Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mây Bay Ngang Trời

Chương 16

« Chương TrướcChương Tiếp »
14 tháng 3, Hải Vân, Minh Thống và Tuệ An theo đúng kế hoạch bay vào TP. Hồ Chí Minh.

Cả ba đáp xuống sân bay, bên ngoài trời cũng vừa tạnh mưa, trong không khí còn vương lại một ít ẩm ướt.

Tuệ An dang tay hít một ngụm không khí: "Không khí ở đây thích thật."

Minh Thống liếc nhìn cô bé: "Tại vì em chưa từng trải qua khung cảnh mưa ngập đường, sau đó là dắt xe cả một chặng đường rồi."

Hải Vân mỉm cười, cô không tham gia vào cuộc trò chuyện của hai người kia.

Thông tin chuyến bay cô đã gửi cho Phương Anh từ trước đó để cô bạn biết thông tin. Còn về chỗ ở và phương tiện duy chuyển thì sẽ do bên công ty của Hải Vân tự túc.

Thu Trang sống ở TP. Hồ Chí Minh đã mấy năm nên thông qua quen biết của nó mà Hải Vân đã đặt trước một homestay giá cả phải chăng và gần nơi tổ chức concert của Phương Anh. Cả ba quyết định đặt grab trở về homestay trước rồi mới ra ngoài đi dạo và ăn uống. Ngày mai sẽ bắt đầu vào việc, hôm nay là thời gian tự do của mọi người.

Chân trước bước vào cửa thì chân sau Hải Vân nhận được tin nhắn của Phương Anh: [Phương Anh: Mày xuống máy bay chưa?]

[Hải Vân: Tao vừa đến homestay.] Ý là, tao đã xuống máy bay và cũng đã đến homestay, mày không cần lo lắng.

Tin nhắn được gửi đi, rất nhanh Phương Anh đã gọi đến: "Ra ngoài đi ăn không?"

"Để tao hỏi Minh Thống và Tuệ An đã." Nói xong, Hải Vân quay sang nhìn hai người đang thu dọn đồ bên kia, cao giọng hỏi: "Phương Anh rủ ra ngoài ăn, hai người có muốn đi cùng không?"

"Đi ạ!" Tuệ An cong cong khóe mắt.

Minh Thống nhún vai, biểu thị bản thân cậu không có ý kiến.

Mọi người đều là người quen, ba người cũng đang định ra ngoài đi ăn, có thêm Phương Anh cũng không sao. Vả lại cậu cũng có vài vấn đề cần trao đổi thêm với Phương Anh để đảm bảo kế hoạch truyền thông hôm concert diễn ra theo tiến độ.

Hải Vân vừa tắt điện thoại thì đã nhận được địa chỉ nhà hàng do trợ lý của Phương Anh gửi sang.

Cả ba người không muốn chậm trễ, cầm theo túi xách ra ngoài, trực tiếp đặt grab đến địa chỉ kia.

Qua khoảng mười lăm phút, xe dừng lại bên ngoài nhà hàng, Tuệ An không khỏi xuýt xoa: "Ơ, đây là nhà hàng đang nổi trên Facebook mấy hôm trước này."

Hải Vân cũng có ấn tượng với nhà hàng này, Tuệ An đã từng gửi đường link review cho cô.

Cả ba báo tên và đi theo nhân viên đến căn phòng riêng được Phương Anh đặt từ trước.

Đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Quốc Khánh đang ngồi bên cạnh Phương Anh, Hải Vân không mấy bất ngờ.

Từ sau lần gặp mặt nhau lần trước, ba mẹ hai bên đều không có ý kiến gì đối với việc Quốc Khánh và Phương Anh ở bên nhau. Thậm chí mẹ và chị gái của Quốc Khánh còn là fan hâm mộ của Phương Anh. Còn đối với cô năm và dượng năm thì hai người chỉ cần con gái của mình sống vui vẻ hạnh phúc là được, các vấn đề khác đều không quản đến.

Thậm chí hai bên gia đình trong bữa cơm lần trước cũng đã bàn đến chuyện cưới sinh của cả hai. Nếu như không có gì thay đổi thì đầu năm sau, hai người sẽ đính hôn.

Vấn đề bây giờ chỉ là việc Phương Anh công khai sự tồn tại của Quốc Khánh cho fan.

"Đi đường có mệt không?" Phương Anh đẩy cốc nước sang cho Hải Vân, hỏi.

Hải Vân lắc đầu, nhấp lấy một ngụm nước. Đây không phải là lần đầu tiên cô vào TP. Hồ Chí Minh cũng không phải là lần đầu đi máy bay, mọi thứ vẫn ổn.

Concert diễn ra duy nhất vào ngày 16. Hôm đó rơi đúng vào chủ nhật, nhưng vẫn phải đợi cả nhà sắp xếp xong công việc thì mới bay vào được. Đáng lý, Hải Vân sẽ cùng bay vào với mọi người nhưng do là người phụ trách chính trong kế hoạch của Phương Anh mà cô phải vào sớm.

Phương Anh cũng vừa biết được, mấy hôm nay Hải Vân chỉ vừa hết ốm nên cũng lo lắng đi đường xa người chị họ này của mình sẽ mệt.

Ăn xong, không ai vội vàng rời đi.

Minh Thống và Phương Anh đang bận rộn bàn về video lead đằng sau và các kế hoạch xử lý truyền thông khi hai người bọn họ công khai.

Hải Vân và Tuệ An thì đang bận rộn check lại các thứ cần chuẩn bị cho ngày 16 tháng 3 sắp tới. Mặc dù cô và Tuệ An đều không phải là nhân vật chính trong buổi hôm ấy nhưng cả hai đều vô cùng căng thẳng, chỉ cần sai một chút thì nhất định sẽ hỏng hết.

Quốc Khánh là người duy nhất trên bàn ăn không hiểu bốn người còn lại bàn về vấn đề gì. Cậu chỉ có thể bất lực ngồi dựa vào ghế, lướt điện thoại.

Trong nhóm chat ba người của cậu, Tuấn Đạt và Hoài Phong đột nhiên hiện ra thông báo có tin nhắn mới.

Là tin nhắn của Tuấn Đạt, cậu bạn gửi đến ảnh chụp màn hình tài khoản Facebook của Hồng Yến. Những năm qua đây không phải là lần đầu tiên Tuấn Đạt gửi vào nhóm ảnh chụp màn hình tài khoản người yêu cũ của Hoài Phong, lần nào cũng là những status tình cảm cảm lạnh của cô ta dành cho Hoài Phong. Người ngoài không biết còn cho rằng Hồng Yến rất thâm tình. Tiếc là, hơn ai hết cậu và Tuấn Đạt là người biết rất rõ chuyện năm đó cô ta chơi đùa tình cảm của bạn thân mình ra sao.

Chỉ là lần này cậu đã đoán sai, vẫn là ảnh chụp màn hình tài khoản Facebook cá nhân của Hồng Yến như cũ nhưng tài khoản đã trắng trơn, tất cả hình ảnh mà cô ta cố tình đăng ẩn ý ngày trước cùng với Hoài Phong đều đã bị xóa sạch.

Quốc Khánh còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy Tuấn Đạt gửi đến tin nhắn, cậu bạn trực tiếp tag tên nhân vật chính của câu chuyện vào: [Tuấn Đạt: @Hoài Phong chuyện này là sao vậy?]

Không chỉ riêng gì Tuấn Đạt tò mò, đến chính Quốc Khánh cũng đang tò mò đến mức sắp phát điên rồi đây.

Không đợi hai người các cậu đợi quá lâu, người mà quanh năm suốt tháng chẳng xuất hiện trong nhóm chat được mấy lần đã trả lời Tuấn Đạt: [Hoài Phong: Tao đã nói chuyện với Hồng Yến, để cô ấy xóa ảnh.]

Phải biết là bao nhiêu năm qua, cho dù cậu và Tuấn Đạt nói đi nói lại bao nhiêu lần để anh tìm Hồng Yến giải quyết vấn đề này thì lần nào Hoài Phong cũng im lặng một lúc lâu rồi lại nói: "Kệ cô ấy đi."

Vậy mà lần này người bạn thân này của cậu lại chủ động tìm cô ta rồi còn bắt cô ta xóa ảnh.

Nhất định chuyện này không đơn giản như vậy.

Cậu vội vàng gửi tin nhắn vào trong nhóm, [Quốc Khánh: Sao đột nhiên mày làm vậy?]

Trong khi cậu nghĩ Hoài Phong sẽ nói: "Tại vì tụi mày khuyên tao bao năm bây giờ tao mới..."

Thì tin nhắn cậu nhận được lại là: [Hoài Phong: Tao không muốn người yêu của tao hiểu lầm.]

Rất thẳng thắn.

[Tuấn Đạt:???]

[Quốc Khánh: Mày đang nói gì vậy? Mày có người yêu khi nào, sao tao không biết?]

Cậu và Hoài Phong sống cùng dưới một mái nhà, đáng lý khi Hoài Phong có bạn gái, cậu phải là người biết đầu tiên.

[Hoài Phong: Là bạn gái tương lai.]

[Hoài Phong: Nhưng làm sao để theo đuổi một cô gái vậy?]

Đọc hai tin nhắn liên tiếp được gửi đến Quốc Khánh không khỏi trợn mắt.

Đây là còn chưa theo đuổi đến tay mà còn dám ra oai người yêu của tao nữa à?

Tuấn Đạt là người phản ứng đầu tiên, cậu bạn liên tục gửi vào trong nhóm rất nhiều dấu chấm hỏi.

Quốc Khánh thì đơ cả người, ngay cả Phương Anh ở bên cạnh cũng nhận ra sự khác biệt của cậu. Cô bạn kéo tay cậu, nhỏ giọng: "Anh sao thế?"

Lúc này Quốc Khánh mới bình tĩnh trở lại, cậu hít một hơi thật sâu: "Em nói xem, làm thế nào để theo đuổi một cô gái?"

Nghe Quốc Khánh hỏi như thế, tất cả mọi người có mặt trên bàn ăn đều ngạc nhiên, ánh mắt đồng loạt hướng về phía cậu.

Như nhận ra điều gì đó, Quốc Khánh vội vàng xua tay giải thích: "Không phải, không phải như mọi người nghĩ đâu."

Cậu vội vội vàng vàng nắm tay người yêu đang trầm mặt xuống, giải thích: "Là Hoài Phong đột nhiên nói muốn theo đuổi con gái nên anh và Tuấn Đạt mới..."

"Quốc Khánh."

Phương Anh vốn không hề nghi ngờ chuyện Quốc Khánh phản bội mình, cô bạn chỉ là đang thắc mắc không hiểu tại sao người yêu lại hỏi mình vấn đề này. Nếu biết được lý do trước đó, Phương Anh thà không hỏi còn hơn. Vừa nghe cậu nói đến cụm từ "Hoài Phong muốn theo đuổi con gái" là cô bạn đã vội vàng cắt ngang, lén lút nhìn Hải Vân đang ngồi ở đối diện.

Trái ngược với sự lo lắng của cô bạn, Hải Vân vô cùng bình tĩnh nói với Tuệ An những thứ cần chuẩn bị cho những ngày sắp tới. Tựa như việc vừa rồi không hề liên quan gì đến cô.

Từ Thanh Hóa trở về Phương Anh cũng đã nghe bà nội nói qua chuyện của Hải Vân nhưng mà sau đó lịch tập luyện dày đặt đã làm cho cô bạn không còn tâm trí hỏi tiếp. Phương Anh chỉ biết, Hải Vân đã trực tiếp nói với mọi người trong nhà rằng: "Con và Hoài Phong không hợp nhau."

Bây giờ nhìn thái độ dửng dưng của cô, Phương Anh không hề che dấu sự ngạc nhiên. Lần này, cô đã thật sự buông xuống rồi sao?

Phương Anh không biết.

Cô bạn thật sự hy vọng, Hải Vân có thể sống hạnh phúc.

Cho dù là có ở bên cạnh Hoài Phong hay không, chỉ cần cô có thể sống vui vẻ, Phương Anh đều sẽ tôn trọng quyết định của cô.

Bên này, nhìn thấy thái độ nghiêm túc của bạn gái, Quốc Khánh giật mình, vội vàng hỏi: "Em sao vậy?"

Phương Anh không nói cho cậu nghe chuyện của Hải Vân và Hoài Phong. Những gì Quốc Khánh biết được chỉ là chuyện Hoài Phong nói với ba mẹ của Hải Vân chuyện hai người đang tìm hiểu nhau để tránh cho gia đình sắp xếp các buổi xem mắt.

Cô bạn đau đầu, lén lút nhìn Hải Vân và Tuệ An đang bận rộn bên kia lần nữa, nhỏ giọng nói: "Anh ít nói chút đi."

Quốc Khánh ngơ ngác, nhìn thấy độ của bạn gái không tốt nên cậu cũng biết ý không nói nữa.

Vừa rồi nói chuyện với bạn gái nên cậu không chú ý đến tin nhắn trong group, bây giờ điện thoại đang trên tay Quốc Khánh không ngừng run lên, cậu vội vàng bấm mở màn hình.

Trong nhóm bây giờ đầy những tin nhắn tra hỏi của Tuấn Đạt.

[Tuấn Đạt: Mày thích ai?]

[Tuấn Đạt: Người nào có thể khiến mày hạ mình xuống theo đuổi người khác như vậy?]

[Tuấn Đạt: Tao có quen không?]

Dường như Hoài Phong không còn kiên nhẫn nữa: [Hoài Phong: Mày quan tâm chuyện này làm gì?]

[Tuấn Đạt: Nhưng mà, mày cần gì phải hỏi bọn tao chuyện này? Không phải chỉ cần mày đẹp trai là được rồi sao?]

Nhìn tin nhắn Tuấn Đạt vừa gửi đến, Quốc Khánh suy nghĩ. Cũng đúng, Hoài Phong đẹp trai như thế, có ai không thích cho được. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Quốc Khánh đành nhập chữ, đưa những kinh nghiệm mà mình có được gửi vào group: [Quốc Khánh: Đầu tiên mày phải tìm hiểu xem cô ấy thích gì rồi bàn luận về ảnh người ta đăng trên trang cá nhân rồi từ từ để mày trở thành bạn thân của cô ấy để cô ấy mất cảnh giác với mày, rồi mày tỏ tình]

Rất nhanh bên kia Hoài Phong đã gửi tin nhắn đến: [Hoài Phong: Cô ấy không đăng ảnh]

Hoài Phong nhìn tin nhắn Quốc Khánh vừa gửi đến mà thở dài, đúng là không nên tin vào hai người này. Một người thì chưa từng yêu đương, một người thì là mượn danh người khác trêu cho bạn gái ghen lên. Vậy tại sao anh còn đi hỏi hai người bọn họ thế này vậy?

Đúng là, sai lầm lớn nhất anh mang trên cuộc đời này.

...

Tạm biệt Phương Anh và Quốc Khánh trước nhà hàng, ba người lại lần nữa đặt grab quay về homestay.

Gần đến nơi thì Tuệ An cứ một hai muốn đi Cricket K để cô bé nhìn xem thì giữa ở Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh có gì khác nhau không?

Hải Vân và Minh Thống đều không có ý kiến.

Minh Thống nói xe dừng lại ở đầu con ngõ, cả ba đi đến Cricket K gần khu homestay, Tuệ An vui vẻ vào trong. Dưới ánh đèn bên ngoài chỉ còn lại cô và Minh Thống.

Vừa rồi trong không gian nhỏ hẹp như vậy đương nhiên Minh Thống đã nghe Phương Anh và Quốc Khánh nói chuyện với nhau về việc người đó muốn theo đuổi con gái.

Từ năm nhất, cậu đã biết người mà Hải Vân luôn cất trong tim là ai. Chỉ là cậu, Thu Trang và Nơ chỉ biết tên chưa từng gặp mặt. Mãi đến khi thực hiện chương trình Bác sĩ của mọi nhà cậu mới được tiếp xúc với anh.

Khi nghe Quốc Khánh nói, cậu đã lén quan sát biểu cảm của Hải Vân. Nhưng mà đáp lại cậu và Phương Anh chỉ là một gương mặt dửng dưng đến đáng sợ.

Trước khi rời đi, Phương Anh còn lén lút dặn dò cậu khi trở về phải quan tâm đến cảm xúc của Hải Vân.

Nếu như chỉ mới là ngày đầu quen biết cô, cậu sẽ tin rằng việc Hải Vân bình tĩnh là hiển nhiên. Tuy nhiên, cậu đã quen biết cô bảy năm, cậu cũng biết rất rõ, Hải Vân rất giỏi che giấu cảm xúc của mình.

"Mày muốn hỏi chuyện gì à?" Hải Vân hỏi.

Cô cũng đã nghe thấy chuyện anh muốn theo đuổi người khác. Thêm cả thái độ của Minh Thống, phần nào cô cũng đoán được suy nghĩ của cậu.

Minh Thống: "Mày nghe thấy rồi?"

Hải Vân mỉm cười, nghiêng đầu nhìn Minh Thống đang đứng bên cạnh, gật nhẹ đầu.

Ngay sau đó, cậu nghe cô bình tĩnh, nói: "Nghe thì đã sao?" Ánh mắt Hải Vân nhìn xa xăm: "Cậu ấy không thuộc quyền sở hữu của tao, thích ai, theo đuổi ai hay kết hôn với ai, tao có tư cách xen vào sao?"

Minh Thống ngạc nhiên nhìn cô.

Còn nhớ trong chuyến quân sự năm nhất đã có rất nhiều bạn nam trong đại đội đến để xin phương thức liên lạc của cô.

Thu Trang và Nơ còn đùa với nhau: "Tao chắc chắn cái Vân sẽ đi một về hai cho xem."

Lời nói đùa này của hai người chẳng bao giờ thành hiện thực. Cho đến khi kết thúc 21 ngày ở khu quân sự, Hải Vân vẫn cô đơn lẻ bóng lên xe quay về Hà Nội mặc cho bạn bè xung quanh ai cũng có người kéo vali phụ.

Thu Trang, Nơ và cậu đều nói do Hải Vân quá kén chọn. Để rồi vào cái đêm một tháng hai của năm nào đó, Hải Vân uống rất nhiều, nửa tỉnh nửa mê gọi ra cái tên ấy. Lúc đó ba người mới biết được, thì ra đằng sau một cô gái luôn cười nói vui vẻ này lại có một cái tên như vậy.

Hôm sau, khi bình tĩnh hơn, Hải Vân đem hết mọi chuyện kể lại với ba người. Cậu còn nhớ, hôm ấy, hai mắt Thu Trang đỏ ửng, ngồi bên cạnh cô rất lâu.

Cô còn còn cười, an ủi lại cô bạn.

Mà cũng từ hôm ấy, cuối cùng ba người cũng biết được vì sao vào cô hay chạy đến ngồi ở tiệm nước trước cổng trường đại học Y.

Tiếc thay, chưa bao giờ, Hải Vân may mắn gặp được người đó.

...

Hải Vân nhìn màn hình điện thoại, đã gần ba giờ sáng.

Cô nhìn sang Tuệ An đang say giấc bên cạnh, nhẹ nhàng vén chăn, xuống giường, cầm theo điện thoại ra ban công. Rồi lại nhẹ nhàng khép cửa lại, cả cơ thể dựa hẳn vào chiếc ghế đặt bên ngoài.

Xa xa có thể nhìn thấy ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng và cả tiếng chổi xào xạc của các cô chú đang quét dọn.

Trong màn đêm lạnh lẽo, cô nhớ đến những lời Quốc Khánh nói lúc đi ăn.

Anh muốn theo đuổi con gái sao? Là Hồng Yến chăng?

Cô cười tự giễu, nếu thật sự là Hồng Yến thì cô cũng không có tư cách xen vào. Anh từng muốn cho cô ta một hôn lễ động lòng người, bây giờ, đi một vòng lớn như vậy hai người lại quay về bên nhau. Có lẽ anh đang rất vui.

Chàng trai từng là ánh mặt trời của cô, bây giờ đã đến lúc cô thật sự bên bỏ rồi.

Anh đã có hạnh phúc của mình, cũng đã đến lúc Hải Vân cô nên cho bản thân mình ngã rẽ khác.

Tất cả những gì xảy ra trong suốt mấy tháng qua cô sẽ gói gọn chúng lại, cẩn thận để vào một góc. Đôi khi những kỉ niệm dở dang này sẽ là câu chuyện đẹp đẽ nhất.

...

Ngày 16, từ sáng sớm Hải Vân đã bận rộn cùng mọi người chạy ngược chạy xuôi chuẩn bị cho sẵn sàng cho buổi concert buổi chiều. Buổi concert kéo dài bốn tiếng nhưng cả ekip phải chuẩn bị tận bốn tháng.

Cũng may, trước đây khi còn ở Hàn cô đã có cơ hội tham gia không ít những buổi concert nên bây giờ đã có thể tự mình vận hàng mọi thứ.

"Tất cả vị trí đã sẵn sàng, concert mùa hè năm mười bảy chính thức bắt đầu."

Sau khi giọng nói của Tổng đạo diễn vang lên trong bộ đàm thì sân khấu đầu tiên trong concert cúng chính thức bắt đầu. Hải Vân và Tuệ An đứng trong hậu trường cùng hướng về hình ảnh của cô gái phía trên sân khấu.

Chủ đề concert lần này là mùa hè năm mười bảy, đây chính là do Hải Vân gợi ý.

Concert càng về cuối thì sân khấu càng được chuẩn bị kỹ càng hơn.

Sân khấu cuối cùng của đêm nay là mùa hè năm mười bảy - ca khúc solo và cũng là chủ đề của đêm nay.

Ngay khi MC giới thiệu xong, tất cả đèn bên trong đều được tắt hết.

Phương Anh ngồi bên dưới sân khấu cũng không khỏi hồi hộp, bên trên video lead cũng đã bắt đầu chiếu.

Quốc Khánh không biết gì kế hoạch của buổi concert đêm nay. Điều cậu biết chỉ là Phương Anh muốn tổ chức một buổi concert như nhìn lại chặng đường tham gia âm nhạc bao năm của mình.

Cả bầu trời đêm vô cũng tĩnh lặng, chỉ còn lại duy nhất ánh đèn từ video đang phát trên sân khấu.

Người bạn thích năm mười bảy tuổi bây giờ sao rồi?

Intro video được phát là câu hỏi ngắn.

Video chuyển cảnh: Còn ở bên cạnh không?

Ngay sau đó hình ảnh cổng trường THPT Nguyễn Trãi hiện lên, kế tiếp là hình ảnh cô gái mặc đồng phục trường đứng trên lầu hai chăm chú nhìn vào vào sân bóng rổ ngay phía dưới. Tấm ảnh không thể hiện rõ nhưng làm sao Quốc Khánh có thể quên được đó là sân bóng mà mình hay chơi ngày trước.

Video lại chuyển ảnh, là hình ảnh chàng trai mặc đồng phục thể dục nằm gục mặt xuống bàn... dường như đang ngủ. Cô gái bên cạnh thì đang ghé mắt nhìn vào người kia.

Tiếp đến là hình ảnh rất nhiều mảnh giấy nháp được ghép lại với nhau. Trên giấy có rất nhiều cái tên Trịnh Quốc Khánh được viết ngay hàng thẳng lối. Mảnh giấy cuối cùng còn có dòng chữ nắn nót: Bao giờ cậu mới nhận ra tớ thích cậu?

Kế tiếp là hình ảnh chiếc áo đồng phục trắng xanh quen thuộc của trường cấp ba ngày trước và trên đó đầy chữ ký, đây chính là áo được ký vào ngày lễ trưởng thành.

Hình ảnh bắt đầu được phóng to dần, ở bên góc trái có một dòng chữ được viết ngay ngắn: Chúc Phương Anh debut thành công:3

Làm sao Quốc Khánh không nhận ra đây chính là lời chúc mà cậu đã viết riêng cho Phương Anh vào lễ trưởng thành năm đó cho được? Chỉ là khi hình ảnh càng được phóng to, bàn tay đang cầm điện thoại của Quốc Khánh càng siết chặt hơn. Ngay bên dưới dòng chữ kia còn có dòng chữ được viết thêm: TQK, tớ thích cậu nhưng có lẽ cả đời này cậu cũng không biết được.

Ngay sau khi zoom đến vị trí này thì giọng hát quen thuộc của Phương Anh cũng vang lên.

Cô bạn từ từ hát lại lời bài hát quen thuộc với mình ngay cả trong giấc mơ.

Câu hát cuối cùng vang lên, phía sau lưng của Phương Anh xuất hiện dòng chữ: "mười bảy tuổi, sân trường, anh và em."

Phương Anh nhìn về phía Quốc Khánh: "Trịnh Quốc Khánh, cảm ơn anh đã xuất hiện trong thanh xuân của em. Quãng thời gian còn lại mong được anh chỉ giáo."

Thời gian gần đây cũng có rất nhiều trang mạng đưa tin về việc Phương Anh đang hẹn hò nhưng cô bạn vẫn luôn một mực im lặng. Đối với những tin đồn không đúng về mình từ trước đến nay Phương Anh luôn lựa chọn im lặng. FC của Phương Anh cũng nghĩ rằng, có lẽ là lần này idol nhà mình cũng lười lên tiếng phủ nhận. Suy cho cùng, từ khi debut đến nay đây không phải là lần đầu tiên mọi người nghe được những tin đồn hẹn hò xung quanh Phương Anh.

Điều mà mọi người chỉ không ngờ rằng, vậy mà idol nhà mình lại công khai người yêu ngay trong concert đầu tiên. Nhưng việc đáng nói ở đây là gì?

Idol nhà họ và người kia là bạn học, là mối tình đầu của nhau.

Quan trọng hơn hết là mùa hè năm mười bảy từng là mưa làm gió trên các bảng xếp hạng và tốn không ít giấy mực của giới báo chí năm đó lại là bài hát được Phương Anh viết riêng cho tình đầu của mình.

...

Note:

"Đôi khi những kỉ niệm dở dang này sẽ là câu chuyện đẹp đẽ nhất.": Trích dẫn sưu tầm trên mạng.
« Chương TrướcChương Tiếp »