Chương 7

LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT - CHƯƠNG 7

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Hai người lăn lộn xong thì thời gian vẫn còn sớm. Thẩm Mộ muốn kéo Khương Vu dậy ăn miếng cơm, nhưng cô nàng này sung sướиɠ xong đã lập tức cuộn mình trong chăn, lật người một cái, thỏ thẻ nói mình mệt, muốn ngủ.

Khương Vu như vậy, Thẩm Mộ còn có thể làm gì? Thật hết cách. Cô đành phải ngoan ngoãn nằm bên cạnh ngủ cùng.

Khương Vu có lẽ thật sự mệt mỏi, mới chín giờ tối đã say giấc. Thẩm Mộ còn chưa buồn ngủ. Cô nhắm mắt một chút, sau đó lại không thể không mở ra.

Cô gõ gõ mũi Khương Vu.

Không phản ứng.

Lại hôn lên khóe môi Khương Vu.

Cũng không phản ứng.

Nhìn dáng vẻ này chắc ngủ thật rồi. Thẩm Mộ nhẹ nhàng xốc một góc chăn. Nương ánh trăng lọt qua khe hở bức rèm chưa kéo chặt, cô thấy sợi dây chuyền và nhẫn mình tặng đang ngoan ngoãn treo trên cổ Khương Vu.

Khương Vu bình thường sẽ tháo hết trang sức trước khi ngủ, hôm nay chắc là đã quên.

Nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng Thẩm Mộ đột nhiên cảm thấy kiên định, không còn bất an nữa. Giờ ngẫm lại, có thể cùng Khương Vu nằm bên nhau trên một chiếc giường thế này, đối với cô chẳng khác nào một giấc mơ.

Thẩm Mộ sờ lên chiếc nhẫn ở ngón áp út, xoay thật nhẹ. Nếu có một ngày, Khương Vu có thể thoải mái mang nó ra ngoài, hai người các cô có thể đường đường chính chính dùng thân phận bạn đời hợp pháp thì tốt biết bao.

Nhưng mà không sao, Thẩm Mộ không ngại chờ. Người cũng đã thuộc về cô rồi, khiến Khương Vu thích ứng cuộc sống hôn nhân, chờ em yêu mình cũng không còn quá xa xôi.

- Lại nói, chị còn phải cảm ơn Lục Viện. Nếu không nhờ cô ta, chị sao có thể gặp lại em được. - Thẩm Mộ nhẹ giọng, vuốt ve gương mặt Khương Vu.

- A Vu, em thật sự rất ưu tú. Cho dù cả bộ phận pháp vụ của Thiên Duyệt gặp phải em cũng không có phần thắng. Nếu không phải trong tay chị còn nắm thóp của Lục Viện, nói không chừng đã thua thật rồi.

- Lục Viện là người thông minh, trực giác cũng rất nhạy bén. Cũng như cô ta cảm thấy nguy cơ, muốn rời khỏi Thiên Duyệt, chấm dứt với Phùng Thiệu, cô ta cũng đã nhận ra sự quan tâm quá mức bình thường của chị dành cho em.

- Nếu cô ta không tìm em tới đánh vụ kiện với Thiên Duyệt thì có lẽ chị đã thả đi rồi. Đáng tiếc, thông minh bị thông minh hại. Lục Viện cho rằng kéo em theo sẽ giúp mình rời đi nhanh hơn. Nhưng chị không thể để cô ta được như ý.

Giọng Thẩm Mộ thật nhẹ, động tác âu yếm gương mặt Khương Vu cũng càng dịu dàng: "Em xem cô ta như bạn bè, chị không thể đứng nhìn cô ta lợi dụng em."

Thẩm Mộ nói rất nhiều, cuối cùng chính cô cũng thấy mệt: "A Vu, em xem. Chị không có giấu em bất cứ chuyện gì hết."

Dường như nghĩ đến điều gì thú vị, Thẩm Mộ đột nhiên chồm dậy, nhẹ nhàng gõ gõ chóp mũi thanh tú của Khương Vu: "Mật mã tài khoản chị cũng có thể nói cho em. Em muốn nghe không? 981216." Thẩm Mộ thật sự nói mật mã cho Khương Vu đang ngủ nghe.

- Cũng không biết em còn nhớ không.

Thẩm Mộ lẩm bẩm, sau đó xuống giường kéo chặt bức rèm còn để hở. Khi quay trở lại, cô nằm nghiêng cười nhìn Khương Vu.

- Không sao. Không nhớ cũng không sao. Chị nhớ là được. Chị sẽ lo cho em. Ngủ ngon, tình yêu.

Khương Vu hôm qua ngủ rất sớm, những tưởng sẽ là một giấc dài thoải mái dễ chịu, kết quả sáng sớm bị đói tỉnh không nói, tối còn mơ một giấc mơ vừa dài dòng vừa kì quái.

Thẩm Mộ cảm giác bên cạnh có động tĩnh cũng dậy theo. Cô mở mắt ra đã thấy Khương Vu ngồi trên giường vỗ vỗ đầu.

- Sao vậy em, đau đầu à? - Thẩm Mộ đau lòng nắm tay Khương Vu, vội vàng hỏi.

Khương Vu khổ mặt, đáng thương nói: "Hôm qua em nằm mơ, thấy có một lão ni cô cầm mõ không ngừng niệm kinh với em. Cộc cộc cộc. Cũng nghe không rõ bà ta nói cái gì nữa. Thật đáng sợ quá đi. Em phải mau đi rửa mặt, bình tĩnh lại một chút mới được."

Lão.

Ni.

Cô.

Niệm kinh...

Thẩm Mộ thật sự là xấu hổ đến nói không nên lời.

Hai người hôm qua đều không ăn bữa tối, sáng nay lại dậy sớm. Dù sao thời gian vẫn còn dư dả, Thẩm Mộ bèn nấu nồi cháo thanh đạm, đối với người ngủ không được ngon giấc, dạ dày lại trống không mà nói là thích hợp nhất. Trong cháo, Thẩm Mộ còn thả không ít bí đỏ xắt khối. Cháo khi được mang ra không chỉ bốc khói nghi ngút mà còn thoảng mùi ngọt lành của bí đỏ.

Khương Vu vừa thấy, còn nhớ gì tới lão ni cô niệm kinh nữa, lập tức ngoan ngoãn ngồi trước bàn ăn, chờ Thẩm Mộ mang lên cho cô.

Khương Vu thích đồ ngọt. Sữa ngọt, kem, chocolate các thứ đều là món ưa thích của cô. Cháo bí đỏ của Thẩm Mộ cũng gãi đúng chỗ ngứa, lập tức được Khương Vu khen ngợi.

- Ngon quá đi! - Khương Vu múc một muỗng đưa vào miệng, vừa lòng tới nỗi vai run run.

- Ừ, vậy ăn nhiều một chút. - Thẩm Mộ cứ như vậy mà chống cằm nhìn vợ.

- Trong nhà còn có bí đỏ nữa cơ à. - Giọng Khương Vu không giấu được sự ngạc nhiên, cảm thán.

Thẩm Mộ cười nói: "Đúng vậy. Không chỉ bí đỏ, còn có mướp, bí đao, dưa hấu non nữa."

- Chị... chị biết làm hết sao? - Khương Vu tròn xoe mắt, đồng thời miệng cũng há hốc.

Cô kết hôn với Thẩm Mộ cũng hơn tháng rồi. Hễ ăn ở nhà thì đều là Thẩm Mộ xuống bếp. Thực đơn thay đổi đa dạng vô cùng. Khương Vu những tưởng mình đã ăn gần hết món tủ của Thẩm Mộ rồi, kết quả chị còn món mới chờ cô.

- Không phải biết hết. Nhưng em thích ăn cái gì, chị có thể học. - Nói xong, cô cười.

Thẩm Mộ... rất xinh đẹp. Có đôi khi Khương Vu cảm thấy chị còn đẹp hơn cả những nghệ sĩ trong công ty.

Mái tóc xoăn nâu sẫm xõa sau lưng. Lúc này chị ngồi đó, có vẻ thanh nhàn mà cao quý. Nhưng khi lên giường thì lại vừa gợi cảm vừa mê người. Dáng chị cao gầy, vai rộng eo nhỏ, là móc treo quần áo điển hình. Chị có cặp môi mỏng và đôi mắt có thể mê hoặc lòng người. Không giống đôi mắt hình như hoa đào của cô, mắt chị lại như một hồ nước lạnh, trầm tĩnh mà sâu thẳm. Mỗi lần bị đôi mắt đó nhìn chăm chú, Khương Vu đều nghĩ không biết mình nên đáp lại bằng ánh nhìn thế nào.

- Chị... sao lại tốt với em như vậy? - Khương Vu không nhịn được hỏi.

Thẩm Mộ cười nói: "Đồ ngốc, bởi vì em là vợ chị chứ sao nữa."

Khương Vu cảm thấy mình gần đây hình như hơi lạ. Bình thường mà nói thì cô tuyệt đối không phải kiểu có thể dễ dàng bị lời ngon tiếng ngọt mê hoặc. Nhưng nghe Thẩm Mộ nói vậy, cô thật sự cảm thấy vui vẻ, ngay cả cháo bí đỏ ăn vào miệng cũng ngọt ngào hơn.

Trên đường đi làm, Khương Vu vẫn luôn suy nghĩ những lời đó của Thẩm Mộ. Chẳng lẽ... Thẩm Mộ vừa gặp cô đã thương?

Cửa chính Hoa Sách đã gần ngay trước mắt. Khương Vu vừa đi vừa nghĩ, mắt thấy sắp bước vào. Đột nhiên, cô cảm thấy cánh tay dường như bị ai đó kéo lại.

Gì vậy?

Khương Vu nghi hoặc quay đầu lại xem. Chỉ thấy một người mang kính râm, đội mũ, che kín cả người như sợ bị nhận ra.

- Cậu đi theo mình.

Khương Vu nhất thời quên giãy dụa, cứ vậy bị kéo lên xe. Cô còn không kịp hỏi một câu.

Lục Viện, cậu muốn mang tôi đi đâu?!

_____________