Chương 19 Sớm Sinh Đứa Thứ Hai Dự Phòng

Cố Lâm đau đến ngất đi.

Cố Hàn Châu giống như không nhìn thấy, dùng giày da nghiền nát khiến mu bàn tay lập tức xuất hiện vết máu.

"Ném phế vật này trở về, nói cho anh cả chị dâu, tôi không thích có người động đến người phụ nữ của tôi. Lần này là tay, lần sau chính là cái mạng của nó. Để cho bọn họ sớm sinh đứa thứ hai dự phòng, nếu không cái tên khốn kiếp này sớm muộn gì cũng sẽ chết trong tay tôi.”

Lời nói vô tình từ cánh môi mỏng thốt ra, mang theo hàn ý nồng đậm.

Rõ ràng là mùa hè chói chang, nhưng trong kho hàng này như là mùa đông khắc nghiệt.

Ánh mắt của anh nhuộm màu khát máu, tàn bạo.

Khương Hàn có chút hoảng sợ, Cố Hàn Châu đã lâu không tức giận như vậy. Lần tức giận trước cũng đã là mấy năm trước, khi du thuyền nổ tung...

Anh ta không dám nhiều lời, liền bọc người lại mang đi, định xoay người rời đi thi Cố Hàn Châu gọi lại.

"Chuyện máu tanh này không được truyền đến tai Ý Noãn, hiểu chưa."

"Ý Noãn?"

Khương Hàn nghe xưng hô thân mật này, liền tê dại trong chớp mắt.

Xem ra anh vẫn còn muốn tiếp tục làm ra vẻ!

"Vâng ạ."

......

Hứa Ý Noãn ngủ đến giữa trưa, cũng không dám tiếp tục ngủ nữa.

Chương trình học năm ba này rất quan trọng, mà chuyện này đã làm cô trễ mất mấy tiết rồi.

Cô phải về, nhưng Cố Hàn Châu không đáp ứng, cô vừa khóc vừa nháo, cuối cùng Cố Hàn Châu không còn cách nào khác đành lùi một bước.

"Trên người em còn vết thương, tôi thật sự không yên tâm để em tự chăm sóc bản thân. Cho nên buổi tối em phải đến đây ở, không được thương lượng.”

"Tôi không..."

"Vậy thì không cần đi học nữa, tôi mời giáo viên tới đây."

"Vâng..."

Hứa Ý Noãn lập tức không nói lời nào, cô còn có thể nói cái gì?

Cho dù anh là con thứ của nhà họ Cố không được sủng ái, nhưng so với loại tép riu như cô thì lợi hại hơn nhiều.

Cô ủy khuất bĩu môi, lẩm bẩm: "Anh ba Cố, anh độc tài bá đạo, anh không phúc hậu!”

"Ừm, tôi chính là không phúc hậu."

Cố Hàn Châu thoải mái thừa nhận.

Buổi chiều lúc đi học, Hứa Ý Noãn trang điểm che đi dấu tay trên gương mặt.

Buổi chiều là môn tự chọn, năm ba và năm tư học cùng với nhau.

Bạn thân cùng phòng vừa thấy cô lập tức đi tới.

"Hứa Ý Noãn, cậu và cậu ba Cố thần bí kia phát triển thế nào rồi, vừa mới khai giảng đã đi cả đêm không về, sau này có phải...?"

Bạch Hoan Hoan trêu ghẹo nói.

Cô nghe vậy tức giận lườm một cái, gõ đầu cô ấy, bất đắc dĩ nói: "Bạch Hoan Hoan, cậu có thể đừng suy nghĩ đen tối có được không? Mình với cậu ba Cố tuy rằng đã đính hôn, nhưng không có vượt qua giới hạn, chờ mình hai mươi tuổi rồi nói sau!”

Bạch Hoan Hoan là sinh viên năm cuối, ở cùng ký túc xá với cô, là bạn thân nhất với cô.

Hai người hầu như không có gì là không nói, chuyện cô và Cố Hàn Châu đính hôn, không nói cho ai biết, chỉ nói cho Bạch Hoan Hoan biết.

Bạch Hoan Hoan xì một tiếng.

"Đã là thời đại gì rồi mà còn bảo thủ như vậy. Bây giờ đều sống thử trước hôn nhân, nếu không cậu thử xem, để biết sau khi kết hôn có tính phúc hay không?"

Hứa Ý Noãn nghe như vậy, liền nghĩ đến một màn buổi sáng kia.

Lớn như vậy...

Nhìn thật đáng sợ, hẳn là sau khi kết hôn sẽ... Sẽ tính phúc đúng không?

Đang lúc cô suy nghĩ lung tung, Bạch Hoan Hoan véo cô một cái.

Cô phục hồi tinh thần nhìn vào ánh mắt cười như không cười của Bạch Hoan Hoan, nhất thời có chút chột dạ.

Cô lắp bắp nói: "Cậu.. cậu làm gì nhìn mình ghê vậy? Có gì trên mặt mình à?”

"Nhóc con, đang mộng xuân à? Chị cưng đây là người từng trải rồi, chị nói thắng cho cưng biết tình cảm của người đàn ông với người phụ nữ cũng là từ ngủ mà ra! Cưng ngủ càng nhiều, tình cảm càng sâu đậm. Nhìn bộ dáng hoài xuân này của cưng, chứng minh cậu ba Cố kia không quá đáng ghét, nếu như có thể phát triển thì phải mau nghĩ cách bắt trái tim của anh ta đi!”

"Tại...tại sao? Tại sao anh ta không nghĩ đến việc bắt lấy trái tim mình, mà mình phải bắt lấy của anh ta chứ?”