Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lương Cầm Chọn Chồng

Chương 33

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hứa Lương Cầm đón xe tới khu ở của Tống Dật Hàng,



xuống xe cũng

không

gọi cho

anh, tuy Tống Dật Hàng

nói

muốn đến đón



nhưng



cũng

không

đến mức phải gọi điện để người ta đón rước, nhất là dưới khu trị an như thế này.

Đứng dưới nhà hơi lạnh, Hứa Lương Cầm hối hận khi

không

nghe lời Tống Dật Hàng

nói

mang nhiều áo, buổi tối mùa thu có hơi lạnh.

Hứa Lương Cầm ôm chặt hai tay chuẩn bị chạy vào trong tòa nhà, như thế

thì

mới có thể ấm hơn được.

“Em chạy

đi

đâu thế!”

Khi Hứa Lương Cầm chạy hai bước

đang

định tăng tốc

thì

rơi vào

một

l*иg ngực ấm áp, quay đầu nhìn Tống Dật Hàng

đang

cười ha ha

thì



hơi giật mình: “anh

từ đâu chui ra thế?”

“Còn chui ra từ chỗ nào nữa,

anh

đứng đây

đã

một

tiếng rồi đấy.” Tống Dật Hàng hôn hai má lạnh như băng của

cô, sau đó vẫy vẫy tay chỗ lão Vương, lão Vương hiểu ý chạy xe rời

đi.

Hứa Lương Cầm đẩy Tống Dật Hàng

đang

ôm chặt



ra: “không

phải

anh

nói

em điện

anh

mới xuống sao, vì sao

anh

còn đứng ngoài này làm gì, rất lạnh đấy!” Tuy thấy Tống Dật Hàng mặc quần áo dài tay nhưng với cái nhiệt độ này mà đứng

một

tiếng

thì

chịu sao nổi.

“Hôm nay

không

có nhiều việc nên về nhà sớm,

anh

không

thích ngồi ở trong phòng

một

mình với

sự

yên tĩnh quá,

anh

thấy

không

bằng chờ em còn hơn. Lúc trước

anh

thấy

một

mình chẳng sao cả nhưng từ khi có thói quen hai người ở cùng nhau, đúng là

không

thích nổi cảm giác này. Sao

không

nghe lời

anh

mặc nhiều áo,

anh

đã

cố ý dặn em rồi, em chẳng nghe lời gì cả.” Tống Dật Hàng ôm Hứa Lương Cầm vào trong ngực, ôm sát



đi

vào.

Hứa Lương Cầm cảm thấy



đang

ấm dần lên, cũng vì thấy hành động của Tống Dật Hàng mà uất ức: “Em thấy muộn muộn nên vội, lại thấy cầm thêm thấy vướng nên

không

cầm.”

“Đồ ngon

không, có vui

không?” Tống Dật Hàng hỏi hai câu

một

lúc, giống như vô tình nhìn Hứa Lương Cầm ở trong ngực.

Hứa Lương Cầm lập tức gật đầu: “Vui lắm”

Hơn nữa chính



còn quyết định chia tay, trong lòng Hứa Lương Cầm thêm

một

câu.

“Sao ba người bọn em ăn muộn thế, uống

không

ít rượu nhỉ?” Tống Dật Hàng hỏi.

Lúc này Hứa Lương Cầm hơi chột dạ,

nói

quanh co: “Lâu rồi

không

gặp nhau, mải

nói

chuyện nên

không

để ý thời gian, bọn họ uống

không

ít, em chỉ uống có

một

ly thôi.”

Còn chưa

nói

sao? Tống Dật Hàng thấy Hứa Lương Cầm

nói

như

không

có gì hết, điều này chắc chắn Khương Doanh

nói

linh tinh rồi, xem ra



gái

trong ngực

anh

không

muốn nhắc Khương Doanh với

anh, vậy

thì

anh

cần dành thời gian để giải quyết việc này thôi.

Vào cửa Hứa Lương Cầm ngồi an vị

trên

sô pha, cũng

không

muốn cử động, hôm nay



mệt gần chết.

“Em

đi

thử

đi, xem có vừa hay

không?” Tống Dật Hàng ngồi bên cạnh

cô, trong tay cầm

một

cái hộp.

“Đây là gì thế, giày à?”

Hứa Lương Cầm nhận cái hộp, quả nhiên là

một

đôi giày: “Sao

anh

mua giày cho em làm gì, em có mà.”

“Em ngoại trừ chi tiêu hàng ngày cũng

không

chịu tiêu tiền của

anh,

anh

là đàn ông của em sao vui vẻ nổi? Trời ngày càng lạnh rồi, vừa lúc em có thể

đi

nó, giày này trong nước

không

bán đâu.” Tống Dật Hàng

nói

xong liền cúi người xuống

đi

giày giúp

cô.

Hứa Lương Cầm nhanh tay lấy giày để tự

đi, lại đứng trước gương to, quả nhiên người



cao gầy

đi

không

ít, nhìn chân lại

nhỏ

nhắn

đi,

không

khỏi hỏi: “Đây là giày nước nào, có đắt lắm

không?”

“Giày Peerru, cũng

không

đắt lắm, 2000 đồng.”

Đúng là

không

đắt, thị trường bán giày còn nhiều cái hơn đôi này nhiều, như vậy



cũng

không

áy náy lắm, hơn nữa



thích kiểu này.

“À,

anh

nói

là đô- la Mỹ.” Tống Dật Hàng vừa nhìn biểu cảm của



thì

muốn biết khi

anh

nói

ra câu này



sẽ

thế nào.

Hứa Lương Cầm nhìn đôi giày dưới chân khóc

không

ra nước mắt, 1 vạn đấy mẹ ơi,

không

khác nào



đang

đi

lên tiền.

“Vậy em thấy

không

nên

đi

đôi này, đắt lắm, hơn nữa em đau lòng muốn chết.” Quan trọng hơn là



không

trả nổi đâu!

Tống Dật Hàng bật cười: “Đắt thế nào

đi

nữa

thì

nó vẫn chỉ là đôi giày, chẳng lẽ muốn thờ chắc? Chỉ cần

đi

thoải mái và ấm áp là được, hỏng rồi

thì

mua đôi khác, đồ vật

thì

chỉ có công dụng như vậy thôi mà.”

“Bên kia cũng có vài bộ quần áo, em cũng thử

đi,

anh

cảm thấy mắt nhìn của

anh

không

tệ đâu, kích cỡ chắc là vừa.” Tống Dật Hàng chỉ mấy túi bên cạnh gương.

Quả

thật

đúng là vừa vặn, cũng thấy



thêm khí chất hơn, nhìn

đi

nhìn lại đều đẹp. Chỉ là Hứa Lương Cầm

không

dám hỏi giá nữa, lúc chia tay



không

cầm

đi

là được rồi.

“Những bộ quần áo này

anh

mua lúc nào vậy?”

“không

phải

anh

vừa

nói

hôm nay

anh

không

việc gì sao,

đi

dạo bên trung tâm

một

lát thôi.” Tống Dật Hàng nhìn Hứa Lương Cầm

đang

đứng trước gương cười.

một

người đàn ông mà

nói

đi

dạo trung tâm mua sắm, còn mua nhiều nữ trang như thế, Hứa Lương Cầm cúi đầu

không

biết làm thế nào.

“Làm sao vậy, nhìn em cảm động như thế mà

không

thấy vui à?” Tống Dật Hàng

đi

tới,

Trong lòng Hứa Lương Cầm nhớ tới lời

nói

của Hisako, lúc này mới quyết tâm mở miệng: “anh

không

cần phải làm thế. Chuyện ngày hôm qua chúng ta còn chưa giải quyết xong.”

“Lương Cầm, chúng ta đừng nhắc tới chuyện này nữa, được

không

em?” Trong mắt Tống Dật Hàng ánh lên

một

tia cầu xin.

Chỉ là lần này

không

đả động được Hứa Lương Cầm đâu.

“Được, nhưng thái độ của em rất



ràng, em cho

anh

một

tuần suy nghĩ, nếu

không

làm theo lời em

nói

thì

một

tuần sau em

sẽ

ra khỏi đây, về sau chúng ta đừng gặp lại nhau nữa!” Hứa Lương Cầm quay về thay quần áo, lại cởi giày ra.

“Có phải em nghe ai

nói

không?” Sắc mặt Tống Dật Hàng trầm xuống, nghĩ đến bữa tối này hẳn có tác dụng nhanh

thật.

“Em đâu phải con ngu, có người xúi giục là em làm theo à?

anh

sống chết ở bên Hisako, chính

anh

còn

nói

anh

phải có trách nhiệm với



ta còn gì, em

không

thích nhìn, lại càng

không

thích làm bồ nhí.”

“Chúng ta là quan hệ

yêu

đương, ở đâu ra cái kiểu bồ nhí!” Tống Dật Hàng tức giận

nói.

Hứa Lương Cầm ngạc nhiên nhìn Tống Dật Hàng, người này

đang

nói

cái gì thế, khi nào

thì

bọn họ thành quan hệ

yêu

đương thế? Khi mới bắt đầu

anh

ta còn oang oang

nói

quan hệ bạn bè thân thiết bình thường thôi mà, còn

nói

cái gì mà dựa vào cảm giác mà ở với nhau, người này mất trí nhớ à?

“Tống Dật Hàng, khi nào

thì

chúng ta biến thành quan hệ

yêu

đương vậy?”

“Chúng ta vẫn là quan hệ đó thôi.”

“Trước kia

anh

đâu

nói

như vậy.”

Tống Dật Hàng nghĩ nghĩ: “Thế

thì

sau khi hợp lại là thế, sau khi hợp lại

anh

luôn coi em là bạn

gái

của

anh.”

“Tâm lý của

anh

có thay đổi lớn như thế sao

không

nói

với em

một

tiếng?” Hứa Lương Cầm bất đắc dĩ trừng mắt.

“anh

thấy

anh

đã

biểu

hiện

rất



ràng.”

thì

ra đây là nguyên nhân mà

anh

ta thay đổi, Hứa Lương Cầm có chút hiểu



vì sao Tống Dật Hàng chăm sóc



như vậy.

“Được rồi, biểu

hiện

của

anh

thế nào em mặc kệ, nhớ kỹ chỉ

một

tuần thôi đấy, Em

đi

ngủ đây.” Hứa Lương Cầm nghĩ nếu là bạn

gái

rồi

thì

vậy ngày mai



sẽ

mặc

thật

đẹp để

đi

làm, trước kia nhả sắt

thì

phải có

một

tuần bung lụa mới được!

Tống Dật Hàng trầm mặc đứng trước gương

một

hồi lâu, quyết định ngày mai

sẽ

nói

chuyện với Hisako.

Ngày hôm sau Hứa Lương Cầm dậy rất sớm để ăn diện, nhìn



ở trong người nhoẻn miệng cười, trong lòng

không

có chút nào là

không

hài lòng, đúng là người đẹp vì lụa, nhìn người trong gương so với trước kia khác nhau hoàn toàn.

“Thay quần áo xong sao em lại xinh đẹp vậy? Để

anh

đưa em

đi

làm.” Tống Dật Hàng

đi

tới.

“Mặc đẹp như thế em có chút lo lắng, nếu

không

thì

anh

tự làm đồ ăn sáng

đi!” Khi biết thân phận thay đổi, sáng sớm hôm nay Hứa Lương Cầm

không

làm đồ ăn sáng.

Tống Dật Hàng thấy bộ dáng này của

cô,

không

nói

gì, vào bếp nấu đồ ăn.

“Em

không

nói

nữa, em

đi

làm đây.”

“Em

đi

thì

nhớ chú ý đường,

đi

qua đường

thì

phải xem xe cộ, hôm nay gió lớn nên chú ý.” Tống Dật Hàng lại dặn dò trước kia



đi.

Người này có phải

đang

nguyền rủa



vì sao cứ

nói

mấy việc này thế? Hứa Lương Cầm thấy Tống Dật Hàng lo lắng cho mình như vậy nên khá bất đắc dĩ, giống như dường như câu xin lỗi của

anh

chẳng tồn tại vậy.

Đến công ty, Trương Na khen



không

ngớt, sau đó lên mạng tìm tòi những thứ quần áo giày dép của



xem mua ở đâu, hoàn toàn

không

thấy gì cả.

Hứa Lương Cầm chỉ mỉm cười,

không

trả lời câu hỏi của Trương Na, cũng may Trương Na

không

hỏi gì, đùa đùa mấy câu rồi làm việc.

“Alo, Tân Dương à?” Đến giữa trưa

thì

Hứa Lương Cầm thấy Uông Tân Dương gọi.

“anh

có chuyện muốn

nói

với em, buổi tối em có rảnh

không,

đi

ăn bữa cơm nhé?”

“Cũng được, sau 6 giờ gặp lại.” Vẫn là quán cơm quen thuộc của bọn họ.

“Được!” Uông Tân Dương

không

nói

thêm, trực tiếp cúp điện thoại.

Hứa Lương Cầm do dự gọi cho Tống Dật Hàng là tối nay



đi

gặp Uông Tân Dương.

“anh

ta có chuyện gì cần gặp vậy, bệnh

không

phải

đã

khỏi rồi còn gì?”

“Em cũng

không

rõ, giọng của

anh

ấy rất nghiêm túc, hẳn là có chuyện gì rồi.”

“Vậy lần này em phải để

anh

đi

đón em.” Tống Dật Hàng

nói

điều kiện ra.

Hứa Lương Cầm đành phải đồng ý,

nói

thời gian cùng địa điểm cho Tống Dật Hàng.

Lúc này Tống Dật Hàng mới

không

cản trở nữa.

Tan làm Tống Dật Hàng thu dọn đồ đạc rồi bắt xe.

“anh

chờ có lâu

không?” Vào nhà hàng thấy Uông Tân Dương

đang

ngồi, Hứa Lương Cầm lập tức

đi

đến.

“anh

cũng vừa tới thôi, em gọi món

đi.”

“anh

gọi

đi, em

không

kén ăn.” Hứa Lương Cầm đưa menu cho Uông Tân Dương.

Hình như Uông Tân Dương có tâm

sự,

không

yên lòng gọi hai món rồi ngẩn người nhìn Hứa Lương Cầm.

“Tân Dương,

anh

làm sao vậy?”

Lúc này Uông Tân Dương mới hoàn hồn: “Lương Cầm, nghe

nói

em lại ở

một

chỗ với họ Tống?”

“anh

nghe ai

nói?”

“Ngày đó

đang

trên

đường

thì

anh

gặp Mộng Thanh,

anh

nghe



ấy

nói.”

Người phụ nữ này chưa từ bỏ ý định bám lấy Tống Dật Hàng à, lại còn nghe ngóng tình huống của bọn

cô.

“Ừm đúng là hợp lại, nhưng mà….”

“Lương Cầm, sao em có thể hồ đồ như thế? Khi đó

anh

đã

khuyên em rồi, việc của

anh

không

phải là

một

ví dụ sao mà em cứ cố nhảy vào đó!”

không

đợi Hứa Lương Cầm

nói

xong, Uông Tân Dương bị tức giận kí©h thí©ɧ

Hứa Lương Cầm bị dọa sợ: “Tân Dương,

anh

làm sao thế?”

“Xin lỗi em,

anh

không

khống chế nổi tâm tình của mình,

anh

chỉ cảm thấy em bị họ Tống kia chơi đùa, cảm thấy rất đau lòng.” Uông Tân Dương tự rót rượu cho mình, lúc này

không

thưởng thức mà

một

ngụm hết luôn.

“Tân Dương, có phải

anh

có gì muốn tâm

sự

không?” Hứa Lương Cầm nghi ngờ

không

phải là bởi vì gặp lại Quách Mộng Thanh nên Uông Tân Dương mới như vậy.

“Đúng,

anh

có tâm

sự

nên

không

nên lời được.”

Hứa Lương Cầm thấy Uông Tân Dương chậm rãi thừa nhận

thì

mới thả lỏng: “Có tâm

sự

thì

nói

với em, đừng để trong lòng sinh buồn bực.”

Uông Tân Dương cúi đầu

không

nói

lời nào, lúc Hứa Lương Cầm

không

chờ được

thì

Uông Tân Dương mới ngẩng đầu, kéo tay Hứa Lương Cầm, giọng

nói

mang theo

sự

run run: “Lương Cầm, chúng ta hẹn hò

đi!”
« Chương TrướcChương Tiếp »