Chương 45

Thấy Đông Phương Bạch sắp khóc tới nơi, Vân Dao liền tiến đến xoa đầu hắn.

Miệng lẩm bẩm, "Ngoan, ngoan, không giận, không giận."

Hắn nhìn nàng khụt khịt, "Thật?"

"Ừm."

"Tỷ không lừa đấy chứ?" hắn hỏi lại.

"Không lừa."

"Thật sao?"

"Ừm."

"Thật?" giọng hắn nghi ngờ.

" … " mẹ nó, hỏi lắm vậy!

Thấy nàng không nói, hắn lại sắp khóc, Vân Dao trong lòng hiện lên cỗ xúc động muốn đánh hắn nhưng mà hắn lại là nhiệm vụ mục tiêu không thể đánh.

Nuốt cục tức xuống, nàng ngữ điệu uy hϊếp, "Ngươi còn hỏi một câu ta liền ghét ngươi! "

Đông Phương Bạch im lặng bịt miệng, ánh mắt cún con đáng thương biểu thị hắn sẽ nghe lời, bộ dáng làm cho người khác mềm lòng.

Vân Dao không hề bị mềm lòng.

Nàng mặc kệ hắn quay về quân doanh, Đông Phương Bạch phía sau tập tễnh đi theo.



Đi được một đoạn, Vân Dao nghe thấy một cỗ máu tươi nồng đậm quanh đây, không có tiếng chém gϊếŧ thì chắc hẳn cuộc chiến đã xảy ra xong.

Thấy nàng có vẻ ghét bỏ, Đông Phương Bạch trong lòng lộp bộp, hắn như đứa trẻ biết sai. Vân Dao nhìn bộ dàng mà nghi hoặc, tên này bị sao vậy? Bộ dáng đó là sao?

Vân Dao trong lòng lóe lên ý nghĩ, "Người do hắn gϊếŧ!"

Vân Dao, "Ngươi làm?"

Đông Phương Bạch gật đầu đáng thương, nàng sẽ không ghét hắn chứ.

"Bọn họ muốn gϊếŧ ta, nên … " ta gϊếŧ họ.

Vân Dao ánh mắt hiểu rõ thân phận của hắn nhiều người muốn gϊếŧ cũng là chuyện bình thường, không ngờ đám truy sát xui xẻo lại chọn ngày hắn phát bệnh, chết thảm hơn nhiều.

Vương Đoản Mệnh nói lúc hắn phát bệnh thì như tu la hạ tràng, bộ dáng cún con muốn được bảo vệ này …

Vân Dao thở dài trong lòng.

Bây giờ không thể đưa hắn về doanh, nếu không nếu bị phát hiện sẽ phiền toái, để những kẻ fan hâm mộ cuồng nhiệt kia thấy idol chiến thần như kẻ ngốc thế này toi.

Nên nhét hắn đi đâu đây …

Mắt nàng sáng lên, có người tới!

Vương Đoản Mệnh vừa nói với nàng, người tới là thuộc hạ của Đông Phương Bạch tới cứu viện, đến thật đúng lúc.

"Tỷ tỷ … "

Hắn chưa kịp nói xong, thì ngã xuống bất tĩnh.



Vân Dao thu tay lại, thân ảnh biến mất. Vừa lúc đó, xuất hiện thêm mấy hắc y nhân che mặt, thấy chủ tử ngã trên đất liền nhanh chóng tiến đến đỡ Đông Phương Bạch lên.

Hắc y nhân 1, "Chủ tử ngất rồi."

Hắc y nhân 2, "Sao có thể? Mọi lần chủ tử phát bệnh đều rất khó bất tỉnh, lần này … "

Hắc y nhân 3, "Chắc hẳn là do mệt quá."

Hắc y nhân 1, "Không thể nào, chủ tử chúng ta sao có thể mệt quá mà ngất, lúc trên chiến trường đánh một ngày một đêm còn khỏe đâu!"

Hắc y nhân 3, "Chẳng lẽ do ngài ấy đánh nhau với đám Sát điện kia xong thì bị bọn hắn trước khi chết đánh thuốc mê, mang ý đồ khi ngài ấy ngất sẽ có người khác xử lý? "

Hắc y nhân 2, "Chắc là vậy, đám Sát điện ngày càng đáng ghét, xử lý hết chuyện kia chúng ta nhất định phải dạy dỗ lại Sát điện!"

Ba người mang Đông Phương Bạch rời đi trong đêm.



Vân Dao lúc về tới lều thì đã nhiều lần ngáp dài ngáp ngắn, dù sao đây cũng là thân thể phàm nhân nên cũng sẽ buồn ngủ.

Ba người cùng lều đã ngủ ngon lành, nàng cũng nằm xuống giường nhắm mắt ngủ.

Sáng mai.

Tiếng trống thao luyện vang lên có quy luật, tiếng rầm rầm bước chân truyền đến, đây là tiếng trống tập hợp để huấn luyện tân binh cũng như là lão binh.

Vân Dao đã dậy sớm trước nên đã chuẩn bị sẵn sàng chỉ chờ trống đánh nữa thôi, An Dương ngủ dậy thấy nàng ngồi trên giường thì chỉ nhìn gật đầu một cái rồi quay đi kêu hai người bạn dậy, Băng Hạ và Lịch Tước thì quằn quại trên giường nhíu mày che tai.

Làm thiếu gia sống sung sướиɠ muốn gì được nấy, đến quân doanh thì phải dậy sớm khi trời chưa sáng hết.