điếu thuốc trên tay đi, cong môi cười nói:

🌸Được rồi, có người nhìn đó, văn nhã chút đi.

Lúc này mấy tiểu đệ mới dừng tay.

Bạch Bảo Đình hơi hơi nhăn mày, eo dùng lực một chút, đứng thẳng thân mình, trong mắt không vui không buồn.

Lúc này Cảnh Nhã Diễm mới phát hiện, Bạch Bảo Đình rất cao, vai rộng eo thon, cơ bắp căng chặt, dáng người tốt hơn cô rất nhiều.

Hai bên tường trong ngõ nhỏ có xây thêm bức tường vây bằng gạch, bức tường vây kia cao đến hông của Cảnh Nhã Diễm nhưng mới chỉ đến bắp đùi của Bạch Bảo Đình.

Y nhẹ nhàng bẻ ngón tay, tiếng khớp xương chuyển động vang lên thanh thủy.

Thanh âm kia rõ ràng rất nhỏ nhưng Cảnh Nhã Diễm nghe lại giống như tiếng sấm đánh bên tai.

Điều này có ý nghĩa là Bạch Bảo Đình có ý niệm muốn động thủ ư. Đối phương người đông thế mạnh, Cảnh Nhã Diễm cũng không phải người không thức thời.

Cho dù Bạch Bảo Đình cảm thấy cô chướng mắt chuẩn bị dạy dỗ, cô cũng sẽ không đánh trả.

Bởi vì đánh trả chỉ sợ thảm hại hơn so với chết.

Bạch Bảo Đình ngước mắt lên, búng tay một cái.

Mấy tiểu đệ đá ném cô gái bầm dập xuống dưới đất rồi đi theo Bạch Bảo Đình.

Mà người kia cắm vào túi quần, lười nhác đi về phía Cảnh Nhã Diễm.

Cảnh Nhã Diễm yên lặng nắm chặt lấy chìa khóa xe, ánh mắt không kiêu ngạo không siểm nịnh nhìn lại Y.

Lần đầu tiên cô cảm thấy tiếc nuối vì sao ngõ nhỏ này lại ngắn như vậy, ngắn tới nỗi không có cơ hội để cô xoay người chạy trốn.

Bạch Bảo Đình đi tới bên người cô, đánh giá cô một chút.

Cảnh Nhã Diễm còn chưa phân hóa, trên người không có bất luận hương vị gì, điều này ít nhiều cũng làm Giang Thϊếp mất đi hứng thú.

Y bình tĩnh hỏi:

🌸Chụp ảnh chưa?

Yết hầu Cảnh Nhã Diễm căng lên, tim đập như bay, nhưng vẫn nỗ lực bảo trì bình tĩnh như cũ.

Cô lắc lắc đầu.

Bạch Bảo Đình cong môi cười, duỗi tay vỗ vỗ lên ngực cô, nhìn như tính tình rất tốt, nói:

🌸Thật biết điều
« Chương TrướcChương Tiếp »