Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hệ Thống Sống Còn

Chương 31: Đường Về Nhà (2)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Yên Vũ đã lâu không nghe đến âm thanh của hệ thống, hiện tại nó đột nhiên nhảy ra làm cô thoáng giật mình. Mầm bệnh? Là cái gì? Diệp Phàm vừa nhắc đến đám động vật hoang dã kia, nhiệm vụ lập tức hiện ra, vậy quá nửa là mầm bệnh sẽ xuất hiện ở vị trí của lũ động vật.

Cô gần như ngay lập tức gật đầu với Diệp Phàm:

"Đi thôi. Tôi cũng muốn biết chuyện gì đang xảy ra."

Bọn họ sánh vai đi thẳng về trung tâm của căn cứ. Bởi vì có quan hệ đặc biệt với đầu lĩnh của nơi này, cho nên người gác cổng vừa thấy Diệp Phàm liền mở cửa cho họ vào trong, thái độ rất cung kính.

Lúc Yên Vũ đi vào thì trong hội trường đã tập trung hơn mười người, cô có thể cảm giác được dao động năng lượng mạnh mẽ trên người họ, đều là dị năng giả cả. Hàn Vệ đứng ở phía trước đám người, liếc mắt về phía cô, sau đó chậm rãi cất giọng:

"Tôi đã cho người kiểm tra lại vị trí của đám động vật kia, cách căn cứ khoảng mười kilomet, hiện tại chúng ta chia làm hai đội để xuất phát đến đó. Yên Vũ, cô cũng qua đây đi."

Hàn Vệ ngoắc tay, tư thái như đang ra lệnh cho người khác vậy. Yên Vũ âm thầm xì một tiếng, nhăn mày, nhưng vẫn đi đến bên cạnh hắn.

"Đây là Yên Vũ, cũng là một dị năng giả rất mạnh, tạm thời cô ấy sẽ dẫn dắt đội hai thay Lưu Nhất."

Một câu này nói ra, toàn trường im thin thít. Tính cả Yên Vũ nữa thì ở đây có tổng cộng mười một dị năng giả, nhưng chỉ có hai trong số đó là nữ. Trừ một người sẽ gia nhập đội của Hàn Vệ, còn lại đội hai toàn là nam nhân, hiện tại bắt bọn họ nghe theo lệnh của Yên Vũ? Dễ vậy sao?

Lưu Nhất vốn dĩ sẽ đảm nhiệm đội trưởng đội hai, nhưng bây giờ bị cướp trắng trợn như vậy, không phục bước tới trước, dõng dạc nói:



"Hàn Vệ, bọn tôi năm người một đội là được, không cần một đứa con gái đến chỉ huy!"

Tính tình của người này tương đối được lòng người, luôn giúp đỡ những thành viên khác trong tổ chức khi cần, hai tuần nay bọn họ liên tục ra vào cùng nhau, tất nhiên sẽ ủng hộ hắn. Vì vậy bắt đầu một màn tranh cãi nhỏ:

"Nói thật, chúng tôi không muốn bị vướng chân, ai biết ngoài đó có nguy hiểm gì hay không?"

"Nếu xảy ra chuyện gì, làm sao có thể phân tâm bảo vệ cô nàng được?"

"Tôi cũng nghĩ vậy, bọn tôi năm người một nhóm là được rồi."

Không phải bọn họ cố tình khinh thường phụ nữ, nhưng rõ ràng mạt thế vừa buông xuống, kẻ chết đầu tiên chính là phái yếu, cho dù bọn họ có may mắn trở thành dị năng giả thì bản chất vẫn không bằng nam nhân! Không ai muốn lúc xảy ra biến cố còn phải phí sức bảo vệ Yên Vũ.

Yên Vũ lẳng lặng nghe, không phản bác. Hàn Vệ cũng không khó xử bọn họ, muốn thế nào thì như thế đó, hắn quay sang nhìn khuôn mặt bình tĩnh của cô, lại nhìn Diệp Phàm rồi nói:

"Vậy Yên Vũ tham gia đội một, Diệp Phàm, cậu ở lại căn cứ."

"Ơ? Tại sao lại là tôi mà không phải người khác chứ?" Diệp Phàm ngẩn ra, đưa tay chỉ vào mặt mình.

"Có ý kiến?" Hàn Vệ lạnh nhạt quét mắt qua, chỉ cần Diệp Phàm dám nói ra lời chống đối, vậy hậu quả khó thể tưởng tượng.

Người nào đó xị mặt xuống, đành trơ mắt đứng tại chỗ nhìn đoàn người lập thành đội rời đi, trong lòng buồn bực như vừa bị ai cướp mất miếng ăn. Diệp Phàm lâu rồi chưa được động tay động chân, hiếm lắm mới xuất hiện cơ hội ra ngoài, lại để cho Yên Vũ cướp mất.



Ban đầu hai đội cùng nhau xuất phát, nhưng đến nửa đường thì bắt đầu tách ra để tìm kiếm. Trước khi đi, Lưu Nhất còn hảo tâm nhắc nhở Hàn Vệ:

"Dẫn theo hai cô gái ra ngoài, tốt nhất hãy nên cẩn thận."

"Tôi tự biết chừng mực."

Hàn Vệ đối với những người này rất lười nói chuyện, sau khi bỏ xuống một câu liền đổi hướng, phía sau có bốn người theo sát hắn.

Thời gian từng chút một trôi qua, trong lòng mỗi người đều đang nâng cao cảnh giác, một tiếng động lạ vừa phát ra cũng có thể khiến thần kinh họ căng như dây đàn. Yên Vũ âm thầm mở bản đồ lên quan sát, nhưng hệ thống lại vô đạo đức quăng ra thông báo:

[Hệ thống tiến vào quá trình nâng cấp đặc biệt, mọi chức năng trừ bảng nhiệm vụ và rương đồ đều sẽ tạm thời khóa lại, ký chủ tự mình bảo trọng. Đếm ngược vào bản cập nhật... 3... 2... 1.]

Sau tiếng tít tít, hệ thống liền sụp nguồn.

Yên Vũ dở khóc dở cười, cái hệ thống này sao chẳng đáng tin gì hết. Lúc nào cũng cợt nhả, thái độ làm việc hoàn toàn không nghiêm túc. Cô đành nhịn nó, tận lực thả ra cảm giác của mình để cảm nhận những biến đổi xung quanh. Thỉnh thoảng cũng có tang thi du đãng trên đường phát hiện ra và nhào về phía họ, nhưng chưa được nửa đường liền bị đánh gục không thương tiếc.

Bản thân thứ này quá yếu, Hàn Vệ còn không thèm nhìn, nhẹ nhàng chỉ tay, đầu tang thi lập tức bị tia sét to cỡ ngón cái bay vụt ra, một phát xuyên thủng. Mùi khét chậm rãi phiêu tán trong không khí, để cho mọi người nghe được càng tập trung tinh thần hơn.

Yên Vũ cảm thấy mọi chuyện bắt đầu nghiêm trọng hơn rồi, từ khi cô đến căn cứ đến bây giờ, hết tang thi triều, thực vật biến dị, hiện tại lại đến một đám động vật. Hơn nửa tháng qua, mọi chuyện vẫn luôn suôn sẻ! Vì sao chúng nó lại xuất hiện gần căn cứ phía Bắc vào lúc này?
« Chương TrướcChương Tiếp »