Chương 23: Tương lai

Sao bỗng nhiên nói đến tương lai sau này?

Trong cốt truyện Giang Thầm trở thành ảnh đế, chẳng lẽ trong lòng cậu vẫn luôn có một giấc mộng làm bác sĩ?

"Tiểu Thầm thông minh như vậy, chỉ cần chăm chỉ học tập nhất định có thể thành công."

Cô giơ tay lên vẫy vẫy, có một bóng đen phản chiếu trên màn hình: "Con muốn học cái gì mẹ cũng ủng hộ con.”

Bàn tay đang nắm chặt của Giang Thầm cũng thả lỏng, trên mặt nở một nụ cười.

Sau khi bị ngắt lời, Hồ Trân Trân muốn mở miệng nhưng lại chần chừ đôi chút.

Nhưng mà chuyện này không nói, Hồ Trân Trân luôn cảm thấy sẽ biến thành một cái gai giữa hai mẹ con.

Cô đã sẵn sàng nuôi dạy Giang Thầm thật tốt, nên đương nhiên muốn hòa thuận với cậu.

Cái tát lúc trước, dù thế nào cũng phải xin lỗi.

Cô sắp xếp suy nghĩ một lần nữa rồi mở miệng: "Tiểu Thầm, mẹ muốn nói với con một lời xin lỗi.”

Giang Thầm mới bình tĩnh vài giây đã bị lời này dọa sợ.

"Không có lỗi", cậu hốt hoảng nói, lầm tưởng Hồ Trân Trân không muốn nuôi cậu nữa, nhanh chóng từ trên ghế massage ngồi dậy.

"Không", thái độ của Hồ Trân Trân rất kiên quyết: "Mẹ xin lỗi sáng nay mẹ đã đánh con một cái, là mẹ không đúng, mẹ xin lỗi con.”

Hóa ra là nói về điều này.

Giang Thầm thả lỏng cả người.

Cậu từ nhỏ đến bây giờ đã bị đánh nhiều, mẹ kế đánh cậu một cái cũng không đau chút nào, nếu cô không nhắc tới, cậu thậm chí còn không nhớ ra.

"Không sao đâu mẹ", Giang Thầm vui vẻ nhảy xuống từ ghế massage, tiến đến bên cạnh Hồ Trân Trân.

"Mẹ đánh không đau chút nào, Tiểu Thầm cũng đã quên rồi."

Cậu không đau...

Hồ Trân Trân nghe được lời này thì nhớ lại cốt truyện, ngoại trừ nguyên chủ ra, còn có người đánh đứa nhỏ này sao?

Chẳng trách khi Giang Thầm lớn lên lại ghét tiếp xúc gần nhau với bất cứ ai.

Hồ Trân Trân nhìn Giang Thầm với vẻ mặt phức tạp, áp trán cậu vào trán cô.

"Đánh người là sai, cho dù mẹ là mẹ của con, cũng không thể tùy tiện động thủ với con như vậy, cho nên mẹ phải xin lỗi, sau này mẹ sẽ không bao giờ làm như vậy nữa, chúng ta móc tay hứa với nhau được không?"

Giờ khắc này sự đồng cảm của cô không liên quan đến tiền bạc.

Giang Thầm còn vươn tay ra nhanh hơn cô, móc lấy ngón út của Hồ Trân Trân.

"Móc tay một trăm năm cũng không được thay đổi."

Giọng nói của người lớn và trẻ con đồng thời vang lên, Giang Thầm vụиɠ ŧяộʍ ở trong lòng cầu xin một nguyện vọng.

"Hy vọng trong 100 năm tới, mẹ kế đều có thể thích cậu như vậy"

—-----------------

Sau vài ngày hoảng loạn, hai bảo mẫu phát hiện ra Hồ Trân Trân thực sự không phái người đến gây rối, lập tức vui vẻ trở về công ty, dự định tìm một gia đình giàu khác để làm việc.