Chương 34

Một cao một thấp, hai người đứng trước của tiệm của người khác. Bên cạnh có không ít người nhìn bọn họ, dù sao người đàn ông quần áo chỉnh tề, bộ dáng anh tuấn, trong ngực có chàng trai nhỏ mang hình dáng lê hoa đái vũ*.

* [Giải thích thành ngữ- lê hoa đái vũ: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái khi khóc.]

Cảnh tượng đó, phải nói là có chút đẹp.

"Khóc xong rồi có thể về nhà chứ?"

Thẩm Thần hít hít mũi: "Em không muốn về nhà."

Lục Tranh không nói gì, Thẩm Thần lại nói: "Em vừa rồi muốn đi tìm Lan Khuê."

"Trúc Lan Khuê ở đại viện."

Thẩm Thần: "....."

Lục Tranh: "Thật sự không muốn về nhà?"

Thẩm Thần nghĩ tới về nhà sẽ đối mặt với Lưu Lương, cậu liền kháng cự: "Đi đâu đều được, em không về nhà."

Thẩm Thần kiên trì, vì vậy hơn bốn mươi phút sau, cậu đang ở trong căn phòng của một khách sạn.

"Bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại về nhà, nói cho ông biết đêm nay em ở bên ngoài." Lục Tranh nói.

Thẩm Thần gật gật đầu, nhưng có chút lo lắng mà nói: "Ông sẽ cảm thấy em nháo loạn sao?"

Lục Tranh cười một tiếng: "Bây giờ em còn lo chuyện này?"

"...."

"Yên tâm, bọn họ sẽ hiểu."

"Vâng."

Lục Tranh gọi điện về cho người trong nhà nói đã tìm thấy Thẩm Thần, sau đó quay đầu lại nói: "Đói chưa, gọi đồ ăn đi."

Thẩm Thần vẻ mặt thấp thỏm mà nhìn anh: "Mẹ em lúc nãy, có ở đấy không..."

"Có."

"Mẹ em đã nói gì?"

"Không, ông nói, bà ấy rất lo lắng cho em."

Thẩm Thần mắng thầm, cảm thấy không được tự nhiên mà quay đầu đi.

Lục Tranh đem biểu tình của cậu vào trong mắt, cũng biết chuyện này đối với cậu có ảnh hưởng rất lớn, trong khoảng thời gian ngắn này sẽ không giải quyết được.

"Ăn cơm."

Thẩm Thần hiện tại không muốn ăn, lắc đầu nói: "Em không đói."

Lục Tranh nhăn mày: "Tôi đói, đi ra ngoài tìm em vẫn chưa có ăn cơm."

Thẩm Thần: ".....Vâng."

"Cùng tôi ăn một chút." Thẩm Thần không dám nói gì, nhìn vẻ mặt bất mãn của Lục Tranh, ngoan ngoãn gật đầu.

Nhân viên khách sạn nhanh chóng mang đồ ăn lên, lúc ăn tối xong cũng đã mười giờ.

"Ngày mai còn phải đi học đúng không?"

Thẩm Thần để đũa xuống: "Ngày mai em không có tiết, nhưng đến trường để báo cáo."

"Vậy em mau đi nghỉ sớm. Ngày mai sẽ có người mang hành lý đến trường cho em."

"Vâng."

Thẩm Thần đứng dậy đi về phòng nghỉ, đi được vài bước liền quay đầu lại: "Anh Lục Tranh, lát nữa anh sẽ đi ạ?"

Lục Tranh dựa vào cạnh bàn, nghe vậy nâng mắt nhìn cậu: "Không muốn tôi đi?"

Tim Thẩm Thần đập mạnh một cái, vành tai nhanh chóng nóng lên. Khi anh nói lời này ra, giọng hơi trầm, như thổi ra hạt cát, chẫm rãi đầy vẻ mê người khó tả.

Cậu không biết phải trả lời thế nào cho phải.

Lục Tranh nhìn bộ dáng trốn tránh của cậu có chút xấu hổ, anh cười nhẹ: "Em vào ngủ đi, tôi ngồi đây lát nữa sẽ đi."

Thẩm Thần "a" một tiếng, vội vàng xoay người đi về phòng nghỉ.

Thẩm Thần sau khi tắm rửa xong, thay áo ngủ trong khách sạn, đi về phía giường ngủ nằm xuống.

Nhưng cậu không ngủ ngay, mặc dù cơ thể rất mệt mỏi, nhưng chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến cậu rất rối bời, không thể ngủ được. Hơn nữa....Thẩm Thần nhớ đến mới lúc nãy cậu trước mặt Lục Tranh khóc nức nở, thật là, vừa xấu hổ vừa hối hận.

Bộ dáng khóc nức nở của cậu nhất định là rất xấu.

#playerDailymotion {width: 520px; float: right; padding-left: 10px; margin-right: -10px;}

"A....Nhẫn nhịn thêm là tốt rồi, khóc cái gì chứ." Thẩm Thần đưa tay lên che mắt, nhào lên úp mặt vào gối.

Hơn nửa giờ sau, cậu vẫn không thể ngủ được. Vì vậy dứt khoát ngồi dậy, lấy điện thoại di động ra nhìn.

Di động đã hết pin nên đã tắt máy.

Cậu rời giường, chân tay nhẹ nhàng đi ra ngoài, lúc này, Lục Tranh hẳn là đã đi rồi.

Thẩm Thần đi đến phòng khách quả thật không thấy bóng dáng của Lục Tranh, vừa mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, đột nhiên cậu phát hiện có người nằm trên ghế sô pha.

Thẩm Thần: "....."

Lục Tranh một tay gối dưới đầu, một tay khác để ở bụng, trông rất nhàn nhã.

Trên mặt đất trải thảm lông, cho nên Thẩm Thần đi qua không gây ra tiếng động. Cậu đi đến bên cạnh anh ngồi xổm xuống, nhỏ giọng gọi anh một tiếng.

Nhưng anh không tỉnh.

Thẩm Thần nhấp nhấp môi, đột nhiên nhớ tới mấy năm trước cũng có tình cảnh như này. Khi đó là sinh nhật của Quý Nhiễm, anh uống quá nhiều nên đã nằm ở phòng nghỉ, cậu lúc đó cũng ngồi xổm xuống trước mặt anh, còn mơ mơ hồ hồ mà hôn anh.

Tuy rằng cảm xúc khi hôn anh cậu đã quên, nhưng cảm giác kinh tâm động phách vẫn tồn tại trong đầu cậu.

Thẩm Thần nhìn gương mặt anh tuấn của anh, trong lòng chua xót.

Anh luôn xuất hiện những lúc cậu bất lực yếu đuối nhất, anh giúp đỡ cậu, an ủi cậu, khiến cậu không cảm thấy lo lắng sợ hãi nữa.

Cậu đã quyết tâm quên đi người đàn ông này, nhưng anh luôn cố tình xuất hiện trước mặt cậu, khiến lòng cậu rối rắm vô cùng.

"Còn muốn nhìn bao lâu nữa, không tính ngủ sao?" Đột nhiên, người trước mặt đang ngủ mở mắt ra nhìn cậu.

Thẩm Thần đang chìm vào thế giới riêng của mình, lúc này bị cắt ngang, sợ đến mức bật ngã về phía sau.

Nhưng lần này Lục Tranh nhanh tay đỡ lấy cậu, một tay anh đặt sau đầu cậu phòng lưng va đập vào bàn trà, lại dùng lực kéo cậu lại. Đột nhiên kéo lại gần, cả hai đều không ngờ rằng khoảng cách của hai người chỉ còn có vài cm.

Thẩm Thần giật mình, cả người cứng đờ.

Gần như vậy, cậu tinh tường nhìn đôi mắt đen láy của anh tựa như bóng đêm. Chuyên chú, rõ ràng, khẩn trương,.... Bên trong đôi mắt ấy ẩn như phảng phất ánh đèn, tựa hồ có thể đem cậu hút vào.

"Em...em nghĩ anh đã ngủ." Thẩm Thần thử dịch người một chút, lại phát hiện bàn tay anh giữ sau đầu, cậu không dám động đậy.

"Anh?"

Lục Tranh dừng một chút, tựa như vừa hồi phục lại tinh thần.

Vội thu lại ánh mắt, bàn tay dần buông lỏng. Thẩm Thần từ trên mặt thảm đứng lên, tim đập nhanh như trống vỗ.

"Sao em lại ra đây." Lục Tranh rũ mắt, giọng nói có chút khàn.

Thẩm Thần có chút xấu hổ mà cọ cọ chóp mũi: "Không...A, em ngủ không được liền đi ra đây, không nghĩ đến anh sẽ còn ở đây."

Lục Tranh nghiêng đầu nhìn cậu một cái, lúc này mới phát hiện Thẩm Thần đang mặc áo ngủ của khách sạn, phía trên được che kín, chỉ để lộ hai chân dưới vạt áo ngủ.

Cậu rất trắng, từ bắp chân đến đùi, trắng đến phát sáng.

"Sao em lại không mang dép."

Thẩm Thần theo tầm mắt của anh nhìn chân mình: "A...ở đây không phải có thảm sao?"

Lục Tranh nhấp nhấp môi, thu lại tầm mắt từ đùi cậu lại, đột nhiên đứng dậy nói: "Tôi đi đây, em vào ngủ đi."

Thẩm Thần: "Anh không ngủ ạ?"

"Tôi?" Lục Tranh nhìn cậu, vẻ mặt có chút dị thường: "Chỉ có một cái giường, tôi ngủ ở đâu?"

Thẩm Thần: "...."

Cậu hỏi vấn đề này chỉ vì không có đề tài để nói chuyện, cậu vừa nhìn thấy anh ngủ trên ghế sô pha, cho nên mới thuận miệng hỏi. Nhưng bây giờ đột nhiên Lục Tranh nói như vậy, cậu không biết phải trả lời như thế nào.

Ngủ trên giường? Làm sao được?

Ngủ ở sô pha? Thật quá đáng.

Thẩm Thần níu ngón tay, cảm thấy xấu hổ đồng thời cảm thấy có chỗ nào đó rất kỳ quái.

Nói tóm lại, những câu hỏi tối nay của Lục Tranh rất khó trả lời....

Lục Tranh nhìn bộ dáng co quắp bất an của cậu, bất dắc dĩ mà cười một tiếng: "Ngày mai trở về trường học nói cho tôi một tiếng, tôi phải trở về quân khu sớm, không thể qua đón em được."

Thẩm Thần: "Dạ!"

......

Chín giờ sáng Thẩm Thần tỉnh dậy, cậu rời khách sạn, trở về trường học.

Hôm nay bạn cùng phòng ký túc xá đã đến, mọi người cả kỳ nghỉ hè không gặp nhau, lúc này cùng ngồi một chỗ trò chuyện rất sôi nổi.



Lúc Thẩm Thần đi vào, bạn cùng phòng Trần Hiểu nhìn cậu vẫy vẫy tay: "Thẩm Thần cậu tới rồi, tớ mang đặc sản ở quê lên, cậu đến đây nếm thử."

Thẩm Thần nhìn cậu cười cười, đi qua cầm lấy điểm tâm nhỏ: "Các cậu đều đến sớm như vậy."

"Không còn sớm nữa, giữa trưa rồi." Trần Hiểu cảm thấy kỳ quái hướng về phía Thẩm Thần nhìn vài lần: "Này, thế nào mà cậu không mang theo hành lý vậy."

Thẩm Thần đi tay không tới, cậu không nhắc đến chuyện hôm qua, đành phải nói: "Hành lý hơi nhiều, người trong nhà còn chưa gửi đến cho tớ."

"À...tớ nói này, các cậu là người địa phương thật tốt, gần như vậy, người trong nhà có thể đem hành lý giúp."

Một bạn khác trong phòng cũng hâm mộ nói: "Đúng đấy, cuối tuần cũng có thể về nhà, không như tớ a..., quanh năm suốt tháng chỉ có thể trở về hai lần."

Trần Hiểu: "Ha ha ha cậu gả cho anh chàng ở nội đô đi, cậu ở đây liền có nhà, thích thì trở về."

"Xời! Người nội đô đâu có dễ lấy như thế, cứ nói lớp tớ này, mấy bạn nam dân nội đô gốc có hai ba người."

"Đúng vậy, phải làm quen nhiều một chút sẽ gặp được thôi, này Thẩm Thần, cậu sinh ra ở đây, nhất định là quen biết rất nhiều chàng trai có hộ khẩu nội đô nhỉ?"

Sinh ra ở đây....không phải, cậu mười ba tuổi mới đến đây.

Về phần các chàng trai nội đô, trong đại viện quả thật rất nhiều.

"Có quen, nhưng không thân."

"Ây...sao cậu không đi làm thân được vài người chứ." Trần Hiểu thở dài: "Có điều cũng phải, với cái tính này của cậu sẽ không chủ động đi trêu ghẹo ai đâu."

Thẩm Thần: "...."

"Này Thẩm Thần, tớ mà là cậu thì bạn trai đã xếp thành hàng dài như thế này, nói đi, sao cậu không yêu đương vậy?"

Thẩm Thần lắc đầu, cười: "Thế nào lại chuyển sang nói thành chuyện của tớ vậy?"

"Tớ nghe nói có một học trưởng đang theo đuổi cậu, là...người của câu lạc bộ nhϊếp ảnh."

Trần Hiểu: "Thật hay giả vậy? Là ai là ai?

"Nghe nói còn rất đẹp trai, tớ quên tên rồi."

Nói xong, mọi người đồng loạt nhìn về phía Thẩm Thần.

Thẩm Thần: "Tớ đi mua chai nước."

Thẩm Thần thật sự không có thói quen tán gẫu với bạn cùng phòng về chuyện tình cảm. Vậy nên, đành phải tìm cách trốn đi.

Mấy cậu bạn cùng phòng cũng thật dễ quên, lúc cậu trở về các cậu ấy đang tán gẫu về các tin đồn của minh tinh đến vui vẻ.

"Các cậu biết không, phòng đại diện của Trình Yên Chi đưa thông báo nói chuyện của Trình Yên Chi và Giang Vũ đang yêu nhau đều là giả."

"Ôi tớ sớm nói là giả rồi mà, không chừng là tạo scandal."

"Ồ, tuần trước không phải có bài phỏng vấn sao, Trình Yên Chi nói về hình mẫu lý tưởng các cậu thấy không, cô ấy nói thích đàn ông có trách nhiệm, còn đặc biệt mà nói ví dụ là quân nhân, không ngờ cô ấy lại thích quân nhân cơ đấy."

"Thật ra mình cũng rất thích ha ha."

"Có điều các cậu không cảm thấy kỳ quái sao, vì sao lại miêu tả kỹ càng như vậy, trên mạng có người nói Trình Yên Chi đã có bạn trai, chính là người đàn ông thần bí kia, bóng dáng đấy, nhớ rõ không?"

"A, nhớ rõ nhớ rõ!"

....

Thẩm Thần đang thu dọn đồ vật trên bàn mình, kỳ nghỉ hè trôi qua, bàn và ngăn tủ phủ một lớp bụi.

Lúc nghe được bạn cùng phòng bàn tán về Trình Yên Chi về scandal bạn trai, cậu hơi khựng lại. Đảm đang, có trách nhiệm, là quân nhân.....

Cô ta miêu tả tỉ mỉ như vậy, khó trách có thể kích động lòng hiếu kỳ của mọi người.

Dọn dẹp xong, Thẩm Thần cầm khăn lông đi đến phòng vệ sinh giặt sạch.

Đúng lúc này, di động vang lên.

Thẩm Thần lau khô tay, đi ra nghe máy: "Alo."

"Em đang ở trường?"

"Em đang ở ký túc xá."

"Ừ, tôi mang hành lý đến cho em, đang ở dưới lầu."

Thẩm Thần sửng sốt: "Anh đem đến cho em sao?"

Lục Tranh nói: "Vốn dĩ là chú Chung sẽ đem qua, nhưng buổi chiều tôi không có việc, cho nên liền đem đến cho em."

Thẩm Thần vừa mừng vừa sợ: "Vậy anh chờ em một chút! Em lập tức đi xuống."

"Ừ."