Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lương Cầm Chọn Chồng

Chương 7

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Hai chúng ta đúng là có duyên, lần trước

nói

mời

anh

ăn cơm, hôm nào cũng vậy

không

bằng chọn hôm nay

đi!

thì

ra

anh

chính là học viên mới mà bọn họ

nói." Hứa Lương Cầm điều chỉnh cảm xúc của mình nhìn Tống Dật Hàng cười, dù sao người ta cũng rất phong độ với mình, trời sinh mình là người thất bại

không

nên

đi

ghen tị với người khác.

"Ừ, đúng là có duyên, vậy

thì

cùng nhau

đi

thôi". Tống Dật Hàng đến bên cạnh Hứa Lương Cầm sóng vai cùng

đi.

"Tôi vừa mới nghe

anh

đến đây học lái xe,

đã

thuê lái xe

thì

sao phải đến đây học làm gì?" Hai người tìm

một

quán cơm tương đối sạch

sẽ

vào, Hứa Lương Cầm buồn bực hỏi.

"thật

ra tôi có bằng lái của quốc tế, nhưng tình hình giao thông trong nước khác hẳn so với nước ngoài, tôi cũng muốn phát triển ở trong nước, cho nên cảm thấy mình nên

đi

học

một

số quy định giao thông trong nước, hơn nữa có bằng lái xe

thì

đi

lại thuận tiện hơn nhiều."

Còn có cả bằng lái quốc tế á? Họ Tống này giỏi

thật, trong lòng Hứa Lương Cầm lại

không

khống chế được vị chua rồi.

"Nghe

nói

anh

còn là

một

tay đua xe nữa?" Cái này nhất định là

nói

dối, tuổi

anh

ta lớn như thế

thì

đứng còn chưa vững

nói

gì đua xe chứ.

Tống Dật Hàng bật cười: "Tin tức truyền

đi

nhanh

thật,

thật

ra

thì

tôi

không

phải dân chuyên nghiệp, chỉ xuất phát từ

yêu

thích thôi, tập hợp

một

nhóm chơi đùa cho vui thôi."

Gì mà chỉ cho vui chứ, người này



ràng là

đang

khoe khoang, Hứa Lương Cầm tức giận nghĩ.

không

đúng, người này



ràng là người có tiền sao phải lúc nhúc chen trong đám học viên bình thường này được, sao lại

không

làm thẻ VIP nhỉ? Theo



thấy

không

chừng người này

đã

dốc hết của cải để mua

một

chiếc xe sang trọng, cái gì mà bằng lái quốc tế chứ, nhóm đua xe

không

phải chỉ như

anh

ta

nói

chỉ như vậy thôi sao, người khác nhìn qua lại hâm mộ

không

thôi.

"Tôi nghe

nói

anh

với hiệu trưởng có quan hệ

không

tệ, sao

anh

không

làm thẻ VIP, chỗ này có rất nhiều học viên, rất mất thời gian."

"Ồ, tôi còn

không

biết là có thẻ VIP cơ đấy, hiệu trưởng cũng

không

nói

về việc này, chẳng qua tôi chỉ nhờ hiệu trưởng giúp tôi tìm

một

giáo viên tốt và có kinh nghiệm thôi,

nói

một

chút về quy tắc của buổi thi, tôi vừa mới quen

một

chút về các quy tắc của buổi thi, cảm thấy nó khá đơn giản."

Đồ khoác lác, sao



không

thấy nó đơn giản, Hứa Lương Cầm cúi đầu ăn cơm xem thường.

"Gần đây vẫn còn

đi

xem mắt sao?" Tống Dật Hàng hỏi đến vấn đề mà mình

đang

rất muốn biết.

Lúc này Hứa Lương Cầm mới ngẩng đầu

nói: "không

có, gần đây mẹ tôi

không

sắp xếp cho tôi chỗ nào nữa, còn

anh? Điều kiện

anh

tốt như vậy,



gái

kiểu nào chả tìm được, sao phải

đi

xem mắt đúng

không?"

Tống Dật Hàng bất dĩ cười: "không

còn cách nào khác, trưởng bối trong nhà tư tưởng rất truyền thống, tôi chỉ còn cách tôn trọng nhưng

không

biết phải làm thế nào, huống chi tôi còn có

một

cuộc hôn nhân thất bại, đối với việc tái hôn vẫn nên cẩn thận. Nhưng mà,

hiện

tại tôi phát

hiện

ra

một

chuyện."

"Chuyện gì thế?"Hứa Lương Cầm tò mò.

"Tôi vốn tưởng rằng phụ nữ Trung Quốc rất bảo thủ, đặc biệt giữa nam và nữ quan hệ có chút..... ừm...... Dù sao, sau khi tiếp xúc với

một

số người, tôi lại thấy

không

hẳn như thế." Tống Dật Hàng

nói

xong liền ám chỉ nhìn Hứa Lương Cầm.

Hứa Lương Cầm làm gì nghĩ nhiều như thế, nghe thấy lời này liền lập tức để đũa xuống, mở to hai mắt: "Có thể

anh

nghĩ lầm rồi, nam chưa cưới nữ chưa gả, tại sao phụ nữ lại phải chung thủy với

một

người đàn ông chứ..... ừm.....

nói

chung, dĩ nhiên tôi rất tán thành việc khi hai người quen nhau vẫn giữ

sự

chung thủy, nhưng tôi cũng

không

phản đối rằng phải

nói



cho đối phương, và cũng được đối phương đồng ý là

trên

hết, rằng có thể gặp gỡ nhiều đối tượng." Tối thiểu mình đối với chuyện của Tô Hiểu Vũ và Ngô Thừa Long

đang

làm

không

có ý kiến gì là được.

thì

ra tư tưởng của



gái

này lại cởi mở đến thế, nếu vấn đề này

đã

đến mức này, nếu Hứa Lương Cầm thích kết giao với nhiều đàn ông, tại sao

không

chọn mình nhỉ? Tống Dật Hàng cảm thấy điều kiện của mình rất tốt, rất tự tin,

anh

nghĩ sao Hứa Lương Cầm lại

không

làm

một

số việc quyến rũ mời chào mình nhỉ, dĩ nhiên

anh

cũng

không

có nhiều ấn tượng tốt với



gái

này,

anh

yêu

thích hay

không

yêu

thích Hứa Lương Cầm là

một

chuyện, mà Hứa Lương Cầm

không

chọn

anh

lại là

một

chuyện khác.

"Đúng rồi, mặc dù tôi

nói

như vậy, nhưng tôi kiên quyết phản đối hành vi quan hệ tìиɧ ɖu͙© dựa

trên

việc lợi dụng để kiếm tiền." Hứa Lương Cầm đột nhiên tặng thêm

một

câu.

"Là ý gì, tôi nghe

không

hiểu." Tống Dật Hàng tự thấy mình suy nghĩ rất nhanh, phản ứng cũng nhanh, nhưng vẫn

không

hiểu được suy nghĩ trong đầu Hứa Lương Cầm.

Hứa Lương Cầm nhìn trước nhìn sau, sau đó giảm

âm

lượnng

nói: " Ý là những người đứng đường...... hay chơi

gái, callgirl

(gái

gọi),


bán da^ʍ, hai điều này tôi kiên quyết phản đối."

Tống Dật Hàng muốn hỏi Hứa Lương Cầm

một

chút đây có phải là điều



đang

nghĩ

không, cũng quá khéo

đi. Nhưng mà điều Hứa Lương Cầm vừa

nói

thật

sự

làm

anh

bỏ

đi

những ý nghĩ, trong lòng

anh

không

thể

không

nghĩ Hứa Lương Cầm

đang

làm

một

nghề bất lương.

Nhưng mà nếu loại

đi

điểm này, vậy vào ngày xem mắt hôm đó



gái

này

không

thèm quan tâm đến mình,

không

chỉ lần xem mắt mà lúc ở nhà hàng hay lúc ở siêu thị cũng

không

có hứng thú gì đối với mình, cái này

không

hợp với logic rồi!

Tống Dật Hàng vừa buồn bực vừa mất mát,

anh

không

thể tin rằng Hứa Lương Cầm có thể thờ ơ với mình được.

"Ăn xong rồi, chúng ta nên về thôi." Hứa Lương Cầm nhắc nhở Tống Dật Hàng

đang

rơi vào trầm tư.

Tống Dật Hàng gật đầu đứng dậy cùng Hứa Lương Cầm trở lại bãi tập xe.

Huấn luyện viên và lão Vương cũng

đã

trở lại, huấn luyện viên vừa nhìn thấy Tống Dật Hàng liền rất vui vẻ, nhất định để Tống Dật Hàng lên hàng xe thứ nhất, chờ Tống Dật Hàng ngồi vào trong xe ân cần đưa điếu thuốc.

Tống Dật Hàng từ chối

không

hút thuốc,

một

tay cầm lái, chân dưới đạp phanh nhanh chóng phóng

đi.

"Tôi nhổ vào! Người

anh

em này chỉ cần

một

tay và nhấn ga mà tốc độ

đã

cao như thế, thần thánh thế!" Nhị béo thấy thế trợn mắt há hốc mồm, vừa hâm mộ vừa bội phục.

Hứa Lương Cầm cũng

đang

nhìn,



đã

tin tưởng việc Tống Dật Hàng là

một

tay đua thứ thiệt.

"Mọi người cũng

đã

nhìn thấy kỹ thuật của người ta đấy, sau khi về nên suy nghĩ

một

chút, hơn nữa nếu còn tập

không

nghiêm túc

thì

cũng đừng nghĩ đến chuyện tới đây nữa.

cô,

đi

tới đường S." Huấn luyện viên chỉ chỉ Hứa Lương Cầm.

Cả người Hứa Lương Cầm cứng đờ, chân có chút run run, nơm nớp lo sợ ngồi vào buồng lái khởi động xe.

một

vòng lên xuống, huấn luyện viên để cho Hứa Lương Cầm xuống xe, sau đó cũng xuống theo, tiếp theo đó là

một

trận mắng mỏ vang dội: "cô

là người Mĩ hay là người Ấn Độ thế,



nghe

không



sao? Phương hướng cũng

không

nhớ, trái phải có phân biệt được

không? Nếu phía trước là vách đá

thì

tôi và



đã

rơi xuống rồi, làm tôi đổ cả mồ hôi lạnh,



chết cũng muốn kéo cả người khác theo sao!"

Hứa Lương Cầm cúi đầu

không

nói, bị chửi cũng quen, tính tình huấn luyện viên là vậy, có người nào

không

bị mắng đâu!

"Huấn luyện viên,



ấy là bạn tôi, như thế này

đi, tôi

sẽ

dạy cho



ấy." Tống Dật Hàng có chút

không

nhịn được.

"Là bạn

anh

sao, sao Tiểu Tống

không

nói

sớm, sau này tôi

sẽ

hướng dẫn cho

cô, vài lần là

sẽ

khá hơn thôi." Huấn luyện viên đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Tống Dật Hàng cười cười, xoay người nhìn Hứa Lương Cầm

nói: "đi

thôi."

Hứa Lương Cầm

không



Tống Dật Hàng có ý gì, lại

không

thể từ chối

anh

ta,

không

thể làm gì khác là phải chào bọn Nhị béo rồi

đi

theo Tống Dật Hàng ra phía sau.

"cô

có sao

không?" Tống Dật Hàng dừng bước chờ Hứa Lương Cầm.

Hứa Lương Cầm lắc đầu.

"Tôi ra phía kia lấy xe, mượn

một

chiếc dạy cho

cô."

Hứa Lương Cầm lắc đầu nhanh hơn: "2 giờ hơn 100 đồng, quá đắt, dùng tiền để làm cái khác

thì

hơn."

Tống Dật Hàng

không

nói

gì, đến chỗ bãi đỗ xe nhìn đồng hồ, trực tiếp đưa hai trăm đồng hơn thuê 4 giờ xe.

Hứa Lương Cầm

không

nghĩ Tống Dật Hàng lại làm

thật,

không

còn cách nào đành lên xe

đi

đến sân luyện khác.

"Nếu



không

vui

thì

cứ

nói

ra, huấn luyện viên cũng có chút quá đáng,



đừng vội, tôi rất tự tin

sẽ

dạy tốt cho

cô." Tống Dật Hàng thấy Hứa Lương Cầm

không

nói

gì, cảm thấy



vẫn còn

đang

khổ sở.

"Tôi

không

phải

không

vui,

thật

đấy. Ông ấy luôn mắng học viên như thế, chúng tôi cũng quen rồi, lại

nói

da mặt tôi cũng chẳng mỏng, sinh tồn ở xã hội như thế nào cũng hiểu được, tiền này trả cho

anh." Hứa Lương Cầm vừa

nói

vừa móc túi, lòng đau như cắt đưa 200 đồng cho Tống Dật Hàng.

Tống Dật Hàng làm sao có thể nhận số tiền này: "Là tôi tự nguyện muốn giúp

cô, nếu tôi cầm tiền của



thì

tôi sao dám làm người nữa,



nói

tôi hiểu

một

chút sinh tồn ở xã hội là cái gì?"

không

nhận càng tốt, Hứa Lương Cầm

sẽ

cùng người giàu có chơi trò từ chối đâu, cười hì hì

nói: "Tôi hỏi

anh

nhé,

một

quả táo và

một

quả cam cùng để vào

một

chỗ

thì

một

tháng sau

sẽ

thế nào?"

Tống Dật Hàng suy nghĩ

một

chút: "Quả táo có chút thối rữa, quả cam chắc là vẫn y nguyên."

"Đúng rồi, đây là cách sinh tồn!"

"Cách gì cơ?" Tống Dật Hàng có chút hồ đồ.

"Da mặt dày, quả cam da dầy nên

không

có chuyện gì, quả táo da mỏng nên

sẽ

bị thối rữa."

Tống Dật Hàng nhìn nhìn Hứa Lương Cầm, hồi lâu mới lên tiếng: "Chúng ta nên

đi

luyện xe thôi."

4 giờ trôi qua rất nhanh, Tống Dật Hàng thở dài lau mặt, sau đó bảo Hứa Lương Cầm đổi chỗ,

anh

lái xe mang trả.

"Có phải tôi rất ngốc

không?" Hứa Lương Cầm tự biết

rõ.

Tống Dật Hàng hồi phục chút cảm xúc

nói: "Trước

không

nên đề cập tới, sau này nếu gặp phải tình huống nguy hiểm

thì



nên phanh ngay xe lại, đừng bao giờ buông cả hai tay che mặt, có biết

không? Như vậy rất nguy hiểm!"

"Tôi chỉ hành động theo bản năng,

thật

xin lỗi." Hứa Lương Cầm thú nhận.

"cô

không

cần xin lỗi tôi, nếu như



lấy được bằng lái xe chắc chắn

sẽ

là mối nguy hiểm lớn với xã hội."

"Tôi chỉ cần bằng lái,

không

cần lái xe ra đường."

"Vậy



học làm gì?" Tống Dật Hàng nhíu mày.

"Kiếm tiền, bằng lái có thể bán lấy tiền."

Tống Dật Hàng bị tức cười: "không

nghĩ tới



còn là

một

người biết làm ăn cơ đấy, cũng quá tinh vi rồi, cẩn thận tai họa ập tới đấy."

Hứa Lương Cầm cũng

không

phản bác, người có tiền sao hiểu được nỗi khổ của kẻ nghèo chứ, cuối cùng



nhờ Tống Dật Hàng chở mình về chỗ khách sạn Hoa Minh.

"đã

làm phiền

anh

rồi." Hứa Lương Cầm cám ơn Tống Dật Hàng.

"không

phiền, tôi

đang

có cuộc họp ở công ty, cho nên thuê phòng khách sạn ở chỗ này, sau này





đi

luyện xe

thì

gọi cho tôi, tôi với



cùng

đi."

"anh

vẫn luyện sao, hôm nay tôi

đã

được mở mắt, công việc của

anh

hẳn là bận lắm, tôi chỉ cần điều khiển thông thạo là được, nếu gần như thế này có việc gì cần cứ tìm tôi." Hứa Lương Cầm khách khí

nói.

không

nghĩ tới Tống Dật Hàng

thật

lòng đáp lại: "Được đó, tôi mới về nước

không

lâu, bình thường cũng

không

có việc gì làm, nếu



có chút thời gian

thì

đi

cùng tôi xem xung quanh

một

chút nhé, xem quê hương thay đổi ra sao."

"anh

không

đi

làm sao?"

"Tạm thời

không

cần,

đang

có thời gian nhàn rỗi,

không

biết



có thuận tiện

không?" Tống Dật Hàng khéo léo hỏi.

Hứa Lương Cầm nghĩ tới việc viết tiểu thuyết thu nhập

không

cao của mình, suy nghĩ

đi

dạo với người giàu có Tống Dật Hàng này

không

thể chỉ

đi

dạo

không, thế nào cũng được ăn uống no say nên

không

hề rầy rà: "không

có gì bất tiện cả, tôi so với

anh

càng rảnh rỗi hơn nhiều, ngay cả việc làm cũng

không

có, lúc nào

anh

muốn

đi

ra ngoài

thì

cứ gọi cho tôi, tôi

không

có số của

anh, tôi

sẽ

cho

anh

số tôi."

"Được, vậy chúng cùng lưu số điện thoại." Tống Dật Hàng nhập số của Hứa Lương Cầm vào điện thoại, lúc này hai người mới chào tạm biệt nhau.

Hứa Lương Cầm lên tầng vừa mở cửa

thì

thấy Ngô Thừa Long nhào tới trước chân.

"Chị, cứu người."

"Chuyện gì?" Hứa Lương Cầm

đã

quen với chuyện này rồi.

"Chuyện là như thế này, có

một

đoạn nghiệt duyên người ta cần chị hóa giải." Ngô Thừa Long đau khổ ôm Hứa Lương Cầm.

"Cậu vừa chọc vào vườn đào nhà nào hả?"

"Vâng,

một





coi trọng tớ, tớ xua

không

nổi, ngày nào cũng

đi

theo tớ."

Hứa Lương Cầm cảm thấy kì quái: "không

phải cậu thích đàn ông sao, tại sao lại

đi

trêu chọc bà

cô?"

"Tớ

không

trêu chọc



ta, lúc tớ

đi

làm bị



ta nhìn trúng, vậy mới thấy đẹp trai đúng là gây họa mà."

Lời này Hứa Lương Cầm rất tin, Ngô Thừa Long cao lớn

anh

tuấn trước mặt này xưa kia cũng

không

thiếu các bà chị bà



muốn bao nuôi

hắn, chẳng qua là

hắn

từ chối nên chuyện cũng qua

đi, dĩ nhiên cũng có quấn quýt bám chặt, cũng là



và Tô Hiểu Vũ ra mặt giải quyết, cũng

không

phải phương pháp gì xuất chúng, chính là giả vợ giả chồng với Ngô Thừa Long làm đối phương khϊếp sợ.

"Sao cậu

không

tìm Hiểu Vũ?"

Ngô Thừa Long nghe giọng điệu này của Hứa Lương Cầm biết thừa



sẽ

giúp mình, cho nên cười

nói: "Cục diện rối rắm của cậu ấy còn chưa giải quyết xong, cái tên Park Ji Ji kia

không

muốn rời

đi, Lý Học Thông cả ngày khóc như chó nhà có tang tìm cậu ấy,



nàng muốn ở khách sạn vài hôm cho thanh tịnh."

Cũng mấy ngày



không

gặp Tô Hiểu Vũ rồi, bận rộn luyện tập xe nên cũng

không

để ý.

"Sắp xếp thế nào cậu

nói

đi."

"Tối nay 8 giờ ở khách sạn Hoa Minh phòng 1203, cậu

đi

bắt kẻ thông da^ʍ là được, cửa phòng mình

sẽ

khép hờ cho cậu."

Hứa Lương Cầm vừa nghe vừa nổi giận: "Tớ

nói

cậu và Tô Hiểu Vũ có thể đừng lúc nào cũng gấp gáp như thế

không, nếu hôm nay tớ

không

về, cậu tính nhờ ai đây? Tớ là nô ɭệ của các cậu hay sao mà gọi là đến, khách sạn Hoa Minh là thiên đường của các cậu à, quản lý đều biết tớ, tớ thế nào cũng

không

đi!"

"Chị hai à, người đừng nóng giận, tớ tưởng cậu cả ngày ở nhà sáng tác nên mới

không

báo trước, cậu đừng giận, sau này tớ

sẽ

báo trước cho cậu 3 ngày, cậu giúp em trai

nhỏ

lần này

đi." Ngô Thừa Long lôi kéo tay Hứa Lương Cầm đau khổ cầu xin.

Hứa Lương Cầm làm sao

không

tức, thở dài

không

thể làm gì hơn là đáp ứng: "Đừng có lần sau, xong việc nhớ mời tớ

đi

ăn ngon."

"không

thành vấn đề, bữa tiệc nướng tùy ngài chọn địa điểm, quyết định như thế nhé."

"Cậu

đi

đâu thế?" Hứa Lương Cầm thấy Ngô Thừa Long đứng dậy hỏi.

"Còn có hẹn, 8 giờ gặp nhé."

Hứa Lương Cầm nhìn di động còn hơn 3 giờ nữa, cho nên vào phòng chuẩn bị ngủ

một

chút, vở kịch buổi tối nay rất hao tổn tâm sức!

hết chương 7
« Chương TrướcChương Tiếp »