Chương 6: (18+)

Bàn tay Phạm Quân Thần có chút dừng lại,hắn không phải là trời sanh đồng tính luyến ái,cho dù bị Cao Dịch Khải trêu chọc nổi lên du͙© vọиɠ,nhưng món đồ gần giống mình Phạm Quân Thần vẫn có chút chần chờ.

Cao Dịch Khải nhìn chăm chú Phạm Quân Thần,mặc dù bị dục hỏa trêu chọc nhưng hắn lại như cũ cắn môi dưới của mình,không muốn mở miệng lên tiếng khẩn cầu.

Thấy trên môi hắn dần dần có vết máu,Phạm Quân Thần đột nhiên phát giác Cao Dịch Khải kêu ngạo và quật cường,cho dù vào giờ này khắc này du͙© vọиɠ khiến hắn gần như hỏng mất,hắn vẫn bướng bỉnh kiêu ngạo như mèo hoang,không chịu buông tha chút xíu tự ái của mình.

Nếu ở một loại tình huống khác gặp hắn,dáng vẻ này sẽ khiến hắn yêu thích? Phạm Quân Thần tim đập mạnh và loạn nhịp.

Đối với người đàn ông xa lạ trước mắt,ngoại trừ du͙© vọиɠ còn nhiều thêm những thứ khác,muốn thăm dò,muốn hiểu rõ......

Cao Dịch Khải đột nhiên dời đi tầm mắt,đôi môi hé mở phun ra thở dốc nóng rực,hắn níu chặt ra giường,khó nhịn đong đưa thân thể nóng bỏng.

Nhìn khuôn mặt đỏ hồng xem ra tràn ngập thống khổ, Phạm Quân Thần nhẹ nhàng thở dài.

Nhưng Cao Dịch Khải không nghe thấy thanh âm thở dài kia, càng không nghe được trong thở dài mang theo nhàn nhạt bất đắc dĩ và—— đầu hàng.

Đang ở Cao Dịch Khải cho rằng mình sẽ bị dục hỏa đốt người hành hạ đến chết,một bàn tay ấm áp quấn chặt lấy phân thân hắn,Cao Dịch Khải cả người run lên, nhanh chóng giải phóng trong tay hắn.

Cao Dịch Khải cấp tốc thở hổn hển, hắn nhìn Phạm Quân Thần,trong mắt lộ ra không khó hiểu.

“Tôi cho là......”

“Ta đã nói rồi,mặc dù ta không phải gay nhưng tôi muốn ôm cậu.” Tìm kiếm đạo lý,không có hối hận,không có ghét,ngược lại mang theo dịu dàng.

Nghe tiếng nói trầm thấp phảng phất xuyên thấu du͙© vọиɠ,rung động trái tim của Cao Dịch Khải.

Cao Dịch Khải từ từ vươn ra hai tay hướng Phạm Quân Thần,đầu ngón tay của hắn, thần thái của hắn, vẻ mặt của hắn phảng phất cũng mang theo hàng phục, giống như một con mèo nhỏ tìm được chủ nhân,khẩn cầu chủ nhân ôm vào lòng.

“Ôm tôi......” Hắn thở khẽ than nhẹ.

Phạm Quân Thần cúi người xuống không chút do dự hôn hắn,răng môi quấn quanh tàn sát bừa bãi,giống như biểu thị công khai quyền sở hữu của mình cường ngạnh mà thô bạo.

Nhưng Cao Dịch Khải hoan nghênh hắn xâm nhập, thân thể cực nóng chạm vào Phạm Quân Thần ấm áp cọ xát,dục hỏa không bởi vì giải phóng quá một lần mà dừng,ngược lại thiêu đốt mãnh liệt hơn.

Nhưng chưa đủ như vậy,còn chưa đủ.

Hắn đưa tay dò vào trong áo ngủ Phạm Quân Thần,thăm dò thân thể của hắn,vuốt ve mỗi một tấc da thịt của hắn,cảm giác đầu ngón tay cứng rắn đồng thời tiếp xúc da thịt mềm mại.

Phạm Quân Thần đem chất lỏng trên tay,dò tạo hậu đình Cao Dịch Khải,phát hiện dị vật xâm lấn, Cao Dịch Khải không tự chủ được cong người lên.

Bởi vì tác dụng của thuốc,nụ hoa phấn hồng rực rỡ của Cao Dịch Khải không hề khô khốc,mà giống như cánh hoa dính nước vì ngón tay của hắn mà nở rộ.

Thành trong ướŧ áŧ xoắn chặc ngón tay Phạm Quân Thần,theo hắn mỗi một lần tiến vào,thối lui,mà thật chặc mυ"ŧ lần.

Cao Dịch Khải hô hấp dồn dập hơn,hắn không tự chủ được giãy dụa thắt lưng.Nhưng còn chưa đủ,ngón tay của hắn, không thể thỏa mãn trống rỗng trong cơ thể.

“...... Không đủ...... Còn...... Không đủ......” Cao Dịch Khải cuồng loạn lắc đầu, khóc ròng lên tiếng.

Hắn không có chút nào ý thức nhỏ giọng lẩm bẩm,để cho Phạm Quân Thần rút ra tay,hắn cởi xuống đai lưng cột áo tắm, quần áo vốn mỏng manh nhanh rơi xuống trên giường, Phạm Quân Thần đã toàn thân tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ.

Đem mình du͙© vọиɠ ngẩng cao chống đỡ ở cửa vào Cao Dịch Khải,hắn nâng mông Cao Dịch Khải,dục hỏa cứng ngắc để cho hắn không có bất kỳ chần chờ, Phạm Quân Thần động thân một cái,xỏ xuyên qua nụ hoa Cao Dịch Khải,đem mình thật sâu vùi sâu vào trong cơ thể Cao Dịch Khải.

Đột nhiên kí©h thí©ɧ đánh tới,Cao Dịch Khải rêи ɾỉ lên tiếng,phân thân cũng chợt tới cao trào,nhưng trong cơ thể còn có du͙© vọиɠ đang reo hò thỏa mãn.

“Nữa...... Sâu một chút......” Cao Dịch Khải trong miệng không tự chủ nhẹ lẩm bẩm thúc giục.

Lý tính khi bị xỏ xuyên trong nháy mắt hoàn toàn biến mất,Cao Dịch Khải bị dục hỏa đốt người thống trị hoàn toàn,tri giác duy nhất là hơi nóng trong cơ thể di động, còn có du͙© vọиɠ sâu không thấy đáy của mình.

Giống như đáp lại lời Cao Dịch Khải, Phạm Quân Thần kéo ra hai chân Cao Dịch Khải,mở rộng,để cho hắn thẳng tiến,càng thêm xâm nhập sâu vào người Cao Dịch Khải.

“...... Nữa...... Nhiều một chút...... Cho ta......”

Mặc dù thân thể đã từng đợt co rút,nhưng Cao Dịch Khải vẫn tham lam đòi hỏi, giống như mèo con không biết nói mớ,không ngừng phun ra lời yêu cầu làm người ta yêu thương.

Suốt cả đêm,cho đến mặt trời lên cao——

☆☆☆☆☆☆

Ánh mặt trời từ cửa thủy tinh rọi vào,không có rèm cửa sổ che dấu,ánh sáng dịu dàng chiếu vào hai người trên giường.

Cao Dịch Khải mở mắt,chỉ là một động tác đơn giản đứng dậy,eo liền truyền đến đau đớn làm người ta khó có thể chịu được.

Cao Dịch Khải cắn răng,nhịn bật ra rêи ɾỉ.

Bởi vì trúng thuốc mê nên đầu có chút choáng váng,nhớ lại đêm qua cuồng loạn,từng chút từng chút trở lại trong đầu Cao Dịch Khải.

Hắn nhớ được,bản thân không biết thẹn liêm sỉ yêu cầu một người đàn ông xa lạ ôm hắn,cũng nhớ được là mình dụ dỗ người kia,không ngừng phun ra lời không chịu nổi......

Hắn từ từ ngẩng đầu,nơi này là gian phòng trong khách sạn,mà đêm qua người đàn ông ôm hắn giờ phút này đang ngủ bên cạnh.

Thân thể của hắn đã được dọn dẹp sạch sẻ,mặc áo ngủ màu trắng,trên người khô mát,không nhìn thấy dấu vết hoan ái kích cuồng đêm qua.

Ánh sáng rơi vào trên người đàn ông,trên mặt nghiêm túc để lại bóng râm,cằm của hắn còn mới vừa nhô ra râu ria,trên mặt có dấu vết ngủ chưa sâu.

Đêm qua hắn mặc dù thoát khỏi Hoàng Minh Vĩ,nhưng vẫn rơi vào trong tay người đàn ông này.

Nhưng ngoài ý muốn chính là, giờ phút này trong lòng hắn bình tĩnh,tìm không được một tia hối hận.

Hắn cũng không hối hận để cho người đàn ông xa lạ này ôm hắn.

Nhưng hắn mang đến phiền toái cho người đó sao,người đàn ông kia từng nói qua,hắn không phải là gay.

Cao Dịch Khải cũng không phải,mặc dù bên cạnh thủy chung có nhiều đàn ông theo đuổi hắn,nhưng Cao Dịch Khải cũng không cho là bản thân là gay.

Nhưng hắn lại để cho hắn ôm,mặc dù là trúng thuốc quan hệ,nhưng giờ phút này hắn vẫn thấy nên dứt khoát.

Hắn biết mình nên rời đi.

Hắn không hy vọng người đàn ông kia tỉnh lại,cho dù hắn thiếu người đàn ông kia một lời xin lỗi,nhưng Cao Dịch Khải không biết làm sao đối mặt người đàn ông kia.

Cao Dịch Khải chịu đựng nửa người dưới đau đớn đứng dậy,thấy quần áo đặt ở trên ghế bên giường thuộc về mình,sau khi mặc xong, hắn xoay người lại nhìn người trên giường.

“Xin lỗi.” Cao Dịch Khải nhỏ giọng nói, vừa nói vừa lặng lẽ rời khỏi phòng.

Trong nháy mắt khi cánh cửa khép lại,Phạm Quân Thần vốn nên ngủ say nhưng mở mắt ra.

Thật ra sau khi Cao Dịch Khải tỉnh,Phạm Quân Thần cũng đã tỉnh, nhưng hắn làm bộ như mình đang ngủ.

Hắn rõ ràng biết,đêm qua,chẳng qua là hắn nhất thời chệch đường ray,hắn và người đó không cùng tuyến đường,qua một đêm này sau này không còn liên quan.

Mặc dù ôm người đàn ông kia,nhưng hắn không phải là gay,kết quả này đối với bọn họ mà nói không phải tốt nhất sao.

Bên trong gian phòng phảng phất còn lưu lại mùi vị người kia,nhàn nhạt trôi qua chóp mũi,giống như đang nhiễu loạn suy nghĩ của Phạm Quân Thần.

“Như vậy tốt nhất......”

Phạm Quân Thần lầm bầm lầu bầu nhưng không có phát giác,trong âm thanh của hắn mang theo một chút —— tiếc nuối.