Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Manh Sủng Ký

Chương 11: Đoàn phim

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Yáng

***

Năng lực khôi phục của chó rất là nhanh, vết thương của Đậu Đỏ mỗi ngày một tốt hơn, lông cũng mọc dài ra, vốn là ngày ngày phải nằm sấp ở trong ổ, nhưng hiện tại có thể cùng Du Điểm Điểm ra ngoài tản bộ rồi. Du Vãn thấy Đậu Đỏ khôi phục, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng để xuống.

Hôm nay, Du Vãn chuẩn bị đi ra ngoài, hôm qua cô cùng La Thiến hẹn gặp mặt, nên cô mang cả kịch bản theo.

La Thiến gặp Du Vãn liền kéo tay cô hỏi kết cục <Đồng hồ quả lắc cuối cùng>, Du Vãn bất đắc dĩ nhìn cô nàng, "Nếu tiết lộ cho cô thì sau này cô làm gì còn hứng thú đợi chương mới nữa."

La Thiến, "Nhưng dạo gần đây cô ít đăng chương mới quá, tôi nhịn không được."

Du Vãn, "Không phải là cô giao nhiệm vụ quan trọng cho tôi à, tôi là dùng hết tâm sức đặt ở rồi."

La Thiến vẻ mặt đau khổ, "Thật sao, thật sao, hóa ra đều là lỗi của tôi."

"Cô biết thế là tốt."

La Thiến nghiêm nghị, "Tiến độ sửa kịch bản sao rồi? Sắp xong chưa?"

"Ừ, có thể tiến hành quay được rồi, cô có thể lấy về xét duyệt, có nhiều chỗ có khả năng cần phải sửa lại."

La Thiến gật đầu, " cũng chuẩn bị quay rồi, Du Vãn, tôi phải nói trước với cô một tiếng, có khả năng cô phải đến đoàn phim."

"A!!"

"Cô là biên kịch chính, đến lúc muốn sửa kịch bản mà cô không có ở đó thì biết làm sao."

Du Vãn nhíu mày.

La Thiến nói, "Nhưng cô cứ yên tâm. Bình thường cũng không có việc gì, rất nhẹ nhàng. Cô có thể ở khách sạn nghỉ ngơi hoặc đến đoàn phim đều được."

Du Vãn cũng không phải nghĩ thoải mái hay không, mà đang lo Du Điểm Điểm, mặc dù trước kia đi du lịch cô cũng không cho Du Điểm Điểm theo.

Còn có một lý do nữa là cô đã đáp ứng với Thẩm Thanh Châu làm cơm cho anh và Đậu Đỏ.

"Đi khoảng bao lâu?"

"Ít nhất phải một tháng, còn phải xem tình huống sau này thế nào." La Thiến thấy Du Vãn do dự, "Cô không tiện đi lại sao?"

"Không có..." Du Vãn nói, "Tôi sẽ an bài một chút, sẽ đi." Dù sao cô cũng là người phụ trách kịch bản, không thể mặc kệ được.

"Tốt lắm." La Thiến đem văn kiện trong tay cho cô, "Cái này cùng cô không có quan hệ, nhưng tôi cảm thấy cô sẽ quan tâm, đây là danh sách diễn viên và tất cả nhân viên đoàn phim."

"A." trong lòng Du Vãn vẫn đang nghĩ về một tháng ở đoàn phim, tuỳ tiện đem văn kiện này nhét vào túi.

"Vậy tôi đi trước đây, ba ngày sau là nghi thức khai máy. Một tuần sau thì cô đến Bắc Kinh nhé."

"Được."

Chạng vạng, Du Vãn trước đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn sau đó mới về nhà.

Lúc nấu ăn ở phòng bếp nhà Thẩm Thanh Châu, Du Vãn vẫn đang nghĩ phải nói với anh như thế nào.

"Ăn cơm." Cô dọn xong bát đũa liền ngồi xuống bàn ăn. Thẩm Thanh Châu ngồi đối diện cô, cầm lấy đũa bắt đầu ăn cơm.

Du Vãn không yên lòng ăn vài miếng, thỉnh thoảng liếc trộm Thẩm Thanh Châu. Đại khái do cô nhìn quá nhiều lần nên cuối cùng Thẩm Thanh Châu cũng dừng đũa nhìn cô, "Cô muốn nói gì?"

Du Vãn trừng mắt nhìn, "Làm sao anh biết tôi muốn nói cái gì?"

Ánh mắt Thẩm Thanh Châu bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt cô rõ ràng như vậy sao anh có thể không biết.

Du Vãn thấy anh không nói lời nào liền mở miệng nói, "Một khoảng thời gian tới tôi không thể tới làm cơm tối cho anh với Đậu Đỏ."

Thẩm Thanh Châu, "À."

"Tôi phải đi công tác ở ngoài một thời gian, khoảng thời gian này có khả năng rất dài. Anh cùng Đậu Đỏ đành phải tự lực cánh sinh vậy."

"Ừ."

Thẩm Thanh Châu phản ứng rất bình tĩnh, Du Vãn có chút bi thương, lẽ nào cô không quan trọng à, phải đi ít nhất một tháng đấy, bọn họ không được ăn cơm cô nấu không phải là nên vụиɠ ŧяộʍ khóc thút thít sao!

Du Vãn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục nói, "Tôi phải đi Bắc Kinh, ít nhất một tháng, hoặc có thể kéo dài ba đến bốn tháng."

"Tôi biết rõ."

"A?"

Thẩm Thanh Châu bỏ bát đũa xuống, "Rất khéo, cho dù cô không đi, một khoảng thời gian tới cũng không cần làm cơm tối cho tôi, bởi vì tôi cũng phải đi công tác."

Du Vãn kinh ngạc, cũng đã quên hỏi anh "Tôi biết rõ" là có ý gì, "Đậu Đỏ thì sao?"

"Tôi sẽ giao nó cho cửa hàng chăm sóc thú cưng chuyên nghiệp chiếu cố."

"A..." Du Vãn, "Anh muốn đi bao lâu?"

"Khoảng vài tháng, hai ngày sau đi, cho nên rất nhanh cô không cần đến làm cơm nữa."

Du Vãn sau khi nghe xong có chút buồn bã, mấy tháng tới không thể gặp mặt, thời gian vừa qua ngày ngày đều thấy mặt nhau nên cô đã thành thói quen.

"Được rồi, anh hãy nghiêm túc làm việc, tạm biệt anh trước. Ừ... Tiền lương trong khoảng thời gian này có thể ngừng."

Thẩm Thanh Châu nhướng mày, ánh mắt cười như không cười. Du Vãn hướng ánh mắt vào trong chén cơm, cho nên cũng không thấy được vẻ mặt của Thẩm Thanh Châu.

Hai ngày sau, Thẩm Thanh Châu quả nhiên liền rời đi, Đậu Đỏ cũng bị đưa đi. Du Vãn mặc dù trong nội tâm buồn bực, nhưng vẫn là không có biện pháp, cũng phải chuẩn bị đồ đạc cho chính mình.

Vài ngày sau, sân bay quốc tế Bắc Kinh.

"Xin chào, cậu đến đón tôi à?" Du Vãn thấy có người giơ bảng tên của mình, là một nam thanh niên khoảng hơn 20 tuổi.

"Cô là Vị Vãn sao, tôi là do chị La Thiến phái tới đón cô."

"Ừ, là tôi."

"Được, đi bên này, xe chúng ta ở bên ngoài."

Du Vãn gật gật đầu, đi theo anh ta, trên đường lại gọi điện thoại cho La Thiến xác nhận. Sau khi lên xe, Du Vãn hỏi, "Chúng ta bây giờ trực tiếp về khách sạn hay đến đoàn phim?"

"Đạo diễn, nhân viên đoàn phim cùng tất cả các diễn viên bây giờ đang ăn cơm ở khách sạn XX, chị La Thiến nói đón cô qua bên kia chào hỏi mọi người."

"Được rồi."

Đến khách sạn, hành lý của cô được người thanh niên kia nhờ nhân viên khách sạn mang lên phòng trước, còn anh ta dẫn cô đi phòng bao của đoàn phim .

Vừa mới đến thì đã thấy La Thiến đứng chờ ngoài cửa. La Thiến vội đi lên trước kéo tay Du Vãn, "Cuối cùng cô cũng đến."

"Ừ. Máy bay hạ cánh muộn." Du Vãn nhìn về phía sau cô nàng, "Tôi nhất định phải vào sao, cũng không ai nhận ra tôi."

"Nhân viên làm việc giới thiệu một chút liền nhận biết, còn diễn viên thì khẳng định ai cô cũng biết."

Du Vãn dừng một chút, khó khăn nói, "La Thiến, diễn viên... Tôi không biết."

La Thiến nghi ngờ nói, "Đều là mấy diễn viên đang nổi gần đây, Hướng Trạch Nhiên, Lý Manh Manh, không thể nào không biết."

Du Vãn cười cười một tiếng, "Thật sự không biết."

La Thiến khó tin nhìn cô, "Du Vãn cô sống ở trên núi à? Văn kiện ngày đó tôi đưa cho cô, bên trong đều có thông tin về diễn viên, cô thật đúng là, đối với diễn viên diễn kịch bản của mình mà cô cũng không quan tâm."

Du Vãn giật giật khóe miệng, cô thật sự không muốn nói là do mình quên mất.

"Nghĩ một chút, thì thấy cũng không quan trọng lắm, đến lúc bắt đầu quay thì sẽ quen thôi." La Thiến kéo tay cô, đẩy cửa phòng bao ra dẫn Du Vãn đi vào bên trong.

"Hắc hắc, mọi người, xem ai đến đây, là tác giả đại nhân của chúng ta, Vị Vãn." La Thiến lớn tiếng tuyên bố, sau ót Du Vãn đổ vài giọt mồ hôi lạnh, thật đúng là có chút lúng túng.

La Thiến vừa nói như thế, mọi người đang ngồi trên ghế đều nhìn về phía cửa.

Lý Manh Manh là nữ chính nên đương nhiên là đã đọc kỹ cuốn tiểu thuyết này rồi, các chi tiết của tiểu thuyết được viết rất lôi cuốn hấp dẫn, cô đã sớm muốn biết bộ dáng tác giả là như thế nào.

Nhưng mà một khắc kia nhìn thấy Du Vãn, liền kinh ngạc muốn rớt cằm, cô ấy liền đứng lên lớn tiếng hỏi, "Cô là Vị Vãn?!?!"

Du Vãn nhìn về phía cô gái đang nói chuyện, gật gật đầu, "Xin chào."

"Trời ạ, Vị Vãn vẫn còn là một cô bé?? Còn nhỏ như thế..." Lý Manh Manh nhất thời không tìm được từ gì để hình dung, nghĩ mãi mới nói, "Thế nào lại là một nữ sinh dễ thương? Tôi còn tưởng là một người đàn ông chứ."

Sau khi Lý Manh Manh nói xong, mọi người đều đồng tình. Nam chính Hướng Trạch Nhiên cũng rất kinh ngạc, anh ta cũng đọc tiểu thuyết rồi, ý tưởng của tiểu thuyết rất phong phú đa dạng lại tinh tế ảo diệu, mà cô gái trước mắt này nhìn qua khá nhỏ tuổi, cũng không giống người có thể viết được loại tiểu thuyết đó.

"Xin chào mọi người, tôi là tác giả kiêm biên kịch Vị Vãn." Du Vãn cảm giác mình cần phải lễ phép chào hỏi mọi người.

"Vị Vãn, đại tác giả, mau ngồi mau ngồi." Một người bên chế tác vỗ vỗ vị trí bên cạnh ý bảo cô ngồi xuống. Du Vãn hướng về phía người đó gật gật đầu, sau đó La Thiến liền kéo cô cùng nhau ngồi xuống.

"Du Vãn, giới thiệu cho cô một chút về đạo diễn của đoàn phim chúng ta." La Thiến nhỏ giọng nói ra, sau đó ý bảo cô ngẩng đầu nhìn về phía đối diện, "Nha, đạo diễn của chúng ta là Thẩm đại đạo diễn - Thẩm Thanh Châu, trong văn kiện tôi đưa cho cô cũng có nhắc đến, a... Tôi quên mất cô căn bản không có xem."

Thẩm, Thanh, Châu?

Du Vãn mê mang, ánh mắt trống rỗng. Lúc vào cửa cô không nhìn xung quanh, trừ lúc nói chuyện với Lý Manh Manh, Du Vãn căn bản cũng không biết dáng dấp mọi người ở đây trông thế nào.

Cho nên khi cô nghe được tên Thẩm Thanh Châu, hơn nữa còn ngồi đối diện cô, cả người cô liền không tốt. Vốn tưởng rằng vài tháng không gặp nhau đột nhiên biến thành người quan trọng trong chuyến công tác của cô, Du Vãn quá mức kinh ngạc ngược lại đã quên cả ngạc nhiên mừng rỡ.

Cô sững sờ nhìn anh. Anh ngồi tùy ý ở chỗ kia, áo mũ chỉnh tề, lạnh lùng xuất trần. Mà đôi mắt màu trà nhàn nhạt kia giờ phút này đang dừng trên người cô, không biết có phải là ảo giác hay không, cô cảm thấy trong mắt Thẩm Thanh Châu có ý cười nhè nhẹ.

"Thẩm tiên sinh?"

"Biên kịch đúng không, xin chào." Thẩm Thanh Châu dùng giọng điệu khi giải quyết công việc cùng cô chào hỏi.

Du Vãn trừng mắt nhìn, "Xin chào..."

Thẩm Thanh Châu khẽ vuốt cằm, "Cô vừa tới hôm nay?"

"Ừ, cũng là vừa mới đến khách sạn lúc nãy."

"Ừ, kịch bản tôi đã xem qua, chi tiết cụ thể còn cần thảo luận, lát nữa cô tới tìm tôi." Thẩm Thanh Châu nói

Du Vãn gật gật đầu, cảm thấy tim đập có chút nhanh.

Mà Thẩm Thanh Châu nói xong cái này cũng không cùng cô nói chuyện tiếp, vẻ mặt kia với giọng nói của anh tựa như anh không quen biết cô, giờ phút này anh đã quay đầu nói chuyện cùng nhân viên bên cạnh.

Du Vãn thu hồi ánh mắt, có chút ảo não, đều tại chính mình không xem kỹ văn kiện La Thiến đưa cho. Khó trách ngày đó trong lúc ăn cơm anh nói đã biết cô sẽ đi công tác thật lâu, khi đó cô còn tưởng rằng anh thuận miệng nói mà thôi, không thể tưởng được là anh lại biết rõ.

Anh là đạo diễn, nhất định là có tài liệu về cô, anh đã sớm biết cô là biên kịch? Người này thật biết đóng kịch, đã biết trước mà không nói cho cô một tiếng.

Bất quá... trong nội tâm Du Vãn bắt đầu có một ít mừng thầm, một khoảng thời gian tới cô và anh sẽ vẫn sớm chiều chung đυ.ng chẳng qua chỉ là thay đổi địa điểm và không có hai sủng vật ở bên cạnh quấy rầy mà thôi.
« Chương TrướcChương Tiếp »