Chương 11

Lại vẫn là câu đó.

Ánh mặt trời chiếu xuống như xem Trái Đất thành cái bánh tráng nướng nha, mặt nhựa đường lại bởi vì sức nóng mà trở nên mềm dẻo có thể biến thành bơ mà phết a phết, đứng nhìn từ xa trông cứ như bãi bùn nhão nhoẹt uốn éo tạo thành dòng lượn qua lượn lại. Từ sau cái ngày cả lục địa trải qua đột biến, B thị đã không còn hình dạng phồn thịnh như trước nữa.

“A a a a Chết người ”

Một thanh âm bén nhọn đầy hoảng sợ từ lầu cao truyền ra, đem toàn bộ tiểu khu yên tĩnh đánh vỡ.

Từ khi có người chết cho tới bây giờ: “Nếu ánh nắng chiếu thẳng đến nhà cửa cũng sẽ chết người.” Tin tức truyền khắp toàn bộ B thị chỉ cần nửa tháng. Ngày đầu tiên chỉ có một hai ca người bệnh chết xuất hiện, ngày hôm sau đã là bốn năm ca, ngày thứ ba là bảy tám ca… Đến cuối cùng, lại lấy luỹ thừa bội số mà xuất hiện

Một ngày liền đạt tới hơn một ngàn người chết

Toàn bộ B thị không giống như tháng trước mà tĩnh mịch, hiện tại nơi nơi đều là tiếng quát tháo sợ hãi cùng tiếng gào khóc bi thống thương tâm. Tử vong rốt cục vô tình mà thổi quét mọi sự an tĩnh nơi thành thị đã tồn tại hơn một ngàn năm, đem ánh sáng le lói ban đầu còn còn sót lại một chút triệt để biến thành hắc ám.

Từ cái người thứ nhất tạo nên sự bi phẫn sợ hãi trên đường phố, đến người thứ hai, thứ ba…

Vô số người từ bỏ viêc tránh né ánh nắng trong nhà. Bọn họ không bao giờ nguyện ý co đầu rút cổ tại một nơi có không gian nhỏ, họ bắt đầu tìm kiếm đáp án chân chính, tìm kiếm sự thật bị che dấu. Nháo sự, du hành, thị uy, ẩu đả, mặc dù có không ít hỗn tạp, nhưng là đại bộ phận nhân loại đều sẽ run rẩy mà đứng lên.

Nhân loại chính là một loại sinh vật như vậy.

Khi có điều gì uy hϊếp tánh mạng của mình, bất luận thứ gì uy hϊếp đến tính mạng đền sẽ cố gắng loại bỏ, hết thảy sự vật có nguy cơ trước mắt đều sẽ bị loại trừ tức khắc.

Đứng ở tầng cao nhất của một cao ốc, bộ dạng thiếu niên tinh xảo rủ con ngươi, mặt không đổi sắc mà nhìn đám người ồn ào hỗn loạn dưới lầu. Ánh mắt không có một chút tình cảm phập phồng, giống như chính là đang nhìn một đám vật chết.

“Tiểu Thượng, em sao lại lên đây?”

Chợt nghe phía sau vang lên thanh âm của nam nhân, thiếu niên lập tức giương lên khóe môi quay đầu lại, lộ ra một tia tươi cười thanh lệ xinh đẹp, thanh âm ôn nhu mà nói rằng: “Kế Thanh, không có gì. Em chỉ là tùy tiện nhìn xem.”

Ngô Kế Thanh cũng không hoài nghi nhiều, gã đi tới bên người thiếu niên, cười nói: “Vừa rồi có vị bằng hữu bảo chúng ta cũng đi xuống đồng thời tham gia hoạt động, em muốn đi không?”

Tô Duy Thượng trong đôi mắt thật to bay nhanh mà hiện lên một tia u quang, chân mày mảnh khảnh hơi nhíu lại, hắn có chút sầu lo mà nói: “Kế Thanh, kỳ thật… Kỳ thật em có chút muốn đi tìm anh trai.” Trong thanh âm là nồng đậm lo lắng cùng quan tâm, chỉnh trương khuôn mặt nhỏ nhắn đều ủy khuất mà vo thành một nắm: “Anh trai hiện tại đang ở nhà cũ, nơi ấy là vùng ngoại thành B thị, tin tức cũng không có, em lo lắng anh ấy xảy ra chuyện gì.”

Ngô Kế Thanh nghe vậy sửng sốt, qua hồi lâu mới hiểu được. Gã thật sâu mà thở dài, sau đó đưa tay vỗ về sợi tóc mềm mại trên đỉnh đầu Tô Duy Thượng, nói: “Tiểu Thượng, em thật là rất thiện lương. Là bằng hữu của A Cảnh, anh nghĩ muốn thay hắn cám ơn em. Hắn trước kia đối với em như vậy là bởi vì mẫu thân mất đối hắn đả kích quá lớn, anh nghĩ, hắn nếu biết em quan tâm hắn như vậy thậm chí muốn mạo hiểm tánh mạng đi tìm hắn, hắn nhất định sẽ thực cảm động.”

Tô Duy Thượng chớp chớp mắt mèo tròn tròn: “Cho nên… Kế Thanh anh là đồng ý?”

Ngô Kế Thanh lộ ra một tia tươi cười trên gương mặt tuấn lãng: “Ân, chúng ta đi thôi.”

“Cám ơn anh, Kế Thanh.”

Việc này không nên chậm trễ, đơn giản thu thập một ít đồ ăn cùng nước uống, Ngô Kế Thanh cùng Tô Duy Thượng liền ly khai, lái xe hướng tới ngoại ô thành phố B thị khu Cảnh trạch mà đi.

Tô Duy Thượng ngồi ở ghế phó lái, bên môi như trước treo kia một mạt mỉm cười sáng lạn.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên mặt trời chói chan, trong lúc này, ánh sáng trong suốt nhu hòa nhưng ở trên mặt đất lại đang phát sinh bi kịch cực kỳ bi thảm.

Từ khi mở hai mắt, Tô Duy Thượng cảm thấy trên thế giới này mỗi một chỗ đều là xinh đẹp như thế, mà ngay cả không khí đều so còn đẹp hơn cả con người.

Thực sự đã trọng sinh, trong tay có được bảo vật quyết định thắng bại, mà lúc này đây…

Hắn tuyệt đối sẽ không chết nữaBên môi độ cung lại giãn ra vài phần, Tô Duy Thượng chậm rãi nắm chặt trong tay khối Bảo Ngọc xanh biếc, vừa nghĩ tới ở trong đó có các loại lợi khí, thực vật cùng nguồn nước liền có sự tin tưởng nồng đậm.

Cảnh Hạ, nhân sinh của Tô Duy Thượng tao đã bắt đầu

Mà mày… sắp chấm dứt.

———

Lá cây khổng lồ xanh biếc giống như màn trời bao phủ xuống, đem trời xanh che đậy không có một chút ánh sáng, chỉ có thể miễn cưỡng dựa vào đèn pin tiếp tục đi tới. Phiến lá cực lớn ước chừng 20 cm, thịt lá đầy đặn, đem nguyên bản núi rừng đắp nặn thành rừng nhiệt đới siêu cấp.

Cảnh Hạ ra sức mà vứt ra một đao, xoát một chút chỉ thấy ngân quang chợt lóe, một cái chiếc lá tét thành hai nữa. Rụng xuống đất chảy ra chất dịch màu xanh nhớp nháp ghê tởm.

Nhưng xem riết lại thành quen, không ai đối với cái này cảnh có bất luận phản ứng gì nữa.

Tất cả mọi người vội vàng đem ủng đạp dẹp bọn côn trùng đang lúc nhúc, mà ngay cả Vương quản gia ho khan không ngừng đều sẽ cố gắng quơ lưỡi dao, giao tranh gϊếŧ chết sâu bọ.

Trận đại khai sát giới này thẳng đến khi Kỷ Xuyên Trình hạ xuống một đao chặt đứt hai chỉ cự trùng, mới tính rốt cục chấm dứt.

Tần Sở xoa xoa trán, không ngừng mà thở dốc nói: “Đáng chết Mấy thứ này rốt cuộc là từ chỗ nào bay ra Đều không có lực sát thương gì cả, chính là không ngừng mà chạy ra đây, thật sự là rất ghê tởm.”

Cảnh Hạ nuốt nước miếng một cái, nói: “Tần tỷ, phải là chúng ta xông vào trùng sào của người khác đi.” (sào huyệt côn trùng đó mà.

Cảnh Hạ tại đời trước cũng chưa gặp bao giờ, thú triều trước kia đều là nhân loại cùng biến dị thú chiến đấu, cũng không có cảnh tượng thiên thời địa lợi như vậy. Bất quá khi nghe tới việc ở một ít rừng cây thâm sơn một ít thực vật có sức chiến đấu thấp, tiến hóa giai cấp yếu kém hơn động vật thường sẽ hợp tác thành quần thể để bảo vệ mình.

Trên trán Kỷ Xuyên Trình cũng toát ra một tầng mồ hôi tinh mịn do hoạ động nhiều, nhướng mày, Kỷ Xuyên Trình hỏi: “Tần Sở, chúng ta còn dư lại đồ ăn còn nhiều hay ít?”

“Đại khái chỉ có thể miễn cưỡng duy trì… Một ngày đi.” Tần Sở lo lắng mà nói: “Thiếu gia, từ khi chúng ta tiến vào ngọn núi này, cũng đã gặp được quá ba lượt công kích. Nếu còn như vậy, sợ là chúng ta căn bản chống đỡ được đến vùng cấm.”

Kỷ Xuyên Trình sắc mặt ngưng trọng, liễm con ngươi, cũng không nói gì thêm.

Mà bên kia, Vương quản gia cũng thật vất vả mà ngồi trên tảng đá lớn trên nghỉ ngơi hồi lâu, bình phục hô hấp.

“Kỷ kỷ”

Trong tầng tầng lớp lớp cỏ dại một đạo màu đen tiểu ảnh tử vèo một chút liền bay đến trong ngực Vương quản gia. Dùng đầu lông xù nhẹ nhàng mà củng vào bụng Vương quản gia, tiểu Hắc thỏa mãn mà nhắm lại mắt nhỏ, không ngừng “Kỷ kỷ kỷ kỷ” kêu to.

Cảnh Hạ vừa thấy liền có chút sinh khí, nhưng nhìn đến bộ dáng từ ái của Vương quản gia, chỉ hừ lạnh một tiếng: “Vật nhỏ này thật sự là, vừa đến giờ nó đã tới rồi, mà cũng không giúp ích được gì.”

Vương quản gia nghe xong lời này, bất đắc dĩ cười nói: “Thiếu gia.”

Cảnh Hạ không được tự nhiên mà bỏ qua một bên đi.

Cậu mới không thừa nhận là nhìn Vương quản gia đối này vật nhỏ này yêu thương như thế, có chút ghen tị

Tiểu Hắc cũng không chút nào để ý tới Cảnh Hạ, không biết từ chỗ nào biến ra một viên đại đại trái cây, ước chừng bằng nửa thân thể nó. Dùng răng nanh mà cắn trái cây, xem đó cứ như là bữa tiệc lớn.

“Kỷ kỷ, kỷ kỷ”

Phi Đại gia đây chính là có tự mang lương khô, ai thèm cùng ngươi đoạt đồ ăn

Phi phi

Vương quản gia bất đắc dĩ mà nhìn này một người cùng một tiểu đông tây. Hai bên đều phát khí hai bên ông đều đau lòng, đến cuối cùng lại cũng không biết nên làm thế nào cho phải. Chỉ cười cười, làm như cái gì đều không phát hiện.

Nghỉ ngơi gần mấy phút đồng hồ, ăn vài hớp thực vật, một chuyến đi bốn người…

Một lần nữa lại lên đường.

Từ một đêm kia lần đầu tiên đưa nó thuốcố tăng lực, cái tiểu thịt đen thui liền đuổi theo mông bốn người Cảnh Hạ, không bao giờ rời đi. Muốn rượt theo nó, thì toàn bộ trong đội ngũ mà ngay cả Kỷ Xuyên Trình cũng đuổi không kịp nó. Muốn đuổi đi, mới vừa đuổi đi… Vật nhỏ này liền trở về lại

Sau đó Cảnh Hạ trực tiếp đem toàn bộ thuốc đều ném cho nó, tiểu gia hỏa kia cư nhiên đầu tiên là nhìn trong chốc lát, sau đó ngậm gói to lại chạy theo

Thật sự là một khối thuốc cao bôi trên da chó (Ý nói bám dai.

Dựa theo Cảnh Hạ nói mà nói, thì phải là —— thối không biết xấu hổBất quá Vương quản gia ngược lại giống như rất thích tiểu gia hỏa này, thứ nhất là không đành lòng mà trong lúc nghỉ ngơi, đem tiểu gia hỏa kia phủng ở lòng bàn tay sờ sờ. Vật nhỏ này còn đặc biệt cố tình mà cọ a cọ, nhượng Vương quản gia không có con này mà cảm thấy cô độc càng thêm thoải mái không ít.

Cảnh Hạ mắt lạnh: Phi Ngươi còn làm nũng

Nhưng là vô luận nói như thế nào, không đến vài ngày, vật nhỏ này liền chơi xấu bò lên vai Vương quản gia không chịu đi xuống. Cảnh Hạ tuy rằng vẫn luôn rất muốn đem vật nhỏ này bóp chết, nhưng là mỗi khi cậu nhìn đến nụ cười hạnh phúc trên mặt Vương quản gia, tâm lại đều mềm nhũn, như thế nào đều nói không nên lời, không thể hạ thủ.

Từ khi bọn họ bốn người đến đây, không biết là đang ở nơi nào nhưng các thứ vật biến dị lại càng phong phú bất ngờ a.

Nói thí dụ như rõ ràng phải là cây diệp tùng, lúc này không muốn nói đến ba người tráng kiện đến ôm hết thân cây, chính là từng thớ gỗ đã hơn 1o cm. Cảnh Hạ chưa từng gặp qua thứ tiến hóa như thế này bao giờ.

Bất quá tiến hóa tuy rằng sẽ lựa chọn vứt bỏ, nhưng về sau, cơ hồ tố chất thân thể mọi người đều có cải tiến cực đại. Thậm chí từ thứ bỏ đi trước mạt thế cũng tuyệt đối tiến hóa thành trình độ của vận động viên quốc gia sau mạt thế.

Mà hiện giờ, trải qua mấy ngày gian nan, vô luận là Cảnh Hạ, Kỷ Xuyên Trình, hoặc là Tần Sở, thậm chí là Vương quản gia, thân thể của bọn họ cũng đã đề cao một tầng. Nếu không sau vài ngày chạy vòng vòng quanh núi, thân thể Vương quản gia cũng sẽ chống đỡ không nỗi.

Mỗi khi nghĩ vậy, Cảnh Hạ đều sẽ thấy có một chút may mắn.

“Tiểu hỗn đản, cậu muốn uống chút nước không?”

“Ân.”

Tần Sở đem chai nước đưa tới, Cảnh Hạ thực khoái trá mà nhận lấy, sau đó gần như chỉ nhấp hai cái liền lại đưa trở về. Nhìn Vương quản gia bên kia nắm tiểu Hắc, trong mắt lo lắng cùng sợ hãi lại nhiều thêm vài phần.

Nửa tháng này, Vương quản gia vẫn cứ không ngừng ho khan, nhưng là… Cũng không có những thứ bệnh trạng khác xuất hiện. Liền giống như lão nhân gia nói, chính là một hồi cảm mạo mà thôi, cũng không có trở ngại.

Cảnh Hạ tuy rằng vô pháp ở trong lòng lừa gạt chính mình, nhưng lại nhớ rõ Vương quản gia là ở giai đoạn trước mạt thế không bao lâu cũng đã qua đời.

Mà thẳng đến hiện tại, Vương quản gia đứng ở trước mắt vẫn như cũ sinh hoạt.

Có lẽ… Thật là có cái gì thay đổi đi.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu Hạ Tử 【 trừng 】: Ngươi cái này thật không biết xấu hổHams đại gia 【 trừng 】: kỷ kỷ Kỷ kỷ kỷ kỷ kỷ kỷ ( Ngạo kiều Ngươi cái này tạc mao thụKỷ thiếu giáo 【 liếc 】: Câm miệng.

Tiểu Hạ Tử: QAQ A Xuyên

Hams đại gia: QAQ kỷ kỷ

(:з” ∠ Mấy muội muội không để ý tới phúc oa nữa, phúc oa liền… … … Lăn lộn a