Chương 5: Lựa chọn của giáo chủ

Lạc Huyền Ca chậm rãi đưa tay cầm hộp cơm từ trong tay đại ca đội trưởng, sau đó cùng hắn đi sang bên cạnh, toàn bộ quá trình coi nhẹ An Nhược Thủy.

An Nhược Thủy đứng tại chỗ sửng sốt, nhìn Lạc Huyền Ca vừa dùng bữa vừa trò chuyện với đại ca đội trưởng, nàng đột nhiên cảm thấy bữa trưa trong tay có chút nặng trĩu, tựa hồ như sắp cầm giữ không được vậy.

An Nhược Thủy mang hộp cơm im lặng không tiếng động trở về, sau đó bất kể xảy ra chuyện gì, Lạc Huyền Ca có bất kỳ động tác nào đi nữa cũng đều không ảnh hưởng được nàng.

Mà lúc Lạc Huyền Ca ăn cơm, nhìn qua thì như đang cùng đại ca đội trưởng nói chuyện phiếm, kỳ thực trên căn bản là đại ca đội trưởng nói, nàng ở một bên vừa ăn vừa nghe.

Nghe đại ca đội trưởng mắng nàng, vừa rồi tại sao không nhận cơm của An ảnh hậu, lại nghe bên cạnh loáng thoáng truyền tới tiếng cười nhạo, cười nàng không thức thời, chọc giận Hàn Dục lại đắc tội An Nhược Thủy.

Lạc Huyền Ca ăn một trận oan ức, không nhận bữa trưa của An Nhược Thủy, hiển nhiên là sợ An Nhược Thủy sẽ đói bụng, càng huống chi lúc trước hai người không phải từng ước định phải làm như không quen nhau sao? Nếu không quen nhau, sao có thể tiếp nhận sự trợ giúp của người xa lạ?



Một ngày quay phim rất nhanh kết thúc, cho đến buổi tối hơn 11 giờ, Giang Hải Khê mới gọi đoàn người kết thúc công việc.

Hôm nay, Lạc Huyền Ca diễn 'Thi thể' 'Ăn mày' 'Thổ phỉ' 'Nha hoàn', tuy rằng vai diễn không nhiều, nhưng mà trình độ mệt người không chút nào thấp hơn nhóm vai chính kia.

Chờ Lạc Huyền Ca lấy được tiền công một ngày khổ cực, suýt nữa cảm động rơi nước mắt. Đường đường Giáo chủ Ma giáo, lại lần đầu tiên thể nghiệm tự đi kiếm tiền. Loại cảm giác này có chút thống khoái không diễn tả được, khoảnh khắc thấy được tiền lương, tựa hồ cảm thấy hôm nay mệt nhọc đều là đáng giá.

Sau khi kết thúc công việc, đã không còn cái xe nào cho Lạc Huyền Ca bắt.

Đang đi trên đường, đột nhiên một chiếc xe ở bên cạnh nàng phi nhanh qua, Lạc Huyền Ca tinh mắt nhìn ra đó là xe của An Nhược Thủy.

Một lát sau chiếc xe kia lại lái trở về, trợ lý của An Nhược Thủy xuống xe mời Lạc Huyền Ca: "Trễ lắm rồi, hiện tại trên đường căn bản không bắt được xe. Ngươi lên xe đi, chúng ta chở một đoạn đường."

Lạc Huyền Ca chần chờ một chút, đột nhiên cửa xe phía sau hạ xuống, An Nhược Thủy mặt không biểu tình nói với Lạc Huyền Ca: "Lên xe."

Ngữ khí rất bình thường nghe không ra hỉ nộ ai nhạc, nhưng trong con ngươi của An Nhược Thủy lại lộ ra tức giận.

Lạc Huyền Ca theo bản năng rụt cổ một cái, mở cửa xe ngồi vào bên cạnh An Nhược Thủy.

Trong cơn khẩn trương, Lạc Huyền Ca ngược lại quên mất kế bên người lái còn một vị trí có thể ngồi vào.

Nàng lo lắng bất an ngồi ở bên cạnh An Nhược Thủy, trong lòng không ngừng lẩm bẩm: Không phải đã nói không quen nhau sao? Sao hôm nay lại trừng ta, lại còn đưa cơm, hiện tại còn mệnh lệnh ta lên xe.

"Lái xe."

An Nhược Thủy thấy Lý Điềm vẻ mặt xem náo nhiệt nhìn chằm chằm kính chiếu hậu, lửa giận trong lòng không khỏi gia tăng mấy phần.

Hôm nay thấy Lạc Huyền Ca xuất hiện ở phim trường, nàng rất bất ngờ.

Bởi vì trước kia có điều tra qua tài liệu của Lạc Huyền Ca, phía trên nói Lạc Huyền Ca là nghệ sĩ ký hợp đồng với công ty giải trí nào đó, nàng không tưởng tượng nổi nghệ sĩ đã ký hợp đồng nào lại sẽ đi phim trường làm kẻ chạy cờ.

Khi nhìn thấy Lạc Huyền Ca nằm trong vũng nước, cóng đến toàn thân run rẩy, nhất thời mềm lòng liền để cho trợ lý đi lấy khăn lông, không nghĩ tới Lạc Huyền Ca lại xem nàng như không khí, nhẹ nhàng nhìn một cái liền làm như chưa thấy được nàng.

Lúc sau lại thấy Lạc Huyền Ca ở đoàn phim bị Hàn Dục chèn ép, tuy nói quan hệ giữa bọn họ chẳng qua là hai người xa lạ nhiều thêm một tờ giấy chứng nhận mà thôi. Nhưng có tờ giấy chứng nhận kia liên hệ, nàng lại không làm được chuyện không thèm chú ý Lạc Huyền Ca.

Tốt bụng đem bữa trưa của mình đưa cho, kết quả toàn bộ quá trình Lạc Huyền Ca đều bỏ qua nàng, làm nàng khó chịu không nói, lúc sau còn cùng đại ca đội trưởng kia hàn huyên một khối vừa nói vừa cười.

Buổi tối khuya nhìn Lạc Huyền Ca một mình đi ở đầu đường, nguyên bản giận dỗi không nghĩ quay lại, nhưng mà nghe trợ lý nói thời gian mùa xuân phụ cận đây trị an không được tốt, lại không yên tâm chạy về.

Kết quả Lạc Huyền Ca nhìn thấy nàng liền như gặp thổ phỉ, muốn nàng lên xe, thì cứ như hoàng hoa khuê nữ bị cướp đoạt bức bách vào động phòng không bằng.

An Nhược Thủy chỉ cảm thấy hôm nay, nàng ở chỗ Lạc Huyền Ca chịu cơn tức của gần nửa đời người.

Lạc Huyền Ca ngồi bên cạnh An Nhược Thủy, nàng cảm giác không khí chung quanh đều đọng lại, bỗng dưng bên trong buồng xe tràn ngập lúng túng.

Thật may, không bao lâu sau An Nhược Thủy liền bắt đầu cúi đầu chơi điện thoại di động.

Nhưng mà mấy giây sau, di động của bản thân lại vang lên nhắc nhở tin nhắn.

Lạc Huyền Ca mở di động lên nhìn nhìn, là An Nhược Thủy gửi tin tới.

23:56

An Nhược Thủy: { Ngươi hôm nay tại sao không nhận cơm trưa của ta? }

Lạc Huyền Ca: { Không phải ngươi nói trước mặt người ngoài phải làm như không quen nhau sao? }

An Nhược Thủy nghiêng đầu nhìn Lạc Huyền Ca một cái, trên mặt mơ hồ hiện ra cười nhạt, không quen nhau phải không?

An Nhược Thủy: { Vậy hiện tại tại sao ngươi lên xe ta? }

Lạc Huyền Ca: { Không phải ngươi bảo ta lên sao? }

An Nhược Thủy chỉ cảm thấy một ngụm khí nghẹn ở cổ họng, không phát ra được không ói ra hết.

"Dừng xe!" Thanh âm thanh lãnh của An Nhược Thủy từ trong xe truyền ra.

Trợ lý phản ứng cực nhanh dừng xe ở ven đường, An Nhược Thủy chỉ cửa xe nói với Lạc Huyền Ca: "Đi xuống!"

"Ờ." Lạc Huyền Ca gật đầu một cái, không nói hai lời liền đẩy cửa ra xuống xe.

Đến khi Lạc Huyền Ca thuận tay đóng cửa, An Nhược Thủy lại bắt đầu quắn quéo lo lắng Lạc Huyền Ca, buổi tối khuya sẽ không thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ.

Lý Điềm ngồi ở vị trí tài xế phía trước còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhìn sắc mặt An Nhược Thủy chính đang bực bội, nàng cũng không dám tùy tiện đặt câu hỏi. Chỉ có thể ở đáy lòng lặng lẽ vì tiểu tân nhân đốt cây nến. (đốt nến cầu nguyện-_-)

Một lát sau An Nhược Thủy hạ quyết tâm nói với Lý Điềm: "Trở về đi."

"Ớ, ừ được." Lý Điềm nhanh chóng lái xe đưa An Nhược Thủy trở về nhà.



Một thân một mình đi trên đường Lạc Huyền Ca cũng không biết An Nhược Thủy đang quan tâm nàng, cũng không thể biết lúc ban ngày An Nhược Thủy làm những động tác kia là đang quan tâm nàng. Suy cho cùng, Lạc đại giáo chủ chưa từng thể nghiệm qua loại cảm giác bị người quan tâm một cách không được tự nhiên như vậy.

Dọc đường đi đều không thấy được bóng người hay xe cộ nào, Lạc Huyền Ca cũng không sợ hãi, ở trên đường chính đạp đạp hòn đá nhỏ, đi tới đi lui chạy một chút, mất hơn nửa giờ rốt cuộc cũng về đến nhà.

Sau khi về nhà liền tắm nước nóng một trận, tiền thuê phòng nơi này rất rẻ, mỗi tháng mấy trăm đồng tiền, ban đầu nguyên thân còn tốn công miệng lưỡi để cho thím chủ nhà xuống giá, cho nên Lạc Huyền Ca cảm thấy, nàng cố gắng mấy ngày nữa là có thể nộp tiền thuê phòng.

Sau khi rửa mặt, Lạc Huyền Ca uống ly nước nóng rồi nằm dài lên giường đi ngủ.

Mà An Nhược Thủy sau khi về nhà rửa mặt xong lại chậm chạp không yên tâm, dù sao nàng cũng đã có cơ hội đưa Lạc Huyền Ca về nhà, lại nửa đường ném người ta xuống, ngộ nhỡ Lạc Huyền Ca thật xảy ra chuyện gì, nàng không chỉ áy náy còn phải làm góa phụ…

Suy đi nghĩ lại một hồi, vẫn là quyết định gửi tin cho Lạc Huyền Ca hỏi thăm một chút.

01:28

An Nhược Thủy: { Đến nhà rồi sao? }

01:30

Lạc Huyền Ca: { Không }

An Nhược Thủy: { Ngươi hiện tại ở đâu? }

Thấy Lạc Huyền Ca trả lời, An Nhược Thủy đột nhiên trở nên khẩn trương bất an, tại sao còn không về nhà, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ.

Nàng vừa cầm lên áo khoác, đang chuẩn bị mặc vào đi ra ngoài tìm tên kia, kết quả lại nhận được một cái tin.

Lạc Huyền Ca: { Ở trên giường. }

An Nhược Thủy quả thực bị nàng chọc cười, cởϊ áσ khoác ra nằm lên ghế sa lon.

An Nhược Thủy: { Sớm một chút nghỉ ngơi đi. }

Lạc Huyền Ca: { Ờ }



Lúc sau cũng không có trả lời nữa.

An Nhược Thủy nhìn mấy cái tin kia sửng sốt hồi lâu, một đoạn thời gian không gặp, nàng cảm giác Lạc Huyền Ca thay đổi rất lớn.

Ví dụ như trước kia Lạc Huyền Ca gặp nàng, trong mắt đều là một mảnh tình cảm nóng bỏng, tuy rằng nhìn không biết cái loại tình cảm đó thuộc về loại nào, nhưng mà An Nhược Thủy có thể cảm giác được rất rõ rệt. Còn bây giờ An Nhược Thủy ở trong mắt Lạc Huyền Ca lại thấy được tránh né.

Hơn nữa hôm nay ở đoàn phim còn thấy Lạc Huyền Ca làm kẻ chạy cờ, hình như mỗi một lần gặp tên kia đều có vẻ vô cùng thiếu tiền. An gia trước kia đưa tiền cho nàng hẳn là không ít, mặc dù không rõ cụ thể bao nhiêu, nhưng từ trước đến giờ đại ca vẫn luôn hào phóng, nhất định sẽ không bạc đãi Lạc Huyền Ca.

Chẳng lẽ Lạc Huyền Ca gặp phải phiền phức lớn gì?

An Nhược Thủy nghĩ chờ ngày mai gặp Lạc Huyền Ca ở đoàn phim, lại tìm cơ hội hỏi kỹ nàng một chút.

Kỳ thực ấn tượng của An Nhược Thủy đối với Lạc Huyền Ca luôn không ngừng thay đổi, lần đầu tiên gặp gỡ, nghe đại ca nói đối phương nguyện ý cùng nàng kết hôn, lúc ấy trong lòng nàng có chút bất an cùng nóng nảy, dù sao cũng là một người xa lạ, còn là một nữ nhân xa lạ.

Nhưng mà nghe đại ca nói, đối phương nhận lấy một số tiền lớn, bất an cùng nóng nảy trong nháy mắt hóa thành không, lần đầu tiên cùng Lạc Huyền Ca gặp mặt, Lạc Huyền Ca tổng cộng nói mười câu, trong đó có sáu câu nhắc tới tiền.

Ấn tượng của An Nhược Thủy đối với nàng quả thực xấu đến không thể xấu hơn nữa, vì vậy ngay cả khi cùng Lạc Huyền Ca thương lượng chuyện ẩn hôn, đều là dùng ngữ khí mệnh lệnh lạnh như băng.

Bất quá sau đó ở đoàn phim thấy được Lạc Huyền Ca mấy lần, siêng năng thực tế lại cầu tiến chịu học hỏi, An Nhược Thủy kỹ lưỡng quan sát một hồi, mới phát hiện Lạc Huyền Ca kỳ thực là người rất tốt.

Nàng nghĩ nếu hai người đã bị trói định một chỗ, vậy ngược lại không bằng tử tế ở chung, cho dù không có tình yêu, cũng có thể có tình bạn, trở thành bằng hữu cũng tốt hơn so với trở thành người đi đường xa lạ.

Nhưng mà hôm nay ở đoàn phim gặp Lạc Huyền Ca, tên kia không chỉ không thèm nhìn nàng, còn ra sức bỏ qua ý tốt của nàng. An Nhược Thủy nghẹn một bụng tức lại không tìm được ai phát tiết.

——-

Tác giả có lời muốn nói:

Giáo chủ a, để ý chút đi. Đây chính là tức phụ của ngươi a, qua chút thời gian ngươi liền biết, ngươi bây giờ là tìm đường chết như thế nào.

┬┴┬┴┤炎炎炎├┬┴┬┴