Chương 8: Tranh Chấp Đầu Tiên

Cố Tư Ngữ thể hiện xong còn đổi lại về bộ dạng của một bông hoa xinh đẹp sau đó mới đem thanh trường đao trả lại, cậu học viên kia chìa hai tay ra đỡ trên mặt còn mang theo vài phần đùa giỡn xong một bộ, còn kéo một công việc hoa xinh đẹp, mới đưa trường đao về, học viên kia hai tay tiếp nhận, trên mặt mang theo vài phần thành kính, hiển nhiên là đã bị cô dọa sợ.

"Hồi ấy ngày nào tôi cũng bị mắng, mắng xong còn phải cắn răng tiếp tục diễn, nhưng sau khi quay xong, vừa thay trang phục vừa khóc nửa tiếng đồng hồ đã trở thành chuyện hết sức bình thường bình thường. Tôi đặc biệt biết ơn những kinh nghiệm đó, cũng chính vì có những mài giũa từ trước đó nên mớivcó tôi bây giờ."

Vừa rồi vận động kịch liệt khiến gương mặt cô đỏ bừng, lại bởi vì làn da Cố Tư Ngữ vừa trắng vừa mịn, trông giống như đang thẹn thùng, so với đánh má hồng còn kiều diễm hơn nhiều.

"Các cậu thật sự không cần cố gắng một chút sao?" Cuối cùng cô đã đi vào vấn đề chính.

Bọn họ trầm mặc một lát, liền liên tục mở miệng.

"Cô giáo Cố, chúng em muốn cố gắng, nhưng có một câu nói, khi thực lực không cho phép càng cố gắng thì lại càng chua xót."

"Đúng vậy, nếu như em không cố gắng thì khi thất bại, còn có cái cớ, nhưng cố gắng lại thảm bại, vậy chẳng khác nào như mọi người nói, chúng em không chỉ không có thiên phú diễn xuất, mà còn là chỉ biết kéo chân sau người khác."

"Cô Cố lão sư, không giấu gì cô, chúng em đều biết những người khác nói cái gì, nói chúng ta là tổ bị diệt toàn quân. Thiên phú thật sự quá quan trọng..."

Cố Tư Ngữ càng nghe đầu càng đau, chà , loại tình huống này sắp làm cho cô trầm cảm mất rồi.

"Được rồi, tôi hiểu rồi, các cậu thuộc loại học viên nước đổ đầu vịt đã tệ đến bước không sao hết rồi. Cảm hóa bằng tình yêu không có tác dụng đối với các cậu, vậy chỉ có thể sử dụng gậy gộc giáo dục thôi." Cô nhếch khóe môi để lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Tất cả học viên trong phòng tập đều tràn đầy sự thắc mắc, trong lòng sinh ra vài phần dự cảm chẳng lành.

Cô đưa ra một câu nói lấp lửng không giải thích mà chuyển sang chủ đề khác: "Nghe nói Giả Ngọc Bảo của nhóm Hồng Lâu đang ở đây, người đâu?"

"A, Giang Thịnh, cậu ấy ở kia." Ai đó nhấc ngón tay lên.

Cố Tư Ngữ nhìn theo hướng người đó chỉ, ở góc tường bày đầy quần áo của mấy người, cô vốn tưởng rằng đó chỉ là một đống quần áo, không ngờ bên trong còn có một người đang ngủ.

Mấy cái áo khoác trải trên mặt đất làm giường, mấy cái áo khoác khác thì đắp lên người làm chăn, trên mặt hắn còn đeo một cái bịt mắt màu đen, ngủ một cách rất ngon lành.

Cố Tư Ngữ giật giật khóe miệng, được, nhóm Hồng Lâu thật đúng là một bảo tàng.

Khó trách Giang Thịnh thân là nam chính, diễn xuất bị thổi đến độ hoa trời rơi rụng, vẫn là bị phân vào dưới tay cô, vị này mới là cái gai thật, dám quang minh chính đại mà ngủ trong phòng tập, cho dù phía trước đầy máy quay dí đến trước mặt cậu mà quay cũng không hề sợ hãi.

"Đánh thức cậu ấy dậy." Cố Tư Ngữ lạnh mặt, lần đầu tiên tức giận trước ống kính.

Sau khi Giang Thịnh bị gọi dậy, tháo bịt mắt xuống híp mắt nhìn chung quanh, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người Cố Tư Ngữ: "Có việc gì không?"

"Vì sao không diễn tập mà lại ngủ ở chỗ này?"

"Bên cạnh ồn ào, nơi này rất yên tĩnh, người cũng tương đối ít, khí lạnh vừa đủ, ngủ tương đối thoải mái." Sau khi suy nghĩ cẩn thận, cậu trả lời một cách nghiêm túc.

Cố Tư Ngữ trầm mặc, nắm đấm đã cứng lên rồi, hận không thể xông lên đấm cho cậu hai đấm, đây tuyệt đối là học viên mà cô ghét nhất.

So với thành viên tổ Tùy Đường rách nát này, còn làm cho người ta chán ghét hơn, ít nhất bọn họ còn đang diễn tập, mà người này thế mà lại chạy đến phòng tập của người khác ngủ.

Cô liếc cậu một cái và nhớ khuôn mặt ngay lập tức.

Giang Thịnh rất trẻ tuổi, cạo đầu húi cua, đường nét mặt mày rất sâu, cho dù cậu vừa mới tỉnh ngủ, nhưng ánh mắt đầu tiên đã khiến người ta ý thức được là một anh chàng đẹp trai, còn là kiểu để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Chỉ từ làn da này mà xem cậu thực sự có ngạo khí của một tư bản.

Nhưng giới giải trí cũng không phải chỉ dựa vào một khuôn mặt là có thể giương oai.



"Vấn đề của bên cạnh đã được giải quyết, cậu có thể trở lại để tiếp tục diễn tập rồi. Còn phải chú ý đến cơ thể nha, đừng ỷ vào tuổi trẻ thích lạnh trực tiếp ngủ trên sàn nhà."

Cố Tư Ngữ điều chỉnh lại tâm tình, tiếp tục bày ra nụ cười chuẩn mực, tốt bụng đưa ra kiến nghị.

Đồng thời tháo micro xuống, thành khẩn nói: "Người trước làm như vậy, thên thể đã yếu không chịu nổi, liên tục chạy đến bệnh viện. Đôi môi của cậu bây giờ trông có chút nhợt nhạt, đợi chút nữa hãy nhớ đi đến phòng khám. Giáo viên thực sự rất lo lắng cho cậu đó!"

Cô bày ra vẻ mặt vô cùng lo lắng, có điều trong câu cuối cùng chữ "đó" kia, thì có vẻ rất linh tính.

Những người khác cả kinh, cô Cố lại bắt đầu không bình thường rồi, quả nhiên cực kì bất mãn với hành vi ngủ trong phòng tập của Giang Thịnh.

Giang Thịnh không nói gì, thậm chí ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn, trực tiếp đứng dậy mở cửa rời đi.

"Cô Cố, tính tình Giang Thịnh chính là như vậy, đối với những người khác cũng thế, không thích nói chuyện."

Có học viên sợ sẽ khiến cô ngại ngùng, lập tức lên tiếng xoa dịu.

"Tôi hiểu, anh ấy nên tham gia nhóm diễn bộ phim "Khu vườn ngọt ngào", nam chính phim thần tượng có ba yếu tố đẹp trai, thích ngủ, tính khí nóng nảy, cậu trúng hết, trực tiếp đem tính cách bản thân mình diễn lại. Đáng tiếc thật đấy!" Cố Tư Ngữ khẽ thở dài một hơi, dường như thật sự cảm thấy tiếc thay cho cậu.

Cố Tư Ngữ gần như ngâm mình trong tổ Tùy Đường, cô và nhân viên công tác yêu cầu loa khuếch đại âm thanh, để các học viên luyện tập từ đầu.

"Vu Tư Nguyên, cậu thật sự rất đáng yêu ô, vừa rồi chắc chắn là đang nhảy bài ca đáng yêu phải không? Một cộng một bằng với một bạn nhỏ đáng yêu, hai cộng hai bằng một bạn nhỏ đáng yêu. Sao thân thể có thể mềm mại như vậy? Trái tim tôi sắp nhìn đến tan chảy luôn rồi!"

"Lư Chinh, cậu và Vu Tư Nguyên là một nhóm thần tượng phải không? Tinh thần đoàn đội giỏi thật đấy, cùng với kẻ thù lấy mạnh nhau mà không dám ra tay quá nặng, cậu đánh tôi một cái tôi vỗ lại cậu một cái, giống với mấy bạn nhỏ ở trường mẫu giáo thật quá nha!"

"Võ Thành à Võ Thành, họ của cậu là võ trong dũng mãnh anh vũ chứ không phải mấy cái không có kia, phía sau còn có cảnh của cậu nữa, đừng tưởng không quay đến liền bắt đầu thả lỏng. Đây là trận đối chiến của các anh hùng chứ không phải của mấy ông già đánh võ trong công viên!"

"Ai da da, tổ chương trình có phải không cho các cậu ăn cơm hay không, sao có thể mặt mày ủ rũ như vậy? Âm thanh lớn hơn một chút, khí thế mạnh hơn một chút, để cho tôi thấy khí khái anh hùng của các cậu!"

"Tần Phong, cậu to như vậy, vung đao cũng không lỡ dùng sức, là giữ lại sức lực đợi lát nữa ăn dưa hấu à?"

Ban đầu các học viên vẫn không hề có chút nhiệt tình, nhưng giọng nói chế nhạo của Cố Tư Ngữ cứ theo đó mà đến, điều này dẫn đến mỗi lần nói xong lời thoại, trong lòng họ đều căng thẳng, bởi vì ngay sau đó chính là sự châm chọc khıêυ khí©h của cô Cố.

Nhưng những lời này không phải do cô tức giận đùng đùng mà mắng ra, ngược lại người ta nói nhẹ nhàng nhỏ giọng, thoạt nghe hình như là một thục nữ đến mở tiệc trà, nhưng chờ nghe rõ nội dung bên trong, người bị nói không ai không phải mặt đỏ tía tai, hận không thể tìm một khe hở chui vào, xấu hổ không thôi.

Cô không thể thật sự chân đá tay đấm nhưng mà kiểu trào phúng quái gở vô cùng thích hợp với bọn họ, cho dù là người tệ thế nào đi nữa trước mặt mọi người bị nói như vậy, hơn nữa còn dùng đến cả loa khuếch đại âm thanh thì cũng sẽ căng da lên không dám quá thả lỏng.

"Các cậu tiếp tục cố lên nha, ngày mai tôi lại tới đây, nếu như vẫn là không nghiêm túc tôi sẽ gọi những học viên đến xem các cậu, những học viên khác gọi các cậu là tổ toàn quân bị diệt, tôi cảm thấy một chút cũng không hợp, hẳn nên đổi tên thành tổ meo meo meo, mỗi lần cầm kiếm giương cung đối nghịch nhau đều giống như đang đánh võ mèo vậy."

Cô ho nhẹ một tiếng, cuối cùng cũng buông cái loa xuống, tạm thời buông tha cho bọn họ.

Chờ lúc Cố Tư Ngữ rời khỏi phòng tập của tổ Tùy Đường, nhìn lại không khí tiêu cực lúc trước, bất kể diễn xuất như thế nào ít nhất lúc diễn đã khiến người ta cảm thấy căng thẳng, sốt ruột, trực tiếp tăng lên một độ cải thiện hơn chút.

Cô lại đi đến tổ Hồng Lâu thị sát một chút, quả nhiên sau khi đàn áp mấy học viên hay khoanh tay giậm chân của tổ này xuống liền bắt đầu phát huy ưu thế, diễn xuất ổn áp hơn, nhìn vô cùng thích mắt.

Mà đúng như các học viên khác nói, diễn xuất của Giang Thịnh rất đáng khen ngợi.

Rõ ràng bản thân cậu thuộc kiểu hình mẫu cool ngầu, một chút liên quan đến Giả Bảo Ngọc cũng không có, nhưng cậu có thể rất nhanh chóng tiến vào trạng thái, hay một Giả Bảo Ngọc "cố chấp đa tình, lời nói hài hước và sự hấp dẫn tự nhiên.”

Cho dù là Cố Tư Ngữ có ấn tượng ban đầu rất kém, cũng không thể không thừa nhận, cậu thật sự là người sinh ra chính là để ăn bát cơm này.

Cậu còn trẻ như vậy, mới mười tám tuổi mà thôi, tiến vào đại học khoa điện ảnh và truyền hình cũng mới một năm, lại có thể đem bộ dáng cố chấp đa tình này diễn như thật.



"Đoạn vừa rồi không có vấn đề gì cả, vẫn là câu nói kia, lúc đầu biểu diễn nếu không diễn được ra phong cách của chính mình, thì hãy bắt đầu từ mô phỏng. Hồng Lâu Mộng phiên bản 87 sở dĩ trở thành kinh điển, chính là bởi vì nó quá ưu tú, mà các cậu là người mới, thậm chí đa số mọi người lần đầu tiên lên hình vẫn là dựa vào tiết mục này, rất khó vượt qua người đi trước, không bằng bắt đầu từ việc mô phỏng."

"Về phần những lỗi nhỏ thì vẫn có, tôi sẽ nói một chút."

Sau khi diễn xong hết một lượt, Cố Tư Ngữ bắt đầu lần lượt điểm danh và nói về vấn đề của họ.

Vốn dĩ còn có người không để tâm đến, nhưng sau khi cô chỉ ra vấn đề của mỗi người một cách chính xác thì tất cả mọi người đều nghiêm túc lắng nghe.

"Về phần Giang Thịnh, những chỗ khác của cậu đều diễn không tệ, nhưng chỉ có một điểm, đó chính là lúc lần đầu gặp Bảo Đại, lúc hai người nhìn vào mắt nhau ánh mắt cậu lúc đó vẫn chưa được tốt, chính là loại cảm giác tùy rằng mới gặp mà dường như đã từng quen biết, nhưng lại thiếu đi chút kinh diễm vui mừng. Ánh mắt Ôn Lê trong vở kịch này cũng có chút vấn đề, tôi cảm thấy em hình như có chút thoát vai rồi không giống như Lâm Muội lúc nhìn Giả Bảo Ngọc, mà là Ôn Lê nhìn Giang Thịnh, Giang Thịnh đáng sợ đến vậy sao? Làm em không chịu được mà lùi lại."

Cố Tư Ngữ nói đến phía sau còn bắt đầu nói đùa làm mọi người không khỏi cười khẽ thành tiếng.

Ôn Lê cũng ngại ngùng gật đầu, nhẹ giọng nói: "Vâng, cô Cố, em sẽ luyện tập thêmlần nữa."

"Giang Thịnh đâu? Cậu có ý kiến gì không?"

Thanh niên vẫn luôn không có trao đổi ánh mắt với cô một lần nào, cuối cùng ngẩng đầu nhìn vào mắt Cố Tư Ngữ, ánh mắt cậu rất lạnh nhạt.

Cố Tư Ngữ là diễn viên, cho nên cô rất mẫn cảm với ánh mắt của người khác. Trong nháy mắt cô nhận ra ánh mắt cậu lúc nhìn về phía cô so với lúc nhìn những người khác càng lạnh hơn, cô cũng có thể hiểu được là cậu ghét cô.

Nguyên chủ và Giang Thịnh có ân oán gì sao?

"Tôi không đồng ý với những gì cô Cố nói."

Cố Tư Ngữ đợi cả nửa ngày cậu chỉ nói đúng một câu như vậy, quả thực khiến người ta tức chết.

Được thôi, đây tuyệt đối là có thù, bằng không không thể tức giận như vậy.

"Cậu ra đây, chúng ta nói chuyện một chút." Cố Tư Ngữ trực tiếp gọi cậu ra khỏi phòng tập còn đặc biệt bảo quay phim không được đi theo.

Với tính cách trẻ trung bồng bột này của Giang Thịnh sẽ rằng lời nói ra sẽ không dễ nghe, cộng thêm vấn đề danh tiếng lỡ như lúc chương trình phát sóng dẫn đến ảnh hưởng gì không tốt vậy thì không ổn chút nào, nhiều thêm một chuyện cho bằng bớt đi một chuyện.

Nói chuyện riêng là để bảo vệ cả hai người họ cùng một lúc.

"Lúc Bảo Ngọc nhìn thấy Lâm muội muội, đoạn này miêu tả rất kinh điển, tất cả đều là lời khen ngợi Đại Ngọc, đủ thấy lần đầu tiên đã có chút cảm giác kinh diễm. Sau đó lại nói "Muội muội này ta đã từng gặp qua", càng có ý như đã từng quen biết, có một muội muội như vậy đi tới bên cạnh, Bảo Ngọc tất nhiên là sẽ vui mừng, mà ánh mắt của cậu đính thực là còn thiếu chút gì đó, tôi nói có gì không đúng?"

Không có máy quay ở bên cạnh, Cố Tư Ngữ không còn giả bộ ngây thơ, ngữ khí trực tiếp trở nên cường ngạnh, có vài phần hùng hổ bức người.

Giang Thịnh nhìn lướt qua cô một cái, nói đến cũng thần kỳ, ánh mắt nhìn người của cậu nhóc này làm cho cô có cảm giác rất không thoải mái, giống như là đang đem toàn thân cô xem xét cân nhắc một hồi.

"Cô nói đúng, nhưng tôi không đồng ý với cô."

Cố Tư Ngữ nghiến răng, rất tốt, đây chính là muốn giở trò vô lại.

"Cậu có cao kiến gì? Người anh minh không nói mấy lời đen tối, cậu không phiền cứ nói thẳng."

Giang Thịnh mím môi, chậm rãi nói: "Tôi hy vọng cô Cố không nên quá chú ý đến tôi!"

Cố Tư Ngữ nhịn xuống ý định muốn lườm cậu, tức giận hỏi: "Cái gì gọi là quá chú ý đến cậu? Tôi không hiểu, tôi đối với bất kỳ học viên nào cũng đều rất quan tâm, cậu cũng đừng tự luyến quá."

Thanh niên trước mắt tỉ mỉ mà nhìn cô, bỗng nhiên cười châm chọc: "Xem ra cô Cố đã quên lúc trước cô đối với tôi như thế nào rồi?"

Cố Tư Ngữ trong lòng cả kinh, rốt cuộc nguyên chủ đã làm gì rồi, muốn cô gánh họa?