Chương 29: "Phu thê"

Cả đêm không ngủ, một túi mì lớn mua về cũng không ăn được, Mạnh Như Ký vừa kiệt sức vừa đau lòng. Nghe bụng Mục Tuỳ lại kêu lên, Mạnh Như Ký liền tìm một chỗ yên tĩnh bảo hắn ngồi đợi, đừng lăn lộn nữa, nàng đi tìm quả dại và nước cho hắn.

Mục Tuỳ nghe vậy thì trầm mặc một lúc, gật gật đầu, nhưng trước khi Mạnh Như Ký xoay người định đi, hắn nói: "Nam tử mà ngươi ném ra, có thể giữ chân Lâm Lam sơn chủ được sao?"

Mạnh Như Ký ngẫm nghĩ: "Không chắc, nhưng bây giờ sơn chủ đó còn chưa đuổi tới thì chắc là giữ chân được rồi. Cho dù tới vùng đất Vô Lưu, Yểm Thiên Quân có lẽ vẫn có vài kỹ năng sinh tồn."

Nghe trong lời nói của Mạnh Như Ký có ý khen thưởng tên kia, Mục Tuỳ có chút không vui rũ mắt, khoé miệng hạ xuống, sau đó mím chặt môi.

Mục Tuỳ bình ổn tâm tình, lúc ngẩng đầu lên lại cố gắng khiến nét mặt dịu dàng nhất có thể: "Tỷ tỷ, sáng sớm ngày mai, chúng ta đi lấy hôn thư đi." Hắn ngẩng đầu nhìn trời: "Trời sáng liền ký."

Mạnh Như Ký khẽ nhướng mày, không đợi Mạnh Như Ký mở miệng, Mục Tuỳ thấy vậy liền nói tiếp: "Nếu đã quyết định, tỷ tỷ cũng đã tỏ rõ tâm ý với ta, vậy ta không muốn đợi thêm một khắc nào nữa."

Lông mày nhướng lên của Mạnh Như Ký cũng dần hạ xuống: "Được."

Mạnh Như Ký xoay người rời đi, bóng người biến mất trong rừng.

Khi không nghe thấy tiếng bước chân nữa, Mục Tuỳ ngồi xuống đất, ngẩng đầu nhìn mặt trăng xanh lục kỳ lạ của vùng đất Vô Lưu, mặc kệ gió đêm thổi tới, hắn lẩm bẩm: "Thật hy vọng, trời sáng nhanh một chút..."

Nói rồi, hắn nhắm mắt lại, tựa như đang nghỉ.

Còn một bên khác, trong bóng đêm của khu rừng, Mạnh Như Ký vốn đã rời đi lúc này đang ngồi trên một cành cây khô của một cây đại thụ, lặng lẽ nhìn chằm chằm Mục Tuỳ dưới gốc cây bên đó.

Mạnh Như Ký đợi hồi lâu, chỉ nghe thấy Mục Tuỳ nói một câu như vậy, sau đó ngoại trừ tiếng gió và tiếng chim kêu, trong khu rừng yên tĩnh chỉ còn lại âm thanh ọc ọc phát ra từ bụng Mục Tuỳ.

Không thấy Mục Tuỳ làm gì khác, mà tiếng bụng hắn càng giống một lá bùa thúc giục, Mạnh Như Ký không ngồi đợi nữa, xoay người bước vào rừng tìm quả thật.

Mạnh Như Ký vừa đi, Mục Tuỳ dưới gốc cây gần như lập tức mở mắt.

Trong đồng tử phản chiếu ánh trăng màu lục, không còn sự đơn thuần trong trẻo như vừa rồi nữa, ánh sáng màu lục tựa như vẽ ra một đường nét âm hiểm trong mắt hắn.

Mục Tuỳ cầm sáu bạc ngọc trong tay, bày ra một trận pháp cực nhỏ trong lòng bàn tay.

Trận pháp phát ra ánh sáng, không bao lâu sau, bóng dáng Thần Sa xuất hiện, chỉ là một người tí hon trong lòng bàn tay Mục Tuỳ. Chỉ cần Mục Tuỳ nắm tay lại, trận pháp đó sẽ bị phá vỡ, trực tiếp biến mất.

"Thành... thành chủ?" Bên phía Thần Sa vẫn còn âm thanh vật lộn, hắn ta nói: "Tại sao lại dùng thuật Lưu Ảnh? Không phải sẽ càng tốn bạc ngọc sao? Người..."

TruyenHD

"Thời gian của thuật Lưu Ảnh có hạn, lời ít ý nhiều, ta muốn ngươi làm một chuyện." Mục Tuỳ nghiêm túc nói: "Sau khi trời sáng, ta không cần biết ngươi dùng bất kỳ thủ đoạn gì, buộc phải cắt đứt liên hệ giữa điện Nhân Duyên ở chợ Trường Lâm và cây Nhân Duyên ở thành Trục Lưu cho ta."

Thần Sa ngẩn ra, trên tay hắn ta hình như còn đang cầm thứ gì đó không ngừng vùng vẫy. Hắn ta ngồi xổm xuống, ấn thứ kia lại, sau đó mới khó khăn nói: "Cắt đứt liên hệ giữa điện Nhân Duyên và cây Nhân Duyên, vậy nhân duyên này không thể khắc lên cây Nhân Duyên được nữa, nhân duyên đã ký hôn thư cũng không tính nữa."

"Bảo ngươi làm việc, đừng hỏi lý do."

"Vâng... Nhưng mà..." Thần Sa có chút khó xử: "Cây Nhân Duyên của thành Trục Lưu liên kết với điện Nhân Duyên ở khắp nơi trong vùng đất Vô Lưu, gốc rễ liên kết phức tạp, đây chỉ là cắt đứt một liên kết trong đó..."

"Vậy thì cắt đứt toàn bộ, một canh giờ sau khi trời sáng, bất kỳ nhân duyên nào tới từ bất kỳ nơi nào cũng không thể khắc lên cây Nhân Duyên nữa."

"... Vâng." Thần Sa khó khăn đồng ý: "Nhưng, như vậy sẽ tiêu hết một vàng cuối cùng của chúng ta... Thành chủ, trong thời gian ngắn ta không thể đưa người về..."

"Không sao, bắt được con thỏ chưa?"

"Đang ở trong tay thuộc hạ."

"Rất tốt, nhốt lại, l*иg nhỏ, nếu nó còn làm loạn thì khi quay về ta sẽ hỏi tội ngươi."

Thứ đồ trong tay Thần Sa dường như càng vùng vẫy lợi hại, Thần Sa ấn chặt nó lại, đáp lời Mục Tuỳ: "Nhận lệnh."

Mục Tuỳ nắm tay, bạc ngọc trong tay lăn lộn, trận pháp biến mất, bóng dáng Thần Sa cũng theo đó biến mất. Mục Tuỳ thở phào nhẹ nhõm, chuyện này xem như đã giải quyết xong.

Mạnh Như Ký vẫn đang hái quả dại trong rừng.

Mảnh rừng này Mạnh Như Ký không thường xuyên tới, hái quả cần nhiều thời gian hơn bình thường một chút. Lúc Mạnh Như Ký quay về, Mục Tuỳ ngồi dưới gốc cây có vẻ đã đói đến mức rất khó chịu rồi.

Bụng hắn kêu như trống, Mạnh Như Ký đứng cách ba trượng còn nghe rất rõ. Nàng vội vàng đưa quả dại cho Mục Tuỳ.

Mục Tuỳ ăn như hổ đói, Mạnh Như Ký thuần thục ngồi cạnh lột vỏ.

Mục Tuỳ ăn xong bảy tám quả, cơn đói cồn cào trong bụng mới dịu đi, cuối cùng hắn cũng phân tâm nhìn Mạnh Như Ký một cái.

Bàn tay lột vỏ của Mạnh Như Ký rất nhanh, vô cùng thuần thục, một quả nguyên vẹn được lột vỏ xuất hiện trong tay nàng. Nàng còn không ngẩng đầu, trực tiếp đưa cho Mục Tuỳ, sau đó lại tiếp tục lột.

Mục Tuỳ vô thức nhận lấy, sau đó nhìn đôi môi nứt nẻ do đã lâu không dính nước của nàng, không nhịn được nói: "Ngươi không ăn?"

"Ngươi ăn trước đi."

Mạnh Như Ký vô cảm trả lời, là sự tê liệt đã quen, cũng là minh chứng cho việc chăm sóc hắn mấy ngày nay.

Mục Tuỳ trầm mặc nhận quả, tiếp tục ăn.

Mạnh Như Ký lột vỏ xong thì nhét hết vào lòng Mục Tuỳ, nhưng Mục Tuỳ giữ lại ba quả, trong tiếng ọc ọc khe khẽ của bụng, hắn đứng dậy nói: "No rồi."

Mạnh Như Ký đã lăn lộn cả đêm, đầu óc cũng hơi mụ mị, không suy nghĩ nhiều mà cầm ba quả còn lại ăn, sau đó nhìn sắc trời đã sắp sáng, nàng đưa Mục Tuỳ men theo con đường nhỏ về phía chợ.

Mạnh Như Ký trốn trong góc, quan sát con đường trong chợ một phen. Nàng không xác định được tình hình bên phía Mạc Ly, không dám mạo hiểm, vì thế liền nhặt hai miếng vải rách bên đường đưa cho Mục Tuỳ, mỗi người một cái quấn quanh cổ, che nửa khuôn mặt lại.

Mạnh Như Ký cẩn thận thám thính, Mục Tuỳ đứng sau lưng nàng lại không ngừng quan sát sắc trời. Đợi khi mặt trời đã có chút độ ấm, Mục Tuỳ đột nhiên kéo tay Mạnh Như Ký, nhanh chân bước về phía "Điện Nhân Duyên" rách nát kia, bước chân lớn, tốc độ nhanh, Mạnh Như Ký gần như phải chạy chậm mới có thể theo kịp.

"Cẩn thận chút!" Mạnh Như Ký thử giữ Mục Tuỳ lại: "Nhanh quá sẽ khiến người khác chú ý."

Mục Tuỳ không thèm quay đầu, chỉ nói: "Thành thân gấp rút."

Mục Tuỳ gần như kéo Mạnh Như Ký phá cửa mà vào, đồ trưng bày trong điện Nhân Duyên càng thêm rách nát, không có gì cả, chỉ có một quầy hàng bằng gỗ đơn giản, đằng sau quầy hàng là một giá gỗ cao như tủ thuốc.

Nhìn người xông vào, quân sĩ trông coi điện Nhân Duyên hơi đần ra: "Vội như vậy sao?... Í?" Quân sĩ quan sát Mạnh Như Ký: "Không phải ngươi... đã tới đây hôm qua rồi sao?"

Mạnh Như Ký gãi gãi mũi: "Trí nhớ của ngươi rất tốt."

"Ở vùng đất Vô Lưu này, còn ai nghĩ không thông mà thành thân chứ, cả tháng chỉ có mình ngươi tới."

"Hôn thư hôm qua mất rồi." Mục Tuỳ ngắt lời quân sĩ, vào thẳng vấn đề: "Nhận thêm tờ khác."

Quân sĩ nhìn Mục Tuỳ, quan sát trái phải như thể cảm thấy hơi quen mắt.

Mạnh Như Ký sợ rước phải phiền phức ở đây, giả bộ thân mật kéo miếng vải rách trên cổ Mục Tuỳ: "Tướng công." Mạnh Như Ký làm nũng một tiếng: "Trên mặt chàng có gì đó, ta giúp chàng lau."

Mục Tuỳ bị gọi cho sững người.

Mà bàn tay của Mạnh Như Ký không có chút gì gọi là dịu dàng nhẹ nhàng, gần như thô bạo kéo miếng vải rách lên trên, sau đó thấp giọng lẩm bẩm: "Thu mình chút."

Mục Tuỳ khẽ ho một tiếng, vành tai lại đỏ lên, hắn im lặng không lên tiếng.

Mạnh Như Ký quay đầu, lại tươi cười nhìn quân sĩ:

"Hôm qua trách ta, lúc cầm hôn thư về thì quá hưng phấn, đến nhà rồi lại ngã một cái, hôn thư và bút đều bị lăn vào đống lửa, vì thế hôm nay chỉ đành đến nhận phần khác. Quân sĩ đại ca, làm phiền huynh rồi."

Quân sĩ thấy vậy cũng không để ý, lấy hôn thư và bút dưới quầy ra đưa cho bọn họ: "Lần này cẩn thận chút, giấy bút này cũng cần mua bằng tiền, bọn ta cũng có định mức, không thể tuỳ tiện đưa được."

"Biết rồi mà..."

Mạnh Như Ký còn chưa dứt lời, Mục Tuỳ đã trực tiếp đoạt lấy bút trong tay nàng, nhấc tay ký tên mình lên hôn thư - Mục Tuỳ.

Tay vừa xoay, bút được đưa đến trước mặt Mạnh Như Ký.

Động tác bất ngờ đến mức Mạnh Như Ký cũng không kịp phản ứng.

Mạnh Như Ký quan sát Mục Tuỳ, thấy ánh mắt hắn trong veo, tràn đầy mong chờ. Mạnh Như Ký cũng cầm lấy bút, lưu loát ký tên.

Một tờ hôn thư màu đỏ viết hai cái tên, ngay sau đó, trên hôn thư loé lên ánh sáng đỏ, hoá thành một dây tơ hồng bay về phương xa.

Quân sĩ mỉm cười chúc phúc: "Chúc mừng đôi phu thê mới, hôn thư đã chuyển tên hai vị đến cây Nhân Duyên qua thuật pháp bên trong rồi, đợi khi dây tơ hồng đến, cây Nhân Duyên sẽ tự khắc khắc tên hai vị, hai vị đã trở thành phu thê hợp pháp ở vùng đất Vô Lưu. Toàn bộ người công vụ ở vùng đất Vô Lưu đều gửi sự tôn kính cao quý và toàn tâm chúc phúc đến hai vị."

Nhìn dây tơ hồng bay xa, nghe lời chúc phúc của quân sĩ, Mạnh Như Ký liếc nhìn người bên cạnh một cái, nhất thời cảm thấy hơi không chân thực. Vậy mà nàng đã gả bản thân đi như vậy rồi.

Đúng là... sau khi tới vùng đất Vô Lưu, từng chuyện đời này bản thân chưa từng nghĩ tới, đều đã được làm hết một lượt rồi!

Có điều, bỏ đi! Thành Trục Lưu! Một nửa đã nằm trong tay nàng rồi!

"Mục Tuỳ, từ giờ trở đi..." Mạnh Như Ký nói: "Chúng ta chính là phu thê chân chính rồi."

Trong lòng Mạnh Như Ký bổ sung: Ở đây.

"Đúng." Mục Tuỳ nói: "Chúng ta đã là phu thê rồi."

Trong lòng Mục Tuỳ cũng bổ sung: Chỉ lúc này.

Liên kết của cây Nhân Duyên với nơi này đã bị đứt, dây tơ hồng không thể bay về cây Nhân Duyên của thành Trục Lưu nữa. Dây tơ hồng sẽ dừng trên không trung, sau đó biến mất, hắn và Mạnh Như Ký, vẫn, là, trong, sạch.

"Í, nhìn kìa! Lâm Lam sơn chủ đó tới rồi!"

Bên ngoài điện Nhân Duyên đột nhiên truyền tới tiếng hô hào của một đám người: "Khí phách quá! Uy phong quá! Từ trên trời xuống!"

"Đi về phía đài rồi!"

"Trong tay hắn còn mang theo một người!"

Mạnh Như Ký nghe vậy, trong lòng mơ hồ cảm thấy không ổn, nàng cảnh giác nhìn ra ngoài cửa.

Bên ngoài điện Nhân Duyên rách, một đám người đang ngẩng đầu nhìn về một hướng, còn có cả một nhóm người mặc y phục đệ tử núi Lâm Lam, đeo kiếm chạy qua phía ngoài.

Ngay sau đó, một âm thanh truyền đi khắp chợ, trong tai tất cả mọi người đều nghe thấy giọng nói của Lâm Lam sơn chủ: "Hai tên oắt con, phụ thân các ngươi đang nằm trong tay ta, nếu muốn cứu hắn, mau tới gặp ta!"

Mạnh Như Ký nghe vậy, quả thực muốn đập vỡ cái quầy trước mặt.

Mục Tuỳ còn quay đầu đi, ở nơi Mạnh Như Ký không nhìn thấy, lộ ra vẻ mặt ghê tởm.

Phụ thân ai?

Ghê tởm ai?

Tác giả có lời muốn nói:

Mạc Ly: Mau tới cứu ba ba ngươi! Cha già của ngươi đây!

Editor có lời muốn nói:

Bộ truyện này chỉ được đăng DUY NHẤT trên truyenhdt.com @QW2412. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!