Chương 2

Edit: Mây.

Beta: Cẩm.

"Bình giữ nhiệt tình yêu" và hai chữ "Cẩu lương" cùng nhau leo lên hot search.

@Tân Lãng Entertainment: @Tô Miên mang canh gà đến thăm ban đoàn phim Kim Qua Thiết Mã, tự mình lau mồ hôi, chỉnh trang lại quần áo cho @Tần Minh Viễn, vợ chồng nhà Miên Viễn lại phát cẩu lương.

Bổ sung thêm 9 bức ảnh.

Bức thứ nhất: Ánh mắt dịu dàng của Tô Miên, bức thứ hai đến bức thứ tám: Các hành động của họ với nhiều góc độ khác nhau, bức thứ chín: Trợ lí của Tần Minh Viễn gắt gao ôm lấy cái bình giữ nhiệt màu vàng.

"Ha ha ha! Anh Tiểu Ngạn muốn hỏi rốt cuộc anh ấy đã làm gì sai mà mỗi ngày đều bị vợ chồng nhà này rắc cơm chó cho xem thế này! "

"Bình giữ nhiệt chua thật đấy."

"Mị nghe nói là chị dâu đã dành vài tiếng để hầm canh gà cho anh nhà, mùa đông đến anh Viễn dễ bị chán ăn, chị dâu thật tốt!"

"Chị dâu phải chăm sóc anh Viễn của bọn em thật tốt nha."

"Fan couple Miên Viễn! Chú ý! Đường mới vừa đến! Vừa nãy chị dâu like một bài viết khen ngợi sự chuyên nghiệp của anh nhà trên Weibo."

"Chúa ơi! Các người cứ ăn đường của các người, trong mắt mị chỉ có chồng của mị thôi!"

"Chồng của mị tốt nhất trên thế giới! Ngọt quá! Các chị em đưa chị dâu lên hot search nào!"

.....

Tô Miên nhón gót chân cởi đôi giày cao gót ra, xoa xoa gót chân.

Hệ thống lò sưởi trong biệt thự như hợp lòng người để 23 độ C, mà lúc này ở ngoài kia Bắc Kinh đang là âm 6 độ C. Vì để giữ độ thời thượng, Tô Miên chỉ khoác ngoài một chiếc áo măng tô và đi đôi tất mỏng, tim gan đã sớm lạnh đến nỗi đông cứng rồi.

Vừa bước vào nhà, sự chênh lệch nhiệt độ giữa bên ngoài và bên trong khiến cô phải hắt xì một cái.

Cô cởi chiếc áo măng tô bằng nhung ra, bên trong là một cái váy mỏng.

Cô thò tay vào trong áo lấy ra ba miếng dán giữ ấm trẻ em rồi vứt vào thùng rác.

Di động vang lên.

Trên màn hình di động hiện lên - Đường Bảo.

Tô Miên hít sâu một hơi rồi nhận điện thoại.

Bên đầu kia của điện thoại không lên tiếng, cô tức giận mà nói: "Lại tới để ca ngợi sự chuyên nghiệp của tớ sao? Nếu đúng, cậu liền quỳ đi, khen cũng được. Sau khi gả cho Tần Minh Viễn, ngày nào tớ cũng bước lên bục nhận giải Oscar."

Ngừng lại môt chút.

"Tần Minh Viễn là một tên ngốc, hôm nay dám ở bên ngoài tỏ ra không kiên nhẫn với tớ."

"Anh ta nghĩ tớ muốn mặc như vậy và dịu dàng đứng nhìn anh ta trong cái thời tiết lạnh giá của mùa đông sao? Bọn họ đều cho rằng tớ đang nhìn Tần Minh Viễn, sai rồi! Tớ chỉ đang nhìn xem khi nào đoạn dây thép kia bị đứt! Rồi đưa hắn lên chầu trời thôi!"

"Áo tớ cũng không muốn đưa cho anh ta!Anh ta nghĩ anh ta xứng với nó sao!"

Đường Từ Từ nói: "Tên đàn ông thối! Tên chó má! Đại móng heo!"

Tô Miên: "Thịt heo quý lắm đừng so sánh với anh ta."

Đường Từ Từ dõng dạc nói: "Đại móng gà!"

Tô Miên "hừ" một tiếng: "Nếu không phải vì báo ơn, ai lại cùng với tên đại móng gà đó ân ái chứ! Tính tình xấu muốn chết! Buồn vui thất thường! Còn có bệnh hoàng tử! Tớ gả vào đó không phải trở thành hào môn phu nhân mà là để rèn luyện tâm trí! Trải qua sóng gió lớn như này về sau dù sóng gió có lớn thế nào thì tớ vẫn vững như kiềng ba chân!"

Mắng được một hồi, khí tức trong lòng Tô Miên cũng hết, lúc này cô mới hỏi: "Sao hôm nay cậu lại gọi điện cho tớ?"

Đường Từ Từ nói: "Bảo bối! Tớ nghe nói cuối tuần sau câu lạc bộ Ông Lợi Ti có buổi đấu giá cao cấp, trong đó có bộ sưu tập vòng cổ của nữ hoàng Elizabeth I đã từng đeo."

"Thứ mấy tuần sau?"

"Thứ năm."

Tô Miên xem lại hành trình: "Ngày mai tớ cho người đưa thư mời cho cậu."

"Aaaa bảo bối tớ yêu cậu chết mất! Cậu là tiểu tiên nữ xinh đẹp nhất vũ trụ! Cái tên đại móng gà Tần Minh Viễn không xứng với cậu!" Đường Từ Từ hết lòng nói: "À đúng rồi, nếu không cậu chuyển sang dùng điện thoại hai sim hai sóng đi, bằng không người biên tập không tìm thấy cậu, sẽ nhắn tin oanh toạc máy tớ ra mất."

Tô Miên nói: "Như thế không an toàn."

Đường Từ Từ cảm khái: "Diễn viên đạt giải Oscar quả thật không dễ dàng."

Trong phòng có ánh sáng sáng rực.

Bên ngoài tấm cửa sổ trong suốt, tuyết đang rơi, hôm qua trời cũng có tuyết, những cây xanh ngoài vườn đã bị bao phủ bởi những lớp tuyết nặng trĩu. Một cơn gió lạnh thổi đến, lớp tuyết trên cây rơi xuống đất, mặt đất vốn đã được quét sạch giờ đây đã lấm tấm những lớp tuyết trắng.

Sáng nay trước khi ra khỏi nhà, Tô Miên đã phân phó dì giúp việc quét sạch hết tuyết ở sân trước.

Thái độ làm việc của dì rất nghiêm túc, không uổng cô trả lương cao cho dì ấy.

Tô Miên không thích mùa đông, cũng không thích tuyết, nó trắng lại lạnh băng.

Cô thích mùa xuân, vạn vật sinh sôi nảy nở, cảnh xuân tươi đẹp.

Tiếc là bây giờ đang là mùa đông.

Ở trong khu biệt thự cao cấp Tử Đông Hoa Phủ, ngôi nhà rộng lớn cùng với hệ thống sưởi ấm áp nhưng cũng lạnh lẽo như băng. Cô ở đây đã được một năm, thường thì chỉ có một người, thỉnh thoảng thì hai người.

Nghĩ đến người chồng được công nhận trên pháp luật của mình, Tô Miên liền cười lạnh.

.... A, đại móng gà.

Tô Miên đang định đi tắm nhưng linh cảm chợt hiện lên, cô chỉnh lại đầu tóc rồi chạy lên lầu.

Biệt thự này có 3 tầng, 9 phòng ngủ, 3 phòng khách, 3 phòng tắm; còn có tầng hầm chứa rượu cùng với phòng xem phim, karaoke. Có hai thư phòng, thư phòng chính ở tầng hai thông với phòng ngủ, cái còn lại là ở tầng ba đã bị Tô Miên đổi thành phòng làm việc.

Tử Hoa Đông Phủ chủ yếu sử dụng đồ vật công nghệ cao, bao gồm một khu vực của trí tuệ AI.

Tô Miên đẩy cửa bước vào, nói với không khí: "Cục cưng, có người vào nhà nhớ nhắc mẹ."

"Vâng, thưa chủ nhân."

Trong một tháng số lần mà Tần Minh Viễn quay về đây chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, cũng không sử dụng đến người quản gia AI này.

Vì thế nên Tô Miên đã tùy ý đặt cho nó một cái tên.

Tô Miên đã ghép một phòng ở tầng ba cùng với thư phòng trở thành phòng làm việc của cô, rộng khoảng 150 mét, miễn cưỡng được coi là rộng.

Phòng làm việc lấy tông màu ấm làm chủ đạo.

Phía đông của phòng là tủ thủy tinh với nhiều cúp lớn nhỏ khác nhau, bên cạnh còn có một tủ sách, phần lớn đều là sách nước ngoài, còn có một số sách về thiết kế trang sức.

Bên cạnh cửa sổ chính là bàn làm việc.

Trên mặt bàn có ba cái máy tính được xếp cạnh nhau, còn có một chiếc máy tính bảng HD cỡ lớn, hai bên trái phải là một xấp giấy nháp, có chút bừa bộn, thấp thoáng có thể thấy hình vẽ phác họa của một vài bộ trang sức.

Tô Miên khởi động hết các máy tính, tùy ý buộc tóc dài thành tóc đuôi ngựa.

Các ngón tay cầm bút vẽ di chuyển.

Tô Miên đang vẽ.

.....

Dây thép bị chặt đứt.

Lục Huy từ trên không trung bị té xuống, mọi người ùa tới.

Lục Huy tỉnh lại, bà xã Ôn Tố ánh mắt quan tâm.

Ôn Tố: "Có chỗ nào thấy khó chịu không?"

Lục Huy: "Chân tôi không có cảm giác gì, bị gãy rồi sao?"

Ôn Tố trầm lặng.

Lục Huy khẩn trương: "Nói cho tôi biết sự thật đi, tôi có thể chấp nhận được."

Ôn Tố: "Không sao cả, là do thuốc mê vẫn còn hiệu quả."

Nội tâm Ôn Tố: Haha, thật đáng tiếc lần này anh ta không bị gãy chân.

Tô Miên sáng tác một bộ truyện tranh châm biếm tên là: Hôm Nay Cũng Cố Gắng Diễn Kịch Với Chồng, bên trong có mượn một chút từ hiện thực, nam chính Lục Huy = Tần Minh Viễn, Ôn Tố = chính mình. Đó là tác phẩm mà Tô Miên trút bỏ nỗi bất mãn trong lòng mình.

Việc này phải nói từ ba tháng trước.

Gả vào Tần gia được một năm, cô bị sự bới móc của Tần Minh Viễn làm cho tức chết, mắng anh ta cùng Đường Từ Từ cũng không thể xua tan được nỗi bất mãn trong lòng cô. Trên đường trở về từ trung tâm thương mại, cô vô tình nhìn thấy trên biển báo của trạm dừng xe buýt đang phát quảng cáo về một app truyện tranh.

Tô Miên khẽ động lòng, vừa trở về đã ngay lập tức tải cái app này xuống, sự nghiệp sáng tác truyện tranh châm biếm của cô bắt đầu.

Cô vẽ chỉ để trút giận không vì cái khác, không có phác thảo, không có tình tiết, mỗi một tranh tựa như một câu chuyện hằng ngày. Phần lớn đều nói đến sự đau khổ, thảm hại của ảnh đế Lục Huy, đã đăng liên tiếp 3 tháng. Vẽ được 10 chap thì Lục Huy đã vào bệnh viện mất 8 chap, 2 chap còn lại là đường đi bệnh viện. Mà nữ chính Ôn Tố xinh đẹp thì ngoài mặt thì dịu dàng quan tâm anh ta nhưng bên trong thì nội tâm vô cùng mong muốn anh ta như vậy.

Độc giả không nhiều nhưng cứ một chap là lại có 20 - 30 bình luận.

Chắc là do cô xây dựng Lục Huy với tính tình quá xấu nên mỗi lần cập nhật là độc giả lại mắng anh ta. Điều này khiến cho Tô Miên rất vui.

Chỉ hai tháng sau, truyện tranh châm biếm của cô đã bị một biên tập viên nhỏ nhìn trúng.

Sau khi người biên tập viên này mắng điên cuồng Lục Huy hơn một nghìn kí tự, Tô Miên cũng vui vẻ mà ký hợp đồng. Để đảm bảo an toàn, cô dùng chứng minh nhân dân của người bạn thân Đường Từ Từ, số điện thoại di động cũng là của bạn thân, wechat thì dùng một cái tài khoản mới.

Nhưng mà điều cô tuyệt đối không nghĩ tới.

Trời xanh cũng không tha cho cô.

Vị tiểu biên Koduck này ấy thế mà lại là fan couple của cô và Tần Minh Viễn.

Tô Miên thả lòng gân cốt, đặt bút vẽ xuống.

Cô vẽ bức tranh đen trắng đơn giản, chỉ cần khoảng mười khung tranh là có thể kết thúc một chap, ngắn gọn và xúc tích.

Với tốc độ và sự thiên bẩm của mình, sau 6 tiếng Tô Miên đã hoàn thành một chap với những bức vẽ giản dị.

Bấm để tải lên.

Tắt máy tính.

Ngoài cửa sổ đêm đã khuya, một lớp tuyết dày đọng lại.

Bây giờ đã một giờ sáng.

Cô cầm điện thoại lên, lúc này mới phát hiện ba giờ trước mẹ chồng của cô - phu nhân Lư Tuệ Mẫn đã gửi cho cô một wechat. Đó là ảnh chụp một hot search trên weibo, là hot search mà cô like bài viết nói về sự chuyên nghiệp của Tần Minh Viễn.

Lư Tuệ Mẫn: [Thích.jpg]

Sau đó là ảnh chụp màn hình đã chuyển 20 vạn nhân dân tệ.

Tô Miên liếc nhìn tin nhắn của ngân hàng, quả thật đã nhận được 20 vạn nhân dân tệ.

Người mẹ chồng này của cô rất yêu thích các làm việc này của cô, mỗi khi vừa lòng liền dùng tiền để thể hiện tình cảm của mình.

Cô mặt không biến sắc mà hồi đáp lại tin nhắn của mẹ chồng

"Con cảm ơn mẹ."

Tô Miên tâm tình không tồi, liên hệ wechat của cửa hàng trưởng Tiểu Hương Gia Môn, nói với cô ấy mai mang mấy cái túi để cô có thể chọn mua. Sau đó lười biếng đứng dậy, dự tính tắm xong rồi sẽ đi ngủ.

"Cục cưng, mẹ muốn tắm ở tầng 1."

"Thưa chủ nhân, nước nóng đang được chuẩn bị."

Tô Miên đi tẩy trang, rửa một chậu cà chua nhỏ trong bếp rồi pha một ly soda chanh.

Phòng tắm ở tầng một có một cái bồn tắm tròn rất lớn, có thể chưa đươc bốn đến năm người.

Tô Miên đi vào, nước tắm đã ấm.

Cô chọn tinh chất hoa hồng có tác dụng an thần trong một đống các sản phẩm sữa tắm, đổ nửa chai vào bồn tắm, thuận tay lấy đi hai cái bông tắm. Một lúc sau, bồn đã tràn ngập bong bóng.

Cô để thức ăn sang một bên rồi bước vào bồn tắm.

Nhiệt độ nước vừa phải cùng với mùi hoa hồng khiến cho cô cảm thấy thư giãn. Cô nheo mắt lại, thỏa mái nhìn ra ngoài cửa sổ. Cửa sổ được thiết kế là gương hai mặt, bên ngoài là con đường được lát đá cuội, hai bên là những bông hoa được trồng cho mùa đông giờ đã nở, lúc này ngoài trời những bông tuyết vẫn còn đang rơi.

Cô cảm thấy thoải mái và dễ chịu.

Cô đưa một quả cà chua nhỏ vào miệng.

"Thưa chủ nhân, nam chủ nhân đã bước vào cửa."

Tác giả có lời muốn nói:

Tô Miên: Tôi đã suy nghĩ lần sau nam chính vào viện như thế nào rồi. Hãy tin tưởng tôi!

Tuy rằng Tần Minh Viễn có khuyết điểm, nhưng đây là ngọt văn.