Chương 38

Chương 38: Sợ mất chị

"Tôi giúp chị tắm rửa."

Khi Kỳ Ngôn nói ra những lời này cũng không nghĩ nhiều đến thế, chỉ đơn thuần là nghĩ tới vết thương trên chân Lục Tri Kiều, tự tắm rửa không tiện, ngộ ngỡ dính nước sẽ rất dễ nhiễm trùng, khó khăn lắm mới thoát khỏi bóng ma rắn độc, không thể để phát sinh thêm chuyện gì khác. Nhưng âm thanh vừa dứt, trong phòng đột nhiên yên tĩnh, chiếc túi Lục Tri Kiều nhận tới tay không cầm chắc, "bộp" một tiếng rơi xuống sàn, sau đó ngẩng đầu lên, hoảng hốt nhìn Kỳ Ngôn.

Vành tai lan tràn sắc đào.

Kỳ Ngôn ngây ra, sau đó mới ý thức được ám muội rõ ràng trong lời nói của bản thân, môi mỏng động đậy: "Tôi..."

"Cô Kỳ giúp mẹ tắm ạ? Vậy chẳng phải sẽ nhìn thấy sạch sành sanh sao?" Lục Uy hiếu kì thò cổ nhìn ra, ngắt lời Kỳ Ngôn, càng khiến bầu không khí trở nên khác thường khiến người ta nghĩ nhiều.

Lục Tri Kiều nhíu mày, gò má hiện lên một vệt hồng, cầm lòng chẳng đặng nhớ lại buổi tối điên cuồng hôm ấy, trái tim thịch thịch đập rất nhanh, cô ấy giả vờ như không có chuyện gì, khom lưng nhặt túi, nhỏ tiếng nói: "Không cần, tự tôi làm được."

Lúc này Lục Tri Kiều phản ứng ra, có lẽ chỉ là Kỳ Ngôn có lòng tốt, không nghĩ nhiều như thế, sợ cô ấy có vết thương nên không tiện tắm rửa, ngược lại là bản thân, vô duyên vô cớ nghĩ sai lệch. Đầu óc mình nghĩ cái gì vậy chứ? Nhìn thấy nghe thấy đều là cái gì vậy chứ? Vốn dĩ không thể trách người ta.

"Tôi không có ý đó, chị đừng hiểu lầm..."

Kỳ Ngôn có miệng mà khó giải thích, nhìn tới bạn nhỏ Nữu Nữu, kẻ đầu sỏ tội ác, có khó ló cái khôn: "Mọi người đều là nữ, chị có tôi cũng có, có gì mà xấu hổ."

Em gái nhỏ này, thiếu chút nữa những lời ngây thơ kia đã làm nhiễm bẩn sự trong sạch của cô.

Ai ngờ, Lục Uy ra sức gật đầu phụ họa: "Đúng ạ, mẹ, chân mẹ không thể chạm vào nước, chắc chắn tự tắm sẽ không tiện, để cô Kỳ giúp mẹ đi, đừng xấu hổ mà."

"..."

Trong phòng im lặng tới kì quái một phen.

Trái tim Kỳ Ngôn thắt lại, tưởng rằng đứa trẻ phát hiện ra điều gì, cố làm vẻ bình tĩnh ngẩng mắt lên nhìn, nhưng thấy cô gái nhỏ ôm điện thoại chơi điện tử, dáng vẻ không hề để tâm, hết sức bình thường.

Đứa trẻ này là thẳng, là thẳng, là thẳng. Nội tâm Kỳ Ngôn an ủi bản thân.

Với kinh nghiệm từng gặp vô số người của bản thân, càng là gái thẳng, càng không để tâm tới những hành vi thân mật giữa người cùng giới, lúc còn nhỏ các bạn học nữ ôm ôm thơm thơm đều như thế, mê người mà không biết, khiến mấy cô gái cong queo nghĩ nhiều. Nếu Kỳ Ngôn muốn ngụy trang, liền hòa tan vào đặc tính này, bất kì lúc nào, cũng có thể lấy tình bạn ra làm bia đỡ đạn.

Nhưng, Kỳ Ngôn nào cam tâm với thứ gọi là tình bạn? Cô còn muốn nghĩ nhiều hơn, sốt ruột suy nghĩ, nhưng đồng thời, cô bắt buộc phải tôn trọng ý nguyện của Lục Tri Kiều, chỉ cần ngày nào đối phương chưa tiếp nhận, hai người chỉ có thể tiếp tục duy trì "tình bạn."

"Thật sự không cần," Lục Tri Kiều rũ mí mắt, âm thanh lí nhí. "Tôi lấy khăn tắm quấn chân lại, sẽ không chạm vào nước."

"Ngộ nhỡ thì sao?" Thấy Lục Tri Kiều coi vết thương như không, Kỳ Ngôn có chút sốt ruột, âm thanh vô thức to lên. "Nhiễm trùng không thể đùa được đâu, chị mới vừa từ bệnh viện ra, lại muốn vào đó nữa à?"

Mấy phút chờ đợi ở bệnh viện, dài như cả mấy thế kỉ, khi đó cảm thấy trời đất đều sụp xuống, lúc này nghĩ lại vẫn đổ mồ hôi lạnh sau lưng, cảm xúc ấy, lúc chín tuổi từng trải qua một lần, hôm nay lại thêm một lần nữa, Kỳ Ngôn không muốn có thêm lần thứ ba.

Có lẽ bị âm thanh đột nhiên nghiêm túc ấy dọa sợ, cuối cùng Lục Tri Kiều ngẩng mí mắt lên, nhìn Kỳ Ngôn, trong đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp ấy là lo lắng vô biên, viết đầy sợ hãi, thấp thoáng mang theo vẻ tức giận, nhưng vô cùng kìm nén, vô cùng cẩn thẩn, chỉ sợ bị nhìn thấy vẻ quan tâm ở nơi sâu thẳm.

Cô ấy nhìn thấy rồi.

Trái tim ra sức nhảy lên một cái, đột nhiên nhảy tới cổ họng.

Thế giới của Lục Tri Kiều vốn là một mảng hoang vu, khô cằn quá lâu. Có người để tâm tới cô ấy, căng thẳng cho cô ấy, giống như trận mưa rào sau ngày nắng hạn chờ đợi đã lâu, rả rích thấm vào trái tim nứt nẻ của Lục Tri Kiều, cô ấy trào lên vô vàn ý định, khát vọng theo bản năng, nhanh chóng hạ vũ khí đầu hàng.

"... Được rồi, tôi đi xả nước vào bồn."

"Để tôi." Kỳ Ngôn ngăn cản Lục Tri Kiều, xách túi vào trong bếp, cởϊ áσ chống nắng khoác ngoài, quay người vào nhà tắm, lấy nước rửa tay kì cọ hai lượt, sau đó rửa qua bồn rắm, mới bắt đầu xả nước.

Con gái đang làm tổ trên sô-pha chơi điện tử, dường như đang bước vào giai đoạn kịch liệt, chơi rất vui vẻ, hoàn toàn không chú ý tới tình hình bên này, Lục Tri Kiều cũng không có thời gian để tâm nhiều như thế, cơ thể nhớp nháp rất khó chịu, liền cởϊ áσ ngắn tay cùng phần giữ nhiệt, đỏ mặt đi vào trong.

Nước nóng đã sắp xả đầy, bên trong hơi nước ẩm ướt.

Kỳ Ngôn vừa quay người, liền nhìn thấy Lục Tri Kiều co cụm bên cửa, dính lên tường, chỉ mặc qυầи ɭóŧ cùng áσ ɭóŧ, mặt đỏ tía tai, tay chân không biết làm sao, yết hầu Kỳ Ngôn không khống chế được động đậy một cái, nhanh chóng thu ánh mắt lại, nhỏ tiếng nói: "Cần nhìn cũng đã nhìn rồi, chị cũng nhìn tôi rồi, chúng ta công bằng, không cần xấu hổ."

"..."

Không nói còn ổn, vừa nói, Lục Tri Kiều lại nghĩ tới phương diện kia, mặt mày nóng bỏng, ước gì có thể lập tức chạy trốn. Sau đó Kỳ Ngôn lấy khăn tắm đi tới: "Bọc vết thương lại."

Ra sức khống chế bản thân không nhìn Lục Tri Kiều, nhưng ánh mắt lại không nghe sai khiến.

Bình thường nhìn Lục Tri Kiều gầy gò, yếu ớt, thật ra béo chỗ cần béo, gầy chỗ cần gầy, khung xương mảnh mai, cho người ta cảm giác như con chim non nép vào lòng người, nhưng có lẽ không thường xuyên tập thể dục, các thớ cơ không săn chắc, mềm như kẹo đường.

Có hơi nóng, trào lên dọc theo sống lưng, Kỳ Ngôn vội vàng lùi đi một chút, giả vờ như đi thử nhiệt độ nước.

Thấy Kỳ Ngôn quy củ, Lục Tri Kiều cũng thở phào một hơi, nhanh nhẹn cởi bỏ những thứ còn lại, dùng khăn tắm quấn lên vết thương, thắt nút, đi tới bồn tắm muốn xuống nước.

"Chậm chút." Kỳ Ngôn sợ trọng tâm của Lục Tri Kiều không vững sẽ bị ngã, đỡ lấy cánh tay mảnh mai của cô ấy, để phần lớn trọng lượng cơ thể Lục Tri Kiều dựa lên bản thân. Ánh mắt tự động di chuyển, lướt qua khu rừng rậm um tùm, ánh mắt đột nhiên tối đi.

Hai người đứng rất gần, có thể ngửi thấy mùi hương tóc của đối phương, mà hơi nước vốn nóng ẩm, hơi nóng trào lên càng được tiếp nhiệt, Lục Tri Kiều vô cùng mẫn cảm, trái tim kịch liệt nhảy lên, vừa mất tự nhiên, lại có chút hưng phấn khó nói thành lời. Cô ấy khẽ nghiêng đầu, môi mỏng bất cẩn chạm lên vành tai Kỳ Ngôn, có thể cảm nhận rõ ràng thấy người kia căng cứng.

Nhưng, không ai dám đùa với lửa.

Một chân Lục Tri Kiều đặt trong nước, chân còn lại gác lên thành bồn tắm, ngồi xuống, trộm liếc Kỳ Ngôn một cái.

Từ đầu tới cuối Kỳ Ngôn đều nhìn thẳng, quy củ tự chủ, ánh mắt không di chuyển nửa phân, chỉ nhìn lên chiếc khăn tắm quấn vết thương, còn rất hiểu lòng người, nói: "Chị tự tắm đi, tôi không nhìn, nếu cần di chuyển hay lấy đồ thì nói với tôi."

"..."

Ai cho em nhìn? Lục Tri Kiều phỉ nhổ, mím chặt môi, không để ý Kỳ Ngôn.

Hơi nước bốc hơi càng ngày càng nhiều, tạo thành một lớp sương mù trên cửa kính, Kỳ Ngôn chăm chú nhìn khăn tắm, bất động giống như con rối gỗ, biểu hiện của cô càng bình tĩnh, nội tâm càng nghiêng trời lệch đất – nghe thấy tiếng nước rả rích bên tai, cầm lòng chẳng đặt liên tưởng tới vô số chuyện, thật sự rất giày vò.

Dù sao ra ngoài chơi, ở cùng một phòng, cô không mang theo đồ chơi.

Thế là không thể không di chuyển lực chú ý, nghĩ tới chuyện buổi chiều, nghĩ tới rừng cây nhiệt đới, rắn, máu tươi, còn cả nỗi sợ về cái chết, dần dần mất hồn, cũng thoải mái hơn một chút.

Tắm rửa xong, Kỳ Ngôn chế biến nguyên liệu nấu cơm, Lục Tri Kiều ngồi bên ban công hóng gió.

Ánh mặt trời đã lặn sau đường chân trời, màn đêm buông xuống, ranh giới giữa ngày và đêm thay đổi, mặt trăng treo cao. Du khách trên bãi cát vẫn rất đông đúc, có người căng lều, có người nướng thịt, uống bia, vô cùng náo nhiệt.

Có rất nhiều tin nhắn chúc mừng năm mới trên Wechat, Lục Tri Kiều trả lời từng tin, đều là những lời khách sáo, Ôn Tử Long gửi lì xì cho cô ấy, Lục Tri Kiều nhận lì xì, sau đó lại chuyển lại nhiều hơn một chút, sau đó nhiệt huyết sục sôi, cũng gửi một bao lì xì cho Kỳ Ngôn.

Người kia đang nấu cơm, có lẽ không xem điện thoại.

Gió ấm thổi lên gò má nóng, Lục Tri Kiều quay người về phòng, đặt điện thoại sang một bên nhẹ chân nhẹ tay đi tới cửa nhà bếp, nhìn thấy Kỳ Ngôn trong những âm thanh bận rộn, vô thức tiến lên phía trước: "Để tôi làm cùng nhé?"

Nồi đang hầm canh, Kỳ Ngôn đang cắt khoai tây, nghe thấy âm thanh liền quay đầu, mặt mày hiện lên nụ cười dịu dàng: "Không cần, chị mau đi nghỉ ngơi đi, đợi ăn cơm là được rồi."

Lục Tri Kiều không động đậy, đưa tay ra lục túi nguyên liệu, lên tiếng hỏi: "Mua gì thế?"

"Không biết chị thích ăn gì, tôi thấy có bán thứ gì thì mua mỗi thứ một ít." Kỳ Ngôn thu tầm mắt về, ngại ngùng cười cười, trong lòng nhất thời trào lên nỗi buồn.

Không phải lần đầu tiên Kỳ Ngôn nấu cơm cho Lục Tri Kiều, mỗi lần cô nấu gì, Lục Tri Kiều đều ăn thứ đó, cho dù là cháo, điểm tâm buổi sáng, hay là rau xào buổi trưa, mì ăn đêm, dường như người này không kén ăn. Hai ngày trước cô đặc biệt dùng nguyên liệu và gia vị giới hạn, làm mấy món ăn khác nhau, muốn quan sát xem Lục Tri Kiều ăn món nào nhiều nhất trong bữa ăn, nhưng mỗi món, người này đều ăn rất đều nhau, không nhiều hơn một miếng, cũng không ít hơn một miếng, dường như hoàn toàn không kén ăn.

Người không có món yêu thích, rất khó để mài giũa, Kỳ Ngôn căn bản không biết ra tay từ đâu.

Tay Lục Tri Kiều khựng lại, l*иg ngực như có nguồn điện lướt qua dậy sóng, ngón tay thon dài run lên rồi co lại, nhỏ tiếng nói: "Em có thể hỏi tôi."

"Vậy bây giờ tôi hỏi chị."

"Được."

"Chị thích ăn món gì?" Kỳ Ngôn dừng con dao trong tay lại.

"Khoai tây, nấm kim châm, bí đao, rau muống, đậu nành."

"Thịt thì sao?"

"Thịt bò, thịt gà."

"Hải sản?"

"Mực, tôm đất, hàu sống."

"Hoa quả?"

"Dâu tây, vải."

"Đồ lạnh?"

"Không ăn đồ lạnh."

Kỳ Ngôn hỏi rất nhiều, Lục Tri Kiều đều trả lời, cuối cùng Kỳ Ngôn làm động tác OK, biểu thị đã biết, tiếp tục bận rộn với công việc trong tay.

Nhìn Kỳ Ngôn thái rau, dáng vẻ dùng dao rất thành thục, mái tóc dài suôn mềm xõa sau lưng, giống như thác nước, Lục Tri Kiều không nhịn được khẽ vuốt lấy tóc Kỳ Ngôn lên nghịch, dáng vẻ giống như đang lẩm bẩm một mình: "Thật ra, ngoài gừng, tỏi và hành, tôi căn bản không khén ăn."

Chất tóc thật tốt, sờ lên trơn tru, rất thoải mái.

"Cảm ơn đã khen."

"Gì cơ?"

Kỳ Ngôn khẽ nghiêng người, mặc cho Lục Tri Kiều nghịch tóc mình, ngẩng mắt cười lên: "Không phải ý của chị là khen tôi nấu gì cũng ngon, nấu gì chị cũng thích ăn à?"

"..."

Người này thật tự luyến, căn bản không biết thể diện là thứ gì. Lục Tri Kiều thầm phiền muộn, lực tay càng thêm mạnh, dứt tóc Kỳ Ngôn.

"Ôi a..."

"Chuyên tâm thái rau."

Ăn tối xong, Kỳ Ngôn dẫn Lục Uy ra ngoài tản bộ một lúc cho tiêu cơm, vì nghĩ tới Lục Tri Kiều ở lại khách sạn một mình, nên không đi quá lâu, chỉ dạo mười mấy phút rồi quay về phòng, vì để gϊếŧ thời gian nhàm chán, ba người ngồi ngoài ban công đánh bài, Kỳ Ngôn cố ý xuống nước thua mấy ván, trên đầu bị dán đầy giấy trắng, chọc cho hai mẹ con tươi cười sảng khoái.

Chuyện xảy ra ban ngày khiến mọi người đều căng thẳng, tiêu hao quá nhiều thần kinh, lúc này tảng đá lớn đè trong l*иg ngực cũng được buông xuống, thần kinh thả lỏng, sinh ra rất nhiều cảm giác mệt mỏi, không tới mười giờ liền ngáp liên tục.

Nghĩ tới vết thương trên chân Lục Tri Kiều, Kỳ Ngôn để cô ấy ngủ một mình một giường, bản thân và Nữu Nữu ngủ chung, đương nhiên Nữu Nữu không có ý kiến, ba người đi nằm từ sớm, ai ngủ của người ấy.

Du khách dần dần vơi đi, bãi cát dưới màn đêm trở nên yên lặng.

Lục Tri Kiều mơ một giấc mơ, mơ thấy xung quanh là rừng cây xa lạ, bị một con trăn lớn màu đen đuổi theo, con trăn kia há miệng lớn đỏ máu, hai chiếc răng nanh sắc nhọn nhỏ ra chất lỏng tanh nồng buồn nôn, phát ra những tiếng kêu kì quái kinh dị. Cô ấy chạy tới bên vách núi, không nơi trốn chạy, bên bờ tuyệt vọng liền tung người nhảy xuống, sau đó giật mình tỉnh lại.

Mở mắt ra, là màu đen không thấy được năm ngón tay trong màn đêm tĩnh lặng.

Thì ra là mơ.

Cơ thể rịn ra mồ hôi, gối đầu và ga giường ướt một khoảng, vô cùng ẩm thấp, Lục Tri Kiều há miệng hít thở sâu, dịu lại một lát, không còn cơn buồn ngủ, dứt khoát bò dậy, đi ra ban công.

Gió đêm lạnh thổi tới, kèm theo mùi mặn ẩm, ánh trăng khuyết cô đơn thê lương treo cao trên bầu trời, âm thanh sóng đánh vào bờ thấp thoáng truyền tới từ bãi cát, bốn phía đen ngầu, chỉ có vài ba ánh đèn.

Lục Tri Kiều chống khuỷu tay lên lan can, khẽ cúi vai xuống, chăm chú nhìn đường nét chiếc lều mơ hồ thấp thoáng trên bãi cát, tâm tư bay về phương xa.

Kỳ nghỉ mới trôi được một nửa, nhưng cô ấy lại cảm thấy dài như nửa đời, mấy ngày ngắn ngủi, dường như đã trải qua vô số chuyện, trái tim vô cùng hỗn loạn, phức tạp nói không thành lời, lại mang theo cảm giác hoang mang như đang nằm mơ.

Hải đảo là thiên đường cách biệt với thế giới, ở nơi này, Lục Tri Kiều quên mất bản thân nguyên trạng, tháo xuống lớp mặt nạ dày cộp, lộ ra thứ chân thực nhất, khó tưởng tượng nhất không cách nào nhìn thẳng bên trong, thậm chí suýt chút nữa mặt đối mặt với tử thần. Cô ấy bắt đầu suy nghĩ bản thân là ai, rốt cuộc muốn làm gì, cuộc đời này có ý nghĩa thế nào.

Tất cả cảm xúc ấy đều sinh ra chỉ vì một người.

Trước đây Lục Tri Kiều nào có nghĩ tới những chuyện này, nào có lo lắng tới những tâm tư không thực tế nhiều như thế, nào có tự tìm phiền muộn. Cuộc đời của cô ấy đã bị thứ gọi là vực thẳm tội ác rạch đứt, hai mươi mốt năm trước, Lục Tri Kiều là Lục Tri Kiều, mười một năm sau, cô ấy chỉ là cỗ máy tê dại đã chết.

Nhưng hôm nay Lục Tri Kiều sống lại, cô ấy cảm nhận được căng thẳng, cảm nhận được cảm giác được quan tâm một cách chân thực, hương vị đó đủ để phá vỡ vỏ ngoài lạnh lùng máy móc của Lục Tri Kiều, tiến sâu vào trong trái tim dịu dàng bên trong.

Đột nhiên Lục Tri Kiều ý thức được, thì ra bản thân khát vọng như thế.

Giống như lữ khách tìm kiếm ốc đảo trong sa mạc.

Kỳ Ngôn, sẽ là lâu đài bọt nước chăng?

Có rất nhiều, rất nhiều người đối tốt với Lục Tri Kiều, cũng có rất nhiều, rất nhiều người quan tâm cô ấy, Lục Tri Kiều cũng không cảm động dâng hiến tất cả vì những ân huệ của người khác. Nhưng Kỳ Ngôn thì khác, có lẽ bản thân đã bị người này thu hút từ lâu, chỉ là không phát hiện, cho nên những chuyện bất kì người nào cũng có thể làm, đổi thành Kỳ Ngôn làm, đều khiến Lục Tri Kiều rung động không thôi.

Nhưng, người giống như Kỳ Ngôn, đã xác định không cùng một thế giới với cô ấy.

Sao cô ấy có thể thích Kỳ Ngôn chứ?

Sẽ không.

Lục Tri Kiều mất hồn, không để ý tới cửa kính sau lưng đang lặng lẽ mở ra, đột nhiên một cánh tay quấn lên eo, Lục Tri Kiều không kịp phòng bị, bị ôm lấy từ sau lưng, tiếng kêu bị lòng bàn tay ấm áp chặn lại trong yết