Chương 35

Chương 35: Bưu thϊếp

"I wish I knew how to quit you."

Chữ latin viết hoa rất đẹp, những nét cong móc sinh động uyển chuyển, tràn ngập tính nghệ thuật, Lục Tri Kiều lặng lẽ ngắn nhìn tấm bưu thϊếp, đọc đi đọc lại câu nói kia mấy lần, trong mắt tràn ra nụ cười chua chát, từ nông tới sâu. Bình thường cô ấy không nhìn nổi những trò như thế này, cảm thấy đây chẳng qua là những trò lãng mạn hư vô mà người trẻ tuổi nghĩ ra trong lúc đầu óc hừng hực mà thôi, cô ấy không muốn nhìn lấy một cái, càng không nói tới bản thân có suy nghĩ gì.

Nhưng trái tim Lục Tri Kiều lại bắt đầu đập loạn, dòng máu tươi sục sôi xuất phát từ đó, nôn nóng lan tràn lên mặt, nở rộ sắc hoa đào đẹp đẽ.

Giống như tìm lại một phần đơn thuần cùng rung động của thời thiếu nữ, giống như đêm hôm ấy, Lục Tri Kiều ngửi được mùi hương nước hoa tương đồng nhưng lại khác biệt, suy nghĩ lập tức trôi về mười mấy năm trước, nhắc nhở cô ấy, cũng an ủi cô ấy, tất cả vẫn chưa quá tồi tệ.

Ánh đèn trong cửa hàng quà tặng mang sắc vàng cam, rất ấm áp, dịu dàng chiếu lên người Lục Tri Kiều, bao trùm lấy cô ấy từ đầu tới chân, Lục Tri Kiều cúi đầu, Kỳ Ngôn rất tự nhiên nhìn cô ấy, dùng ánh mắt ôm lấy Lục Tri Kiều, thay cho bàn tay muốn động nhưng lại không dám động.

Rất lâu sau, Lục Tri Kiều ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt thẳng thắn của Kỳ Ngôn.

Trong đồng tử của cả hai hiện lên khuôn mặt đối phương, giống như bị một sợi dây vô hình đan lấy, đan xen quấn quít, khó lòng phân cách, Lục Tri Kiều nhìn thấy tình cảm nồng đượm trong mắt Kỳ Ngôn, còn nhìn thấy cả chân thành, chờ mong cùng cẩn thận.

Suốt một khoảng thời gian dài, Lục Tri Kiều luôn cho Kỳ Ngôn là một người không đứng đắn, thậm chí trong một khoảnh khắc nào đó còn tưởng rằng người như vậy không nên làm giáo viên, sau này tiếp xúc lâu với nhau, mới biết được bản thân thiển cận. Lục Tri Kiều thừa nhận tư duy của bản thân cứng nhắc, liền phát hiện hai người không đi chung một con đường, một người hướng về ánh mặt trời mà sinh sôi, một người co ro một góc trong tăm tối, mỗi người có một cách sống khác nhau, vốn dĩ không nên phát sinh bất kì giao cắt nào.

Trước đây cô ấy cũng từng gặp người giống như Kỳ Ngôn, đa phần gia cảnh của bọn họ rất tốt, không chỉ là dồi dào về vật chất, mà còn có cả tinh thần.

Kiểu người như thế, thông thường Lục Tri Kiều chỉ lịch thiệp đối đãi nhưng duy trì khoảng cách, trước giờ chưa từng có ý định thân thiết, không phải cô ấy có định kiến, mà là cảm thấy không chung một thế giới, không thể miễn cưỡng hòa hợp.

Có lẽ bản thân có thể đánh cược một lần, coi Kỳ Ngôn như ngoại lệ.

"Chữ đẹp lắm." Nhìn nhau rất lâu, Lục Tri Kiều cong khóe miệng, trong mắt thấp thoáng ánh nước, "Tôi ra ngoài đợi hai người." Nói xong nhanh chóng cúi đầu, đẩy cửa kính bước ra ngoài.

Kỳ Ngôn không đuổi theo, nhìn Lục Tri Kiều đứng dưới ánh đèn đường qua lớp kính, cô ấy quay lưng về phía này, hai cánh tay từ đầu tới cuối vẫn giơ lên, không biết đang cầm tấm bưu thϊếp, hay là...

Ban đêm ở ngoài đảo gió thổi mát lạnh, bầu trời hiện lên màu xanh đen kì lạ, ánh sao dày đặc, lấp lánh như kim cương, thỉnh thoảng lóe lên ánh đèn từ máy bay đang giảm độ cao, mang theo một loạt những tiếng ù ù, nhàn nhã lại dễ chịu.

Về tới khách sạn, Lục Tri Kiều đi tắm trước, Kỳ Ngôn lấy máy máy tính ra, lưu lại ảnh chụp hai mẹ con hôm qua vào máy tính, cô lựa chọn từng tấm một, xóa đi những bức ảnh cho là bản thân chụp không đẹp, lại chọn ra mấy tấm không tệ, lưu vào một tệp riêng biệt.

Lục Uy ngồi bên cạnh quan sát, miệng nhỏ hé ra: "Oa, cô Kỳ, em thấy cô chụp ảnh như phim ấy." Cô bé muốn nói đẹp, nhưng như thế thể hiện bản thân quá ít vốn từ, lại khô khốc, chỉ có thể tìm ví dụ gần gũi nhất trong cuộc sống.

"Đương nhiên rồi." Kỳ Ngôn hào phóng tiếp nhận lời khen, cười híp mắt, giơ tay véo má Lục Uy, "Đợi khi nào về cô sẽ chỉnh sửa lại, em chọn mấy tấm em thích đi, cô sẽ làm thành sách ảnh cho em."

"Cô Kỳ tốt nhất!"

Cô gái nhỏ ôm lấy Kỳ Ngôn rồi thơm lên mặt cô, không kịp phòng bị, Kỳ Ngôn có chút đờ đẫn, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, tiện tay xoa đầu cô bé.

Một lúc sau, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, cửa mở ra, Lục Tri Kiều ra ngoài với cơ thể vẫn còn hơi nước quấn quanh, gò má ửng hồng vì bị hơi nóng xông, chiếc váy ngủ cô ấy mặc, là loại áo hai dây, cổ chữ V, lộ ra nửa đùi, khoảnh khắc đó, suýt chút nữa Lục Tri Kiều quên mất trong phòng còn có hơn một người.

Kỳ Ngôn vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy cảnh tượng như thế, ngón tay nhấp chuột khựng lại.

Lục Tri Kiều cũng ngây ra.

"Mẹ, mau tới đây xem ảnh đi! Cô Kỳ chụp cho con siêu đẹp luôn ấy!" Bạn nhỏ Lục Uy hoàn toàn không cảm nhận được, suy cho cùng vẫn là vốn từ hạn hẹp, âm thanh giòn tan nghe có chút đáng yêu.

Yết hầu Kỳ Ngôn động đậy một cái, khó khăn di chuyển tầm mắt, cũng coi như tự giác. Lục Tri Kiều cũng vội lấy áo chống nắng che lên, thắt nút lên eo, vạt áo đủ để che tới đầu gối, phong cảnh kia liền bị che chắn nghiêm ngặt.

"Nữu con, đi tắm đi." Lục Tri Kiều ngồi xuống thu dọn hành lí, mượn chiếc giường che chắn nửa thân người cho bản thân.

"Vâng."

Con gái cầm quần áo vào nhà tắm, trong phòng đột nhiên yên tĩnh lại.

Phía sô-pha không ngừng truyền tới âm thanh nhấp chuột, từng tiếng từng tiếng không hề có quy luật, bị phóng đại vô hạn, vô cùng chói tai. Lục Tri Kiều cúi đầu xếp đồ trong hành lí, lật qua lập lại sửa sang một lượt, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhưng không ngờ trong khoảnh khắc đó Kỳ Ngôn cũng nhìn sang, ánh mắt hai người giao nhau, cả hai đều ngẩn ra.

"Tới đây xem ảnh đi." Kỳ Ngôn phản ứng cực nhanh, cười cười vẫy tay về phía Lục Tri Kiều.

Lục Tri Kiều mím môi, trong lòng nói không đi, nhưng chân tay nhanh nhẹn đóng vali lại, đứng dậy đi tới đó, ngồi bên cạnh người kia.

Ánh mắt tự nhiên nhìn lên màn hình máy tính, hơn một trăm tấm hình, đa phần là cảnh vật, những hình nhỏ nhìn như không có gì khác biệt. Kỳ Ngôn nhấp vào tấm đầu tiên, trùng hợp là góc nghiêng của Lục Tri Kiều đang nắm cần câu trong tay, cho dù góc chụp hay ánh sáng đều vô cùng tinh tế vi diệu.

"Bức này là tôi chụp trộm. Lúc đó vừa hay cá cắn câu, biểu cảm của chị có mừng rỡ, hưng phấn cùng kích động, nhưng bình thường rất ít khi nhìn thấy trên mặt chị, cho dù chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc, tôi muốn lưu giữ nó, nên chỉ có thể chụp trộm."

"Còn có tấm này, chị đang mất hồn, bản thân cười lên cũng không biết."

"Tấm này."

Ánh mắt Kỳ Ngôn nhìn những tấm hình kia ngập tràn cảm xúc lại tự hào, âm thanh càng ngày càng khẽ, đầy ắp khen ngợi cùng ái mộ trào ra từ đáy lòng. Lúc chụp ảnh không nghĩ nhiều, chỉ muốn ghi lại, chỉ muốn lưu lại, nhưng ánh mắt sẽ mỏi, trái tim sẽ mệt, liền dùng máy ảnh để thay thế, còn cô chỉ cần ghi nhớ ngày nào tháng nào năm nào, ba người đã chơi rất vui vẻ trên thuyền.

Lục Tri Kiều xem từng tấm từng tấm, khóe môi chầm chậm có độ cong, nhịp tim cũng không biết từ lúc nào bắt đầu tăng nhanh tần suất, ánh mắt chầm chậm di chuyển lên mặt Kỳ Ngôn, khẽ nói: "Là do kĩ thuật của em tốt, tôi cảm thấy em có thể làm nhϊếp ảnh gia chuyên nghiệp rồi."

Lời khen thật lòng. Tuy Lục Tri Kiều là người ngoài ngành không hiểu về bộ môn này, nhưng ít nhiều cũng biết thưởng thức, cho dù là người hay cảnh, cũng không tính là hiếm gặp, nhưng được người kia chụp lại rất có cảm giác chất lượng cao, là một bất ngờ khó mà tưởng tượng nổi.

"Lục Tri Kiều."

"?"

Kỳ Ngôn quay người, ánh mắt dịu dàng vô hạn, cẩn thận ôm lấy Lục Tri Kiều: "Không có người đẹp, cũng sẽ không chụp ra được ảnh đẹp."

Lục Tri Kiều vừa tắm rửa, cơ thể còn đang nóng hổi, tỏa ra hương thơm thoang thoảng dễ ngửi, mà chất vải của áo chống nắng mỏng manh, dính chặt với nhau như vậy, hơi nóng từ nhiệt độ cơ thể chầm chậm lan tràn, kí©h thí©ɧ những kích động vùi sâu trong đáy lòng nảy mầm, rất khó kháng cự.

"Tôi thích nghe chị khen tôi."

"Khen tôi thêm đôi câu nữa đi."

Ái mộ không thể che giấu, bình thường kìm nén càng dữ dội, lúc này càng thêm càn rỡ, Kỳ Ngôn biết nên buông Lục Tri Kiều ra, nhưng đôi tay không nghe sai khiến, ôm càng thêm chặt.

Lục Tri Kiều cũng không chịu nổi, chân tay dê dại, dường như không có sức giãy giụa, cứ thế nửa nhích gần nửa dựa vào lòng Kỳ Ngôn, mặt đỏ tía tai, yết hầu mập mờ rất lâu cũng không nói được một câu rõ ràng, chỉ hừ hừ ra hai chữ: "Buông ra..."

"Khen tôi."

Lục Tri Kiều mím môi không quan tâm.

Càng bắt cô ấy khen, cô ấy càng không khen, tránh cho người kia kiêu ngạo, được nước lấn tới.

Tiếng nước trong nhà tắm dừng lại, có lẽ Nữu Nữu đã tắm xong chuẩn bị ra ngoài, Kỳ Ngôn có muốn dây dưa cũng không muốn để con trẻ nhìn thấy, chỉ đành hôn lên tai Lục Tri Kiều, buông cô ấy ra, tiếp tục sắp xếp ảnh.

Quả nhiên không lâu sau, Nữu Nữu hừ hừ bài hát rồi ra ngoài.

Kỳ Ngôn gửi mấy bức ảnh vào Wechat của Lục Tri Kiều, sắp xếp máy tính và máy ảnh một lúc, rồi cầm quần áo đi tắm rửa. Lục Tri Kiều ôm con gái ngồi trên giường thưởng thức, xem đi xem lại mấy lần cũng không chán, hai mẹ con cong môi cười lên, cô ấy hiếm thấy đăng trạng thái lên trang cá nhân.

"Mẹ ơi, con cảm thấy cô Kỳ chụp mẹ đẹp hơn nhiều."

"Thật sao?"

"... Vâng, cũng có khả năng là vì mẹ vốn dĩ đã xinh đẹp rồi." Cô gái nhỏ thật thà gật đầu.

Lục Tri Kiều cười cười, đưa ngón trỏ chạm lên mũi Lục Uy: "Miệng ngọt."

Trong phòng tắm lại truyền tới tiếng nước, bóng người đẹp đẽ mờ mờ ảo ảo hiện lên trên tấm kính, khiến người ta nghĩ tới những chuyện xa xôi, Lục Tri Kiều không khống chế được ngẩng đầu nhìn một cái, lại nhìn thêm một cái, vệt hồng trên mặt vẫn chưa tản đi, trong lòng càng thêm chột dạ.

Đêm đầu tiên ở chung, hai bên bình an vô sự.

Sáng sớm hôm sau, ba người xuất phát tới đồng cỏ Cabuo.

Đồng cỏ nằm trên hòn đảo lớn thứ hai trong quần đảo Rolland, cách khách sạn bên bờ biển chỗ ba người đang ở khoảng một tiếng đi đường, với diện tích hơn năm nghìn mẫu Anh, chủ yếu dùng để chăn thả bò, cũng là phim trường quay phim của rất nhiều bộ phim nổi tiếng. Quy mô nơi này rất lớn, lịch sử lâu đời, phong cảnh cực đẹp, phóng tầm mắt ra xa là đồng cỏ xanh rờn, bò dê đi thành đàn, ngập tràn hơi thở ruộng vườn nồng đượm.

Ở đây có rất nhiều trò chơi, ví dụ như cưỡi ngựa, lái xe việt dã, vắt sữa bò, nướng thịt, vân vân.

Trước giờ chưa từng được tiếp xúc với những thứ mới mẻ này, Lục Uy còn hưng phấn hơn trò câu cá hôm qua, vừa xuống xe liền nhảy tung tăng trên đường, lớn tiếng đòi đi cưỡi ngựa, lộ hết ra bản tính ham chơi của trẻ con. So với con gái, Lục Tri Kiều hàm súc ý tứ hơn nhiều, bản thân cũng chưa chơi những trò này bao giờ, cũng cảm thấy mới mẻ, nhưng biểu cảm trên mặt từ đầu tới cuối vẫn rất bình thường, cả đường không nói lời nào.

Quen bình tĩnh và nghiêm túc, cười nhiều một cái cũng có thể lấy mạng.

Trẻ con có thể cảm nhận rõ ràng nhất trong việc biến hóa cảm xúc của người khác, Lục Uy phát hiện, bắt đầu từ chiều hôm qua, dáng vẻ của mẹ mình luôn nặng nề tâm sự, cô bé nghĩ rất lâu nhưng không nghĩ ra nguyên nhân, lại không dám quấn lấy mẹ, may mà có cô Kỳ ở đây, cũng không đến nỗi làm không khí trở nên gượng gạo.

Không có quá nhiều du khách tới cưỡi ngựa, xếp hàng thanh toán rất nhanh, các trò chơi không giống với công viên trong nước, không cần có người dắt phía trước chỉ đạo, hoàn toàn dựa vào bản thân du khách nắm bắt điểm mấu chốt, có thể cưỡi ngựa tới bất kì nơi nào trên đồng cỏ, chỉ cần có thể cưỡi được.

"Nhưng con không biết cưỡi ngựa..." Lục Uy nhìn con ngựa cái nhỏ trước mặt mình, chu môi.

Cô bé là trẻ con, không thể cưỡi ngựa trưởng thành.

Kỳ Ngôn tiến lên phía trước xoa mặt Lục Uy, cười nói: "Cô dạy em cưỡi." Nói xong tháo dây máy ảnh trên cổ xuống, rồi giao lại cho Lục Tri Kiều cầm, sau đó thuê một con ngựa trưởng thành.

"Nữu Nữu, chờ cô làm mẫu nhé."

Ngựa trưởng thành dường như cao bằng Kỳ Ngôn, nhìn gần là động vật kích thước lớn, có chút dọa người. Chỉ thấy Kỳ Ngôn đi quanh con ngựa một vòng, tới trước mặt ngựa thì đứng lại một lúc, giơ tay vuốt lông, vỗ cổ, sau đó, một tay nắm lấy dây cương, chân trái đạp lên bàn đạp, uyển chuyển nhanh nhẹn trở mình lên ngựa, ngồi chắc chắn.

"Tay nắm chắc dây cương, bắp chân khẽ đạp lên bụng ngựa, nó sẽ chạy, em nhìn đi..."

Con ngựa vang lên tiếng mũi, bốn chân chầm chậm di chuyển, bắp chân Kỳ Ngôn tăng thêm sức lực cùng biên độ, con ngựa dần dần chạy bước nhỏ, tốc dộ chầm chậm tăng tốc, không lâu sau, cô cưỡi ngựa chạy nhanh về phía rừng cây trước mặt.

"Oa, mẹ ơi, cô Kỳ giỏi quá." Bóng người đã biến mất, Lục Uy kích động kéo lấy tay mẹ.

Tầm mắt xa vô tận, nơi tiếp giáp giữa rừng cây và đồng cỏ, một bóng trắng cưỡi trên ngựa, chạy nhanh về phía bên đây, mái tóc Kỳ Ngôn bị gió thổi tung bay, cằm khẽ ngẩng lên, tư thế mạnh mẽ khỏe khắn, khoảng cách càng ngày càng gần, nụ cười trên mặt cũng dần dần rõ ràng, ngập tràn tự tin.

Ánh mắt Lục Tri Kiều ngẩn ngơ ngắm nhìn, ánh mắt có chút mê li, nhịp tim cũng đập loạn theo tuần suất tiết tấu của móng ngựa.

Một tiếng gió lướt qua bên tai, Kỳ Ngôn sớm đã kéo dây cương giảm tốc độ, quay về điểm xuất phát ban nãy rồi dừng lại, du khách bên cạnh không hẹn mà đồng loạt vỗ tay, cô ngồi trên lưng ngựa mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng bóng, tự nhiên tiếp nhận lời tán dương của mọi người, sau đó trở mình xuống ngựa.

"Cô Kỳ! Cô giỏi quá đi!" Lục Uy nhào tới ôm chặt lấy Kỳ Ngôn.

Kỳ Ngôn dịu dàng xoa đầu cô bé, sang tay nắm lấy dây cương con ngựa, nói: "Nào, kiểm tra kết quả quan sát của em."

"A, vâng."

Trẻ con sức dực rất dồi dào, sau khi Lục Uy nắm bắt được điểm mấu chốt, Kỳ Ngôn dẫn cô bé đi hai vòng, hai cô trò chơi rất vui vẻ, Lục Tri Kiều đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát, không muốn làm phiền, ngồi trên ghế dài nghỉ ngơi.

Máy ảnh vẫn còn lưu lại nhiệt độ người kia, bị cô ấy giữ trong tay càng thêm nóng.

"Muốn cưỡi ngựa không?" Trong tầm mắt xuất hiện một đôi chân, Lục Tri Kiều ngẩng đầu lên, nhìn thấy Kỳ Ngôn đứng trước mặt, ánh mắt nóng bỏng nhìn cô ấy.

Lục Tri Kiều lắc đầu: "Không."

"Tôi dạy chị." Kỳ Ngôn ngồi xuống cạnh Lục Tri Kiều, "Hoặc là tôi cưỡi cùng chị."

"Em chơi cùng Nữu Nữu đi, tôi..." Âm thanh khựng lại, Lục Tri Kiều cúi đầu, giống như khó lòng mở miệng.

Phải giải thích rằng cô ấy sợ thế nào đây?

Nhưng Kỳ Ngôn dễ dàng nhìn thấu tâm tư của Lục Tri Kiều, không nói ra, đưa tay ra giữ lấy vai cô ấy, đầu ngón tay ấm áp vuốt ve, im lặng an ủi.

"Cảm giác như tâm trạng chị không tốt lắm."

"Có sao?"

"Có phải tôi chiếm dụng quá nhiều thời gian ở chung của chị và con trẻ không..." Kỳ Ngôn cười khổ, ngẩng đầu nhìn Lục Uy đang dắt ngựa đi dạo ở gần đó. Cô bé nói chơi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lúc.

Trái tim Lục Tri Kiều thắt lại, hoảng hốt lắc đầu: "Không không, em không cần nghĩ nhiều như thế, tôi..."

Tôi rất hi vọng em có thể chơi cùng Nữu Nữu.

Lời trào tới bên miệng, nhưng không thốt lên được. Ra ngoài một chuyến, Lục Tri Kiều càng phát hiện bản thân là một người mẹ thất bại, ngoài công việc ra không biết làm gì hết, những thứ con trẻ thích, cô ấy lại không cách nào dẫn nó đi trải nghiệm, giả sử Kỳ Ngôn không ở đây, có lẽ chuyến du lịch này cũng rất vô vị.

Phải thừa nhận bản thân không có năng lực, cũng có chút khó khăn.

Lục Tri Kiều mím môi, cầm lòng chẳng đặng rúc vào lòng Kỳ Ngôn.

"Ừm, không sao, tôi đùa thôi." Kỳ Ngôn co chặt cánh tay, ôm lấy Lục Tri Kiều.

Có rất nhiều chuyện, hiện tại không muốn nói cũng