Chương 18

LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT - CHƯƠNG 18

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

- Dạo này em ấy thế nào? - Khương Vu hỏi.

Trương Tích nhìn cô sinh viên kia bước nhanh vào khu dạy học, khuất khỏi tầm mắt hai người.

- Lòng đầy phẫn nộ, khắc khổ cố gắng, quyết tâm vươn thẳng, mỗi ngày vùi đầu đọc sách vô cùng nghiêm túc, không chơi với ai. Nhưng lão Lương lại đặc biệt thích.

Nói đến thầy cũ, Khương Vu liền cười: "Lão Lương chuyên thích người chăm chỉ hiếu học."

- Chứ gì nữa. Giờ Đường Phỉ là học trò cưng của lão Lương rồi. Ngay cả thầy ấy cũng nói cô bé này giống cậu. - Trương Tích cười nói, chống cằm nhìn Khương Vu. - Về sau cô bé này vào ngành, nói không chừng sẽ là đối thủ cạnh tranh gay gắt với cậu. Mình còn rất tò mò, không biết đến lúc đó, cậu sẽ cảm thấy nguy cơ hay tự hào nhiều hơn.

Khương Vu chẳng hề để ý: "Nếu ước nguyện ban đầu của em ấy chỉ là vì hận mình, muốn thắng mình trên tòa thì mình đây sẽ khiến em ấy biết xã hội này không đơn giản như vậy. Hy vọng đến lúc đó sẽ không khóc nhè."

Trương Tích nhún vai: "Cậu cái người này chính là miệng lưỡi lanh lẹ, vừa vặn, làm luật sư đúng hợp."

Thời gian cũng không còn sớm, Khương Vu cần phải đi. Cô quay lại nhìn khu dạy học đại học A trang nghiêm chủ yếu hai màu đen trắng phía sau một lần nữa rồi tạm biệt Trương Tích, đi ra cổng trường.

Trở lại Hoa Sách, cô nàng tiếp tân liền cười chào Khương Vu:

- Luật sư Khương, chào buổi chiều.

Trong đôi mắt kia ngập tràn sùng bái, khiến Khương Vu bất giác run lên.

Cô lại thắng một vụ kiện. Báo đài đưa tin, người người truyền bá, kẻ thứ ba cùng tên cặn bã đều nhận kết cục xứng đáng, quần chúng vây xem đều khen Thẩm Tĩnh Tuệ tìm được một luật sư lợi hại. Nhưng Khương Vu thật sự không thấy chuyện này có liên quan gì đến người khổ sở bị gài là mình.

Video chứng cứ, sóng gió trên mạng đều do một tay người ủy thác chuẩn bị. Nhưng nhìn bộ dáng của cô nàng tiếp tân liền biết, những chuyện đó xem như quang vinh dừng trên đầu Khương Vu cô.

Khương Vu biết sự thật, phải gọi là bức bối vô cùng.

- Chào buổi chiều. - Vội vàng chào hỏi xong, cô chuồn ngay.

Trở lại văn phòng, Khương Vu kéo ngăn cuối cùng của bàn làm việc ra. Nơi đó có một cái hộp hồ sơ, nhưng đựng không phải hồ sơ vụ án mà là mấy phiếu điểm và vài phong thư. Tất cả đều thuộc về Đường Phỉ.

Đường Phỉ gia cảnh nghèo khó, năm đó lại trải qua một vụ kiện, khiến sau này cô có thể tiếp tục đi học ít nhiều là nhờ một vị mạnh thường quân hảo tâm. Chẳng qua từ đầu tới cuối, Đường Phỉ đều không biết, người giúp đỡ mình không phải ông cụ tốt bụng nào ở phía nam cả mà chính là luật sư bên nguyên năm đó khiến cô tuyệt vọng, chìm trong đau khổ, người cô thống hận rất nhiều năm.

Chữ viết của Đường Phỉ rất xinh đẹp, nắn nót. Nội dung trong thư đều thật ngắn gọn, nhưng giữa những con chữ đều có thể nhìn ra lòng biết ơn của em với người giúp đỡ. Mỗi cuối học kì em đều sẽ gửi bản sao phiếu điểm đến một thành phố nhỏ phía nam, sau đó lại từ người nhận đó chuyển đến tay cô.

Đúng như Trương Tích đã nói, Đường Phỉ rất ưu tú. Có lẽ em cũng có thể giống cô khi trước, vừa tốt nghiệp liền vào ngành, trở thành một luật sư trẻ tuổi đầy triển vọng ở thành phố Kinh Nguyên. Nếu thật sự có ngày đó, khi hai người đại biểu thân chủ của mình gặp nhau nơi tòa án, Khương Vu nghĩ cô nhất định sẽ cảm thấy tự hào nhiều hơn là nguy cơ. Bởi vì cô bé này sau khi trải qua chuyện như vậy vẫn có thể ngay thẳng trưởng thành.

Khương Vu thở ra một hơi, đặt đồ trở lại ngăn kéo. Làm vậy, sự áy náy trong lòng cô cũng vơi đi phần nào.

Dọn dẹp xong xuôi, Khương Vu mới mở máy tính. Thứ đầu tiên xuất hiện trên màn hình là tin giải trí đầu đề.

- Thiên Duyệt tuyên bố chấm dứt hợp đồng với Phùng Thiệu.

- Thiên Duyệt không chấp nhận nghệ sĩ nɠɵạı ŧìиɧ.

- Chấn chỉnh không khí, nói không với nɠɵạı ŧìиɧ.

Khương Vu sững sờ. Chuyện này không quá giống những gì cô đã nghĩ.

Cô nhớ Thẩm Mộ có giải thích với mình, chị nói chị là thương nhân. Thật ra Khương Vu có thể hiểu. Hôm đó cô nói với Thẩm Mộ những lời ấy cũng không phải muốn thay đổi điều gì. Cô không có ngây thơ như vậy. Tối đó, cô chỉ cảm thấy bị đè nén, muốn tìm người trò chuyện mà thôi.

Kết quả thế này, là vì cô sao? Khương Vu không dám nghĩ.

Cô vội đóng cửa sổ trình duyệt, khép laptop lại. Lúc này chắc chỉ có công việc mới có thể che giấu đủ loại rung động vì Thẩm Mộ đang ồ ạt trong lòng Khương Vu.

***

Buổi tối, về đến nhà.

Thẩm Mộ trực tiếp sáp lại:

- Luật sư Khương. - Giọng Thẩm Mộ nhão nhão, cả người cũng như không có xương sống mà quấn lên Khương Vu.

Cô muốn một nụ hôn chủ động từ Khương Vu. Từ khi kết hôn đến nay, Thẩm Mộ đã chơi chiêu này rất nhiều lần, nhưng chưa lần nào thực hiện được, cuối cùng đều kết thúc bằng cô đè Khương Vu ra hôn.

Nhưng hôm nay, Thẩm Mộ còn chưa kịp thi triển công phu chơi xấu thì trên môi đã bị mổ một cái thật nhanh.

A?!

Cô ôm mặt Khương Vu, xoa nhẹ mấy cái.

- Em vẫn là luật sư Khương của chị sao? - Thẩm Mộ cười khẽ.

Khương Vu thấy mặt nóng lên, hơi xấu hổ, bèn đẩu môi phủ nhận: "Không phải, tôi không phải luật sư Khương, cũng không quen biết chị. Tôi đi lộn nhà."

- Dê con đưa tới miệng còn muốn chạy? - Nói đoạn, Thẩm Mộ dùng sức, trực tiếp ôm ngang người kéo vào phòng khách.

***

Khương Vu hiện giờ vì vụ kiện của vợ chồng Thẩm Tĩnh Tuệ mà nổi tiếng khắp các trang mạng, ủy thác bay đến ào ào không dứt. Cả buổi tối cô đều ôm máy tính bận rộn, thỉnh thoảng còn phải nhận vài cuộc điện thoại.

Thẩm Mộ cũng không quấy rầy, yên lặng đi gom quần áo, chuẩn bị cho vào rổ đựng đồ chưa giặt. Nghe tiếng nói thanh thoát của Khương Vu truyền đến từ phòng khách, Thẩm Mộ vừa cười vừa sửa sang lại cho đối phương.

Đột nhiên, một quyển sách rớt ra từ túi xách Khương Vu.

- Một trăm câu hỏi sinh hoạt vợ chồng?

Thẩm Mộ thiếu chút nữa cười ra tiếng. Quá đáng yêu, Khương Vu thật sự quá đáng yêu.

Lật qua mục lục, mở đầu chính là một trăm câu hỏi trắc nghiệm về sinh hoạt vợ chồng, mỗi câu có ba đáp án lựa chọn, tương ứng với 1 điểm, 0 điểm, -1 điểm. Cao nhất 100 điểm, thấp nhất -100.

Thẩm Mộ vội vàng lướt qua, trực tiếp nhảy đi xem điểm số của Khương Vu.

- Ahahahaha.Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút - Chương 18Khương Vu không đạt tiêu chuẩn. Em chỉ được hai mươi mấy điểm. Thẩm Mộ lại lật ra trước xem Khương Vu trả lời câu hỏi.

- Mỗi sáng thức dậy có chủ động hôn bạn đời của mình không? Chưa bao giờ. Mỗi khi ra ngoài trở về có chủ động làm hành động thân mật với bạn đời không? Chưa bao giờ. Ahaha, quá đáng thương, mình đúng là quá đáng thương.

Thẩm Mộ ôm một trăm câu hỏi cười ngửa tới ngửa lui. Sau đó cô dựa theo điểm số của Khương Vu tìm đến đề nghị tương ứng.

- Đề nghị các bạn đạt từ 0-30 điểm nghiêm túc xem lại cuộc sống sau khi kết hôn của mình. Nên đặt mình vào vị trí của đối phương mà suy nghĩ, chủ động gần gũi bạn đời nhiều hơn. Sáng sớm thức dậy cho đối phương một nụ hôn hoặc một cái ôm, đó cũng là hành động mở đầu một ngày tốt đẹp cho chính mình. - Thẩm Mộ nhỏ giọng đọc, cuối cùng còn đánh giá, - Xem, nói cũng có lí quá chứ.

Khương Vu vốn đang tập trung tinh thần xem hộp thư nhưng Thẩm Mộ quá ồn, ba hồi cười lớn, bốn hồi lầm bầm. Người này rốt cuộc đang làm cái gì vậy?

Khương Vu tò mò, để laptop qua một bên, xỏ dép đi vào phòng ngủ.

- Oa, nghiêm túc vậy luôn, còn đánh dấu trọng điểm nữa. - Thẩm Mộ lật qua một trăm câu hỏi, bắt đầu xem nội dung chính bên trong.

Nếu phải đánh giá thì Thẩm Mộ cảm thấy tác giả quyển sách này tám phần còn chưa kết hôn, viết như gom một đống lung tung lộn xộn lại với nhau. Nhưng Thẩm Mộ càng xem càng vui vẻ, đặc biệt là khi nhìn đến mấy đường Khương Vu dùng bút gạch chân, cô thật sự muốn cười ngất.

- Mở cửa bước vào nhà hãy cho người yêu một nụ hôn. À~ hèn chi, thì ra là học từ trong sách. - Thẩm Mộ nhìn đến câu này, lập tức hiểu ngay.

Khương Vu bước đến cửa, vừa vặn nghe rõ lời Thẩm Mộ nói. Mặt cô "xoạt" một cái đỏ bừng, cô biết Thẩm Mộ đang đọc cái gì rồi.

- Đưa em. - Khương Vu vọt vào phòng ngủ, đưa tay giật lấy quyển sách.

Thẩm Mộ bị tiếng nói bất thình lình vang lên làm hoảng sợ, nhưng phản ứng cô nhanh hơn Khương Vu, cũng cảnh giác hơn, lập tức giấu sách ra sau lưng, khiến đối phương chụp hụt.

- Chị mau đưa cho em. - Mặt Khương Vu đỏ bừng, giọng nói cũng bất giác mang mấy phần hờn dỗi.

- Chị cũng muốn đọc, cùng nhau học tập đi. - Thẩm Mộ trêu ghẹo.

- Thẩm Mộ! Em giận thật đó. - Khương Vu dậm chân.

Khương Vu khi nói giận nghĩa là sẽ giận thật. Thẩm Mộ thấy đủ liền lui, đưa quyển một trăm câu hỏi ra.

Khương Vu nhận lấy, luống cuống tay chân nhét nó xuống giường, giống như chỉ cần không nhìn tới thì chuyện mới rồi cũng không tồn tại.

Thẩm Mộ sáp lại gần đối phương, cười đến mập mờ: "Mua hồi nào vậy?"

Khương Vu quay mặt đi: "Không phải của em mà của đồng nghiệp, nói là tính bỏ, em thấy tiếc, dù sao cũng là một quyển sách, tác giả viết ra được cũng không dễ, bèn..."

... Ơi... bịa không nổi nữa.

Thẩm Mộ cười tủm tỉm dựa ra giường, tay trái chống cằm, vạt áo ngủ buông thõng, cảnh xuân lộ rõ.

- Tiếp đi, chị đang nghe đây.

Khương Vu không nói nữa. Người này rõ ràng chỉ chực chờ trêu cô.

Khương Vu tự nhận bản lĩnh bịa chuyện của mình không cao, nhưng trả thù thì vẫn tương đối đơn giản. Cô vươn tay vào áo Thẩm Mộ, véo mạnh một cái.

Thẩm Mộ cũng không kêu đau, má đỏ hây hây, trông như rất hưởng thụ. Ngoắc ngoắc ngón tay, cô nói với Khương Vu: "Em không cần học từ sách vở, chị chính là cô giáo tốt nhất của em rồi."

Khương Vu hừ một tiếng, rõ ràng không tin.

- Nếu để chị tới làm trắc nghiệm, chị có thể đạt một trăm điểm. - Thẩm Mộ nói xong duỗi tay xuống giường, vờ như muốn lấy sách ra.

Khương Vu vội vàng đè tay chị lại. Cô không muốn quyển sách chết tiệt kia xuất hiện trước mắt mình lần nào nữa.

Thẩm Mộ thấy cá cắn câu, vội dùng lực đè Khương Vu xuống, kéo lên giường.

- Em không cần học cách chủ động. Vì em có chị rồi. - Nói xong, cô nhẹ nhàng chạm môi Khương Vu.

Khương Vu nghĩ, cô thích nụ hôn của Thẩm Mộ. Có khi chị sẽ rất nhẹ nhàng, trêu chọc khiến người ta ngứa ngáy, có khi lại mạnh bạo, như muốn cắn dứt môi cô. Nhưng dù là thế nào, Khương Vu đều rất thích.

- Ưʍ.

Khương Vu mỗi khi mê mẩn sẽ phát ra tiếng rên khẽ. Thẩm Mộ xem đó như một lời mời, mời cô tiến thêm bước nữa.

Khi tình đã nồng sâu, Khương Vu mắt long lanh, giọng dường như cũng ướt sũng:

- Thẩm Mộ, sao chị lại tốt với em như vậy?

Trong sách nói người chủ động trong cuộc sống sẽ phải trả giá nhiều nhiệt tình và nỗ lực hơn đối phương. Những gì Thẩm Mộ nói và làm đúng là nhiều hơn cô thật, Khương Vu nghĩ.

- Bởi vì chị yêu em, A Vu.

- Vậy tại sao chị lại yêu em?

- Sau này sẽ từ từ nói cho em biết.

_____________

Chính thức hết vụ kiện đầu, sau này còn sẽ nhắc đến Thẩm Tĩnh Tuệ và Phùng Thiệu.

Tuần này lu bu nên chắc mỗi ngày 1 chương thôi. 2 chương hôm nay là hàng tồn từ hôm qua 😶