Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Luôn Có Giáo Viên Muốn Mời Phụ Huynh

Chương 45

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chương 45: Cho tôi một lời giải thích

Màn đêm lặng lẽ, ánh đèn đường loang lổ.

Người đàn ông trung niên với vẻ ngoài tuấn tú, mặt mày hiền từ, trên người mặc bộ đồ nhàn nhã, ngập tràn tinh thần, khóe miệng cong lên nụ cười vui vẻ. Ông nghe thấy âm thanh liền quay đầu sang, nhìn thấy Lục Tri Kiều, cũng ngây ra: "Giám đốc Lục?"

Người phụ nữ trước mặt có vẻ trạc tuổi với Ngôn Ngôn, mặt mày lạnh lùng, dáng vẻ nghiêm túc. Đương nhiên ông nhớ, năm ngoái khi đàm phán hợp tác và kí kết hợp đồng với Tập đoàn Tân Bắc, là do vị giám đốc Lục này phụ trách. Lúc đó ông liền có ấn tượng sâu sắc, cảm thấy người này là người làm việc lớn, nếu như không phải hai công ty có quan hệ hợp tác, chỉ nhìn Tân Bắc có một quản lí cấp cao như thế, ông còn muốn ghen ghét.

"Sao cháu lại ở đây?" Ông cười khà khà hỏi.

Âm thanh vừa dứt, Lục Tri Kiều còn chưa kịp lên tiếng, đột nhiên Lục Uy đã gọi một tiếng mẹ, sau đó nhào tới ôm lấy cánh tay Lục Tri Kiều.

Bố Kỳ càng ngạc nhiên hơn, nhìn cô gái nhỏ, lại nhìn Lục Tri Kiều, "Đây là con gái cháu à?" Nói xong, lại quay đầu nhìn về phía con gái mình.

Chỉ còn thiếu nước vẽ lên đầu bản thân vô số dấu hỏi.

Kỳ Ngôn cứng người, sắc mặt rất khó coi, trong khoảnh khắc ấy như thể bản thân làm chuyện không thể để người ta nhìn thấy, ước gì có thuật ẩn thân đi vòng đường khác. Cô căng thẳng nhìn Lục Tri Kiều, trong lòng biết rõ hôm nay không thể che giấu, dứt khoát thành thật nói, quay đầu nhìn về phía bố mình, "Bố, đây là hàng xóm ban nãy con mới nhắc với bố."

Nhất thời nhanh miệng, nói xong liền ngây ra, dường như cảm thấy có gì đó không đúng.

Hàng xóm?

Xưng hô này không khỏi quá xa lạ xa cách, nhưng, trừ thân phận hàng xóm, dường như không có thân phận thích hợp nào khác. Nói là bạn bè? Mấy người trong giới phú nhị đại bọn họ, phụ huynh thường xuyên qua lại, vô cùng quen thuộc với nhau, chắc chắn bố cô sẽ không tin.

Bổ sung nói là phụ huynh học sinh? Quay về bố Kỳ sẽ lật mặt tố cáo với quý bà Lâm, sau đó quý bà Lâm sẽ gọi điện thoại liên hoàn cho cô: Ngôn Ngôn này, tuyệt đối đừng quá thân thiết với phụ huynh học sinh, không có chuyện gì thì khen giáo viên tốt, có chuyện thì lại trách giáo viên, trăm ngàn điều sai đều là lỗi của giáo viên...

Có thể dạy bảo cô nửa tiếng đồng hồ.

Hay là...

Bạn gái.

Đây là kì vọng của Kỳ Ngôn, nhưng là thân phận bản thân không dám mơ tưởng quá nhiều.

Càng không thể được.

Quan hệ của hai người còn xa mới tới bước đó, bản thân tự tiện nói như thế là không tôn trọng Lục Tri Kiều. Cho dù hai người là người yêu, cô cũng không tới mức phải vội vã giới thiệu cho bố mẹ trong hoàn cảnh không chính thức. Huống hồ, Kỳ Ngôn cũng không cho phép tình huống vội vã xuất hiện, giả dụ như Lục Tri Kiều là bạn gái cô, chắc chắn Kỳ Ngôn sẽ ngay lập tức tuyên bố với cả thế giới.

Cho nên trong tiềm thức, chỉ có thân phận xa cách như hàng xóm là thích hợp nhất.

Nói với bố mẹ qua điện thoại, hay ở nhà thì thôi, trước tiên cứ hàm hồ cho qua, nhưng trước mặt Lục Tri Kiều.

Kỳ Ngôn đột nhiên cảm thấy chột dạ, ánh mắt cẩn thận nhìn lên mặt Lục Tri Kiều, quan sát sắc mặt của cô ấy, không khống chế được nụ cười gượng gạo trên khóe miệng.

Giữa hai ngọn đèn đường, ánh sáng không quá kịch liệt, biểu cảm của Lục Tri Kiều thản nhiên, không nhìn rõ cảm xúc trong đôi mắt tối tăm, đột nhiên cô ấy nghe thấy hai từ hàng xóm, yết hầu nghẹn lại, sau đó đón lấy ánh mắt rõ ràng đang thấp thỏm của Kỳ Ngôn, khóe môi nhàn nhạt cong lên, coi như là ngầm thừa nhận.

Hàng xóm.

"Trùng hợp vậy à?" Bố Kỳ vui vẻ, sau đó dùng ánh mắt trách móc nhìn con gái, "Ngôn Ngôn này, sao con chỉ dẫn cô bé này về nhà, mà không dẫn giám đốc Lục? Cũng không mời người ta tới ăn bữa cơm."

Lục Tri Kiều nhìn người đàn ông trung niên, lại nhìn Kỳ Ngôn, quả thật mặt mày hai người hơi giống nhau, đặc biệt là mũi. Đột nhiên cô ấy đắm chìm trong sự trùng hợp khó mà tin nổi, làm cách nào cũng không ngờ được, người kí hợp đồng hợp tác với bản thân năm ngoái, lại là bố của Kỳ Ngôn.

Đều họ Kỳ, dáng vẻ lại giống nhau.

Cô ấy nên sớm nghĩ tới.

Lục Tri Kiều tưởng rằng Kỳ Ngôn thật sự là "con gái của nhà giàu mới nổi", gia đình có chút tiền, hoặc là có mấy căn nhà, tiếp thu giáo dục cao cấp, có chút văn hóa. Nhưng, bắt đầu từ khi gặp gỡ Kỳ Ngôn, cuộc sống không có ngày nào có thể rời khỏi người kia, cuối cùng là quanh đi quẩn lại, rồi lại quay về điểm xuất phát.

Nhưng so sánh như thế, Lục Tri Kiều ý thức được một vấn đề nghiêm trọng hơn.

Có lẽ, có thể hợp tác thành công với Lâm Dương không chỉ vì bản thân có năng lực, mà là có Kỳ Ngôn ở sau lưng giúp đỡ.

Đầu óc ong một tiếng, giống như có thứ gì đó vỡ vụn, Lục Tri Kiều còn chưa kịp nghĩ kĩ, đã bị bố Kỳ lên tiếng cắt đứt suy tư, tay ôm chặt lấy vai con gái, ánh mắt hoang mang nhìn Kỳ Ngôn.

"Chị ấy bận mà, lần sau đi ạ." Kỳ Ngôn trả lời bố mình, sau đó căng thẳng nhìn về phía Lục Tri Kiều, cười cười giải thích: "Hôm nay tôi tới chỗ bố mẹ ăn cơm, tôi sợ Nữu Nữu ở một mình, nên dẫn cô bé đi cùng."

Liên quan tới con trẻ, Kỳ Ngôn không dám thách thức giới hạn của Lục Tri Kiều, thẳng thắn bàn giao tất cả, trong lòng vô cùng thấp thỏm. Hơn nữa, cô quên gửi tin nhắn báo cáo, ngộ nhỡ Lục Tri Kiều trách tội cô tự ý đưa con gái ra ngoài, liệu có phải khoảng cách khó khăn lắm mới kéo lại gần của hai người, sẽ lại thụt lùi lại hay không?

Kỳ Ngôn bi quan nghĩ, nụ cười nơi đáy mắt chầm chậm tan đi, phủ lên vẻ thất vọng nồng đượm.

"Mẹ, là con muốn đi theo dì Kỳ ra ngoài, mẹ đừng trách dì ấy." Đột nhiên Lục Uy lên tiếng.

Lục Tri Kiều ngẩn ra.

Sao lại sửa thành dì rồi?

Toàn thân Kỳ Ngôn căng cứng, càng thêm chột dạ, đang muốn chuyển chủ đề, đột nhiên bố Kỳ cười khà khà nói: "Chúng tôi vừa ăn cơm xong, ra đây đi dạo, tản bộ, tiện ra cổng mua chút hoa quả." Nói xong nhìn con gái một cái, ánh mắt ngập tràn hàm ý.

"Sao chị lại ở đây?" Kỳ Ngôn chuyển chủ đề.

Hai bố con một hát một phụ, tư duy của Lục Tri Kiều bị gián đoạn, vô thức nói: "Cấp trên của tôi ở đây, tới đây có chút chuyện."

"Tổng giám đốcThư?" Bố Kỳ lại cười, "Lần trước gặp cô ấy trong khu nhà, cũng thật là trùng hợp."

Tuy khu nhà này rất lớn, thường ngày mọi người ra vào đều lái xe, trước cửa nhà và không gian xung quanh đủ để hoạt động, như thế, có lẽ hai gia đình một ở gần cổng một ở trong cùng mấy năm cũng không chạm mặt nhau, có thể gặp nhau, đương nhiên là trùng hợp.

Lục Tri Kiều khách sáo cười cười: "Thật sự là rất có duyên ạ."

Trong tiềm thức, Lục Tri Kiều vẫn coi người đàn ông trung niên này là tổng giám đốc Kỳ, không cách nào liên kết ông ấy và Kỳ Ngôn lại với nhau, thế là nhìn sang Kỳ Ngôn ở bên cạnh, lại cảm thấy có chút trúc trắc, bản thân cũng vô thức dùng lễ nghi công thức để đối đãi.

"Mẹ, mẹ muốn tới nhà ông Kỳ ngồi chút không ạ?" Lục Uy kéo lấy tay mẹ, cười rất ngọt ngào.

Ông Kỳ gật đầu lia lịa phụ họa, ngược lại sắc mặt Kỳ Ngôn khẽ biến đổi.

"..."

Đứa trẻ này.

Lục Tri Kiều không nói không rằng, rất tự nhiên nhìn về phía bố Kỳ, hổ thẹn cười nói: "Không tiện ạ, tổng giám đốc Kỳ, quả thật hôm nay không tiện, nếu ngài không thấy phiền, hẹn hôm khác tôi sẽ dẫn con gái tới thăm ngài."

"Ôi, sao lại gọi là làm phiền chứ, hôm nay Ngôn Ngôn liên tục nói quan hệ của hai nhà hàng xóm rất..." Bố Kỳ từ đầu tới cuối luôn cười khà khà, tâm trạng rất tốt, chỉ là còn chưa nói hết, đã bị con gái dứt khoát cắt lời.

Kỳ Ngôn gượng gạo cười cười chen lời: "Không sao, lần sau tới lúc nào cũng được. Nếu chị có việc thì làm trước đi, chúng tôi đi mua hoa quả, tôi sẽ đưa Nữu Nữu về muộn một chút."

Trong ánh mắt Kỳ Ngôn lộ ra vẻ hoảng hốt, nụ cười trên khóe môi cũng cứng nhắc.

Lục Tri Kiều nào có không nhìn ra, chỉ là trong mấy phút ngắn ngủi, nghi hoặc tích tụ trong lòng ngày càng nhiều, cô ấy cũng cần bình tĩnh lại để chỉnh sửa tư duy, thế là nhận lấy bậc thang, khẽ cười đáp một tiếng được, nói với con gái: "Nữu con, phải nghe lời cô... dì Kỳ nhé."

Cô gái nhỏ gật đầu, quay về bên Kỳ Ngôn.

Một tay Kỳ Ngôn nắm lấy đứa trẻ, một tay níu lấy tay bố, tiếp tục đi về phía trước, bố Kỳ không yên tâm nhấn mạnh một câu: "Lần sau nhất định giám đốc Kỳ phải tới đấy."

"Vâng." Nụ cười của Lục Tri Kiều rất niềm nở.

Bóng lưng ba người dần dần đi xa, biến mất nơi ngã rẽ ở cổng khu nhà.

Không có người, ánh đèn đường vẫn chiếu rọi sáng trưng, nhưng có chút lạnh lẽo. Vốn dĩ cây cối bốn phía um tùm, tới ba bốn tháng thu đông, lá cây đều rụng xuống, lộ ra những nhánh cây trọc lốc, nơi không được ánh sáng chiếu tới trở nên đen ngòm, vì vẻ mênh mông mà trở nên tiêu điều.

Một mình Lục Tri Kiều đứng dưới ngọn đèn, chiếc bóng mảnh mai bị ánh đèn kéo dài, nhàn nhạt khúc xạ lên mặt đất. Có lẽ một lượng tin tức quá lớn đột nhiên ập tới, khiến đầu óc Lục Tri Kiều lúc này trống rỗng, không thể tìm ra đầu mối, khuôn mặt Kỳ Ngôn lại hiện qua hiện lại trước mặt cô ấy, lúc thì rõ ràng, lúc lại mơ hồ.

Cô ấy đứng ở đây, nhưng luôn có một loại cảm giác hư ảo, giống như bản thân không thuộc về thế giới này.

Nhưng lại có thể nhìn thấy con người vốn dĩ nên thuộc về trong thế giới của bản thân.

Kỳ Ngôn xa lạ, con gái cũng xa lạ, chỉ có bản thân Lục Tri Kiều, bị cách biệt, trừ khai trừ gạt ra bên ngoài, đứng nhìn từ xa.

Một chiếc xe máy điện xuất hiện ở cuối đường, ánh đèn từ xa tiến lại lần, vững vàng dừng trước mặt Lục Tri Kiều, cô ấy đột nhiên hoàn hồn, nhìn thấy Thư Mẫn Hy nghiêng đầu mỉm cười với mình, đưa tay ra lắc lư: "Đang nghĩ gì đấy?"

"..."

Lục Tri Kiều nhìn chiếc xe máy điện, khóe miệng khẽ cong lên, ngồi lên xe, hai tay giữ lấy vai của Thư Mẫn Hy, sau đó gió lướt qua tai, hai người đi về nơi sâu nhất của khu nhà.

Căn biệt thự của Thư Mẫn Hy nằm ở nơi sâu nhất so với cổng, cũng yên tĩnh nhất, đi xe điện chỉ mất bảy tám phút. Đã rất lâu rồi Lục Tri Kiều không ngồi xe máy điện, hễ tốc độ tăng lên liền sợ hãi, hai tay giữ lấy vai vô thức di chuyển xuống eo, vô tri vô giác ôm chặt.

Cổng nhà đang mở, Aoki Saki đứng trước cửa nhà nhìn ra, nhìn thấy chiếc xe điện đi vào trong sân, ý cười trên miệng vẫn chưa kịp nở rộ, ánh mắt đã nhìn xuống hai cánh tay ôm lấy eo Thư Mẫn Hy, nụ cười đông cứng trên môi, ánh mắt đột nhiên tối đi. Saki khẽ nhíu mày, hai chân không chế được đi về phía trước.

"Cô Lục, đợi cô rất lâu rồi đấy, mau vào đi." Saki khẽ cười, nhiệt tình đỡ lấy tay Lục Tri Kiều, dẫn người đi khỏi phạm vi bên cạnh Thư Mẫn Hy.

Lục Tri Kiều vừa xuống xe, được Saki đỡ lấy như thế, mới đứng vững, nghe thấy âm thanh liền ngẩng lên, hổ thẹn cười nói: "Trên đường hơi tắc, thật là ngại quá."

"Cũng chưa bao lâu, tôi bảo giúp việc nấu muộn một chút, hiện tại đúng lúc." Một câu của Thư Mẫn Hy phản bác Saki, cũng không nhìn người kia một cái, dừng xe lại, đi tới níu lấy tay Lục Tri Kiều, giống như muốn cướp người.

"Tri Kiều, chỉ là bữa cơm gia đình, cũng không cần chú trọng nhiều như thế, bình thường em còn khách sáo như thế, dễ bị người ta bóp như quả cà mềm đấy."

Lục Tri Kiều gượng gạo cười cười, tay trái bị Saki kéo, tay phải bị Thư Mẫn Hy níu, hai người giống như đang đọ sức, không ai có ý nhượng bộ, chỉ có Lục Tri Kiều đen đủi, lúc này trở thành nhân bánh quy.

Vào nhà, cuối cùng hai người đồng thời buông tay ra.

Giống như lời Thư Mẫn Hy nói, chỉ là một bữa cơm gia đình bình thường. Bàn ăn hình tròn, Saki ngồi xuống cạnh Thư Mẫn Hy, bị ánh mắt cảnh cáo của người kia đánh lui, nhưng không nản lòng, chỉ nhích ghế giãn một khoảng cách bằng một thân người, yên tâm ngồi xuống.

Thư Mẫn Hy mặc kệ Saki, tự nhiên ăn uống, thỉnh thoảng nói chuyện với Lục Tri Kiều.

Từ sau khi Saki tới, mỗi lần Lục Tri Kiều ở riêng với Thư Mẫn Hy, đều cảm thấy bản thân đang làm chuyện không đứng đắn, giống như đang lén lút, gượng gạo lại mất tự nhiên. Chuyện giữa hai người kia, Lục Tri Kiều thấp thoáng biết được chút ít, nhưng trước giờ chưa từng hỏi, dù sao, bản thân cũng không quá rõ ràng.

Bị kẹp ở giữa, bị một bên coi là tình địch, đổi lại là ai cũng không thoải mái.

Ăn cơm xong, Thư Mẫn Hy bảo Saki đi pha trà, kéo Lục Tri Kiều ra sô-pha ngồi, Lục Tri Kiều nhìn thấy bóng lưng không tình nguyện kia, khẽ trách: "Dù sao cũng là con gái của khách hàng, chị làm vậy có ổn không?"

"Thời thế thay đổi rồi." Thư Mẫn Hy cười lạnh một tiếng, lông mi dài mảnh rung lên, "Hiện tại chúng ta không dựa vào gia đình Aoki, ngược lại là ông già kia tự mình xáp lại."

"Vậy chị cũng đừng lấy em ra để chọc tức cô ấy, trẻ con."

Bị người khác nhìn thấy, Thư Mẫn Hy đưa tay ra chọc lên tay Lục Tri Kiều, quay mặt đi, sắc mặt u ám.

Mười năm trước, khi Lục Tri Kiều vừa nhậm chức, người này là cấp trên của cấp trên mình, đại khái giống như cấp bậc của bản thân và Trì Niệm. Lúc đó năng lực của Lục Tri Kiều xuất chúng, thăng chức rất nhanh, chưa tới hai năm đã trở thành cấp dưới trực tiếp của Thư Mẫn Hy, được coi trọng và quan tâm, sau này, hai người dần dần phát triển thành quen hệ thầy trò, bạn bè.

Phần lớn thời gian, Lục Tri Kiều coi Thư Mẫn Hy là cấp trên của bản thân, ba phần bạn hữu, bảy phần tôn kính.

Nếu nói người Lục Tri Kiều sùng bái nhất trong công ty, ngoài chủ tịch hội đồng quản trị đã quẩn quanh trong nhà, thì chính là Thư Mẫn Hy. Có lẽ nguyên nhân là vì cùng là nữ giới, nhìn thấy bọn họ phấn đấu nhiều năm, trải qua phong ba bão táp vẫn kiên cường đứng vững, Lục Tri Kiều liền cảm thấy có thêm sức mạnh, có thể tiếp tục chống đỡ.

Nhưng dù thế, bọn họ cũng có những chuyện bất hạnh.

Giống như một lời nguyền, người có sự nghiệp thành công trong công việc, thì luôn gập ghềnh trong con đường tình yêu.

Liệu cô ấy có như vậy không?

"Sức khỏe của chị đã tốt hơn nhiều chưa?" Lục Tri Kiều khẽ hỏi.

"Ừm."

Thư Mẫn Hy cử động cổ, quay mặt sang, đưa tay nhấc một lọn tóc, lộ ra vết nhăn nhàn nhạt nơi đáy mắt. Suy cho cùng thời gian vẫn để lại dấu vết trên mặt người kia.

"Nhưng tình hình của chủ tịch không tốt lắm, tuần trước mới xuất viện, hôm qua lại nhập viên... Lúc tôi không có mặt, chị ấy liền bạt mạng uống rượu, uống tới thủng dạ dày, nhưng tôi thật sự không thể ở trông chừng chị ấy hai tư giờ một ngày được..." Thư Mẫn Hy thở dài một tiếng, nhắm mắt lại, không nói tiếp nữa.

Lục Tri Kiều nhíu mày, khẽ vỗ lên vai cô: "Chị cũng đừng quá lao lực, nếu thật sự quá bận, em... có thời gian."

Chính là đang đợi câu này.

Thư Mẫn Hy cong khóe môi lên, nghiêng đầu cười cười, đột nhiên nắm lấy tay Lục Tri Kiều, sắc mặt dần dần nghiêm túc: "Em chủ trì được thì tôi cũng tương đối yên tâm. Lúc tôi không ở công ty, thì phiền em rồi, còn có thư kí Khương, trong thời gian đặc thù tôi sẽ bảo cô ấy nghe theo em."

Lục Tri Kiều ngẩn ra, ngây ngốc nhìn vào mắt Thư Mẫn Hy.

Nghe xong những lời này, có một loại hàm ý giống như ủy thác giang sơn, không biết còn tưởng rằng xảy ra chuyện đại sự gì. Tuy Lục Tri Kiều có dã tâm muốn trèo lên, nhưng trước giờ không chơi chiêu tình cảm, đều dùng năng lực chứng minh, lúc này không kịp phòng bị, giống như bị ám thị, nhất thời cô ấy không biết nên đáp lại thế nào.

"Đợi tới kì khảo hạch cuối tháng Tư, chủ tịch sẽ..." Thư Mẫn Hy tự nhiên tiếp tục.

Chưa nói xong câu, trong phòng trà truyền tới tiếng hô, sau đó giống như có thứ gì bị đổ, ào ào rơi xuống sàn, vỡ vụn phát ra âm thanh giòn tan.
« Chương TrướcChương Tiếp »