Chương 5

Báo thù rửa hận, chơi lại lưu manh?

Làm sao mà chơi, chẳng lẽ cũng ôm ôm ấp ấp với Lục Tầm rồi sờ soạn bộ cơ ngực, cơ bụng nhìn qua cũng biết rất sướиɠ kia à?

Quang minh chính đại thả dê với đối tượng thầm mến, mà đối phương thậm chí còn tự nguyện, cái tình tiết như phim này là sao?

Ánh mắt Diệp Dao nhanh chóng đảo, cậu và Lục Tầm cùng nhìn nhau, có thể nhìn thấy sự cưng chiều bên trong.

"Giờ sao?" Lục Tầm còn ở điếc không sợ súng khıêυ khí©h Diệp Dao, "Tới hay không?"

"Rào——"

Bọt nước văng lên tung tóe, một cơn sóng nước tạt lên cả người Lục Tầm, cú tấn công bất ngờ này khiến hắn trở tay không kịp, Lục Tầm bỏ mặt Diệp Dao ra lùi lại hai bước.

Diệp Dao điều khiển chính mình cất cười trào phúng: "Ha hả".

"Giỏi lắm, Diệp Dao, mày dám đánh lén?" Lục Tầm nhanh chóng nhảy vào trong bể, tung chiêu kẹp cổ Diệp Dao, cả cơ thể cũng áp vào, "Muốn solo dưới nước đúng không, để tao xem mày có bao nhiêu cân lượng!"

Nước trong bể liên tục sóng sánh, dán chặt lên làn da bóng lưỡng, Diệp Dao cũng không rõ bản thân đang chạm chỗ nào của Lục Tầm, cả mặt bể như biến thành chiếc giường lớn, giăng lưới nhốt cả cậu và Lục Tầm trong đó, chân tay quấn quýt.

Quá gần, quá nóng.

Tiếp xúc thân mật như vậy, muốn Diệp Dao không nổi lên chút phản ứng nào, thì đúng là chuyện nằm mơ cũng không tìm thấy.

Diệp Dao đẩy Lục Tầm ra, rồi đột nhiên bất cẩn trượt chân, cả người chìm xuống bể nước.

Cậu chưa kịp phản ứng lại, thì đã được một bàn tay lớn đỡ vào lưng lôi lên.

"Mày không sao chứ?", Lục Tầm mặt mày nhăn nhó đứng trước mắt cậu, "Đưa tao coi".

Thấy l*иg ngực hai người lại sắp chạm nhau, Diệp Dao vội vàng dùng tay ngăn cản, không cho hắn lại gần.

"Còn có thể bị sao nữa, đây cũng đâu phải nồi nước sôi", Diệp Dao lau sạch nước trên mặt, đồng thời nghĩ cách đánh lạc hướng Lục Tầm. Cậu lanh mắt tia thấy đám giường gỗ nhỏ chất thành đống ở gần đó, hỏi Lục Tầm, "Đồ đạc ở đây khác xa tao nghĩ nhiều, vì sao trong nhà tắm lại có giường, dành cho mấy người ngâm quá lâu bị ngất nằm nghỉ à?"

Ánh mắt Lục Tầm như Diệp Dao mong muốn dời đi, hắn nhìn mấy cái giường nhỏ, khóe miệng nhanh chóng nhếch lên, sau đó lại run rẫy hạ xuống, cuối cùng cũng không giữ được vẻ mặt thản nhiên nữa, hắn quay đầu ra chỗ khác, cười sặc sụa.

Cái gì mà giường nghỉ ngơi, cái đó là giường tắm chà, xem ra bạn Diệp Dao, đối với chuyện kế tiếp hoàn toàn không biết gì nha.

Tổ quốc đất rộng bao la, phong tục vùng miền khác biệt lớn thiệt là tốt.

"Mày cười cái gì?" Diệp Dao nghi ngờ.

Lục Tầm lại hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Chút nữa tao giúp mày chà rửa nha?".

Diệp Dao vẫn đề cao cảnh giác: "Chà lưng thôi thì được".

Lục Tầm cười tràn đầy tình nhân ái: "Yên tâm đi, tao đều nghe theo mày, mày còn lo gì nữa".

Chờ đến khi Diệp Dao nằm lên trên đó, chà chỗ nào còn không do hắn chọn sao? Thịt đã lên thớt, còn chạy chỗ nào.

Lục Tầm chỉnh lại vị trí của mình, cùng Diệp Dao sóng vai dựa vào thành bể. Liếc khóe mắt, hắn dễ dàng tìm được bóng dáng của Diệp Dao, dù không nói lời nào, nhưng chỉ cần ở cùng một chỗ, là hắn đã cảm thấy cả người phấn khởi rồi.

Lục Tầm kéo tay Diệp Dao qua, nắm lấy như bình thường, một cái tay khác thì khi có khi không nghịch ngón tay Diệp Dao, giữ lại rồi thả ra.

Diệp Dao hài lòng với việc Lục Tầm đặt lực chú ý lên tay cậu thay vì cơ thể, chờ đến khi phản ứng hoàn toàn tiêu xuống, lúc đó hẳn rút tay về.

"Tắm đủ rồi đó", Diệp Dao nói, "Chà lưng cho nhau xong thì đi về"

Hai mắt Lục Tầm sáng như sao!

Hắn một phát đứng lên, đi thẳng tới bên chiếc giường nhỏ kia trước, sau đó mới quay lại làm một động tác mời với Diệp Dao.

"Tiểu Lục vì ngài đặc biệt phục vụ", Lục Tầm giả bộ kín đáo nói, "Mời ngài nằm lên".

Một loạt động tác của Lục Tầm khiến Diệp Dao không kịp đề phòng, bàn tay với lấy khăn mặt của cậu ngừng lại giữa không trung, thậm không có thời gian bận tâm việc Lục Tầm cứ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đứng trước mắt cậu cười toe toét, ánh mắt cậu tập trung nhìn về cái giường chỉ đủ một người nằm kia.

Cái đồ đó, công dụng hình như không giống suy nghĩ của cậu.

Mọi người ở đây không ngồi trên ghế nhỏ chà lưng cho nhau sao, dùng khăn lông quấn quanh nửa dưới, chỉ cần để trần lưng ra chà cho nhau thôi sao, vì sao lại phải nằm?

Diệp Dao nhanh chóng tự hỏi, kết hợp với tình cảnh phía trước, cậu nhanh chóng hiểu ra thế nào là tắm kỳ.

"Tao đột nhiên nhớ ra có chuyện quan trong cần làm. thôi tao đi trước đây", Diệp Dao bước ra khỏi bể nước, đi thẳng đến phòng thay đồ, nhưng mới nửa đường thì bị chặn lại.

Lục Tầm vẻ mặt thân thiện mỉm cười: "Lớp trưởng, nói mà không làm làm đánh mất uy tín đấy nhé. Huống hồ, là lúc nãy mày yêu cầu mà, còn nhớ không".

"Tao thấy cực kỳ có lỗi với mày." Diệp Dao cố gắng đẩy cái tay đang bóp eo cậu ra, "Nhưng nhân cách đồng ý tắm kỳ với mày đã đi nghỉ rồi, tao là nhân cách thứ hai của cậu ta, ngày mai mày cùng nhân cách ấy chà đi".

"...... Đυ.", Lục Tầm không nhịn nổi cười phá lên, ngay sau đó càng dùng sức trên tay, đem Diệp Dao 1m8 bế lên, bỏ vào cái giường nhỏ.

Đã không có nước che đậy, lại cùng thân thể trẻ tuổi trực tiếp tiếp xúc, mọi thứ phơi bày trần trụi không chỗ trốn.

Cái giường này rất dễ khiến người khác liên tưởng đến cái giường khác, huống chi là dưới tình trạng hai người không manh áo che thân.

Diệp Dao khó có thể không chế mà cứng đờ, cậu liếc mắt lướt qua vai Lục Tầm, nhìn về phía sau Lục Tầm. Bàn tay Lục Tầm còn dán lên sau eo cậu, độ nóng cháy của nó có thể đem da thịt chỗ đó hòa tan.

Lục Tầm ban đầu định đẩy Diệp Dao xuống là trực tiếp chà luôn, nhưng thớ cơ bắp cứng nhắc dưới tay đang biểu hiện chủ nhân nó rất bất an.

Lục Tầm nghĩ nghĩ, liền ngồi xuống bên cạnh Diệp Dao, đồng thời rút lại cánh tay đang sờ trên eo của Diệp Tầm lại, nghiêm túc đặt lên đùi.

Có thể thấy Diệp Dao nhanh chóng thở phào nhẹ nhõm.

"Tại sao lúc ở cùng tao mày lại không được tự nhiên như vậy?" Lục Tầm nhẹ giọng hỏi.

"Tao không quen thôi" Diệp Dao nói.

"Chỉ vì không quen?" Lục Tầm quay đầu, bởi vì hắn có đôi mắt hẹp dài kia nên khi nhìn chằm chằm rất dễ dàng sinh ra cảm giác áp bức, đôi mắt đen ấy nhìn sâu vào Diệp Dao, nhưng hắn nhanh chóng cười hì hì, xua tan cảm giác ngột ngạt.

Khi Lục Tầm nói chuyện với cậu âm thanh vẫn trầm thấp dịu dàng như cũ, nhưng ánh mắt lại có chút nguy hiểm: "Biết tại sao tao đòi cùng mày tắm rửa gia tăng tình cảm không? Vì dạo gần đây thái độ của mày với tao rất khác, là có bạn mới rồi đúng không, nên không muốn chơi với tao nữa?".

Tim Diệp Dao nảy một cái.

Cậu đúng là không nghĩ tới, Lục Tầm ngày nào cũng hi hi ha ha thế mà lại nhạy cảm với chuyện này như vậy, cậu đã rất cẩn thận, cho là không bị lộ, nhưng cuối cùng vẫn bị Lục Tầm nhận ra.

"Nói tào lao không á, tao nói không muốn chơi với mày khi nào", Diệp Dao ổn định cảm xúc, "Với lại, thái độ kỳ quái ở đâu, sao tao không biết?"

Lục Tầm giống như đang chờ câu này, nhất thời nheo mắt lại: "Mày còn dám hỏi nữa hả, uống một ngụm nước của tao cũng phải do dự, buổi tối ngủ thì đưa lưng về phía tao, trái tim tao bị mày làm tổn thương, mày tính bồi thường như thế nào?".

"......" Diệp Dao, "Thế mày muốn gì?"

Lục Tầm khoanh tay: "Mày nói xem, tao đây không phải đang tìm cách gia tăng tình cảm sao?"

Diệp Diêu im lặng, Lục Tầm cũng không ép cậu, hắn cho cậu thời gian để chuẩn bị. Cuối cùng, chỉ nghe Diệp Dao thở dài một hơi, chậm rãi nằm xuống.

Lục Tầm cảm thấy tim mình bị Diệp Dao đáng yêu làm cho hòa tan, khóe miệng cũng cong lên.

Diệp Dao quen Lục Tầm bao lâu rồi, cậu nhanh chóng nhận ra có mùi điếm thúi: "Mày đào hố cho tao nhảy xuống đúng không?"

"Sao có thể chứ bạn Diệp, tao mà là cái dạng người đó sao?" Lục Tầm hì hì một tay ấn Diệp Dao xuống, trong nụ cười làm gì còn thấy nét đau khổ vừa rồi, "Ngài nằm xuống đi ạ, em đây liền bắt đầu ngay đây".

Diệp Dao nằm sấp trên cái giường nhỏ, cậu thầm thấy may mắn khi phía trước được che chắn, nhưng một giây sau liền nhớ ra toàn bộ phía sau của cậu đều lồ lộ trước mắt Lục Tầm.

Diệp Dao ngoái đầu lại phía sau, liền thấy Lục Tầm không chút giấu giém đứng sau lưng cậu, im lặng nhìn chăm chăm lưng cậu...... hoặc cũng có thể là bộ vị ở dưới lưng.

Diệp Dao cả người nổi da gà, những ý niệm chạy trốn ngay lập tức bật ra, cậu liền xoay người muốn bước xuống giường, lại bị Lục Tầm ấn xuống.

"Tao không trốn, tao đi mặc quần." Diệp Dao giải thích.

Lục Tầm nhướng mày: "Mặc quần làm gì, mày ra ngoài hỏi thử, ai đi tắm kỳ mà mặc quần? Đừng có giỡn nữa"

Diệp Dao khẽ cắn môi: "Tao không mặc cũng được, nhưng hay là mày mặc vào đi, đừng có đứng sau lưng tao...... lúc ẩn lúc hiện."

Lục Tầm bị cách dùng từ của Diệp Dao chọc cười, hắn nhìn Diệp Dao, lại cúi đầu nhìn chính mình, cười thành tiếng. Cuối cùng, vì để Diệp Dao không bởi vì bộ vị lúc ẩn lúc hiện của hắn mà cảm thấy mặc cảm, Lục Tầm vẫn ngoan ngoãn đi mặc quần.

Diệp Dao cuối cùng cũng phải trèo lên giường nằm sấp, cậu đem mặt chôn giữa hai cánh tay, như con đà điểu đem đầu vùi dưới cát, chỉ cần mắt không thấy, thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Có bàn tay to nhéo vành tai cậu, còn mang theo thanh âm từ tính độc nhất của hắn.

"Tao bắt đầu nha".

------------------------------------------------------------

Làn da Diệp Dao thật sự rất trắng, sau khi ngâm nước lại tăng thêm độ bóng.

Cậu nhìn qua rất sạch sẽ, trên thực tế thì đúng là sạch thật, chà một hồi cũng không thấy ghét đâu, ngược lại thấy da chỉ đỏ lên.

Lục Tầm cẩn thận nhìn, sợ bỏ lỡ một chút phản ứng nào đó của Diệp Dao.

Trong lòng Lục Tầm tràn ngập cảm giác thỏa mãn.

Cuối cùng cũng thấy được toàn bộ cơ thể của Diệp Dao, mà cũng cho Diệp Dao thấy toàn bộ của hắn, giữa bọn họ không còn chút khoảng cách nào.

Hắn là người đầu tiên, cũng là người duy nhất cùng Diệp Dao cận kề như vậy, có được vị trí đặc biệt này làm cho trái tim hắn vô cùng rạo rực.

Lục Tầm từ lưng chuyển sang chà eo

Mà từ eo đi xuống, là vị trí quan trọng nhất của Diệp Dao.

Diệp Dao lớn lên chỗ nào cũng đẹp, những chỗ mà thường xuyên bị quần áo che lấp thì lại càng trắng hơn.

Chỉ có điều mấy chỗ nhạy cảm mà nhìn nhiều thì có vẻ không tôn trọng Diệp Dao lắm, Lục Tầm liền cố ý tránh đi, đặt ánh mắt lên chỗ eo vừa bị mình chà xong, cảm nhận xúc cảm và độ ấm ở đó.

Tùy ý đẩy khăn tắm xuống phía dưới, trong mắt Lục Tầm hiện ra ý cười.

Đó là đôi hòn ngọc nho nhỏ, bị giấu ở dưới cơ thể trắng muốt, hình thành sự đối lập màu sắc, so với da thịt mềm mại bên cạnh thì càng dụ dỗ người ta chọc chọc chúng nó.

Nếu sờ thì sao nhỉ, có mềm không ta?

Bất tri bất giác, Lục Tầm đưa cái tay trần lên. Bàn tay to lớn nắm lấy sườn eo trắng bóc, Lục Tầm đưa ngón tay cái ấn vào hai bé trứng nhỏ, nhẹ nhàng xoa bóp.

Mềm lắm.

Đây là ý nghĩ đầu tiên của Lục Tầm, mà đồng thời, cái eo trong tay đột nhiên run lên.

------------------------------------------------

Diệp Dao phục thật sự.

Cậu nằm trên giường niệm Đạo Đức Kinh, thành công biến mình thành người đi tu, lúc thấy sắp vượt qua một kiếp tắm kỳ thì Lục Tầm đột nhiên ra tay bóp một cái, liền ấn trúng điểm mẫn cảm mà chính cậu cũng không biết!

Sờ một cái chưa đã ghiền, Lục Tầm liên tục xoa nắn, tựa hồ rất có hứng thú với hai bé con kia.

Diệp Dao bị cảm giác xoa nắn làm cho bủn rủn, một loại kíƈɦ ŧɦíƈɦ chưa từng có đánh úp cậu, cùng lúc đó, Diệp Dao hoảng hốt phát hiện, ở tình huống cậu không hề có một suy nghĩ đồϊ ҍạϊ nào mà cơ thể đã xảy ra biến hóa, cậu cũng không khống chế được.

Phía sau cậu chính là Lục Tầm, mà cậu thì không có một manh vải che thân, chỉ cần xoay người một cái, là Lục Tầm có thể phát hiện chỗ bất thường ngay.

Diệp Dao đương nhiên là có thể nói lý do thật cho Lục Tầm, đều là nam nhân Lục Tầm sẽ hiểu. Nhưng, muốn cậu cùng Lục Tầm trần trụi đối mặt dưới tình huống Lục Tầm nhìn chằm chằm địa phương không ổn của cậu, Diệp Dao xấu hổ đến mức ngón chân cuộn tròn, muốn tìm một cục đậu hủ đâm đầu vào chết cho rồi.

Không được, cậu cần nghĩ cách tránh Lục Tầm.

Diệp Dao nghĩ như vậy, nghiêng người một chút, đè cái tay đang tác quai tác quái của Lục Tầm: "Bắt nạt tao không hiểu biết à? Cái này không có trong chuyên mục tắm kỳ".

Lục Tầm ngẩng đầu, nở một nụ cười chính trực: "Đúng là không có".

Lục Tầm trả lời quá đúng tình hợp lý, Diệp Dao đuối lý trong chốc lát, buông tay hắn ra. Lục Tầm đứng bên trái giường, cậu liền xoay người qua bên phải, hơi nhón nửa người trên chuẩn bị xuống giường.

"Tao chà xong rồi, giờ đến lượt mày, mày qua đây nằm xuống đi, tao mặc quần xong tới ngay" Diệp Dao nói.

Chờ khi Lục Tầm từ bên trái nằm lên giường, cậu đã từ phía bên phải rời đi mặc quần áo, vừa lúc tránh đi hoàn cảnh xấu hổ.

Diệp Dao đang toán lộ trình hành động trong đầu, liền nghe một tiếng cười khẽ.

"Ai nói với mày xong rồi?"

Một bàn tay đặt lên vai Diệp Dao, Diệp Dao theo cái tay kia nhìn lên trên, liền thấy được nam thần trường, lộ ra nụ cười đểu giả đặc trưng mỗi lần làm chuyện xấu.

"Mày cho rằng, tao chỉ chà lưng cho mày thôi à?"

Diệp Dao: "?!"

Cái tay trên vai Diệp Dao dùng kỹ thuật đè một cái, đem Diệp Dao từ nằm nghiêng, biến thành tư thế nằm thẳng.

"Phía trước bụng, đương nhiên cũng chà luôn ——"

Âm thanh mang theo ý cười của Lục Tầm đột nhiên im bặt, bên nụ cười hơi cứng nhắc.

--------------------------------------------------

Trong lòng Lục Tầm luôn cảm thấy, Diệp Dao như là tiên trên trời, cao sang tinh khiết, cùng mấy tên khỉ khác không giống nhau.

Cho nên mỗi khi thấy người khác có ý đồ với Diệp Dao, cho dù là thiện ý, mang theo yêu thích, hắn đều sẽ cảm thấy không thoải mái.

Sở dĩ có suy nghĩ này một phần nguyên nhân đến từ tính cách Diệp Dao, ngày thường Diệp Dao rất chú trọng riêng tư ở phương diện kia.

Là đàn ông, ai cũng có phản ứng sinh lý, huống chi bọn họ còn thường xuyên ngủ cùng nhau, hắn biết rất nhiều chuyện của Diệp Dao. Nhưng nhớ lại, mỗi khi gặp tình huống như này, Diệp Dao đều né tránh ánh mắt của hắn không cho đυ.ng chạm, tránh khả năng phát sinh xấu hổ.

Thế cho nên lần này, là lần đầu tiên Lục Tầm trực tiếp thấy du͙ƈ vọиɠ của Diệp Dao.

Sự tinh khiết của Diệp Dao đã ăn sâu vào nhận thức của Lục Tầm, nhưng cho đến lúc này hắn cũng không cảm thấy bị hụt hẫng, cũng không có sự khó chịu khi vị thần sụp đổ hình tượng.

Cả người hắn chìm ngập trong hưng phấn khó hiểu, loại rạo rực này đến từ trái tim, thông qua máu chảy khắp người hắn, nhanh chóng khuếch tán đến toàn thân.

Hắn đã thấy những gì trước kia chưa từng thấy, một Diệp Dao toàn diện.

Cũng chỉ có hắn nhìn thấy, nơi tư mật nhất của Diệp Dao.

Lục Tầm không biết bây giờ mình đang có biểu cảm gì, chỉ biết cố kìm chế, không để mình thể hiện quá khích. Diệp Dao đối diện với hắn một lát, bỗng nhiên dời tầm mắt, xoay người xuống giường bỏ đi.

Nhưng còn chưa đi hai bước, Diệp Dao đã bị ôm lấy từ phía sau.

Lục Tầm giữ vòng eo thon chắc của Diệp Dao, da thịt ấm nóng dán vào nhau, rõ ràng cũng giống như lúc bình thường, nhưng bây giờ nó khiến đầu Lục Tầm nổ pháo hoa đùng đoàn.

Một lời khó nói hết, đủ loại ý nghĩ nảy số, cuối cùng quy tụ thành một câu.

Lục Tầm thoáng cúi đầu, kề sát lỗ tai Diệp Dao, nói giọng khàn khàn.

"Chạy cái gì, tao giúp mày".

Lời editor: Dịch chương này xấu hổ quá các bạn ạ, tuy là tui cũng kinh qua GV, yaoi, H nặng, SM các kiểu rồi, nhưng mà hai bạn nhỏ nhà này sweet quá thể luôn. Vừa ngây ngô vừa bạo dạn, loại thẳng nam này ở đâu nhặt được vậy ạ, giờ đặt hàng có freeship hông sốp ơi.

Mà tội Diệp Dao chớ nhờ, người ta muốn làm bạn trai nam thần mà đâu có biết trong lòng nam thần lập miếu thờ bản, ngày ngày tưởng bản ăn hương hoa hít khí trời mà lớn không á.