Chương 8

Từ lần trò chuyện trước giữa Lâm Thanh Thanh và Ngụy Vô Tiện, hai người đã bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới. Lâm Thanh Thanh lo lắng cậu nhóc phải ở miếu hoang một mình, nên cũng dẫn cậu nhóc theo ra ngoài đi kiếm tiền nuôi gia đình, Ngụy Vô Tiện tuy tuổi còn nhỏ, nhưng lại hết sức ngoan ngoãn hiểu chuyện, thi thoảng còn giúp cô được một ít việc vội, mỗi ngày mặc dù kham khổ, nhưng cũng có những đặc sắc riêng.

Vốn dĩ Ngụy Vô Tiện tính sẽ cứ vậy làm một bình dân bá tánh với tỷ tỷ cả đời, không đoái hoài gì tới những phiền phức của tiên môn bách gia nữa, nhưng tỷ tỷ lại nói với hắn, "Thiên phú và lý tưởng của A Anh nhà chúng ta đáng kiêu ngạo như vậy, nếu chỉ cùng làm người bình thường với tỷ thì chẳng phải bị mai một, đáng tiếc lắm sao!"

Thế nên, sau đó Ngụy Vô Tiện lại lần nữa bước trên con đường tu luyện. Hắn rầu rĩ nghĩ về công pháp tu luyện, khẳng định là chẳng thể tiếp tục tu luyện công pháp của Giang gia rồi, hắn không muốn lại dính dáng gì với Giang gia nữa, nhưng mà công pháp của cha mẹ thì hắn đâu có biết!

Giữa lúc đang sầu não, tỷ tỷ bảo hắn, "A Anh của chúng ta thông minh giỏi giang như vậy, lại còn thêm kinh nghiệm kiếp trước nữa, nếu chưa có công pháp, vậy thì tự nghĩ ra một bộ công pháp cho riêng mình là được rồi, A Anh nhà chúng ta lợi hại thế cơ mà, nhất định sẽ làm được!"

Thế là, Ngụy Vô Tiện tinh lực tràn trề bắt đầu công trình nghiên cứu bù đầu bù cổ, cuối cùng qua nửa năm hắn cũng đã nghiên cứu ra một bộ công pháp và kiếm pháp phù hợp cho bản thân, chợt nhớ tới tỷ tỷ hình như cũng chưa có công pháp tu luyện, mà của mình lại không hợp với tỷ tỷ, vì vậy lại tiếp tục đau khổ vùi đầu nghiên cứu, đã có kinh nghiệm trước đó, nên chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi hắn đã nghĩ ra bộ công pháp thích hợp cho tỷ tỷ! Thế nên, hắn không ngừng vội vàng chạy đi tìm tỷ tỷ làm nũng tranh công bán manh!

Có kinh nghiệm đời trước, hơn nữa đây lại lông pháp do tự mình tổng kết ra, mà chẳng còn phải áp lực e dè tu luyện vì Giang Trừng, tu vi Ngụy Vô Tiện có thể nói là tiến triển cực nhanh!

Tu vi Quỷ đạo của hắn vẫn còn, bởi lẽ cái hắn dùng để tu luyện Quỷ đạo đời trước chính là nguyên thần. Tuy nhiên, hắn không định sẽ tiếp tục tu luyện Quỷ đạo, cũng không tính sẽ tiếp tục dùng đến tới nó, cho đến một lần tỷ tỷ gặp nạn!

Dạo ấy hai người họ đã có một ngôi nhà nhỏ cho riêng mình, vào một ngày nọ, trời đã sắp tối rồi mà Lâm Thanh Thanh vẫn chưa về nhà, hắn lo lắng đi ra ngoài tìm, thì bắt gặp một con lệ quỷ tấn công tỷ tỷ ở ngoại thành, mắt thấy tỷ tỷ sắp bị thương mà hắn lại cứu không kịp, dưới tình thế cấp bách hắn liền ra tay bằng Quỷ đạo!

Đó là người tỷ tỷ hắn nương tựa từ nhỏ đến lớn cả đời này, vậy mà một con lệ quỷ nho nhỏ lại dám hại cô!

Ngay tức khắc, uy áp Quỷ Đạo Tổ Sư đều phóng thẳng vào hướng con lệ quỷ, con lệ quỷ nọ vốn cũng chỉ mới thành hình nên trong nháy mắt liền bị đánh tan!

Ngụy Vô Tiện nhanh chân vọt tới kiểm tra xem tỷ tỷ có bị thương hay không, thấy tỷ tỷ không sao rồi trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm! Nhưng trong cơn bình ổn này vẫn có niềm lo lắng bất an, hắn sợ sệt không dám nhìn vào mắt cô, dù sao bản thân hắn đây là tà ma ngoại đạo, nên hắn sợ tỷ tỷ sẽ không chấp nhận được, sẽ chán ghét hắn!

Lâm Thanh Thanh vốn còn đang trố mắt, quen biết lâu vậy rồi mà đây là lần đầu cô nhìn thấy A Anh không chút lưu tình như thế, được đích thân cảm nhận sức mạnh hùng hậu của Di Lăng lão tổ!

Vừa lấy lại tinh thần đã thấy A Anh với vẻ mặt đáng thương quan sát mình, tựa như con cún nhỏ sắp bị vứt bỏ ấy, chọc người ta muốn thương mến không thôi! Trong lòng cô vừa hơi buồn cười lại có chút xót xa. Cô biết là trong thâm tâm A Anh vẫn luôn có một nỗi bất an không nói ra được, nhưng mà A Anh không nói, cô cũng chẳng ép hỏi, hóa ra đúng thực là bất an vì điều này!

Đứa bé ngốc này!

-o0o-

(•Sam•): thực sự đôi lúc mình cảm thấy Ngụy Anh là người có cảm xúc phức tạp nhất, cũng dễ chịu tổn thương nhất, chỉ là Ngụy Anh càng lớn lại càng giỏi trong việc giấu nó xuống tận đáy lòng thôi (。•́︿•̀。) Tiện Tiện à, mama iu con (´・ᴗ・ ')