Chương 23

Chương 23: Thích

Hành lang yên tĩnh không tiếng động, ánh đèn chiếu lên khiến mặt mày phát sáng, Kỳ ­Ngôn đột nhiên dừng bước, cho rằng bản thân nghe nhầm, ngây ra rất lâu mới bình tĩnh lại. Lúc này không có quá nhiều thích thú, cô ngẩng dầu nhìn về cánh cửa phòng 901, nhất thời không nghĩ ra nguyên nhân, nhưng cũng không hỏi, xoay chuyển bước chân đỡ người đi về phía nhà mình.

Tới trước cửa, cô buông một tay lấy chìa khóa trong túi xách, không để ý người bên cạnh không đứng vững loạng choạng một cái, suýt chút nữa ngã ra, Kỳ Ngôn vội vàng co chặt cánh tay ôm lấy Lục Tri Kiều, giữ người vững vàng, cả hai dính chặt lấy nhau.

Trên người Lục Tri Kiều mang theo mùi rượu rất nặng, hơi thở thở ra cũng nóng nực, cô ấy quấn lấy vai Kỳ Ngôn như con Koala, mềm nhũn không xương, mí mắt hé mở, đôi môi khẽ hé ra, mượn ánh sáng trên hành lang, có thể nhìn rõ đôi môi ấy hiện ra mấy vết nứt vì khô khốc.

Kỳ Ngôn nhíu mày, bàn tay loạn xạ lục tìm trong túi xách, cuối cùng tìm được chìa khóa, nhanh nhẹn mở cửa.

Vào nhà, bật đèn.

"Chậm chút, đừng cởi giày vội."

Kỳ Ngôn đỡ lấy Lục Tri Kiều tới bên sô-pha, động tác cẩn thận nhẹ nhàng đặt cô ấy xuống, trọng lượng trên vai đột nhiên nhẹ đi, cả người thoải mái nhẹ nhõm, sau đó ngồi xổm xuống cởi giày giúp Lục Tri Kiều, mang giày ra giá trước cửa, cầm đôi dép lê chuẩn bị riêng cho Lục Tri Kiều, xỏ lên cho cô ấy.

Ban đêm nhiệt độ thấp, trong nhà có chút lạnh, Lục Tri Kiều dựa ngồi lên sô-pha, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, cảnh vật trước mặt liên tục quay vòng, không có cảm giác cân bằng, nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo, cô ấy nhìn thấy Kỳ Ngôn cầm cây lau nhà bọt biển tới, lau sạch sẽ những chỗ ban nãy giẫm giày lên, lo lắng nhìn về bên này một cái, sau đó vào nhà bếp.

Cảm giác thiêu đốt trong dạ dày, lan tràn tới yết hầu, cơ thể cũng nóng nực không thôi, Lục Tri Kiều khó chịu, nhíu chặt mày, không ngừng đưa tay kéo cổ áo xuống.

Kỳ Ngôn đang trong bếp đun nước.

Bên tay là một ly thủy tinh cách nhiệt, đổ hai thìa mật ong vào trong, đợi nước sôi đổ vào nửa cốc, sau đó pha thêm một ít nước lạnh, khuấy đều, nhiệt độ ấm nóng vừa vặn. Cô bưng ly nước ra ngoài, ngồi xuống bên Lục Tri Kiều, khẽ nói: "Uống chút nước mật ong đi, sẽ dễ chịu hơn chút."

Ly nước đưa tới, Lục Tri Kiều vô lực nhấc mí mắt, đưa tay nắm lấy, Kỳ Ngôn sợ Lục Tri Kiều không cầm chắc, một tay đỡ dưới đáy ly, nhìn cô ấy chầm chậm uống nước.

"Cảm ơn..."

Uống xong, Lục Tri Kiều há miệng thở dốc, lại nhắm mắt lại, ngửa cổ ra sau dựa vào thành sô-pha, cả khuôn mặt đỏ như chảy máu, mày đỏ ma mị khác thường lan tràn từ trán tới vành tai, dưới ánh đèn bật lên mấy phần phong thái mê hoặc, giống như những cảm xúc chưa tản đi sau cuộc vui.

Kỳ Ngôn ngẩn ngơ ngắm nhìn, yết hầu vô thức nuốt xuống, ngón tay giữ lấy chiếc ly co chặt, có cảm xúc kích động không yên phận mạnh mẽ xông lên từ đáy lòng.

Nhìn dáng vẻ nở rộ tới cực điểm của Lục Tri Kiều đẹp tới nhường này, kí ức được cất giấu ở một hơi sâu thẳm trong đầu, không ngừng khơi ngợi những dây thần kinh nhạy cảm, mà lí trí giống như mang theo gông cùm kiên cố, khóa chặt tất cả du͙© vọиɠ cuộn trào lên trong Kỳ Ngôn lúc này. Nhưng càng kiềm chế, suy nghĩ càng mãnh liệt, chống đối với cô.

"Sao lại uống nhiều rượu vậy chứ?" Kỳ Ngôn đặt cốc xuống, chầm chậm đưa tay ra, nhưng đặt lên tóc Lục Tri Kiều.

Lục Tri Kiều nhắm mắt, không phản ứng, âm thanh yếu ớt: "Tiếp khách."

Người vẫn tỉnh táo.

Tình trạng say rượu của mỗi người khác nhau, có người uống nhiều rượu sẽ ngất đi, trời đất rung chuyển cũng không gọi dậy được, có người uống nhiều sẽ hành động mất kiểm soát, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, hiển nhiên Lục Tri Kiều thuộc vế sau.

Kỳ Ngôn khẽ nhíu mày, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lấy những sợi tóc mềm mại của Lục Tri Kiều, vén những lọn tóc tán loạn kia lên, lại chầm chậm di chuyển tới trán, gò má cô ấy, nhiệt độ có chút bỏng tay, đột nhiên người kia ngẩng đầu, dán chặt má lên tay cô, trong miệng lẩm nhẩm: "Nóng..."

"..."

Khi say rượu sẽ cảm thấy nóng, đương nhiên muốn tìm thứ gì đó mát mẻ, so sánh với nhiệt độ trên mặt Lục Tri Kiều, bàn tay Kỳ Ngôn có chút lạnh, lúc này vừa hay có thể giảm nhiệt độ cho cô ấy.

Nhưng dính lên tay lâu, bàn tay cũng trở nên nóng hơn, cứ thế này không phải cách, Kỳ Ngôn chăm chú nhìn đôi mắt nhắm chặt của Lục Tri Kiều, cẩn thận đưa tay ra, người kia không phản ứng, lúc này mới yên tâm đứng dậy vào nhà tắm. Bật bình nóng lạnh, lấy chậu rửa mặt hứng một ít nước ấm bưng ra, rồi dùng chiếc khăn mới nhúng vào trong nước, sau đó vắt khô.

Khăn ướt vừa chạm lên trán Lục Tri Kiều, lông mi cô ấy liền động đậy, mở hờ mắt, Kỳ Ngôn còn tưởng Lục Tri Kiều phản kháng, dịu dàng dỗ dành: "Lau mặt sẽ dễ chịu hơn."

Còn chưa nói xong, Lục Tri Kiều đã nhắm mắt lại.

Lục Tri Kiều mặc cho chiếc khăn ướt cẩn thận tỉ mỉ di chuyển trên mặt, hơi nước bốc hơi hấp nhiệt, lặp đi lặp lại mấy lần như thế, quả thật có thể làm giảm hơi nóng, cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.

"Đỡ hơn chút nào chưa?" Kỳ Ngôn khẽ hỏi.

Lục Tri Kiều ừm một tiếng bằng giọng mũi, không nhúc nhích, quần áo trước ngực cũng trập trùng theo tần suất hô hấp, tuy nhắm mắt, nhưng ấn đường vẫn nhíu lại thành rãnh.

Lúc nhỏ từng cùng bố tới buổi tiệc rượu làm ăn, Kỳ Ngôn còn nhớ, lúc đó mấy người đàn ông lớn tuổi uống rượu, hình như là rượu trắng, uống hết một vòng, vỏ chai rượu đủ để chơi bowling, cô tưởng rằng tửu lượng của bố rất tốt – nếu không phải lúc quay về chính mắt nhìn thấy bố nôn thốc nôn tháo ra cả dịch chua.

"Ngôn Ngôn, tuyệt đối đừng nói với mẹ con..." Người đàn ông đó mặt đỏ bừng, choáng váng nói.

Đương nhiên Kỳ Ngôn sẽ giữ bí mật, nhưng sau đó không biết tại sao mẹ vẫn biết. Không nổi nóng, cũng không chất vấn, nhưng mặt mày đau lòng lắc đầu thở dài.

Đó là lần đầu tiên cảm nhận được một thứ áp lực nặng nề, lúc đó không hiểu tại sao, sau khi trưởng thành mới dần dần hiểu ra, là vì cuộc sống.

Khi buông tuồng, uống rượu và bàn tiệc hoàn toàn khác nhau, một người chủ động nắm chắc, một người bị động không thể khống chế, giả dụ hôm nay không ngẫu nhiên gặp được, Kỳ Ngôn nào có thể nhìn thấy dáng vẻ chật vật tới vậy của Lục Tri Kiều, với tính cách của đối phương, chắc chắn không hi vọng bị người khác nhìn thấy.

Nhưng hiển nhiên so với những điều đó, thứ khiến Lục Tri Kiều quan tâm hơn, khiến cô ấy thà ngồi lì ở chỗ này, cũng không chịu về nhà.

Kỳ Ngôn ngồi xuống cạnh cô ấy, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lục Tri Kiều ôm trong lòng bàn tay mình, giống như tự nói tự trả lời: "Chị yên tâm, chuyện tối nay, tôi sẽ không nói cho Nữu Nữu."

Ngón tay người bên cạnh đột nhiên co lại, móng tay rạch qua lòng bàn tay Kỳ Ngôn, sống chết đâm lên, nhưng không dùng nhiều lực, có chút run rẩy, ấn đường Lục Tri Kiều nhíu sâu thêm mấy phần, lông mi cũng run lên, đột nhiên có giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt, hơi thở trở nên dài dằng dặc.

"Ừm."

Cô ấy không muốn bị con gái nhìn thấy dáng vẻ này của bản thân.

Đầu mũi Kỳ Ngôn chua xót, giữ lấy vai Lục Tri Kiều để cô ấy dựa vào lòng mình, ngón trỏ cong lên chầm chậm lau đi giọt nước trên khuôn mặt cô ấy, "Vậy có nói với Nữu Nữu tối nay không về không?"

"Tăng ca." Lục Tri Kiều vẫn luôn nhắm mắt, miệng lẩm nhẩm, "Con bé sẽ tự đi ngủ."

Nói tới hai chữ cuối cùng, yết hầu Lục Tri Kiều nghẹn lại, khóe mắt lại rơi xuống mấy dòng lệ, sau đó không khống chế được ào ào chảy xuống. Lần này Lục Tri Kiều không trốn tránh Kỳ Ngôn, tự tôn lịch sự gì đó, cô ấy không cần nữa.

Nhớ năm đó vừa tốt nghiệp, Lục Tri Kiều vẫn là một nhân viên nhỏ bé thuộc tầng lớp dưới đáy, thưởng cuối năm chỉ có hai ba nghìn tệ, hoàn toàn dựa vào tiền phần trăm để sinh hoạt. Khi đó văn hóa tiệc rượu nở rộ, cô ấy thường xuyên phải ăn cơm uống rượu cùng khách hàng chỉ để lấy được một đơn hàng chẳng đáng bao nhiêu tiền, trên bàn ăn, chỉ có một mình Lục Tri Kiều là phụ nữ, đám lang sói rình rập, cô ấy có sợ tới đâu cũng chỉ có thể tươi cười tiếp đãi.

Khi đó con gái chưa tròn ba tuổi, còn chưa đi nhà trẻ, chỉ có thể thuê người giúp việc về chăm sóc.

Sau đó Lục Tri Kiều được chuyển tới phòng ngoại thương, chỉ cần đàm phán online với khách hàng, cho dù khách hàng đích thân tới tham quan khảo sát, cũng không cần tới những buổi tiệc rượu kia nữa, ăn cơm là ăn cơm, làm ăn là làm ăn.

Cũng là vì cô ấy không chịu thua kém, tuy chức vụ ngày càng cao, nhưng cũng không tránh khỏi sẽ có lúc phải giao tiếp.

Khi con gái vừa lên lớp hai, có một ngày Lục Tri Kiều về nhà trong tình trạng say mèm, ôm lấy bồn cầu nôn ọe không ngừng, bị nhìn thấy, đứa trẻ ngốc kia bị dọa tới nỗi khóc lên, khóc tới nấc vẫn không ngừng, vừa khóc vừa hứa sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không để mẹ phải bận lòng. Lục Tri Kiều đau lòng không thôi, nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể càng bạt mạng kiếm tiền, như thế cuộc sống mới có thể thoải mái hơn đôi chút.

Mấy năm gần đây, hoàn cảnh tốt hơn rất nhiều, chốt được một đơn hàng lớn không quá liên quan tới việc ăn uống rượu chè, ngược lại, tiệc chúc mừng càng có ý nghĩa hơn.

Hôm nay khách hàng vui, cô ấy cũng vui, uống hơi nhiều một chút.

Men rượu xộc lên, cảm xúc cũng trào lên theo đó, nhớ tới rất nhiều rất nhiều chuyện trước kia, đắng cay mặn ngọt tích tụ chồng chất trong lòng, không thể diễn tả thành lời, liền khó khăn khống chế.

Nước mắt làm ướt áo Kỳ Ngôn, vải vóc màu nhạt lộ ra một mảng vết tích trong suốt lớn, Kỳ Ngôn lặng lẽ ôm lấy cô ấy, đưa tay lau nước mắt thay Lục Tri Kiều, lau tới nỗi năm ngón tay đều dính nước, chưa kịp khô, lại tiếp tục lau, hết lần này tới lần khác, không hề thấy phiền phức.

Bất kì lời an ủi nào lúc này cũng đều không có tác dụng, thay vì nửa hiểu nửa không nói ra những lời sáo rỗng, chẳng thà lặng lẽ ở bên, cho mượn bờ vai, cho mượn cái ôm.

Lúc nhỏ, vào đêm khuya, bố cũng từng tựa vào vòng tay mẹ khóc lên như thế.

Im lặng vượt qua mọi ngôn ngữ.

Thời gian chầm chậm trôi đi, Lục Tri Kiều chầm chậm ngừng khóc, nước mắt không còn rơi nữa, chỉ là men rượu xông lên đầu óc tới đau đớn, có chút gật gù buồn ngủ, được người kia ôm lấy, mềm mại, ấm áp, càng thêm buồn ngủ, cô ấy vô thức ôm lấy Kỳ Ngôn, mí mắt cụp xuống.

"Nếu tôi không gặp chị, tối nay chị sẽ đi đâu?" Kỳ Ngôn khẽ hỏi, cảm nhận khuôn mặt Lục Tri Kiều đã khô nước mắt, thu ngón tay về, lấy khăn ướt đã lạnh ở một bên, cẩn thận lau cho cô ấy.

Lục Tri Kiều run lên, mí mắt vén lên, "Khách sạn."

Kỳ Ngôn khựng lại.

"Một mình." Lục Tri Kiều bổ sung giải thích.

Nhắc tới khách sạn, lại nhớ tới tối đó, sau đó một loạt tưởng tượng lại bắt đầu trồi lên không có giới hạn. Kỳ Ngôn thầm ảo não, nhỏ tiếng đáp lại, rồi tiếp tục nói: "Có để ý tối nay ở lại chỗ tôi không?"

Đổi lại bình thường, nếu người này chủ động tìm tới cửa, cho dù cô buông ra, nhưng nhất định sẽ phải trêu đùa một phen, lợi dụng đủ mới tha cho về, nhưng hôm nay không biết tại sao, không hề có chút tâm trạng trêu đùa, không khí dường ngưng ngưng trệ đè nén, trầm ngâm.

Nhưng Lục Tri Kiều không phát hiện, mềm nhũn giống như vũng bùn, "Gây thêm phiền phức cho cô rồi..."

"Không phiền, vừa hay giường của tôi..."

"Tôi ngủ sô-pha."

"..."

Sắc mặt Kỳ Ngôn cứng lại, nhếch khóe môi: "Sô-pha lạnh, tôi không lắp điều hòa ngoài phòng khách."

"Không sao."

"..."

Say tới mức này cũng không quên giữ phép lịch sự tới cuối cùng, người này hệt như phong cách ăn mặc, cúc áo phải cài tới nút trên cùng, Kỳ Ngôn cảm thấy buồn cười, vốn dĩ bản thân không nghĩ tới chuyện khác, đơn thuần nghĩ rằng chiếc giường mét tám đủ cho hai người ngủ, người này lại rất có triển vọng, khiến suy nghĩ của cô bị nghiêng ngả.

Sô-pha phòng khách đủ rộng đủ mềm, một người trưởng thành nằm còn dư, chỉ là không quá thoải mái khi lật người, động tác hơi lớn một chút cũng có thể rơi xuống, rất thử thách tướng ngủ của người ta có thành thật hay không. Kỳ Ngôn lấy gối cùng chăn bông dự phòng tới, chân tay nhanh nhẹ đắp lên, Lục Tri Kiều không lập tức nằm xuống, nói muốn đi tắm.

"Chị thế này rồi còn muốn tắm nữa à?" Kỳ Ngôn nhíu mày.

Lục Tri Kiều chống mí mắt, ngón trỏ xoa nhẹ lên huyện thái dương, lảo đảo đứng dậy: "Được mà, không sao." Vừa nói xong, chân nhũn ra kéo theo cơ thể loạng choạng, suýt chút nữa ngã xuống, Kỳ Ngôn vội vàng tiến lên phía trước đỡ lấy cô ấy, "Còn nói không sao, vào trong mà ngã ra thì làm sao? Hoặc là không tắm, hoặc là tôi tắm giúp chị."

Câu nói cuối cùng khiến người ta nghĩ ngợi.

"Không cần đâu..." Lục Tri Kiều mềm nhũn trong bờ vai Kỳ Ngôn, giãy ra muốn đứng thẳng, vì say rượu mà khuôn mặt ửng hồng, xinh đẹp động lòng người.

Kỳ Ngôn đột nhiên cảm nhận được ám muội trong lời mình, ho nhẹ đôi tiếng, di chuyển ánh mắt.

Nhà tắm trong nhà rất lớn, có cả vòi hoa sen lẫn bồn tắm, Kỳ Ngôn vào trong thu dọn qua một lượt, xả nước nóng, bày đồ dùng tắm rửa ngay nơi thò tay ra là lấy được, lại kê đệm chống trượt lên, trải bên bồn tắm, sau đó lục tìm trong tủ những đồ dùng sinh hoạt mới tinh.

"Đây là bàn chải, cốc, khăn mặt với khăn tắm mới."

"Đây là dầu gội đầu, sữa tắm, sáp dưỡng tóc, kem bôi, kem dưỡng, muối tắm..."

"Còn đồ dưỡng da, có thể dùng của tôi."

"Đồ ngủ tôi từng mặc nhưng đã giặt sạch rồi, đồ lót thì mới, chị dùng tạm chút."

"Có chuyện gì cứ gọi tôi ngay, tôi ở ngoài phòng khách."

Nhìn Kỳ Ngôn như em gái giúp việc bận rộn không ngừng, dáng vẻ nửa căng thẳng nửa thích thú, vẻ mặt Lục Tri Kiều có chút rung động, ánh mắt nhuộm men say phảng phất một lớp hơi nước, trong lòng như có ngọn lửa lớn bao trùm, trái tim ở nơi sâu thẳm được lớp băng che đậy dần dần thức tỉnh. Nhưng rất nhanh, cảm giác ấy bị men rượu cùng cơn buồn ngủ đánh tan, cô ấy chỉ muốn nhanh chóng tắm rửa rồi ngủ một giấc.

"Cảm ơn." Lục Tri Kiều chân thành nói, đỡ lấy tường bước vào nhà tắm, đóng cửa lại.

Nụ cười trên mặt Kỳ Ngôn đột nhiên biến mất, ánh mắt tối đi, đứng ngây tại chỗ.

Trong phòng tắm truyền tới âm thanh sột soạt ma sát của vải vóc, bóng người trên cửa kính lắc lư, Kỳ Ngôn đang mài giũa hai chữ cảm ơn, trong lòng không diễn tả thành lời, đột nhiên sinh ta một tia sầu khổ. Rõ ràng trong khoảnh khắc này, khoảng cách giữa hai người gần ngay trong gang tấc, nhưng dường như lại đứng ở hai nơi cách xa đối phương nhất.

Âm thanh tiếng nước khuấy động.

Vào trong bồn tắm rồi.

Trong môi trường yên tĩnh, thính giác đặc biệt mẫn cảm, Kỳ Ngôn đứng trước cửa tỉ mỉ lắng nghe, cầm lòng chẳng đặng nhớ tới buổi tối điên cuồng đầu tiên của hai người – khắp nơi trong phòng lưu lại dấu vết còn chưa đủ, cuối cùng vào trong nhà tắm, khuấy động trong làn nước.

Cảnh tượng càng gần ngay trước mắt, càng nghĩ càng mê hoặc, gò má liên tục nóng lên, cùng với cơ thể nóng nực, cô sợ bản thân không khống chế được sẽ xông vào trong, cố gắng chặn đứng suy nghĩ ấy, bước chân ra ngoài giống như chạy trốn.

Gần mười giờ.

Kỳ Ngôn đổ chậu nước đã nguội lạnh trong phòng khách đi, giặt sạch chiếc khăn nhỏ, treo trên móc đồ bên bồn rửa mặt, nghe thấy tiếng nước bên trong dập dềnh, không muốn dừng lại nhiều thêm một khắc, quay người về phòng ngủ.

Đóng cửa lại, cô dựa lưng vào cửa, khẽ thở dốc, giơ tay che mặt, vẫn còn nóng.

Bắt buộc phải tìm chuyện gì đó làm để di chuyển lực chú ý, Kỳ Ngôn cầm quyển "Đối Thoại Cùng Thần" tối qua vẫn chưa đọc xong, ra sô-pha phòng khách, vừa đợi vừa đọc, trái tim chầm chậm bình tĩnh lại.

Tối nay vốn nhiều mây, bầu trời tối đen, nhưng đêm càng về đêm, đám mây đen tích tụ cũng dần dần tản đi, một mảnh trăng lưỡi liềm trong trẻo lộ