Chương 14: Kẹo mạch nha

"Bảo bối, đợi lát nữa chồng sẽ đút no em." Kiều Tước không chút để ý rút dươиɠ ѵậŧ ra khỏi tay Sở Ninh, xoa nắn cặp mông vểnh, đột nhiên tát xuống một cái, làm cho hai bên mông trắng nõn nổi lên màu hồng nhạt.

"A..." Sở Ninh nhịn không được hô ra tiếng, đôi mắt ướŧ áŧ, vòng eo mảnh mai căng cứng, hô hấp hỗn loạn.

Kiều Tước hạ xuống một nụ hôn giữa trán Sở Ninh, đi tới sô pha trong phòng khách, lấy ra dầu bôi trơn không biết đã chuẩn bị khi nào, lúc quay về tùy ý mà vén tóc ngược ra sau, lộ ra ngũ quan sắc bén rõ ràng.

Làm cho Sở Ninh động tình chính là bộ dáng thân trên trần trụi của Kiều Tước, hạ thân mặc một chiếc quần ngủ lỏng lẻo, vải dệt mỏng manh hoàn toàn không che được côn ŧᏂịŧ dữ tợn phía dưới.

"Lúc này mà còn có thể thất thần sao?" Kiều Tước tùy tay đặt lọ bôi trơn sang một bên, ôm Sở Ninh xuống dưới, làm cho nhóc con đối mặt với bàn ăn, mới từ sau lưng giam cầm người trong ngực, khıêυ khí©h lỗ tai mẫn cảm của Sở Ninh.

"...Không thể làm ở đây...Lòng Đỏ Trứng còn...ưʍ..." Sở Ninh bị nụ hôn nóng bỏng của Kiều Tước trêu đùa đến cả người phát run, lại còn thở phì phò nỗ lực nói.

Kiều Tước nhướng mày, thế nhưng lại mở hộp đồ ăn dự phòng cho mèo ra, đặt ở bên kia bàn làm cho Lòng Đỏ Trứng vừa ăn vừa xem.

"...Em biết là em vốn không nên cầu anh mà...A..." Sở Ninh căm giận nói, còn chưa dứt lời đã bị Kiều Tước trêu đến nhịn không được tiếp tục thở dốc.

"Bảo bối nên lo cho mình trước đi thì hơn." Kiều Tước đặt Sở Ninh lên bàn, phần lưng trắng nõn lộ ra, cơ bụng gầy rắn chắc duyên dáng, dươиɠ ѵậŧ nóng cứng cách một tầng vải mỏng manh đâm trên cánh mông vểnh trần trụi của cậu, cảm giác cứng rắng đáng sợ vô cùng rõ ràng.

"...Ha...A..." Cặp mông mẫn cảm cùng với thân dưới bại lộ trong không khí vốn đã làm cho Sở Ninh thấy thẹn đến cực điểm, bây giờ dươиɠ ѵậŧ của nam nhân bừng bừng phấn chấn không ngừng đâm cậu, nhắc nhở cậu nó cũng đang động tình.

Cái tay linh hoạt của Kiều Tước tiến vào trong áo sơ mi của Sở Ninh, dọc theo xương bướm hơi nhô lên, xẹt qua lưng, lại đi theo đường cong phần eo lỏa lồ mà xoa nắn, sờ qua mông vểnh trắng tuyết non nớt, xâm nhập vào kẻ mông, đi tới cái lỗ da^ʍ bởi vì động tình cùng với nước da^ʍ ở cái bướm phía trước mà trông có vẻ vô cùng dâʍ đãиɠ.

"...A...Ô..." Cái nơi chưa từng bị đυ.ng vào lại bị người trong lòng đâm thọc, Sở Ninh không nhịn được rêи ɾỉ ra tiếng, sườn mặt nổi lên màu đỏ.

Khóe miệng Kiều Tước cong lên, cầm lấy lọ bôi trơn thúc tình bên cạnh, quẹt lấy không ít, nhìn hậu huyệt mềm mại của cậu, ngón tay dính dầu bôi trơn xoa nắn bên ngoài hồi lâu mới thọc vào một ngón, đâm chọc lỗ nhỏ ngây ngô kia: "Cứ như là muốn nuốt luôn ngón tay của anh vào bụng vậy, bảo bối đói rồi sao?"

"...Ô...Tên khốn...Anh chỉ biết bắt nạt em thôi..." Sở Ninh bị bắt phải chổng cao cái mông trắng nõn cho Kiều Tước đùa giỡn, cánh tay chống lên bàn, đôi mắt ướŧ áŧ đối diện với Lòng Đỏ Trứng, răng nanh cắn môi, giống như là con mèo đang uy hϊếp người, bây giờ đối tượng bị uy hϊếp lại thật đúng là một con mèo.

Lòng Đỏ Trứng khó hiểu đi tới liếʍ Sở Ninh một cái, không hiểu tại sao mỹ nhân thường ngày luôn ôn nhu mềm mại, bây giờ lại hô hấp hỗn loạn nằm dưới thân ba ba, còn dùng ánh mắt hung dữ với nó, cuối cùng giống như là cảm thấy nhàm chán, ăn uống no đủ nhảy xuống bàn ăn đi về ổ mèo.

"...Ô..." Sở Ninh vừa mới bị Lòng Đỏ Trứng liếʍ một chút đã cảm thấy thẹn đến cả người run rẩy, lại chỉ có thể nỗ lực chống tay lên bàn ăn, áo sơ mi màu xám rộng mở, lộ ra cặρ √υ" đã bị tra tấn đến đáng thương cùng với bụng nhỏ rắn chắc, cánh mông tuyết trắng dâʍ đãиɠ nhếch lên cao, để cho bàn tay khớp xương rõ ràng của Kiều Tước muốn làm gì thì làm trong cái lỗ da^ʍ còn chưa trải sự đời kia.

"Chồng em không phải là đang thương em sao?" Hô hấp Kiều Tước nóng rực, ngữ khí rất tiếc nuối, thọc ngón tay thứ ba vào trong hậu huyệt, trong lúc thọc vào rút ra thường xuyên đâm vào chỗ gần nơi tuyến tiền liệt, chơi bông cúc non của Sở Ninh đến ướt dầm dề phát ra tiếng vang "òm ọp" dâʍ đãиɠ.

"...A...Chồng ơi...Bên trong...Ngứa quá...Ô..." Sở Ninh mặt mày ửng hồng, vặn eo giống như là muốn ngăn ngứa, cánh mông từng chút từng chút cọ xát dươиɠ ѵậŧ cương cứng của Kiều Tước, trong đầu lộn xộn, hô hấp dồn dập.

Dầu bôi trơn kia vốn còn kèm theo thành phần thúc tình, Kiều Tước còn cắm trong lỗ nhỏ của cậu lâu như vậy, tuy rằng không nhiều lắm nhưng dựa vào thể chất mẫn cảm của Sở Ninh, chỉ sợ nếu Kiều Tước không cᏂị©Ꮒ cậu, cậu sẽ bị tìиɧ ɖu͙© khống chế thành một con chó mẹ mất.

Tuy bộ dáng đó của Sở Ninh trong tưởng tượng vô cùng mê người, nhưng Kiều Tước chỉ muốn cậu thanh tỉnh hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ, vì thế kéo quần xuống, dươиɠ ѵậŧ cương cứng nóng rực đã lâu nhảy ra, cán côn ŧᏂịŧ nổi lên gân xanh, qυყ đầυ to lớn đỏ thẩm sung huyết, lộ ra mã mắt đang chảy từng tia dâʍ ɖị©ɧ.

Tuy là như thế, Kiều Tước lại không nhanh không chậm mà kéo quần ngủ xuống, khó khăn lắm mới lấy ra được hai viên tinh hoàn no năng, xoa vuốt cán dươиɠ ѵậŧ, cọ xát vài cái trên cánh mông Sở Ninh, thọc mở cái miệng nhỏ non nớt lại tham ăn của Sở Ninh, côn ŧᏂịŧ dữ tợn to béo vùi thật sâu vào trong thân thể thiếu niên.

"...A...Ô...Cắm tới rồi..." Lỗ da^ʍ ngứa ngáy trống rỗng của Sở Ninh được lấp đầy, kɧoáı ©ảʍ cọ qua điểm da^ʍ làm cậu sướиɠ đến tận cùng, cảm giác này rất khác so với lúc được cᏂị©Ꮒ bướm nhỏ, mã mắt Kiều Tước cọ qua tuyến tiền liệt làm cậu sướиɠ đến cả người phát run.

"...Ưʍ...Cái miệng nhỏ của bảo bối thật chặt...Nóng quá..." Kiều Tước nhìn cái lỗ nhỏ đã bị cᏂị©Ꮒ đến đỏ lên mà còn không ngừng cắn chặt dươиɠ ѵậŧ của hắn, thở gấp chậm rãi đẩy hông, bàn tay vói vào trong áo sơ mi của Sở Ninh, tình sắc mà vuốt ve tấm lưng tuyết trắng của cậu.

"...Ô...Bên trong trướng quá...Thật nóng...Chồng quá lớn..." Theo động tác chậm rãi của hắn mà cảm giác của Sở Ninh càng thêm rõ ràng, hậu huyệt bị cᏂị©Ꮒ làm có cảm giác, nhưng mã mắt lại bị bịt chặt căn bản không bắn ra được, chỉ có thể gắng gượng đứng thẳng, l*иg ngực yếu ớt phập phồng, cái eo mềm nhũn, đùi ngọc không ngừng run rẩy ghé vào trên bàn, núʍ ѵú dán lên mặt kính lạnh lẽo làm cho cậu không nhịn được rêи ɾỉ.

"...A...Bảo bối ngoan...Tự mình chơi đi..." Động tác dưới háng Kiều Tước nhanh hơn, cầm tay Sở Ninh dẫn đường cho Sở Ninh đang mơ màng màng sờ đến cái bướm ướt đẫm, sau đó bế cậu lên, ngón tay xoa nắn nhéo cặρ √υ" mềm mại, chơi đến bộ ngực của thiếu niên dựng thẳng, núʍ ѵú cương cứng.

"...Ha...A...Thật thoải mái...Chồng ơi...A...Sâu một chút..." Sở Ninh đã không còn tâm trí để tự hỏi, đôi mắt to mở lớn, bên trong là một mảnh hơi nước mờ mịt, hoàn toàn không thể tưởng tượng được thiếu niên trông thuần khiết như vậy nhưng lại thốt ra những tiếng rêи ɾỉ dâʍ đãиɠ đến thế, tay nhỏ còn nghe lời nam nhân mà chơi âm đế của mình, mông vểnh tuyết trắng chu lên làm cho Kiều Tước cᏂị©Ꮒ vào càng sâu, nhưng vẫn không dám đυ.ng một chút vào dươиɠ ѵậŧ.

"...A...Cái miệng nhỏ của bảo bối thật da^ʍ...Cứ không ngừng nuốt anh vào bên trong..." Động tác của Kiều Tước dần dần trở nên lỗ mãng, bàn tay to đánh lên cánh mông mềm mại của Sở Ninh, cặp mông trắng nõn lập tức nổi lên vết hồng nhạt.

"...Ô...A...Em mới không có da^ʍ..." Sở Ninh cắn môi, lại không nhịn được mà rêи ɾỉ, hơi thở hỗn loạn.

"...A...Cái miệng da^ʍ phía dưới của bảo bối không nói như vậy đâu..." Kiều Tước bắt đầu dùng lực tàn nhẫn cᏂị©Ꮒ, dươиɠ ѵậŧ cứng ngắc dữ tợn đâm sâu vào, qυყ đầυ cực đại không ngừng va chạm sâu bên trong, mã mắt và gân xanh nhiều lần quét qua điểm mẫn cảm.

"...A...Ô...Chồng ơi...Sâu quá...Bị cᏂị©Ꮒ hư mất...Ách...Ha..." Mặt mũi Sở Ninh ửng hồng, kɧoáı ©ảʍ từ hậu huyệt làm cho dươиɠ ѵậŧ nhỏ của cậu ngày càng cứng lên, cảm giác muốn bắn lại không bắn được làm cho cả người cậu mềm nhũn.

Phòng khách sáng sủa, bên bàn ăn ấm áp, đứng trên tấm thảm không phải là người đang dùng bữa sáng, mà lại là hai thân ảnh đang tiến hành cuộc giao hợp nguyên thủy cuồng dã.

Trên người thiếu niên chỉ treo một chiếc áo sơ mi rộng mở, hai đầṳ ѵú đứng thẳng bị nam nhân cao lớn phía sau tùy ý chà đạp, nam nhân kia thân trên trần trụi, lộ ra đường cong cơ bắp duyên dáng, giờ phút này mấy khối cơ bắp theo động tác của nam nhân phồng lên, mang theo mồ hôi mỏng, làm người ta suy nghĩ miên man.

Nếu chỉ nhìn phía trên chắc sẽ cho rằng hai người là đôi tình nhân đang tựa sát vào nhau tán tỉnh, nhưng nhìn xuống phía dưới mới biết được, bọn họ lại đang làm chuyện mà không thể cho ai biết - -

Quần ngủ của nam nhân chỉ kéo xuống một chút, dươиɠ ѵậŧ dữ tợn bừng bừng phấn chấn cùng với túi tinh chứa đựng con cháu lộ ra ngoài, không ngừng thao cᏂị©Ꮒ như đóng cọc thiếu niên trong lòng ngực.

Âm đế thiếu niên bị chơi đến nhô ra ngoài, âʍ đa͙σ trống rỗng không ngừng đóng mở, hút lấy hai viên tinh hoàn không ngừng đánh tới, làm cho túi con cháu kia cùng làn da dính đầy nước da^ʍ của thiếu niên, cánh mông tuyết trắng bị đánh ra màu hồng nhạt, nếp nhăn trên hậu huyệt bị căng ra, thịt da^ʍ bên trong cơ khát liếʍ mυ"ŧ côn ŧᏂịŧ, giữ lại qυყ đầυ không ngừng chà đạp điểm da^ʍ của thiếu niên.

Nhưng như vậy còn chưa đủ, cẩn thận nhìn lại, thì ra qυყ đầυ trên dươиɠ ѵậŧ của thiếu niên đã bị lấp kín, càng bị cᏂị©Ꮒ đến tàn nhẫn thì càng sướиɠ càng căng lên, côn ŧᏂịŧ non nớt muốn bắn lại không được, chỉ có thể càng ngày càng cứng, vốn là màu sắc hồng nhạt nhưng giờ lại bị nghẹn đến đỏ thẫm, dươиɠ ѵậŧ thuần khiết nổi lên gân xanh, dâʍ ɖị©ɧ dính nhớp từ mã mắt tràn ra, theo động tác thao làm của nam nhân mà vung vẩy.

Âm thanh "bạch bạch bạch" từ hai khối thân thể đang va chạm, tiếng nước dính nhớp, tiếng rêи ɾỉ của thiếu niên cùng tiếng thở dốc của nam nhân kéo dài không dứt.

Cũng không biết đã qua bao lâu, tiếng động trong nhà chỉ có tăng chứ không có giảm.

"...A...Lỗ da^ʍ của bảo bối bị cᏂị©Ꮒ mở rồi..." Kiều Tước thở dốc, dươиɠ ѵậŧ đâm sâu vào thao làm, làm cho cái miệng nhỏ dâʍ đãиɠ của Sở Ninh không ngừng chảy nước.

"...Ô...Bị cᏂị©Ꮒ chảy nước...Chồng ơi...Nhanh lên...Muốn ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh..." Sở Ninh đã tới cực hạn, thân thể giống như là được vớt lên từ trong nước, dươиɠ ѵậŧ trướng đến đau, lại chỉ có thể dùng hậu huyệt để cao trào, không ngừng cắn chặt mυ"ŧ vào căn dươиɠ ѵậŧ dữ tợn của Kiều Tước.

"Hư, bảo bối đừng siết..." Kiều Tước mất tiếng trấn an, mông hẹp đưa đẩy, chịu đựng ý muốn bắn tinh rút dươиɠ ѵậŧ ra, nhưng lỗ nhỏ của Sở Ninh vô cùng chật hẹp, chỉ có thể cúi đầu dỗ dành bên tai Sở Ninh: "Chồng muốn đi tiểu, nếu không rút ra thì anh sẽ làm dơ bé da^ʍ nhé? Hửm?"

"...Muốn...A...Muốn chồng tiểu vào bên trong...Làm dơ em..." Giọng nói của Sở Ninh đã khóc kêu đến khàn khàn, lại nghe được Kiều Tước vừa dụ dỗ vừa uy hϊếp liền tưởng thật, trong mắt mang theo hơi nước mê mang cùng khát vọng yêu mến cuồng nhiệt, lỗ da^ʍ phía dưới đã sắp tới cao trào, điên cuồng cắи ʍút̼ dươиɠ ѵậŧ bên trong.

"...A...Ưʍ..." Kiều Tước bị bộ dáng quyến rũ của cậu mê hoặc, hạ thân không chịu khống chế hung hăng cắm vào, hai viên tinh hoàn no căng đánh vào trên cánh mông Sở Ninh, không ngừng ma xát, dươиɠ ѵậŧ bắn lên trên mông vểnh, giọng nói gợi cảm mất tiếng thở dốc bên vành tai Sở Ninh: "Như em mong muốn."

"...Ô...A...Thật đầy...Chồng...Bị chồng làm dơ..." Sở Ninh cảm giác được tϊиɧ ɖϊ©h͙ hỗn độn bắn vào, vừa nhiều lại vừa nóng, ngay sau đó lại bị lượng lớn nướ© ŧıểυ lấp đầy, cảm giác bị tưới rót làm cho cậu giống như là một con thú cái bị đánh dấu, eo nhỏ mềm mại bày ra độ cong duyên dáng.

Kiều Tước bắn xong, dươиɠ ѵậŧ vẫn nửa cứng mà nhét đầy trong hậu huyệt Sở Ninh, cũng không rút ra, ngược lại cứ giữ tư thế như vậy mà duỗi tay nắm mã mắt bị niệu đạo bổng lấp đầy kia của Sở Ninh, giọng nói khàn khàn mang theo tìиɧ ɖu͙©, như yêu tinh mê hoặc: "Bảo bối, tiểu đi."

Gần như là cùng lúc, Kiều Tước rút ra que cây kia, hạt châu lồi lõm phía trên nhanh chóng cọ qua niệu đạo mẫn cảm đã bị kí©h thí©ɧ rất lâu của Sở Ninh, cảm giác này làm cho Sở Ninh nháy mắt đã mất khống chế cao trào, nướ© ŧıểυ vàng nhạt trào ra không thể kiểm soát được, ngay từ đầu chỉ có tí tách vài giọt, sau đó lại dứt khoát phun trào mà ra, thanh âm nước chảy rớt xuống đất vừa thẹn thùng lại da^ʍ mĩ.

Hai mắt của Sở Ninh sướиɠ đến mất hồn, ngay cả thở dốc cũng không được, chỉ có thể phí công mà mặc cho căn dươиɠ ѵậŧ kia tiểu ra đến khi ngừng lại, mã mắt bị thọc đến sưng đỏ dần dần mấp máy, tϊиɧ ɖϊ©h͙ sền sệt chậm rãi chảy ra, nhỏ lên tấm thảm đã ướt đẫm.

"...Ô...Phải bị anh chơi hỏng rồi...Ha...A..." Cả người Sở Ninh tê dại xụi lơ, lông mi ướŧ áŧ run rẩy, hoa huyệt đã cao trào đến không còn chất lỏng chảy ra mà vô lực mấp máy, dươиɠ ѵậŧ phía trước cũng mềm nhũn rũ xuống, bị ngón tay thon dài của Kiều Tước từng chút từng chút vuốt ve, một ít tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn sót lại chảy ra từ qυყ đầυ, hậu huyệt bị cᏂị©Ꮒ đến sưng đỏ nhưng vẫn gắt gao cắn chặt dươиɠ ѵậŧ Kiều Tước, cái bụng nhỏ trắng nõn cũng bị nướ© ŧıểυ bắn đến phồng lên như mang thai, cả người nhìn qua vô cùng ngon miệng.

"Không phải là do bảo bối cầu anh sao? Hả?" Kiều Tước như trấn an mà hôn lên khóe mắt đỏ bừng của Sở Ninh, thấp giọng nói: "Bảo bối nhìn xem."

"...Đừng mà...Đừng ở chỗ này...Sẽ chảy ra..." Trong đầu Sở Ninh loạn thành một mảnh, nghe lời mà cúi đầu nhìn, Kiều Tước chậm rãi rút căn dươиɠ ѵậŧ dữ tợn ra, thịt huyệt dâʍ đãиɠ còn đang quấn quýt si mê không ngừng giữ lại, cuối cùng theo một tiếng "ba" mà rời khỏi hậu huyệt, tϊиɧ ɖϊ©h͙ và nướ© ŧıểυ tràn đầy bên trong tí tách chảy ra, dọc theo cặp đùi trắng nõn của Sở Ninh chảy dọc xuống, chọc cho Sở Ninh run rẩy, vừa mê hoặc lại dâʍ đãиɠ.

"Bảo bối thật đẹp." Kiều Tước khẽ hôn lên vành tai cậu, chăm chú nhìn cậu, không chút để ý đến tình cảnh dơ loạn này, nhìn cậu toàn thân run rẩy tiết ra, cảm thấy thẹn mà khóc nức nở mới buông tha cho cậu, bế bé cưng bị cᏂị©Ꮒ đến ngượng ngùng lên, vừa hôn lên đuôi mắt Sở Ninh vừa đi tới phòng tắm.

"..Ô..." Sở Ninh theo bản năng ôm cổ Kiều Tước, đầu đặt lên hõm cổ hắn, hàng mi dài ướŧ áŧ rũ xuốn,g không muốn nhìn cảnh tượng dâʍ ɭσạи do hai người làm ra, tựa hồ còn đang rối rắm.

Tới bồn tắm, Kiều Tước rửa sạch cơ thể cho cậu, nhìn cậu một đường không nói lời nào, hắn hôn lên sườn mặt Sở Ninh, hỏi cậu: "Có phải anh hơi quá đáng rồi không? Dọa em sợ sao? Về sau anh sẽ không..."

"...Không phải." Sở Ninh ngắt lời hắn, giọng nói còn hơi mất tiếng, ánh mắt nhìn loạn sang chỗ khác: "...Là do "lương thực" bị chảy ra hết rồi..."

Kiều Tước bật cười, không mang theo tia tìиɧ ɖu͙© nào mà hôn cậu, tiếp tục rửa sạch cho cậu, tự nhiên nói: "Về sau mỗi ngày chồng đều sẽ rót đầy cho em."

"...Ưʍ." Hai má Sở Ninh vẫn còn ửng đỏ, lại ngây ngô mà hôn trả hắn, một chút cũng không giống với bé con dâʍ đãиɠ mới vừa rồi, đôi mắt to trong trẻo lại thuần khiết: "Anh nói rồi đó, mỗi ngày."

"Ừm, mỗi ngày." Kiều Tước ôm lấy cậu, cúi đầu hôn môi với cậu.

--------------

Editor: Chương này dài quá là dài, edit 2 lần mới xong =(((