Chương 13: Du lịch

Nghĩ đến cảnh tổng giám đốc đại nhân bắt cô xách giỏ, mua cơm bla bla là lại cảm thấy đau khổ.

Không được! Bà đây vì chuyến du lịch tươi đẹp, phải nỗ lực!

Ai đó mon men tới gần bàn tổng giám đốc...

" Tổng giám đốc a! "

Hoắc Dư Viễn mắt vẫn cắm vào xấp tài liệu dày đặc, giọng trầm thấp trả lời

" Nói "

Từ Ngôn Hy đảo mắt một cái, giọng nhẹ nhàng dò hỏi

" Công ty của chúng ta tổ chức đi du lịch, anh... cũng sẽ.. đi? "

Hoắc Dư Viễn ngẩng đầu lên, nhìn trên mặt cô viết hai chữ " đừng đi " rõ ràng. Trong đầu sự lưu manh liền hiện lên

" Chuyến du lịch là do tôi tổ chức, tôi cũng rất muốn đi! "

Khuôn mặt của cô trở nên hụt hẫng, tổng giám đốc cũng muốn đi sao? Cô chỉ mới ảo não được chừng một phút, hắn liền nói tiếp

" Nhưng mà.. công việc nhiều quá, tôi rất bận! "

Hồi sinh! Hoàn toàn hồi sinh. " tôi rất bận " tức là ám chỉ không thể đi còn gì.

Nháy mắt một cái, khuôn mặt ão não như được thăng hoa, hưng phấn tột độ. Tốt quá, cô sẽ không phải làm osin, cô có thể nghỉ ngơi, chơi bời hết mình. Quả nhiên ông trời không ăn hϊếp người hiền lành.

Niềm mong chờ càng tăng cao, cô ôm hưng phấn trở về làm việc, trên miệng còn nghêu ngao hát. Không nhận ra, cái người cô gọi là tổng giám đốc kia, mặt không thể lưu manh hơn nữa, đuôi mắt hiện lên ý cười rõ ràng.

Chờ mong bao nhiêu ngày tháng cuối cùng ngày đi du lịch cũng tới.

Từ Ngôn Hy vô cùng hưng phấn suốt đêm không ngủ, tới sáng mới chợp mắt được một tí. Một tí thôi, cuối cùng một tí đó lại hại cô dậy trễ. May là hôm qua đã sẵn sàng. Hôm nay chỉ cần vác thân cùng đồ đạc đã chuẩn bị đi thôi.

Thông báo chính là tập trung ở đại sảnh công ty.

Lúc cô tới, đã đầy đủ, chỉ thiếu vài người nữa, trong đó có cô.

Quả thật hưng phấn của cô tăng vọt. Chạy tới đại sảnh liền thấy A Siêu và Sở Điềm Điềm. Hai người đó thấy cô liền vẫy lại. Cô chạy tới, thở hổn hển cười nói

" Xin lỗi, chị đến trễ. Xuất phát chưa? "

Sở Điềm Điềm mặc một chiếc váy hồng phấn đáng yêu tủm tỉm nói

" Chị Hy, năm phút nữa xuất phát. Tổng giám đốc đợi chị nãy giờ đấy "

Cô đang định vui vẻ gật đầu thì liền nhận ra có cái gì đó không đúng, liền quay lại

" Tổng giám đốc? Tổng giám đốc không có đi mà "

Sở Điềm Điềm mặt khó hiểu trả lời

" Đúng là mấy năm trước tổng giám đốc không bao giờ tham gia, nhưng năm nay không hiểu sao lại tham gia "

A Siêu liền chen vào, mặt đầy ý cười

" Còn không phải có chị Hy sao? "

Bọn họ nhất định là nói đùa, cô không tin. Từ Ngôn Hy liền chạy lên xe kiểm chứng. Kết quả thấy vị tổng giám đốc dấu yêu ngồi ngay ghế đầu tiên ngay cửa ra vào.

Hóa đá!

Hưng phấn ban nãy nháy mắt liền tụt dốc không phanh. Cô run run hỏi

" Tổng...tổng giám đốc.. sao anh lại ở đây? "

Hoắc Dư Viễn nhìn khuôn mặt của cô, nén ý cười trong mắt trả lời

" Không ở đây thì ở đâu? "

" Anh.. anh.. không phải anh nói rất bận không thể đi sao? "

Hết sức tự nhiên, vị tổng giám đốc yêu dấu buông ra một câu trả lời, vẻ mặt hết sức vô tội

" Chỉ có rất bận. Tôi cũng không có nói không đi! "

Từ Ngôn Hy ngây ngốc nhớ lại đoạn đối thoại hôm ấy. Đúng vậy, hắn không có nói không đi.

Ngây ngốc! Một lần nộp đơn, một lần vụ đưa đón, và lần này là du lịch. Quả nhiên, cô đã bị lừa lần thứ ba!

Tốt lắm! Bà đây lại bị lừa!

Hoắc Dư Viễn nhìn mặt cô như cá vàng hết nước, liền lên tiếng

" Còn không mau ngồi xuống! "

Từ Ngôn Hy nhìn hắn, cô bắt đầu có chút tức giận a. Quay người kiếm chỗ ngồi, không ngờ trong xe đã hết chỗ, còn hai chỗ trống liền bị Sở Điềm Điềm và A Siêu nhào vào ngồi. Cô khóc không ra nước mắt nhìn một chỗ duy nhất còn trống, ngay bên cạnh vị tổng giám đốc lưu manh kia!

Vừa mới ngồi xuống, điện thoại liền báo một tin nhắn được gửi tới. Cô đem balo chen giữa vào chỗ ngồi của hai người, nhìn khuôn mặt đắc ý vui vẻ của ai kia thật muốn đập nát mặt hắn ra.

Mở điện thoại ra, là tin nhắn của Sở Điềm Điềm

<< Chị Hy, ban nãy trưởng phòng kế hoạch Tống Nhã Yến định ngồi bên cạnh tổng giám đốc, không ngờ tổng giám đốc của chúng ta liền quăng ra một câu " không còn chỗ ngồi sao ", cô ấy xấu hổ rời xuống cuối xe ngồi luôn. Em không ngờ tổng giám đốc còn biết giành chỗ cho người phụ nữ của mình nha " biểu tượng cười gian xảo " >>

Từ Ngôn Hy nghiến răng, tức giận nhắn lại một tin

<< Người phụ nữ cái đầu em, em còn không biết giành chỗ cho chị, báo hại chị ngồi đây áp lực thật lớn " biểu tượng khóc oa oa " >>

Từ Ngôn Hy nộ khí đem điện thoại bỏ vào túi, nhắm mắt lại. Tốt nhất bây giờ ngủ một giấc, đem cái sự không vui này vất qua một bên, chuẩn bị hưởng thụ niềm vui ở Uyển Cảnh mới được.

Bởi vì tối ngủ không đủ giấc, lên xe một lúc là đã say đắm chìm vào giấc ngủ.

Hai tiếng sau, xe dừng lại trước một cái cổng to lớn, ở trên đó có hai chữ " Uyển Cảnh " vô cùng đẹp.

Hoắc Dư Viễn nhìn Từ Ngôn Hy đang hưng phấn không thể hưng phấn hơn. Ban nãy nếu hắn không gọi cô dậy, khẳng định sẽ ngủ luôn trên xe mà không biết trời trăng mây gió gì.

Từ Ngôn Hy một hồi hăng hăng hái hái nhảy nhót, liền ủ rũ kéo vali của Hoắc Dư Viễn vào khách sạn nhận phòng. Quả nhiên, tổng giám đốc đại nhân vẫn bắt cô làm osin.

Mọi người lần lượt nhận thẻ và chìa khóa phòng. Mỗi phòng có hai người, cô và Sở Điềm Điềm chung một phòng. Sau khi mang đồ đạc của mình vào phòng, Từ Ngôn Hy còn phải xách vali lên cho vị tổng giám đốc của mình.

Người có tiền có khác, ở phòng thượng hạng, một mình hắn một phòng. Cô đứng trước của phòng, giơ tay gõ thật mạnh vào cửa, thiếu điều muốn vác búa đập nát cái cửa này luôn.

" Muốn đền tiền à? " Hoắc Dư Viễn đem cửa mở ra, dựa người vào cánh cửa.

Từ Ngôn Hy liếc hắn một cái, kéo vali tới trước mặt

" Vali của anh "

" Đem vào trong! "

Cái gì? Nói cô vào phòng của hắn sao? Không thể nào, cô liền phản kháng

" Anh tự đem vào đi, tôi không.. "

Chưa nói dứt câu, cả người lẫn vali liền bị lôi vào trong, cửa liền đóng sập lại.

Từ Ngôn Hy có chút run rẩy nhìn mình đã ở trong căn phòng rộng lớn. Quan trọng hơn, cô bị kẹp ở giữa hai tay cơ bắp săn chắc của Hoắc Dư Viễn, phía sau, chính là cánh cửa gỗ sang trọng. Mà Hoắc Dư Viễn ngày càng dồn đến. Cô sợ hãi lắp bắp

" Này này, anh.. anh làm gì? "

" Em nói xem tôi sẽ làm gì? "

" Anh.. anh dám làm gì tôi sẽ la lên đó "

Hoắc Dư Viễn nhếch cao khóe miệng, giọng phả vào mặt cô

" Cứ thoải mái, phòng cách âm! "

Cô thật sự lúng túng, hắn càng ngày càng dồn gần. Chỉ khoảng mười centi mét nữa môi hai người liền đυ.ng nhau. Trong lòng cô tim đập loạn cả lên...

Không xong rồi, cái tên ác ma này tính làm gì hả?