Chương 16

- Ừ , cậu cũng mau tìm bạn trai đi . Cũng 25 tuổi rồi đấy .

- Biết rồi mà , cậu nhắc nhiều quá đi . Y hệt mẹ mình .

Sau khi quen biết lâu Huỳnh Hứa Giai mới biết hoá ra hai người họ cùng tuổi với nhau , nói chuyện nhiều rồi dần thân hơn .

Tít tít .

Tiếng điện thoại vang lên . Cô nhấc lên xem , là số của Phùng quản gia .

- “ Thiếu phu nhân , thiếu gia uống rượu say rồi cô có thể tới đón cậu ấy được không “ .

- Nhưng mà anh ấy đang ở đâu chứ .

- Phiền thiếu phu nhân đến bến xe bus rồi , sẽ có người tới đón thôi .

- Vâng .

Huỳnh Hứa Giai thu dọn đồ rồi chạy đến nơi đã nói , cũng may là nó không quá xa nên không mất nhiều thời gian .

- “ Mau lên đi , cậu ấy còn chờ cô đấy “ . Từ Hạo Sênh lái xe đi đến , vẻ mặt cợt nhả .

Đây chỉ là lần thứ hai Huỳnh Hứa Giai gặp anh nhưng lại đều để một ấn tượng sâu sắc , với cái vẻ mặt này sao hai người họ có thể thân nhau được như vậy . Một người luôn nghiêm túc , một người lại nói nhiều .

Huỳnh Hứa Giai bước lên xe , nhìn vào đôi mắt đào hoa nói :

- Sao anh ấy uống nhiều rượu vậy .

- Chuyện làm ăn thôi .



- “ Tại sao lại nói cho tôi biết mà không phải là Tiểu Du Du “ . Cô chỉ mới gặp Mã quản gia và anh có mấy lần , đáng lí ra sẽ không thân bằng cô ta . Nên nhất định phải tạo cơ hội cho cô ta rồi .

- Vì bác gái không thích Tiểu Du Du .

Huỳnh Hứa Giai gật đầu hiểu ý nhưng tại sao bà ấy lại muốn con trai mình lấy con gái nhà họ Huỳnh chứ ? Đoạn đường còn lại liền trở lên im lặng , giữa hai người họ không thân thiết nên cũng chẳng tìm được đề tài cần nói .

Nơi Lệ Phó Thành đến là một vũ trường bậc nhất ở Hà Thành , vừa mới đến cô đã bị choáng ngợp với sự ồn ào . Huỳnh Hứa Giai nhất thời không thích nghi nổi nên đầu có chút nhức .

Cô đi theo Từ Hạo Sênh đến một dãy phòng cách âm hạng Vip sang trọng . Khi trông thấy Lệ Phó Thành , Huỳnh Hứa Giai nhìn anh đã say mèm nhưng dáng người vẫn toát ra vẻ khó gần . Bên cạnh còn có 5 người đàn ông trung niên .

Đây lần thứ hai cô gặp anh trong bộ dạng say như vậy . Đêm tân hôn hôm đó đã đáng sợ như thế , chỉ mong lần này anh còn nhớ lời nói hôm đó mà không trở nên kích động .

Huỳnh Hứa Giai cúi chào họ rồi đi đến lay lay anh mấy cái vẫn không thấy động tĩnh gì , muốn kéo Lệ Phó Thành đứng dậy nhưng anh cao lớn như vậy với sức của cô sao có thể .

- Cô muốn đưa cậu ấy đi sao , vậy uống chén rượu này trước đi . Đừng làm mất mặt cậu ấy chứ .

- “ Xin lỗi tôi không uống được rượu “ .

Bọn họ vẫn chưa bỏ qua , muốn nhân cơ hội cô đang chần chừ mà dở thói sờ soạng nhưng đã bị Huỳnh Hứa Giai nhanh tay cướp lấy ly rượu uống sạch .

- “ Như vậy là đã được rồi chứ ? “ Cô khó chịu nói rồi rời khỏi chỗ bọn họ .

Vẫn là phải đến lượt Từ Hạo Sênh ra tay sau đó đưa Lệ Phó Thành về biệt thự . Mới đầu như này không phải tốt sao , còn gọi cô đến có thể giúp được gì . Chi bằng anh đưa luôn Lệ Phó Thành về đây .

- “ Cô không sao chứ ? “ Từ Hạo Sênh nhìn sắc mặt đỏ ửng của Huỳnh Hứa Giai , có vẻ như cô đã say rồi .

- Không sao .



Huỳnh Hứa Giai loạng choạng bước vào phòng , không đành lòng để anh ngủ trong bộ dạng này bước đến giúp anh tháo giày , cởi vớ . Nhìn thấy chai nước bên cạnh đưa cho anh uống chút rồi ra ngoài giúp Lệ Phó Thành pha một ly mật ong .

Mới ra được một lúc khi vào đã thấy Lệ Phó Thành từ trong nhà tắm bước ra , mái tóc ướt nhỏ từng giọt xuống đường nét trên gương mặt . Chiếc khăn còn quấn ngang hông để lộ cơ bụng săn chắc .

Huỳnh Hứa Giai tròn mắt kinh ngạc bật cười :

- “ Anh tỉnh rồi sao “ . Cô loạng choạng bước đặt ly nước trên bàn gỗ .

Lệ Phó Thành cổ họng khô khốc khẽ nuốt một ngụm nước bọt , cả người anh nóng ran dù đã đi tắm mà vẫn không thuyên giảm . Vật bên dưới khó chịu đến nhức nhối , căng trướng khó chịu .

Dưới xúc tác của rượu , Lệ Phó Thành như mất hết lí trí vội đi đến chỗ Xuyến Tiêu Dao . Vơ hết sổ sách tài liệu trên mặt bàn xuống mặt sàn lạnh . Mạnh bạo đẩy Huỳnh Hứa Giai nằm trên đó , hơi thở nóng rực rất nhanh mà phả lên mặt rồi lần lượt xuống đến cổ cô .

Cảm thấy hơi ngứa ngáy lên cô muốn đưa tay lên đẩy anh ra nhưng cả hai tay đều bị anh khống chế trên đỉnh đầu , bên chân còn lại thì bị Lệ Phó Thành giữ chặt .

- Lời nói lúc sáng của cô làm như cô đã yêu tôi rồi đấy .

Huỳnh Hứa Giai không lảng tránh , trực tiếp đối diện với anh thừa nhận .

- Đúng vậy , em yêu anh . Yêu đến ngây dại , anh là lí do em muốn tồn tại trong cuộc đời dẫu bao điều đầy ngang trái này .

Lệ Phó Thành khẽ chau mày , đôi môi mỏng cong lên , giống như đang nghe chuyện cười .

- “ Một kẻ gϊếŧ người cũng biết yêu sao “ . Dù trong tình huống này nhưng anh vẫn không quên chế nhạo cô .

Huỳnh Hứa Giai ngoảnh mặt quay đi .

- Chẳng lẽ không được .

- Huỳnh Hứa Giai , cô có biết tôi chán ghét ánh mắt đó của cô lắm không ? Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt vô tội đó .