Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 45

« Chương TrướcChương Tiếp »
LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT - CHƯƠNG 45

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Tin mới nhất, Thẩm tổng tập đoàn Thiên Duyệt gần đây có tình yêu mới.

Kính râm hiệu Prada mẫu bán chạy năm trước, hình tròn, màu nâu, cả gọng in hoa văn, ừm... dù sao so sánh với những phụ kiện khác của Thẩm tổng thì cặp kính này thật sự quá mức bình thường. Nhưng không hiểu vì sao nó lại lọt vào mắt xanh Thẩm tổng, mỗi ngày đều mang theo trên người.

Bên ngoài nắng chói mang đã đành, đằng này vào trong nhà hay trời râm mát không cần dùng đến, Thẩm tổng cũng vắt ngay cổ áo, rêu rao khắp nơi như sợ người khác nhìn không thấy.

Cứ như vậy suốt hai tuần, cuối cùng Khương Vu thật sự không thể chịu đựng được trong nhà có người chỉ mặc đồ lót cũng muốn mang kính râm khoe khoang, uy hϊếp nếu Thẩm Mộ còn không chịu tem tém lại sẽ bẻ gãy gọng kính, lúc này mới ngăn được hành vi kì quái của đối phương.

Nhạc đệm trong cuộc sống nhiều, ngày cũng trở nên sinh động, muôn màu muôn vẻ hơn. Khương Vu còn rất hưởng thụ, nhưng cũng không chậm trễ công việc. Cô lại xử lý xong đâu ra đấy một vụ ủy thác nữa. Trải qua một cuối tuần nghỉ ngơi dưỡng sức, sáng thứ hai, luật sư Khương lại ý chí sục sôi đi làm.

Vừa vào cửa Hoa Sách, Khương Vu đã nhìn thấy Tiểu Trần đang nói chuyện với một cô bé mảnh khảnh, nhỏ con, tóc cột đuôi ngựa, vẻ mặt ngây ngô. Cô bé trông chỉ độ mười lăm, mười sáu tuổi. Khương Vu thiếu chút nữa đã cho rằng đó là em gái của Tiểu Trần. Tuy nhiên cuộc nói chuyện của hai người lại loáng thoáng lọt vào tai cô: "Về sau việc dọn dẹp phòng ốc giao cho em, còn cả mớ hoa cỏ nữa, nhớ phải tưới nước."

Cô bé kia nở nụ cười tươi rói, rất giống một mặt trời con con, giọng khi nói mang chút khẩu âm, nghe như đến từ huyện nhỏ gần thành phố Kinh Nguyên: "Hiểu rồi ạ, trồng hoa em rành lắm."

Giọng cô thánh thót như chim sơn ca, ngay cả Khương Vu cũng cảm thấy rất dễ nghe.

Tiểu Trần dặn dò cô bé kia chỗ để dụng cụ vệ sinh, ra vào mấy tầng của Hoa Sách vào giờ nào thì tiện, cuối cùng nghiêm túc cảnh báo đối phương làm việc ở đây phải tuân thủ ba không, không nên hỏi đừng hỏi, không nên nghe đừng nghe, không nên nói đừng nói, sau cùng mới trịnh trọng trao chìa khóa phòng chứa đồ vào tay cô.

- Rồi, nhớ hết rồi chứ? - Tiểu Trần như trút được gánh nặng.

Cô bé kia gật đầu: "Dạ, nhớ hết rồi."

- Có gì không rõ hoặc không nhớ cứ hỏi lại chị...

Tiểu Trần nói một chốc liền thấy Khương đại luật sư đang khoanh tay đứng một bên nhìn hai người. Cô vội cười giới thiệu: "Luật sư Khương, chào buổi sáng. Đây là người quét dọn mới của chúng ta, tên Lâm Lan. Lâm Lan, đây là luật sư Khương."

Lâm Lan chào Khương Vu, cười lộ tám cái răng trắng bóng: "Chào luật sư Khương."

Quần áo trên người Lâm Lan đã giặt đến trắng bệch, vừa nhìn là biết mặc rất nhiều năm, nhưng cô lại sửa soạn rất chỉnh tề, một nếp nhăn cũng không có. Tóc cột gọn gàng, không có quá nhiều tóc con nên trông không có vẻ lôi thôi. Móng tay được cắt tỉa sạch sẽ, ngay cả giày cũng chà rửa cẩn thận. Cô bé này thật sự để lại cho Khương Vu ấn tượng không tồi.

Hiển nhiên Tiểu Trần cũng rất thích: "Lâm Lan, không phải em không mang ly sao? Chị vừa tìm được cho em cái mới, đặt trên bàn bên kia, em có thể đi uống nước trước."

Lâm Lan vội khom lưng cảm tạ rồi đi về hướng Tiểu Trần vừa chỉ.

Thấy Lâm Lan đi xa, Khương Vu mới đùa với Tiểu Trần: "Cô nhóc này mới bao lớn, đủ mười sáu tuổi sao? Sở luật Hoa Sách mà thuê lao động chưa đủ tuổi là tội càng thêm nặng."

- Luật sư Khương, chị đừng thấy em ấy trông nhỏ tuổi mà lầm, thực tế đã đủ mười tám rồi. Lại nói cũng quá đáng thương, vốn em ấy cũng được đi học mấy năm, đáng tiếc sau này cha đi làm xa xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà qua đời. Trong nhà không còn trụ cột, không đóng nổi học phí nên cũng đành bỏ học. Mẹ em ấy mang theo ba anh chị em đi tái giá, lại sinh thêm hai đứa nữa. Chỉ dựa vào một lao động sao có thể nuôi sống cả nhà như vậy, cho nên trong nhà cho em ấy hai con đường. Hoặc là tìm đại một nhà chồng ở quê rồi gả, hoặc là theo cha mẹ vào thành phố làm thuê. Vừa lúc chúng ta thiếu một người quét dọn. - Nói đến đây, Tiểu Trần như sực nhớ ra điều gì, lại cười, - Chị không biết đâu, chủ nhiệm Phùng lúc mới gặp em ấy cũng hết hồn. Cầm chứng minh kiểm tra, đối chiếu nửa ngày mới khẳng định đúng người, đúng tuổi.

Một nơi rộng lớn như thành phố Kinh Nguyên, cứ tùy tiện đi dạo ở bất kì con phố nào nói không chừng đều có thể nghe được một câu chuyện tương tự. Cuộc sống không dễ dàng, nếu đã gặp thì chính là duyên phận, là vận khí. Khương Vu cũng không cảm khái gì hơn, tán gẫu thêm đôi câu với Tiểu Trần rồi bước lên lầu.

Tiểu Trần vốn định để Lâm Lan uống miếng nước, nghỉ một chút. Ai ngờ cô nhỏ này xoay người đã cầm chổi, bắt đầu làm việc.

Hành lang, sàn nhà được lau dọn sạch sẽ, mà Lâm Lan cũng vừa vặn quét tước đến cửa văn phòng Khương Vu. Lâm Lan cười chào hỏi: "Luật sư Khương."

Khương Vu gật đầu, duỗi tay mở cửa.

- Văn phòng chị có cần em quét dọn không? - Lâm Lan cười hỏi.

- Vừa rồi có người yêu cầu em như vậy sao? - Khương Vu nói.

Khương Vu lúc làm việc thì cho dù chỉ đặt một câu hỏi đơn giản cũng mang khí thế bức người. Lâm Lan nhất thời sững sờ: "Không, không có. Em chỉ thuận miệng hỏi thôi."

Khương Vu lúc này mới thở phào. Cô còn tưởng rằng có người ma cũ bắt nạt ma mới, thấy Lâm Lan vừa đến liền giao luôn công việc quét dọn phòng vốn là của mình cho cô bé.

- Văn phòng là khu vực cá nhân, nên là tụi chị tự quét dọn. Nếu có người yêu cầu em làm dùm, em không tiện từ chối thì có thể lặng lẽ đến tìm chị. - Khương Vu vừa nói chuyện vừa gạt tay nắm. Cửa văn phòng hé nửa, có thể thấy khung cảnh đơn giản cùng bốn vách tường trắng toát bên trong.

Chỉ là một nhân viên mới đến của Hoa Sách, gặp nhau nhiều lắm chào hỏi đôi câu, không ngờ hôm sau khi Khương Vu đến làm như thường lệ đã đυ.ng phải Lâm Lan ngay cửa.

- Luật sư Khương.

- Lâm Lan.

- Cái này... tặng cho chị. - Trên tay Lâm Lan là một lọ hoa.

Nói là lọ hoa nhưng thật ra chỉ là một cái lọ thủy tinh bình thường, mà hoa cắm bên trong cũng chẳng phải chủng loại gì quý hiếm, là hoa dại có thể gặp rất nhiều ven đường hay ngoài vườn.

Khương Vu nhất thời chưa kịp phản ứng: "Tặng... cho chị?"

Lâm Lan có hơi ngượng ngùng. Cô cúi đầu cười cười, gương mặt đỏ bừng như một quả táo vừa tròn vừa ngọt: "Phòng của chị hơi đơn điệu. Em nghĩ nếu có thêm chút màu sắc tươi sáng thì khi chị nhìn thấy, tâm trạng cũng sẽ tốt hơn."

Suy nghĩ của Lâm Lan đơn giản mà lại thẳng thắn.

Khương Vu ngắm lọ hoa trong tay, nhất thời không biết nói gì.

Tiểu Trần đứng gần đó thấy vậy buồn cười, chen miệng: "Chị cứ nhận đi luật sư Khương. Cô nhóc này sáng nay cũng tặng không ít đồ cho em. Nào là chuồn chuồn lá tre, nào là châu chấu. Chị xem, bao la."

Khương Vu nhìn sang quầy tiếp tân của Tiểu Trần, quả thật có đủ loài động vật, rất sinh động, vừa nhìn đã biết tốn không ít công.

Lâm Lan ngượng ngùng, cúi đầu nói: "Luật sư Khương, chị và chị Tiểu Trần tốt với em như vậy, em thật sự không biết cảm tạ hai người thế nào. Em biết làm không nhiều lắm, cho nên chỉ có mấy việc nhỏ này..."

Khương Vu nghĩ, cô không nhận nổi một tiếng tốt của Lâm Lan, cô chỉ xem cô nhỏ như một người vô cùng bình thường mà đối đãi bình đẳng, lễ phép thôi. Nếu như vậy đã là tốt thì cô thật sự khó có thể tưởng tượng mười mấy năm trước kia của Lâm Lan đã trải qua cuộc sống như thế nào.

Lâm Lan còn đứng bên cạnh nói tiếp: "Luật sư Khương, hoa này chăm cũng không phiền lắm đâu. Chỉ cần cắt cành, thay nước là có thể nở được mấy ngày. Chờ bó này tàn rồi, em có thể hái cái mới. Em chăm hoa tốt tay lắm."

Suy cho cùng cũng chỉ là đứa trẻ mới lớn, chút tự hào đó treo hết lên mặt, dường như biết chăm hoa là một chuyện rất vĩ đại.

- Em thích hoa à? - Khương Vu cười hỏi.

Lâm Lan gật, rồi lại ngượng ngùng cúi đầu: "Em cũng chỉ làm tốt mỗi việc ấy."

Khương Vu vỗ vỗ vai cô bé: "Có thể làm tốt một chuyện đã không dễ. Cảm ơn em, Lâm Lan. Hoa này chị nhận."

Tối đó tan tầm, như thường lệ, Thẩm Mộ về trước. Cô ra tận cửa đón, ôm chặt Khương Vu vào lòng. Phim truyền hình Thiên Duyệt đầu tư gần đây mới chính thức phát sóng trên sóng vệ tinh, Thẩm Mộ đặc biệt thích một đoạn trong đó: chặn người yêu ngay cửa, ôm ấp hôn hít cởϊ qυầи áo.

Khương Vu không rảnh theo dõi phim, nhưng làm người hiện đại, cô vẫn có Weibo. Ảnh động của đoạn ngắn này thậm chí đã truyền đến trang chủ của cô, đủ biết cảnh tình cảm ấy nổi cỡ nào.

Thẩm Mộ lúc này cũng giống như trong phim, trực tiếp chặn người ngay cửa, vươn tay bắt đầu cởϊ qυầи áo Khương Vu.

Áo khoác rơi xuống đất, một thứ cũng rớt ra theo.

Ánh mắt Thẩm Mộ và Khương Vu đều chuyển qua, chỉ thấy một đóa hoa cúc không biết dính vào góc áo Khương Vu từ khi nào được mang về nhà.

Thẩm Mộ khựng lại, sau đó ghì chặt người trong lòng: "Em đã có đóa hoa trong nhà là chị rồi, đây là hoa dại ở đâu ra, mau thành thật khai báo."

Khai báo cái đầu chị!

Khương Vu liếc Thẩm Mộ một cái sắc lẻm.

Thẩm Mộ không quậy nữa. Cứng không được thì mềm, cô ỉu xìu ngồi xổm xuống bên cạnh đóa cúc: "Xong rồi, có người khác tặng hoa cho em rồi."

- Chị không phải cũng có tặng sao. - Khương Vu cười nói.

Thẩm Mộ sửng sốt, cô cẩn thận ngẫm lại... Không có nha, tuy từng nghĩ đến chuyện tặng Khương Vu 999 đóa hoa hồng hàng trăm ngàn lần, nhưng cô biết Khương Vu không muốn để lộ quan hệ hôn nhân cho người ngoài biết, cũng không thích rêu rao nên đành phải nhịn xuống, chỉ dám nghĩ chứ không dám làm.

Khương Vu cúi người, môi kề sát tai Thẩm Mộ khẽ nói: "Chị không nhớ sao? Đầu năm, trang viên Khải Luân, chị tặng em cả một con đường hoa."

Tiếng thủ thỉ này, sự thân mật này, Thẩm Mộ trực tiếp bị mê đến thần hồn điên đảo, nhưng cũng may cô vẫn còn giữ được nửa phần lí trí: "Trả lời vấn đề chị hỏi trước đã, hoa ở đâu ra?"

Khương Vu khoanh tay, ra vẻ cao ngạo: "Hôm nay á, đúng là có người tặng em một lọ hoa."

- Ai?! Người đó là ai?! - Thẩm Mộ vờ xắn tay áo như muốn tìm người liều mạng.

Khương Vu cười ha ha, tiếp tục: "Một bạn nhỏ năm nay mới tròn mười tám tuổi."

- Sao xung quanh em nhiều bạn nhỏ vậy? Trong đại học A một bé, bây giờ lại nhảy ra một bé nữa. - Thẩm Mộ không vui. Cái đề tài tuổi tác này khiến cô nháy mắt cảm thấy ngập tràn nguy cơ. - Không phải em thích mấy bé tuổi tương đối nhỏ đó chứ? Thật ra chị cũng không lớn, chỉ hơn em một xíu, chút xíu mà thôi.

Thẩm Mộ vừa nói vừa híp mắt đưa tay diễn tả với Khương Vu. Như vậy thật sự quá đáng yêu.

Khương Vu ngạo kiều xoay người, quăng lại một câu: "Bạn nhỏ không hiểu chuyện, vẫn là bạn lớn tri kỉ hơn."

Thẩm Mộ cảm thấy những lời này có vẻ quen tai, hình như đã nghe ở đâu rồi, nhưng nghĩ mãi cũng không ra. Mặc kệ, Thẩm Mộ phe phẩy bơi đến bên cạnh Khương Vu như cá, dán lấy đối phương: "Kể bạn nhỏ của em xem. Người thế nào? Tên họ là gì? Nhà ở đâu? Tính tình ra sao..."

- Chị tra hộ khẩu đấy à?!

- Kể đi mà, tán gẫu một chút.

Hai người có hỏi có đáp, thân mật khăng khít, lại là một đêm bình thường ở nhà.

_____________

Tác giả: Uy hϊếp đến từ mấy bé quá lớn, Thẩm Ngọt Ngào cảm thấy nguy cơ tuổi tác.

Con gái cứ yên tâm, luật sư Khương sẽ không chê con ~(≧▽≦)/~
« Chương TrướcChương Tiếp »