Chương 46

"Khen thưởng cái gì?"

Thịnh Như Ỷ cong môi cười, xoa xoa mặt Kha Nhược Sơ một cái, "Vậy nhắm mắt lại đi."

Nhắm mắt lại sao....

Trong lòng Kha Nhược Sơ có chút tê dại.

"Nhắm mắt lại đi." Thịnh Như Ỷ lại cười.

Kha Nhược Sơ rũ mắt, đồng thời đưa mặt đến trước mặt Thịnh Như Ỷ.

Giờ phút này, cô tựa vào người Thịnh Như Ỷ, lưng và lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, tim thì đập như trống đánh liên hồi, giống như có gì đó muốn thoát ra khỏi l*иg ngực.

Ngay lúc Kha Nhược Sơ căng thẳng, cả người cứng đờ, trong lòng tràn đầy mong chờ....

"Được rồi, em mở mắt ra đi."

Kha Nhược Sơ đang nhắm mắt, nghe lời nói đó đột nhiên cô sửng sốt. Sau đó, từ từ mở mắt ra, một sợi dây chuyện mặt con thỏ xuất hiện trước mặt cô, trông rất đẹp và đáng yêu.

Hoá ra khen thưởng là cái này thôi sao....

Sau khi lấy lại tinh thần, Kha Nhược Sơ cảm thấy xấu hổ, mới vừa rồi không biết nghĩ cái gì đâu không. Không thể nghĩ thêm được nữa, càng nghĩ càng xấu hổ.

Thịnh Như Ỷ quan sát phản ứng của Kha Nhược Sơ, "Thưởng cho em cái này, em không thích sao?"

"Thích!" Kha Nhược Sơ vội vàng nói, chỉ là vẫn chưa thoát khỏi được sự hụt hẫng vừa rồi. Cô cầm lấy sợi dây chuyền, đặt nó trong lòng bàn tay, "Rất đáng yêu a."

Thịnh Như Ỷ càng cảm thấy Kha Nhược Sơ cười lên càng đáng yêu hơn, "Chị giúp em mang lên."

"Vâng." Kha Ngược Sơ dựng thẳng lưng, không động đậy.

Hai tay Thịnh Như Ỷ vòng qua cổ Kha Nhược sơ, nghiêng đầu, cẩn trọng giúp Kha Nhược Sơ mang lên.

Kha Nhược Sơ cuối đầu vuốt ve con thỏ, càng nhìn càng thấy thích, đây là món quà đầu tiên Thịnh Như Ỷ tặng cho cô.

"Cái này lần trước đi nước ngoài công tác, mua quà tặng cho em." Sợi dây chuyền này, Thịnh Như Ỷ đã định vứt đi rồi, nhưng mà không đành lòng cho nên giữ lại. Bây giờ thấy, lúc đó giữ lại là quyết định đúng.

Đi nước ngoài công tác cũng đã là chuyện lâu rồi, Thịnh Như Y không có tặng cho cô, chắc có lẽ lúc đó hiểu lầm cô có bạn gái.

Mỗi khi Kha Nhược Sơ nhớ đến lần trước Thịnh Như Ỷ uống rượu đến mức phải nhập viện, thì cô lại cảm động không thôi, thật không thể nghĩ ra được, người trưởng thành luôn sống bằng lý trí thế này, lại có lúc đánh mất lý trí chứ?

Mặc dù, Thịnh Như Ỷ chưa từng nói với cô rằng Thịnh Như Ỷ quan tâm đến cô, nhưng Kha Nhược Sơ đều cảm giác được, Thịnh Như Ỷ thật sự quan tâm cô.

Thịnh Như Ỷ, "Lại ngây người."

Kha Nhược Sơ nhìn Thịnh Như Ỷ, sau đó nhào vào lòng ngực Thịnh Như Ỷ, đây là lần thứ hai cô chủ động ôm lấy Thịnh Như Ỷ.

Thịnh Như Ỷ cũng phối hợp, ôm chặt lấy Kha Nhược Sơ, hưởng thụ sự ấm áp của đối phương, "Có tiến bộ."

Kha Nhược Sơ ngước mắt khó hiểu.

"Theo đuổi bạn gái có tiến bộ." Thịnh Như Ỷ giải thích, cô ôm lấy vòng eo nhỏ của Kha Nhược Sơ, nghiêm túc đưa ra lời phê về biểu hiện hôm nay của bạn học Kha, "Nhưng mà, còn phải nỗ lực hơn nữa."

Kha Nhược Sơ biết được, Thịnh Như Ỷ là đang đợi cô theo đuổi cô ấy, Thịnh Như Ỷ biết rõ bản thân cô nhát gan sẽ không theo đuổi người khác, cho nên càng muốn nhìn xem cô làm sao mà theo đuổi Thịnh Như Ỷ được chứ. Kha Nhược Sơ biết Thịnh Như Ỷ cố ý bắt nạt cô nữa rồi.

Nhưng mà....

Cô lại thích bị Thịnh Như Ỷ bắt nạt.

Không có cách chữa.

Chỉ cần có thể ở cùng một chỗ với Thịnh như Ỷ, mặc kệ Thịnh Như Ỷ nói hay làm cái gì, Kha Nhược Sơ đều thích cả. Cô đáp lại lời Thịnh như Ỷ, nhỏ giọng trả lời, thái độ nghiêm túc, "Em sẽ tiếp tục nỗ lực."

Câu trả lời rất ngoan lại ngọt, Thịnh Như Ỷ sợ đến lúc cái đứa ngốc nhát gan này chưa động thủ, thì bản thân cô đã không kiềm chế được, "Ừ, vậy em nói chị nghe xem, em định nỗ lực thế nào?"

Kha Nhược Sơ bị Thịnh Như Ỷ hỏi ngược lại mà mắc nghẹn.

"Nếu không biết...." Thịnh Như Ỷ cố tình kéo dài âm cuối, sau đó lại ôm Kha Nhược Sơ vào l*иg ngực, kéo khoảng cách của hai người gần hơn, "Chị tiếp tục dạy em nhé."

Đạo đàm về việc theo đuổi bạn gái, đã trở thành một loại tình thú đặc biệt giữa các cô.

Được nhìn Thịnh Như Ỷ ở khoảng cách gần, Kha Nhược Sơ nhìn mà thất thần, con người này cười lên thực sự quá quyến rũ, làm cho người ta nhìn mãi không muốn dời.

Rất giống....

Gái hư đi thả thính.

Sở dĩ có miêu tả như thế, là bởi vì Kha Nhược Sơ thật sự bị Thịnh Như Ý mê hoặc.

Kha Nhược Sơ thừa nhận mỗi khi cô đối diện với Thịnh Như Ỷ, có chút vờ đứng đắn, chứ thật ra mỗi lần mà được cận kề Thịnh Như Ỷ, thì mặt đỏ tim đập nhanh còn đầu óc thì bay xa. Giống như bây giờ nè, mới bị Thịnh Như Ỷ ôm thế thôi, đối mặt thế thôi mà cô đã có cảm giác đặc biệt, cả cơ thể như người không xương vậy đó.

Đặc biệt là nhớ đến nụ hôn cuồng say của các cô trước đó....

Kha Nhược Sơ khẽ nuốt nước miếng, cảm xúc trào dâng, nói chung là rất sôi động.

Thịnh Như Ỷ quan sát từng phản ứng nhỏ của Kha Nhược Sơ, cô khẽ cười, cô đang chờ người nào đó mất kiểm soát, cô muốn nhìn xem Kha Nhược Sơ có thể chống đỡ được bao lâu dưới sự tấn công của cô mỗi ngày.

"Nghĩ cái gì mà lại đỏ mặt thế?"

Bây giờ, Kha Nhược Sơ đã hiểu rõ rồi, Thịnh Như Ỷ đây là thích chọc cô mặt đỏ tai hồng, rồi cái miệng lại ghẹo cô tiếp.... Hơi thở Kha Nhược Sơ đều rối, cô nhìn Thịnh Như Ỷ một hồi mới hờn dỗi nói ra, "Chị ỷ lớn ăn hϊếp nhỏ."

Một câu thôi đủ gãi đúng chỗ ngứa.

"Ha ha...." Thịnh Như Ỷ cười thành tiếng, cúi đầu nhìn nhìn, chỉ thấy mặt con thỏ trắng nhuộm một màu đỏ, thật sự quá đáng yêu, làm cho người ta rất muốn bắt nạt.

"Ai bảo em nhát gan làm gì." Vừa nói Thịnh Như Ỷ vừa nhéo nhéo cái mũi của Kha Nhược Sơ.

Kha Nhược Sơ thật sự không thể chống đỡ được cái hành động này của Thịnh Như Ỷ đối với cô. Còn có cái ánh mắt kia nữa, cô thực sự thích người này hết chỗ nói.

Kha Nhược Sơ bị Thịnh Như Ỷ véo véo cái mũi, thì càng ngoan hơn nữa, cam tâm tình nguyện để cho người ta bắt nạt.

Nói hay không nói cũng thế thôi, Kha Nhược Sơ chỉ cười, đem đầu dựa lên vai Thịnh Như Ỷ, cứ thế mà ôm lấy Thịnh Thịnh Như, còn dùng hành động để bày tỏ: Cho dù em có nhát gan thì chị cũng là của em rồi.

Thịnh Như Ỷ cúi đầu cười cười, bên má cọ vào mái tóc của Kha Nhược Sơ, mùi hương thoang thoảng, rất dễ ngửi. Cô âm thầm xoay môi sang nơi đó, động tác hết sức dịu dàng.

Ở trên sô pha, chưa bao giờ có sự dịu dàng như thế.

Loáng thoáng nghe tiếng chuông điện thoại vang lên, từ trong nhà bếp truyền ra.

Kha Nhược Sơ ngẩng đầu, nghe tiếng chuông mới nhớ đó là tiếng chuông điện thoại của cô, lúc nãy cô đi vào bếp, tiện tay gác điện thoại lên tủ bếp.

"Hình như là điện thoại của em." Kha Nhược Sơ không thể không buông Thịnh Như Ỷ ra, đột nhiên phát hiện các cô thật mùi mẫn, sô pha lớn như vậy, mà hai người chỉ ngồi ở trong một góc nhỏ.

Đi vào trong nhà bếp, tiếng chuông càng lớn hơn.

Kha Nhược Sơ cầm lấy điện thoại, trên màn hình thông báo một số điện thoại bàn.

Đoán tám phần là cuộc gọi này tiếp thị quảng cáo.

Nghĩ nghĩ, Kha Nhược Sơ vẫn nhấn nút nhận điện thoại, vừa đưa điện thoại lên tai thì xoay người đi vào phòng khách.

Vài giây sau.

Kha Nhược Sơ dừng bước chân, đứng tại chỗ, sắc mặt cũng thay đôi, ".... Bây giờ, bà ấy không có việc gì chứ?.... được rồi... tôi sẽ qua đó ngay...."

Thịnh Như Ỷ nhìn thấy trạng thái của Kha Nhược Sơ không đúng, cũng đứng dậy đi qua, "Sao vậy em?"

Kha Nhược Sơ nắm chặt điện thoại trong tay, cả người đều bần thần, giọng nói có chút run run, "Em phải đến bệnh viện, mẹ em xay ra chuyện rồi."

Là điện thoại của bệnh viện gọi đến, nói Viên Lộ Chi vừa mới ngất xỉu ở trong văn phòng, phải vào phòng cấp cứu, cho nên bệnh viện gọi cho người nhà.

Đương nhiên là bên bệnh viên phải gọi cho Kha Nhược Sơ rồi.

"Đừng sốt ruột, chị đưa em đi." Thịnh Như Ý mặc tạm cái áo khoác vào, cầm lấy chìa khoá xe, sau đó đi cùng Kha Nhược Sơ ra ngoài.

*

Lái xe một đường đến bệnh viện.

Kha Nhược Sơ thấp thỏm không yêu tâm, tay nắm chặt lại.

Phía bệnh viện chỉ nói mẹ cô ngất xỉu bảo cô đi qua đó nhanh, còn nguyên nhân thì phải đợi kết quả kiểm tra mới biết được.

Trong đầu Kha Nhược Sơ nghĩ đủ các loại bệnh lâm sàn.

Càng nghĩ càng thấy sợ hãi.

Đèn đỏ, Thịnh Như Ỷ dừng xe.

Cô kéo lấy tay Kha Nhược Sơ, tay nắm chặt, dịu dàng an ủi, "Này ngốc, đừng có tự doạ bản thân được không? Có thể là do mệt mỏi quá thôi, không sao đâu."

Kha Nhược Sơ gật đầu, biết có gấp cũng vô dụng, chỉ có thể cố gắng bình tĩnh.

Nửa tiếng sau, Kha Nhược Sơ và Thịnh Như Ỷ cũng đến bệnh viện, Viên Lộ Chi nằm ở trên giường bệnh, đang truyền nước biển, vẻ mặt mệt mỏi, y tá nói đã tỉnh một lần, còn bây giờ là ngủ mà thôi.

Lúc này, Kha Nhược Sơ mới thở phào nhẹ nhỏm.

"Nhược Sơ, đi lại đây." Trước cửa phòng bệnh, có một người đàn ông trung niên mặc áo khoác trắng đứng ở bên ngoài, trong tay còn cầm mấy tờ kết quả kiểm tra, nhìn Kha Nhược Sơ rồi vẫy vẫy.

Kha Nhược Sơ đi ra khỏi phòng bệnh.

Bác sĩ phụ trách chính là đồng nghiệp của Kha Nhược Sơ, quan hệ không tồi, đúng lúc Kha Nhược Sơ cũng nhận biết, "Chú Lý, mẹ con không sao chứ ạ?"

"Không sao, không cần lo lắng, để mẹ con nghỉ ngơi đủ giấc là tốt rồi, chú mới xem kết quả chụp CT não, đều ổn hết, không có việc gì. Mẹ con làm người liều mạng quá, chú nghe y tá trưởng nói giờ làm của mẹ con đều là ca đêm, đã vậy còn làm thêm một cái ca sáng nữa, không có thời gian mà nghỉ ngơi. Mấy ca phẫu thuật cũng là ca khó, người có làm bằng sắt cũng không chống nổi. Ngày thường, con nhớ quan tâm bà ấy nhiều vào, đừng để cho bà ấy mệt mỏi, biết chưa?"

"Vâng, con cảm ơn chú." Kha Nhược Sơ nghe nói mẹ cô không sao, giờ mới dám thả lỏng.

Thịnh Như Ỷ đi lên hỏi cô, "Bác sĩ nói thế nào?"

"Không sao, chỉ là mệt mỏi, mẹ em làm mấy ca phẫu thuật liên tục, không có thời gian nghỉ ngơi." Kha Nhược Sơ thở dài.

"Bị doạ cho hồn vía bay lên mây rồi." Thịnh Như Ỷ nhìn mô hôi ở trên trán Kha Nhược Sơ, cô đưa tay ra lau đi, sau đó nhẹ nhàng kéo Kha Nhược Sơ vào trong lòng ngực, xoa xoa cái đầu mà nói, "Được rồi, không sao rồi."

Kha Nhược Sơ vươn tay ra ôm lấy eo Thịnh Như Ỷ, cũng may đêm nay có Thịnh Như Ỷ đi cùng với cô, ôm cô, khiến cho lòng cô trấn định, an tâm thêm.

Ôm một lát, Kha Nhược Sơ mới nhớ Thịnh Như Ỷ vẫn còn là bệnh nhân, buổi tối lại lạnh như vậy, cô còn để Thịnh Như Ỷ đi ra ngoài cùng với mình, "Bây giờ, em không có việc gì rồi, chị mau trở về nghỉ ngơi đi."

Thịnh Như Ỷ: "Chị ở lại với em."

Kha Nhược Sơ biết Thịnh Như Ỷ không yên tâm khi để cô ở lại một mình, "Em không sao, em ở bệnh viện cũng hay trực ca đêm như thế này, sớm đã quen rồi."

Mặc kệ Kha Nhược Sơ nói thế nào, Thịnh Như Ỷ cũng không định đi về, "Đừng có đôi co với chị."

Kha Nhược Sơ càng sốt ruột hơn, "Chị mau đi về đi, chị còn đang bị cảm đó."

Lúc này, trên hành lang có tiếng bước chân.

Thịnh Như Ỷ nhìn thấy một người phụ nữ dáng người cao gầy đi đến, giọng nói cũng vội vàng như tiếng bước chân vậy, "Sao rồi, đã tỉnh chưa?"

Liếc nhìn gương mặt thôi Thịnh Như Ỷ cũng đã nhận ra người này chính là cô của Kha Nhược Sơ.

Kha Nhược Sơ có báo cho Kha Tri Hạm biết, ngoài Kha Tri Hạm ra thì Kha Nhược Sơ cũng chẳng còn người nhà nào khác để liên hệ.

Mẹ cô và ba cô đã ly hôn từ lâu rồi, mẹ cô dồn hết sức tâm sức ở lại Nam Thành để làm việc, cũng không có người thân gì ở đây, có đôi khi, Kha Nhược Sơ cũng thông cảm cho du͙© vọиɠ khống chế của mẹ cô đối với cô. Bởi vì khi suy nghĩ kỹ thì mẹ cô cũng chỉ có một mình cô mà thôi.

"Mẹ tỉnh rồi ạ, không có việc gì, chỉ là làm việc quá sức, bây giờ còn đang ngủ bên trong." Kha Nhược Sơ giải thích cho Kha Tri Hạm nghe.

"Không có gì là tốt rồi, không có gì là tốt rồi." Trong miệng Kha Tri Hạm lặp đi lặp lại câu này, sau đó ánh mắt mới dời sang người Thịnh Như Ỷ, "Người này là...."

Hình như mới vừa rồi, cô nhìn thấy Kha Nhược Sơ ôm người phụ nữ này, có lẽ quan hệ của hai người này không đơn giản cho lắm.

Thịnh Như Ỷ liếc mắt nhìn Kha Nhược Sơ, cô muốn nghe Kha Nhược Sơ giới thiệu cô là gì.

"Đây là... bạn của con." Kha Nhược Sơ sờ sờ lỗ tai, nói chuyện ngập ngừng, cô bị kẹt giữa hai người này, có chút lúng túng, sau đó lại nhìn Thịnh Như Ỷ rồi giới thiệu tiếp, "Đây là cô của em."

Thịnh Như Ỷ nhìn Kha Tri Hạm rồi cười.

Chỉ là bạn bè thôi sao....

Nụ cười trên mặt Thịnh Như Ỷ có chút miễn cưỡng.

Quả nhiên là đứa nhát gan, cô còn cho rằng phía sau chữ bạn sẽ thêm một từ "gái" nữa chứ.

"Cô của em đến rồi, chị về đi, không cần lo cho em." Kha Nhược Sơ nhìn Thịnh Như Ỷ chớp mắt vài cái.

Thấy Kha Nhược Sơ có người nhà ở cùng, mà người bệnh cũng không vấn đề gì, lúc này Thịnh Như Ỷ mới yên tâm, với lại suy cho cùng cô cũng là người ngoài, ở lại đây cũng không thích hợp, "Có việc gì thì gọi cho chị."

Trước khi Thịnh Như Ỷ rời đi, Kha Nhược Sơ nhịn không được vẫn nhắc nhở, "Chị nhớ uống thuốc rồi đi ngủ nha."

Kha Tri Hạm quan sát hai người này, ánh mắt đầy ẩn ý, chờ Thịnh Như Ỷ đi rồi, cô mới hỏi Kha Nhược Sơ, "Con giới thiệu như thế, không sợ bạn gái giận dỗi à?"

Kha Nhược Sơ ngốc, "A?"

"Cô ấy là bạn gái của con đúng không?"