Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Luôn Có Kẻ Muốn Dạy Hư Đồ Tôn Của Ta

Chương 3: Đạo quan tránh gió

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Đạo hữu chớ đùa giỡn ta." Vẻ mặt lão nhân gấp đến độ sắp khóc. "Tro phù của ngươi hiện tại vẫn còn tàn lưu linh khí, vừa nhìn liền biết là linh phù cao cấp, loại bảo bối bậc này làm sao có thể tùy tiện tặng người khác? Lại nói, ngoại trừ người trong Huyền Môn, làm gì còn ai ở lại chịu đựng loại khí trời trên Quý Sơn?"

"Tôi bị lá bùa này đưa đến, còn không biết làm sao để về được đây?"

"Chẳng lẽ là chỉ xích phù?" Lão nhân vẻ mặt khϊếp sợ, vẫn mang chút hy vọng hỏi: "Ngươi...... Ngươi thật sự không phải người trong Huyền Môn?"

"Không phải!" Nàng lắc đầu.

Trong chớp mắt, lão nhân suy sụp cả người. Vừa rồi còn mạnh như rồng như hổ, nháy mắt giống như cà tím hứng sương, cả người đều ủ rũ.

"Ai! Ý trời...ý trời" Lão nhân thở dài một tiếng, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc. Lão đi về phía chiếc đai lưng mới vừa vắt lên đại thụ, vừa đi vừa hướng nàng xua, "Được rồi được rồi, muội tử ngươi đi đi!"

Vân Hiểu cũng không nán lại thêm, xoay người đi hướng đường nhỏ phía bên trái.

"Đúng rồi, muội tử!" Lão nhân đột nhiên bỏ thêm một câu, "Ngươi tốt nhất đừng vội xuống núi." Lão chỉ chỉ bốn phía tối đen nói, "Nhìn thấy mấy khí đen xung quanh không? Đây là dấu hiệu Quý Sơn sắp nổi gió. Không phải ta hù dọa ngươi. Trận gió trong núi này, từng đợt gió như hàng ngàn mũi dao hợp lại, đại thụ trăm tuổi còn bị quật nát. Ngươi tốt nhất nên tìm một chỗ trốn đi, bằng không mạng nhỏ khó giữ nổi."

Nói xong lại làm như nhớ thêm cái gì nữa, chỉ chỉ phía bên phải nói:

"Đúng rồi, bên kia có tòa đạo quan, gió quất không đến đó, trốn đến kia là an toàn nhất."

Nói đến đây biểu tình của lão càng thêm đau thương. Vẻ mặt tâm như tro tàn.

"Nơi kia vốn là đạo quan của ta, đáng tiếc ta mới ăn nhầm độc thảo, chẳng bao lâu nữa liền ruột xuyên bụng nát mà chết. Đằng nào cũng không trở về được, không bằng tự mình chấm dứt trước, bớt chút thống khổ."

Vân Hiểu dừng bước, ngừng một hồi. Nắm tay siết chặt, đột nhiên xoay người trở lại.

"Ngươi quay lại làm gì?" Lão nhân nhíu mày, phất phất tay nói, "Đi mau đi mau, lát nữa gió nổi lên ngươi liền......"

"Bao lâu?" Vân Hiểu trực tiếp cắt lời.

"Cái gì?" Lão nhân hơi sủng sốt, nhất thời không phản ứng kịp.

"Ông ăn độc thảo bao lâu rồi?"

"Hẳn tầm một khắc đồng hồ đi." Lão nhân trả lời.

"Đau bụng không? Nhức bụng hay có triệu chứng nôn mửa không?" Nàng như cũ nghiêm túc hỏi.

"Có hay không?"

Lão lắc lắc đầu, "Thật ra có hơi buồn nôn, ngươi hỏi cái này làm gì? Ngươi cũng không phải......"

"Chắc vẫn kịp!" Vân Hiểu duỗi tay bẻ gãy một nhánh cây, đi thẳng về phía lão nhân. Trực tiếp ấn lão ngồi xuống hòn đá bên cạnh, giơ nhánh cây vừa bẻ lên.

"Há mồm!"

"Ngươi...... Ngươi định làm gì?"

"Cứu người!"

"Cái gì?!"

Lão nhân còn chưa kịp phản ứng, đã bị Vân Hiểu đã nhét nhánh gỗ vào khoang miệng.

Lão chỉ cảm thấy trong cổ họng ngứa ngứa, lập tức cơn buồn nôn trào lên, dạ dày càn quấy kịch liệt. Ngay tức khắc, lão há mồm, ọe một đống vựng thiên ám địa, nồng đậm vị hôi chua tanh tưởi.

Lão nhân chống hai chân mà nôn ước chừng mười phút. Mãi đến khi không còn gì để phun, thì mới dừng lại được. Toàn thân mồ hôi đầm đìa, dựa bên gốc cây thở hổn hển. Lão vừa tức vừa gấp trừng mắt nhìn Vân Hiểu vẻ mặt lạnh nhạt đứng bên cạnh. "Ngươi...... Ngươi......" Lấy oán trả ơn cũng không hành hạ người khác như vậy đâu!

Vân Hiểu không để ý ông ta, ngược lại nhìn chăm chú vào những thứ vừa bị nhổ ra. Nàng ngắt lời nói:

"Thứ ông gọi là độc thảo hóa ra là nấm à?"

"Hả?" Lão nhân sửng sốt, theo bản năng nhìn theo nàng về phía đống hỗn độn mình vừa nhổ ra. Có lẽ vì tuổi đã cao, cắn đồ vật không tiện nói nguyên nhân, nhưng đúng là lão vừa mới ăn nhầm nấm độc. Người này từ trong đống bầy nhầy lại nhìn ra được dáng vẻ gốc của đồ vật. Tức khắc lão nhân liền rõ ràng ý tứ của nàng. Nét mặt đổi thành mừng rỡ như điên, "Cái này...... Ta phun ra, thế nghĩa là ta được cứu rồi phải không?"

"Không nhất định!" Vân Hiểu vô tình đánh gãy hy vọng xa vời của lão, tiếp tục nói: "Đạo quan của ông có muối không?"

"Có có có!" Lão nhân dùng sức gật đầu. Cuối cùng cũng nhận ra, ông già đây là trong họa có phúc may mắn gặp được đại phu a.

"Đạo quan ở bên kia, chúng ta mau đi thôi."

Nói xong vừa kéo quần vừa đi về hướng bên trái. Vân Hiểu ngẩng đầu liếc qua chiếc đai lưng trên cành cây đang đung đưa trước gió. Sau đó, nàng xoay người bước theo.

- -

Bạch Duật hình như nhặt được bảo bối rồi. Vị muội tử tên Vân Hiểu này quả là kỳ nhân. Không chỉ có một thân y thuật thần kỳ, còn có một thân toàn năng thủ nghệ cực tốt.

Đạo phục bị rách, nàng sẽ vá;

Đạo kinh tịch sách, nàng sẽ đọc;

Đạo sảnh bàn ghế, nàng sẽ sửa;

Đạo quan rỉ nước, nàng sẽ ngăn;

Đạo trung mỹ thực, nàng sẽ nấu......

Tóm lại trên có bò lương cái ngói, đáp lương bổ phòng, xuống đến kim khâu chỉ vá, cầm kỳ thư họa, cơ hồ không gì làm không được, không việc nào không tinh.

Quan trọng hơn hết, trù nghệ của nàng quả thực kinh hãi thế tục. Đồ ăn nàng nấu sắc hương mỹ vị đều đầy đủ! Nếu không phải bên ngoài gió quá dữ, phỏng chừng vài dặm gần xa đều có thể ngửi thấy hương thơm tiêu hồn kia. Lão thậm chí cảm thấy cơm mình dùng nửa đời trước, ăn như không ăn, đều là cám cho heo ăn a!

Bạch Duật cũng rất tò mò. Thoại nhìn, tiểu nha đầu này có vẻ yếu ớt, gió thổi liền bay. Làm sao học được một thân toàn tài như thế?

Vân Hiểu nghĩ một lát, lại bày vẻ mặt nghiêm túc như cũ, trang trọng trả lời một câu: "Bởi vì...... cẩu độc thân tiềm năng vô hạn!" Chỉ có chuyện ngươi không nghĩ tới, chứ không có việc biệt đội gâu gâu làm không nổi.

Bạch Duật tuy không hiểu chuyện này tự dưng liên quan gì đến chó, nhưng xem một mặt tùy ý của nàng, thần sắc bình thản, lập tức lòng lão tràn đầy cảm động.

Xem đi, đứa trẻ thật khiêm tốn mà! Vì thế Bạch Duật đưa ra một quyết định mang tầm vĩ mô. Vì vinh quang môn phái, vì đạo thuật truyền thừa, vì tương lai Huyền Môn. Mầm giống tốt như vậy, tuyệt đối phải giữ lại.

Chỉ cần dốc lòng tu luyện, tin tưởng đợi một thời gian sau, nàng nhất định sẽ trở thành tinh anh của nội môn Huyền Môn! Làm vẻ vang Thanh Dương nhất mạch bọn họ!

Ân, tuyệt đối không cần sợ về sau không được ăn đồ ăn ngon nữa.

Vì thế nhân lúc bên ngoài cuồng phong tàn phá, không đủ bảy ngày tám đêm sẽ không ngừng, Bạch Duật bắt đầu bám lấy nàng phổ cập các loại tri thức của Huyền Môn, còn có sự tích huy hoàng của Huyền Môn, dạy cho nàng đầy đủ kiến thức để đáp ứng tiêu chuẩn trở thành Huyền Môn đệ tử. Đây là việc may mắn, vinh quang cỡ nào!

Thưở đầu, đối phương kiên quyết cự tuyệt. Tiếp đó hơi hơi hứng thú, đến sau lại tĩnh tâm lắng nghe. Cuối cùng, nàng không nén nổi kích động, đứng phắt dậy, thở phào nhẹ nhõm, tặng lão một chữ chứa tran tình cảm mãnh liệt --

"Cút!"

"......"

Tốt, cô nương này cái gì cũng tốt, chỉ là tính tình có hơi đạm bạc, chẳng bao giờ lộ ra biểu tình gì.

Không sao, lão còn có thời gian! Lão tin tưởng chỉ cần kiên trì không ngừng tẩy não...... Không, là khuyên bảo. Đợi một thời gian, Vân Hiểu nha đầu nhất định có thể thấu suốt thần côn bọn họ...... A phi, Huyền Môn bọn họ quang vinh cỡ nào!
« Chương TrướcChương Tiếp »