Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mẹ! Con Muốn Người Cha Này

Chương 6. Tôi cởi ông ngoại nhà anh

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nhan Tiểu Ngư ngẩng đầu, ánh mắt phẫn nộ.

Lúc này, vừa lúc trong tai nghe truyền đến tiếng nhân viên đã hoàn tất khơi thông, phòng bao đã bị bao vây, các thành viên được thông báo bắt đầu hành động.

“Tôi…”

Mặt Nhan Tiểu Ngư đỏ bừng, tích góp sức lực toàn thân, cuối cùng không nhịn được nữa, một tay móc súng lục từ trong sườn giày ra, ngước lên nói, bộc lộ khí phách ra ngoài, khí thế ngất trời, “Tôi cởi ông ngoại nhà anh, hôm nay, bà đây muốn bắt tất cả các anh vào cục cảnh sát!”

“Tiểu Ngư, nhớ kỹ, đừng dùng súng, trong gian bar này mấy gian phòng được bao đều để hàng loạt bom, chỉ chút lửa nhỏ sẽ…”

Bùm…!

Một tiếng nổ vang trên đỉnh đầu, cắt đứt cảnh cáo của Giang Phàm, cũng hóa đá một người phụ nữ anh hung nào đấy giơ sung!

“Thủ lĩnh…”

Lời này anh ta nên nói sớm mới đúng!

“Thiếu Đương Gia, Lý Bưu này có mưu đồ gây rối, đã sớm mai phục”, trước cửa truyền đến âm thanh thuộc hạ kêu hô và tiếng gõ cửa, “Bom bị khởi động, người tiếp ứng của chúng ta đã tới, nơi này không nên ở lâu, nhanh rời đi là được…”

Người đàn ông nghe vậy, cũng không có vội vàng lo lắng gì, anh chỉ lẳng lặng đứng, nghe thấy thủ hạ nói, chẳng những không có ý muốn rời đi, ngược lại khóe môi cong lên, mỉm cười nhẹ nhàng.

Nụ cười này, giống như đang che giấu mùi nguy hiểm, dường như trước nguy hiểm vẫn yên tĩnh vô đọ.

“Ba.”

Môi mỏng khẽ mở, Nhan Tiểu Ngư nghe được anh đang tính giờ.

“Hai.”

Nam Cung Thấu giương mắt, nhìn hướng bên cạnh.

“Một.”

Nam Cung Thấu lạc giọng, ánh mắt đã lạnh.

Dường như ngay lúc anh dừng lại, Nhan Tiểu Ngư không kịp quay đầu, lại nghe được bên cạnh, vị trí cách bọn họ không tới ba thước, bùm một tiếng nổ vang.

Tiếp theo, ánh lửa văng khắp nơi, đá vụn rơi đầy phòng trắng tinh.

Một mảng tường toilet, bỗng nhiên nổ mạnh.

Mùi lửa nóng bỏng kia hướng thẳng vào lỗ tai lỗ mũi người, dường như muốn thiêu đốt phổi người ta, mà vô số mảnh gạch đá vụn rơi vào mặt, làm cho Nhan Tiểu Ngư hít thở không thông, không mở mắt ra được.

Lúc nhắm mắt, cô nghe thấy tiếng bước chân…

Nhan Tiểu Ngư cố hết sức nheo ánh mắt thành khe nhỏ, nhìn lại hướng bên.

Lúc đó lại nổ mạnh, nhìn đến dáng người đàn ông tôn quý cao lớn, chậm rãi bước tiếp đón ánh lửa.

Loại hành vi này, muốn tìm chết.

Tuy anh chưa thỏa mãn là cầm thú, tuy anh là người còn chưa xác định xã hội đen cặn bã…Nhưng sinh mệnh đáng quý, coi thường mạng sống của mình là không miệng lấy…

“Đồng chí…Anh không cần suy nghĩ lung tung, khổ ải vô biên quay đầu là bờ…”

Lúc Nhan Tiểu Ngư hô lớn, lại thấy bóng dáng màu đen kia giống như ánh sáng chợt hiện, cắt qua ánh lửa, mang theo thái độ rẽ lướt, nhảy vào bên trong nổ mạnh…
« Chương TrướcChương Tiếp »